Giữa những áng mây mang sắc tím và hồng, em cùng Caleb lơ lửng trong từng cung bậc cảm xúc vào ngày sinh nhật của anh.

Caleb x Reader (MC)

⁀જ➣ Tags: sinh nhật, ngọt, ấm áp, thơ mộng.

⁀જ➣ Độ dài: 2k3

Lấy cảm hứng từ sự kiện Summer Daydream và thẻ sinh nhật của Caleb – No-Return Night.

Chúc mừng sinh nhật, Caleb!

Từng mảng màu hồng và tím nhàn nhạt cứ bồng bềnh trôi trước mắt em. Chiếc phi thuyền—được tạo hình thành cánh hạc giấy trắng—rẽ mây tiến vào bên trong một mái vòm khổng lồ, trong suốt giữa bầu trời. Cả hòn đảo mang tên Newts này lơ lửng trên không, là một phần thuộc về thành phố Skyhaven, và là nhà của rạp chiếu phim cực kỳ đặc biệt được xây dựng theo phong cách hoài cổ.

Đó là điểm đến của chuyến du ngoạn giữa những tầng mây mà em và Caleb đã khởi hành từ sớm. Từ Linkon đến đảo chính của Skyhaven, rồi từ đó đến hòn đảo khá biệt lập này, những chuyến đi bằng từng chiếc phi thuyền khác nhau đều để lại cho em ấn tượng đặc biệt. Tuy vậy, sau khi thử lái một chiếc Cloudpiercer đến đây (tất nhiên là với sự hướng dẫn từ Caleb), em thật sự rất biết ơn chế độ tự lái của chú hạc trắng này khi chú ta mang cả hai tiến vào rạp phim với vận tốc hết sức thư thái. 

“Cẩn thận một chút.” Giọng Caleb vang lên, vừa hay bàn tay hơi thô ráp của anh chạm vào phần eo, kéo em lại gần mình hơn. Vừa có một cơn gió lớn thổi qua, khiến chiếc phi thuyền chao nghiêng đôi chút. Em nép mình vào vòng tay Caleb, lại khúc khích cười:

“Có Caleb bên cạnh thì em chẳng sợ té ngã nữa.”

Luôn là như vậy. Khi còn bé em cứ hay đòi anh phải dùng Evol nâng mình lên thật cao để tận hưởng cảm giác bay lượn. Chưa lần nào anh để em ngã cả, và em giao phó hoàn toàn an nguy của mình cho anh như thế, vì anh luôn đón lấy em.

Cánh hạc đã ổn định lại ngay sau đó, mà em nghĩ một phần là nhờ vào bàn tay  kia của Caleb đang bí mật giúp đỡ nó. Sau khi mua vé xem phim, cả hai được chú hạc trắng này đến đón vào phòng chiếu. Chú ta là một chiếc phi thuyền nhỏ, chỉ vừa vặn hai người lớn, và chú ta đi theo lộ trình đã được cài đặt sẵn. Cả đảo Newts là một rạp chiếu phim khổng lồ, được bao bọc bởi tấm kính trong suốt. Phần mây bên trong rạp có kết cấu hệt như mây bên ngoài, và kể cả gió cũng được điều chỉnh để khách có trải nghiệm như đang lơ lửng trên mây thực thụ.

Quả là một cuộc hẹn đáng tiền, em thầm nghĩ thế khi ngả mình tựa vào vai Caleb, tay đưa ra chạm vào những áng mây xốp mang màu hồng hồng như kẹo bông gòn. Người ta kháo nhau rằng mây trong rạp này thật sự có vị kẹo đấy, nhưng trước khi em kịp nếm thử thì Caleb đã ngăn em lại bằng cách dúi vào tay em túi bắp rang bơ thơm phưng phức.

“Đừng thấy cái gì cũng bỏ vào mồm thế chứ. Nếu em đói thì ăn cái này đi.”

Em bật cười. “Đâu, em có đói đâu.” Nói vậy nhưng em vẫn kéo túi bắp vào lòng mình, hít hà hương bơ. Ngay lúc đó, tảng mây lớn phía trước mang sắc chiều muộn tách ra làm đôi, để lộ lối đi dẫn vào Khu vực Chiếu phim Đặc biệt.

Chiếc phi thuyền hạc trắng giảm tốc độ rồi dừng lại hẳn. Vì đây là suất chiếu được em đặt từ trước nên chỉ có mỗi chú hạc trắng của em đậu lại trong khu vực. Không gian tĩnh lặng vây lấy cả hai. Khi em quay sang nhìn Caleb, em bắt gặp anh cũng đang nhìn em. Anh mỉm cười, dường như định nói điều gì nhưng đã bị âm thanh từ phòng chiếu cắt ngang. 

Trước phi thuyền của em, một hình ảnh ba chiều xuất hiện cùng với tiếng nhạc vui tai. Bầu trời tối dần làm nền cho bộ phim vừa mới bắt đầu. Đôi mắt em lướt nhanh qua tựa phim, nhưng Caleb là người đọc to nó lên:

Một ngày cùng Phi công Ta-ta của tôi… Anh nhớ bộ phim này đã ngừng chiếu từ cả thập kỷ về trước rồi. Làm sao em tìm được nó hay vậy?” 

Em tủm tỉm cười với vẻ tự hào chẳng giấu đi đâu được trên khuôn mặt. Thế nhưng em chỉ thì thầm:

“Tất nhiên là em có cách của riêng mình để tìm cho bằng được bộ phim anh yêu thích hồi xưa rồi. Mà ta cứ xem phim trước nhé?”

Caleb chẳng nói gì nữa, chỉ cười rồi điều chỉnh tư thế ngồi sao cho thật thoải mái trên chiếc ghế tại phi thuyền hạc trắng. Bộ phim bắt đầu, và em đã cố hết sức để chống chọi với cơn buồn ngủ vừa ập đến chỉ sau mười phút đầu tiên. Thế là thay vì tập trung vào màn hình, tâm trí em lại lửng lơ theo những đám mây bay về thời thơ bé.

Từ rất nhỏ, Caleb đã quyết định sẽ trở thành một phi công khi lớn lên. Những cuộc phiêu lưu của nhân vật Ta-ta cũng như tiếp thêm cho anh sức mạnh vậy. Em còn nhớ mỗi chiều sau khi tan học, Caleb đều bật ti-vi để theo dõi các bộ phim về Ta-ta. Thi thoảng, em sẽ ngồi xem cùng anh, mà điều khiến em nhớ nhất chẳng phải nội dung, mà lại là việc giúp anh xử lý hết đống đồ ăn vặt được bày sẵn cho em. 

Có lẽ, em hiểu vì sao Caleb lại thích series phim này đến vậy. Nhân vật Ta-ta là một phi công, và khi đã khám phá bầu trời bao la, nó trở về mặt đất cùng với những người nó mến yêu. Giờ đây được xem lại bộ phim ấy khi đã trưởng thành, dường như em đã có cái nhìn khác về nó. Một ngày cùng Phi công Ta-ta của tôi lại là phần mà Caleb yêu thích hơn cả. Chính vì nó không có chuyến thám hiểm trên mây nào mà chỉ có những giây phút rất đỗi đời thường của Ta-ta, nó đã giúp em hiểu rằng đôi cánh của Caleb cũng sẽ có lúc đơn độc, mệt mỏi. Sẽ có lúc anh muốn trở về chốn bình yên. Về nhà.

Bộ phim kết thúc với cảnh Ta-ta cùng những người mà nó thương yêu ngồi bên nhau, ngắm mặt trời đi ngủ. Hệt như em và Caleb vậy. Nhìn về phía anh, em bắt gặp một nụ cười như thể của đứa trẻ vừa được tặng cho thứ nó đã mong muốn từ lâu. Tuy vậy, cuộc hò hẹn hôm ấy vẫn chưa kết thúc.

“Đợi một chút nhé,” em nói với anh. “Có cảnh hậu danh đề đấy!”

Và, như dự đoán của em, đôi mắt thạch anh tím chấm cam cam của anh nở ra trong sự ngạc nhiên. Anh nói:

“Theo trí nhớ của anh thì bộ phim này làm gì có cảnh hậu danh đề nhỉ?”

“Ừ thì, suất chiếu đặc biệt tất nhiên phải có thêm cảnh đặc biệt rồi.” 

Đáp rồi, em níu lại cánh tay anh để cả hai cùng tựa trở lại vào ghế. Em nghe tiếng Caleb điểm lại những sự kiện trong ngày lẫn vào tiếng cười của anh:

“Xem nào, hôm nay em đã đến căn cứ của Hạm đội để đón anh, lại còn chuẩn bị tiệc cho anh ở nhà hàng yêu thích cùng bánh kem thơm ngon, sau đó anh lại được xem bộ phim yêu thích lúc nhỏ… Hmm… Còn điều bất ngờ gì đang chờ anh nữa đây?”

Em tỏ ra vẻ bí bí mật mật, sau đó nhón một miếng bắp rang bơ ở gần đáy túi và đưa nó lên miệng anh. Caleb cắn lấy nó, sau đó hôn nhẹ lên đầu ngón tay em. Vừa lúc ấy, hình chiếu ba chiều lại tối đi trước khi được bật sáng trở lại. Giọng của em vang lên, nhưng không hẳn là giọng của em hay đến từ vị trí bên cạnh anh. Tiếng nói phát ra từ phía trước, nơi bóng hình nhỏ xíu của em xuất hiện. 

“Máy quay mở rồi nè! Caleb? Anh mau mau lên đi!” 

Một hình ba chiều khác xuất hiện bên cạnh cô bé ấy. Đó là phiên bản nhỏ của anh. Dù vậy, khi đó anh cũng đã cao hơn em gần một cái đầu. 

“Chúc mừng sinh nhật Caleb!” Em bé nhỏ reo lên với nụ cười hớn hở trên môi. “Bà ơi! Bà đã quay cái bánh kem chưa đó?”

“Rồi, bà quay rồi.” Giọng của bà Josephine đằng sau ống kính vang lên. 

“Anh Caleb mau thổi nến đi! À mà khoan đã! Anh ước chưa?”

“Em…” Caleb của hiện tại gọi tên em. Tay anh tìm thấy tay em, đan chặt. “Em vẫn còn giữ những đoạn phim này à?”

“Hơi khó khăn một chút vì băng đĩa vật lý ở ngôi nhà xưa của mình đã không còn nữa…” Em đáp, cố giữ cho giọng nói của mình không bị cảm xúc lấn át. “Nhưng mà vẫn còn một số có thể phục hồi lại được.”

Khung cảnh tiệc sinh nhật vui vẻ của gia đình ba người hiện lên. Em quay sang nhìn Caleb. Giờ anh đã cao to thế này, đã trưởng thành thế này rồi. Nhưng đôi mắt rạng rỡ của anh thì hệt như ngày đó vậy.

“Cảm ơn bé con! Cảm ơn bà!” Caleb nhỏ nói. 

Hình chiếu trước mắt thay đổi, một thước phim mới xuất hiện. Lần này là chuyến đi dã ngoại của gia đình vào sinh nhật thứ mười ba của Caleb. Tiếp theo sau đó là từng dịp sinh nhật khác được đưa lên màn ảnh. Mỗi lần đều ngập tràn tiếng cười đùa, tiếng chúc phúc. Càng nhiều người xuất hiện dưới dạng ảnh ba chiều hơn, là bạn bè, là hàng xóm của họ. Chợt, em nhớ lại rằng Caleb đã từng được mọi người yêu quý đến nhường nào.

Gideon xuất hiện trên màn hình cùng những người bạn ở DAA của anh. Khung cảnh khi ấy là tại nhà hàng anh thường lui tới vào thời còn học ở đó. 

“Đoạn này là lúc anh không có ở nhà à?” Caleb hỏi ngay, và em gật đầu.

Em nhớ rõ ngày hôm ấy, vì nhiệm vụ mà anh không về kịp để tham dự buổi tiệc sinh nhật của chính mình. Tuy nhiên, em đã nảy ra chủ ý quay phim lại để sau này anh có thể xem. Thế mà mãi đến giờ thì thước phim ấy mới được mang ra.

Sau từng lời chúc mừng của mọi người ở đó, máy quay lại lia đến em. Phiên bản trẻ hơn vài tuổi của em đang nhìn vào Caleb của hiện tại. Hình ảnh ba chiều của em như có thể chạm đến anh nếu vươn tay ra thêm một chút nữa. Gương mặt ửng hồng cùng với biết bao cảm xúc không dám thổ lộ, em chỉ có thể nói vài lời vội vã, rồi nhanh chóng thì thầm vào máy quay trước khi tự tay tắt nó đi:

“Còn nhiều thứ em muốn nói cùng anh lắm. Nhưng nếu anh không về sớm thì em sẽ quên mất đấy… Vậy nhé! Mau trở về với em nhé!” 

Tất cả các hình chiếu đều biến mất ngay sau đó, chỉ để lại nền trời đêm. Caleb, người đã lặng thinh suốt từ ban nãy, nhìn em với một biểu cảm vừa bất ngờ, vui sướng, lại vừa xen lẫn một chút tiếc nuối. Anh lên tiếng sau một quãng dài:

“Điều em muốn nói lúc đó… giờ có thể cho anh nghe không?”

Caleb đột ngột di chuyển sát lại gần em. Tuy vậy, em quyết định trêu chọc anh một chút.

“Hửm? Cái đó hả? Em… quên rồi.”

Thế là anh lại chưng ra bộ dạng cún con tội nghiệp như thể trái tim mình vừa bị em làm vỡ nát.

“Sao em có thể quên điều quan trọng như vậy chứ?”

“Thì anh luôn bận rộn ở trên bầu trời cơ mà,” em ngước nhìn lên cao, nơi các vì sao bắt đầu tỏ hiện mà không bị che phủ bởi bất cứ tòa nhà chọc trời nào. “Có lẽ em đã nhờ gió mang những lời ấy đến bên anh từ lâu rồi.”

“Ngọn gió nào vậy?” Caleb nhíu mày nhìn em. “Nói cho anh tên của nó đi để anh còn tìm nó mà hỏi chuyện.”

Em bật cười trong lúc choàng tay qua cổ Caleb để kéo anh lại gần mình hơn. Em nói:

“Thật ra, điều mà em muốn nói trong đoạn phim kia ấy, em đã nói với anh ngay lúc anh trở về nhà rồi.”

Chóp mũi của Caleb và em chạm vào nhau. Khi đã biết điều em muốn nói, anh mỉm cười.

“Mừng anh về nhà, Caleb! Cảm ơn anh vì đã an toàn trở về với em.”

Có lẽ chính sự mong chờ được em ôm lấy, được nghe em thủ thỉ vào tai lời thân thương ấy mà mọi chuyến bay của Caleb đều hướng về đích đến duy nhất: mặt đất nơi có em. 

Chiếc phi thuyền hạc trắng chầm chậm trở mình, hướng ra khỏi phòng chiếu đặc biệt, mang theo hai trái tim đập cùng một nhịp bay giữa không trung. 

“Chúc mừng sinh nhật anh, Caleb!” 

-Hết-

13.06.2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ