Em là ánh sáng trong đời hắn, thứ ánh sáng vô cùng ấm áp và thánh thiện. Nhưng liệu một kẻ chỉ biết trốn chạy vào bóng đêm như hắn có xứng đáng được ôm lấy?

Giấc mơ được dệt cho Nguyễn Vy.

OCTP: Cassus x Macary

Thể loại: nam x nam, mối quan hệ độc hại, chữa lành.

Số từ: 21000+

‼️ Truyện có chứa nhiều tình tiết xoay quanh một mối quan hệ độc hại, bạo lực, có thể gây khó chịu với người đọc. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc thêm.

Chuyện về mặt trời và màn đêm


Chương 1

Mùa thu phủ những sắc màu đỏ và cam, màu nâu của đất và vàng của lúa chín lên khắp vùng Derbyshire. Vào những ngày này, người ta tất bật với mùa gặt, xong xuôi đâu đấy lại bắt tay vào chuẩn bị cho Lễ Hội Thu Hoạch, một trong những dịp lễ trọng đại nhất của năm.

Nhắc đến dịp này thì hầu như ai nấy đều đồng tình với nhau, rằng nếu đến Derbyshire mà bỏ qua thị trấn Bakewell đang trong mùa lễ hội thì quả là thiếu sót. Từ lâu, nơi này đã nổi danh với cảnh sắc mùa thu xinh đẹp và các tiết mục giải trí độc đáo. Càng không thể bỏ qua nền ẩm thực địa phương luôn được báo chí ca ngợi hết mực.

Để được mở một gian hàng tại khu vực chính của lễ hội, tất cả những đầu bếp ở Bakewell đều phải chuẩn bị trước nhiều tháng liền. Chẳng những thế, họ còn phải so tài với nhau để tìm ra cửa hàng nào xứng đáng được mở quầy tại lễ hội. Chính vì vậy mà việc một thợ bánh trẻ tuổi như Macary được chọn là điều khiến cư dân ở thị trấn hết sức ngưỡng mộ.

Macary hiện đang làm chủ tiệm bánh mang tên Sweet Sun ở một con phố yên bình tại Bakewell. Chẳng ai định cư trong thị trấn mà chưa từng một lần ghé qua cửa tiệm ấy. Sweet Sun đã nổi tiếng với các món tráng miệng truyền thống của vùng, tuy vậy, kể từ khi Macary trở thành người thừa kế tiếp theo, các kiểu bánh mới lạ đã được đưa vào thử nghiệm và bày bán. Điều này lại càng khiến cho thực khách tò mò hơn về hiệu bánh cũng như người chủ trẻ tuổi.

Nếu đã gặp qua Macary một lần, hẳn người ta sẽ chẳng quên mái tóc vàng ươm như ánh nắng mai, đôi mắt mang màu cherry đỏ mọng, hay nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi em. Macary luôn chào đón khách đến cửa tiệm bằng sự niềm nở thân tình. Bên trong tiệm lại được em trang hoàng theo cái cách khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm cúng, chỉ muốn ngồi lê đôi mách với bạn bè đến tận giờ đóng cửa mà thôi. Còn bánh mà em làm thì chẳng phải bàn cãi gì nữa, chúng cũng ngọt ngào như bản tính của em vậy. 

Cửa tiệm Sweet Sun là món quà mà bố mẹ nuôi để lại cho em khi họ về hưu. Để không phụ lòng họ, Macary lại càng nỗ lực mỗi ngày để phát triển tiệm bánh hơn nữa. Bằng chứng là em đã làm việc chăm chỉ nhiều tuần liên tiếp để chuẩn bị cho Lễ Hội Thu Hoạch sắp tới. Em mải mê với các công thức bánh ngọt mới đến nỗi mà nhân viên cửa tiệm thường xuyên nhắc nhở em phải nghỉ tay một chút. Nhưng với Macary mà nói, chẳng việc gì khiến em vui thích hơn là nhìn thấy vẻ mặt hài lòng của khách hàng khi thử bánh của em. Cũng vì lẽ đó mà em quyết định mở chương trình dùng thử miễn phí tại cửa hàng cho những loại bánh em vừa mới sáng tạo ra. 

“Bánh mới đây! Bánh mới thơm ngon đây! Xin mời quý khách!” 

Trước lời chào mời cùng hương thơm của bánh nướng mới ra lò, chẳng vị khách nào nỡ lướt qua Sweet Sun mà không mang về vài túi. Ngay cả khách thập phương dù chưa nếm thử bánh ở đây cũng tò mò mà bước vào bên trong tiệm. Chẳng mấy chốc mà cửa hàng của Macary trở thành địa điểm đông khách nhất ở Bakewell mùa lễ hội. 

“Của bà đây, bà Smith.” Macary dùng hai tay đưa một túi bánh quy mềm cho người phụ nữ cao tuổi bên quầy. Bà Smith mỉm cười, lại hỏi:

“Cháu vất vả rồi, Macary. Một mình trông coi cửa hiệu lớn thế này vào dịp lễ chẳng phải dễ dàng gì.”

“Không sao đâu bà ơi,” em đáp. “Cháu rất yêu công việc này mà. Vả lại, các nhân viên của tiệm đang trông nom quầy bánh của bọn cháu ở quảng trường lớn. Hẳn họ còn nhiều việc hơn cháu đấy chứ. Bánh của bà đây nhé! Cháu đã làm cho nó mềm hơn để răng của bà không gặp phiền phức khi dùng rồi ạ.”

Bà cụ nheo mắt mỉm cười, gật nhẹ đầu hài lòng trước khi được em dìu tay ra đến tận cửa. Bà Smith là một trong những khách hàng trung thành ở tiệm. Gần đây, do tuổi cao nên bà ấy không ăn được đồ cứng nữa. Vì vậy mà Macary đã làm thêm một loại bánh quy mềm thật mềm cho bà, và nó cũng nhanh chóng được các cụ già trong thị trấn yêu thích. 

Macary nhìn theo bóng bà Smith chống gậy men theo con đường gạch đã cũ kỹ rồi rẽ vào con phố khác. Em cảm thấy vô cùng phấn chấn giữa một ngày thu có nắng đẹp thế này. Vừa định quay gót trở vào bên trong cửa tiệm, em bắt gặp hai vị khách lạ mặt tiến về hướng mình. 

Người phụ nữ mảnh khảnh, di chuyển rất nhẹ như thể một con mèo đang thư thái bước đi trong điệu nhạc mà chỉ một mình chị nghe được. Mái tóc đen tuyền được búi gọn, phần mái phủ xuống gương mặt gầy với cặp mắt đen láy. Cạnh bên chị là một người đàn ông ăn vận chỉn chu với chiếc mũ đen trên đầu, che đi phần nào màu tóc muối tiêu. Dáng vẻ anh tuy không uyển chuyển như chị, nhưng cũng rất nhanh nhẹn khi anh lách mình qua mấy chiếc thùng giấy đựng trái cây tươi ở cửa hàng bên cạnh. Hai người họ trông chừng ba mươi, bốn mươi là cùng. Vừa đến được tiệm bánh, người phụ nữ cất tiếng:

“Xin hỏi, đây có phải là cửa tiệm phát bánh dùng thử miễn phí không?”

Hai má Macary có chút ửng hồng khi em nhận ra mình đã nhìn chằm chằm người phụ nữ mang vẻ đẹp Á Đông đó quá lâu, đến mức gần như là thất lễ. Em chỉnh đốn lại tác phong của bản thân, rồi mỉm cười và đáp:

“Nếu các vị tìm tiệm bánh Sweet Sun, thì đúng rồi đấy ạ. Em có thể giúp gì cho quý khách đây?”

“Chúng tôi đã mua một ít bánh ở quầy của tiệm ngoài quảng trường,” chị ấy nói tiếp. Giọng của chị hãy còn đặc trưng phát âm của phương Đông, đồng thời rất chậm rãi và dễ nghe. “Chúng tôi được nhân viên giới thiệu đến đây thử bánh.”

“Vâng,” Macary đáp. Một tay em giơ ra hướng vào bên trong cửa tiệm. “Mời anh chị vào trong đã nhé!”

Hai vị khách bước vào, và ngay lập tức được chào đón bởi sự ấm cúng nơi hiệu bánh. Macary dẫn họ đến quầy bánh mới và bắt đầu giới thiệu từng món. Sau khi điểm qua một lượt, hai vị khách kia có vẻ phân vân lắm.

“Em không biết chúng ta nên chọn loại nào bây giờ. Tất cả đều thật thơm ngon! Anh thấy sao hả, John?”

Người đàn ông lịch lãm đứng cạnh chị, âm thầm quan sát chị lựa bánh suốt từ nãy đến giờ với vẻ yêu chiều không giấu đi được, chỉ khi nghe chị hỏi đến mình thì mới lên tiếng. Anh đáp:

“Cứ mua thêm bánh nếu em muốn. Bọn trẻ sẽ xử lý hết sạch cho mà xem.” 

Thế rồi, anh quay sang Macary và nói thêm: “Chúng tôi sẽ trả tiền cho các loại bánh mới này. Thật không phải phép nếu lấy quá nhiều và không chừa cho khách hàng khác nữa.” 

Người phụ nữ yêu kiều đi cùng cũng đồng tình. Tuy nhiên, Macary lại không chịu nhận thêm tiền bánh.

“Đây là các loại bánh được phát miễn phí, thưa quý khách,” em lên tiếng. “Và chúng sẽ luôn được miễn phí trong thời gian diễn ra sự kiện. Em không thể tính thêm phí cho khách hàng được đâu ạ.”

“Chúng tôi sẽ cần rất nhiều bánh đấy,” John nói trong lúc nhìn người đứng cạnh mình thật trìu mến. “Michi và tôi có hai đứa trẻ vô cùng yêu thích đồ ngọt. Mà chưa kể đến chúng, tôi cũng muốn mua thêm bánh cho thành viên trong đoàn xiếc nữa.”

Vừa nghe đến đây, Macary “ồ” lên một tiếng thật khẽ. Em nhớ rằng vài hôm trước, khách khứa đến tiệm đã bàn tán về chuyện một đoàn xiếc lưu động nổi danh từ phương xa quyết định đến Bakewell để biểu diễn. 

“Anh chị đến từ đoàn xiếc Nightmare ạ?” Vì không kiềm được sự hào hứng xen lẫn tò mò, Macary đã hỏi. 

“Đúng vậy.” Người đàn ông trả lời em. “Tôi là John Brown, phó đoàn. Còn người phụ nữ duyên dáng tuyệt vời này là Michi Tachibana. Tôi thật may mắn khi được gọi cô ấy là vợ mình.”

Gương mặt của Michi thoáng ửng hồng, nhưng chị che giấu nó bằng một cái véo nhẹ vào tay áo chồng mình và đáp:

“Anh John luôn giỏi ăn nói như vậy đấy. Thật ngại quá, để em phải chê cười rồi.”

“Không hề gì đâu ạ.” Macary lắc đầu ngay. Thú thật thì em luôn hứng thú với câu chuyện của mỗi vị khách đến tiệm, đặc biệt là những đoạn tình cảm lãng mạn thế này. “Em thấy anh John nói về chị rất chính xác đấy ạ!”

John bật cười đầy sảng khoái. “Em thấy chứ, Michi? Chủ tiệm cũng đồng ý với anh. Mọi người nói rằng cứ đến tiệm Sweet Sun thì tâm trạng sẽ phấn chấn hơn, quả là không sai mà.”

Michi mỉm cười và nhắc nhở chồng đừng nói quá to gây phiền hà cho khách khứa ở tiệm. Rồi, chị quay sang nói với Macary: 

“Vậy thì em giúp bọn chị chọn thêm bánh ngọt nhé? Bọn chị sẽ mua thêm…”

Thế là Macary nhanh nhảu giới thiệu các loại bánh khác ở tiệm nữa. Em còn không quên hỏi: “Trong đoàn xiếc có người nào cần chú ý việc ăn uống không ạ?”

Michi nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Nếu chị nhớ đúng thì không có ai dị ứng với thực phẩm gì. Tuy nhiên, gu ăn uống của trưởng đoàn có thể hơi khác biệt một chút. Cái này ta phải hỏi anh John thôi.”

John đang tập trung vào mấy chiếc macaron đầy màu sắc trong tủ kính trưng bày, nghe thấy vợ mình nhắc đến thì đáp ngay:

“Ồ, phải rồi. Cassus không thích đồ ngọt đâu. Chúng ta có nên cho cậu ta nhịn chầu này không nhỉ?”

Trước thái độ nửa đùa nửa thật của John, Michi chỉ chau mày. “Như thế thì không nên đâu. Hay chúng ta cứ mua một chiếc bánh cho anh ấy thôi?”

Đến lúc này thì một loại bánh hoàn toàn mới của Macary đã có đất dụng võ. Em lên tiếng: 

“Nếu trưởng đoàn không thích ăn ngọt, vậy thì em sẽ gói tặng một chiếc bánh cà phê ít đường cho anh chị mang về tặng nhé?” 

Hai vợ chồng nhà Brown tỏ ra rất tò mò về loại bánh này, và họ cũng vui mừng khi chuyện khó trước mắt đã được Macary giải quyết. Họ nhìn Macary khéo léo đặt chiếc bánh đậm màu cà phê ấm vào trong hộp giấy, gói ghém cẩn thận cùng các món ngọt khác. Thế là chiều hôm đó, cả hai ra khỏi tiệm bánh Sweet Sun với đầy ắp túi đồ trên tay, thơm phưng phức cả phố khiến ai cũng phải ngoái nhìn. 

*

* *

Đêm phủ xuống thị trấn Bakewell một tấm màn nhung. Khu vực bên rìa thị trấn vốn được bao bọc bởi những dãy đồi và trảng cỏ trống, nhưng nay sự lặng yên thường ngày đó đã biến mất, nhường chỗ cho một gánh xiếc lớn được dựng lên. Giữa trảng cỏ là một cái lều khổng lồ, bên trong là sân khấu chính hứa hẹn nhiều tiết mục đặc sắc sẽ được trình diễn tại đó. Vây quanh khu vực trung tâm có khoảng chừng sáu cái lều nhỏ, mỗi lều thuộc về một thành viên trong đoàn xiếc hoặc gia đình của họ. Riêng chiếc lều của trưởng đoàn thì nằm ở phía sau sân khấu lớn, hoàn toàn bị che đi bởi những tấm vách ngăn sặc sỡ làm nền có thể di chuyển được.

Từ trong lều của mình, Cassus có thể nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa, tiếng thành viên trong đoàn trò chuyện rôm rả bên đống lửa sau bữa tối. Vài người đến gọi hắn ra tham gia cùng, nhưng hắn chỉ xua tay, bảo mình chưa đói. Hắn mải mê với công việc đi tuần quanh khu vực gánh xiếc, tay chân không ngơi nghỉ mà cứ chỉnh chỗ này, sửa chỗ kia. Gánh xiếc của họ sẽ được mở cửa vào ngày mai. Thân là trưởng đoàn, nhiệm vụ của hắn là đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ. 

Cassus vừa trở về sau khi kiểm tra mấy chuồng động vật họ mang theo lưu diễn cùng đoàn. Ngay cả chúng cũng là một phần trong gánh xiếc, là trách nhiệm của hắn. Đấy là đã hết việc ngày hôm nay. Cuối cùng, hắn cũng có thể nghỉ ngơi.

Làm việc mà chẳng để ý đến thời gian, Cassus nhận ra đã quá giờ ăn tối. Mọi người trong đoàn do đã biết tính hắn từ trước nên chẳng để phần thức ăn. Duy chỉ có một túi bánh ngọt được gói ghém cẩn thận với một chiếc ruy băng nhỏ ngự trên bàn hắn. Cassus nhớ rằng John và Michi đã đặt nó ở đó chiều nay.

“Dù bận rộn, anh cũng phải ăn chút gì đó nhé!” Michi dặn dò hắn.

John phụ hoạ với vợ mình:

“Bánh ở cửa tiệm này thật sự rất ngon đấy! Chủ tiệm còn có nhã ý chọn cho anh loại ít ngọt nhất.”

Cassus đã quên bẵng chiếc bánh này đi, mãi cho đến khi hắn quay về lều và nhận thấy nó vẫn còn nằm trên bàn làm việc. Hương thơm toả ra từ đó khiến hắn tò mò. Rõ ràng là bánh ngọt, nhưng vị cà phê lại khiến hắn chú ý hơn. Hắn muốn biết bên trong là thứ gì. Thế là hắn bắt đầu gỡ lớp ruy băng buộc quanh miệng túi ra.

Hắn nhìn thấy vài chiếc bánh nhỏ màu nâu sẫm và thơm lừng hương cà phê. Chúng còn được tạo hình thành từng hạt cà phê to. Vốn không thích ngọt, Cassus định đặt nó xuống bàn ngay. Nhưng hắn lại chợt nhớ đến lời ca ngợi cửa tiệm mang tên Sweet Sun của thành viên đoàn mà hắn vô tình nghe được trong lúc họ ăn tối, rằng các món bánh ở đó có hương vị khác lạ, thơm ngon ra sao. Hắn tò mò chứ, nhất là với thứ đượm vị cà phê trước mặt này. Có trời mới biết hắn có thể sống qua ngày chỉ bằng việc nạp cafein thế nào.

Cassus cắn thử một miếng. Hắn đã mong đợi vị ngọt gắt thường thấy, nhưng nơi đầu lưỡi hắn nếm được vị đăng đắng đầu tiên. Thế rồi, miếng bánh tan chảy trong miệng hắn, toả ra vị ngọt rất thanh mà không hề gây ngán. Hắn cắn thêm một miếng, rồi một miếng nữa. Chẳng mấy chốc mà chiếc bánh nâu đã biến mất vào trong bụng hắn. 

“Cũng tạm…” Hắn thì thầm với cái bóng của chính mình hắt lên vách lều. Đã quá lâu rồi hắn chẳng còn biết tới niềm vui được thưởng thức bánh kẹo là như thế nào nữa. Túi bánh trong tay hắn vơi dần, và dù chẳng ăn hết được chỗ ấy, Cassus ngạc nhiên khi thấy tâm trạng mình đã phấn chấn lên một chút.


Chương 2

Mặt trời vừa lên thì Macary đã sẵn sàng cho ra lò mẻ bánh mới. Ngày ngày đều như thế, em luôn là người thức dậy sớm nhất trong nhà. Em chuẩn bị nướng bánh, sắp xếp bàn ghế trong tiệm, cắm hoa và tự tay viết những câu nói truyền cảm hứng tích cực lên tấm bảng thực đơn của tiệm ở ngoài cửa. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Sweet Sun hào hứng chào đón những vị khách đầu tiên của ngày; người vội vã mua một chiếc bánh mì trước khi làm việc, người thư thái gọi thêm một tách cà phê nóng trong lúc đọc báo. Chiếc tạp dề nhỏ của Macary cứ thế thoăn thoắt từ quầy sang bàn, rồi lại vào bếp. Buổi sáng ở tiệm không quá đông như giờ nghỉ trưa, đủ cho Macary có thêm vài lúc thảnh thơi để nghiên cứu các mẫu bánh mới.

Các loại bánh được phát miễn phí gần đây đều nhận được phản hồi thật tốt, khiến Macary vui mừng lắm. Từ bên quầy, em điểm lại các ghi chú của mình cho từng loại bánh. Bút chì trong tay em lướt đến dòng cuối cùng, nơi dòng chữ Bánh cà phê – số bánh đã tặng: 05 túi hiện ra.

Đó là một con số đáng buồn nếu đem so với các món khác ở tiệm. Đa phần những chiếc miệng ưa ngọt đều sẽ không chọn loại bánh này, vì nó quá đắng so với họ. Macary đã làm ra nó dành riêng cho những người không thích ngọt. Nhưng mãi mà em vẫn chưa thật sự tìm được đối tượng thử bánh phù hợp. Chợt nhớ đến hai vị khách từ phương xa ghé tiệm hôm qua đã nhận bánh cà phê từ em, Macary lại nóng lòng muốn nghe phản hồi của họ thế nào.

Vừa nghĩ đến thì cánh cửa tiệm đã kêu leng keng một cái. Michi bước vào trước, theo sau chị vẫn là John. Cả hai không mất quá lâu để nhận ra Macary đang nhìn mình với một nụ cười tươi rói. 

“Ôi, chào buổi sáng anh chị Brown! Thời tiết hôm nay thật đẹp, phải không ạ?”

“Chào em, Macary.” Michi lên tiếng, và John cũng đáp ngay sau đó:

“Chào buổi sáng. Chúng tôi định vào thị trấn đi dạo một chút và ghé qua đây.”

John gật đầu chào một số vị khách ở tiệm mà anh đã có dịp trò chuyện vào ngày hôm qua. Michi thì không tốn thêm thời gian mà bắt đầu chọn bánh luôn. Cô nói:

“Thật ra bọn chị chẳng có nhiều thời gian đến thế. Tối nay là đêm khai mạc. Ôi, thật sự còn biết bao chuyện phải chuẩn bị! Nhưng bọn trẻ thì lại vòi vĩnh bánh ngọt, mà các thành viên khác trong đoàn cũng nghĩ rằng ăn một chút đồ ngon để tâm trạng phấn khởi hơn là chuyện tốt.”

Macary gật gù đồng tình. “Vâng. Đúng là đồ ngon thì có thể làm tâm trạng ta tốt hơn nhiều. Vậy hôm nay chị có muốn chọn loại bánh mới không? Hay vẫn như hôm qua ạ?”

Michi phân vân chỉ trong chốc lát, thế rồi cô đáp: “Cứ lấy vài loại mới đi. Nhưng mà gói cho chị một ít bánh cà phê như hôm qua nữa nhé!” 

“Vâng—Ơ?” Bỗng dưng Macary khựng lại như thể em có một chiếc chìa khoá dây cót phía sau lưng và nó đã ngừng quay. “Chị nói thật chứ ạ? Chị muốn lấy thêm bánh cà phê thật chứ ạ?”

Michi bối rối nhìn Macary, chị chưa hiểu vì sao em lại phản ứng như thế. Nhưng chị vẫn gật đầu.

“Phải. Bánh cà phê vị đắng ít ngọt mà em đã gói cho trưởng đoàn của bọn chị ấy.”

Macary mừng rỡ đến mức chẳng thốt nên lời. Nếu không phải đang đứng ở đằng sau quầy, hẳn em đã lao ra phía trước để mà nắm chặt lấy tay chị Michi và hỏi han rối rít.

“Anh trưởng đoàn thật sự thích bánh cà phê sao ạ?” Em lại hỏi, chẳng thể tin nổi điều mình đang nghe nữa. Đây là lần đầu tiên có người muốn mua lại món bánh ấy.

Michi nghiêng đầu suy tư. “Để xem nào… Thật khó mà nói nếu Cassus thích ăn bất cứ thứ gì… Nhưng anh John bảo rằng anh ấy đã thật sự ăn nhiều hơn một chiếc bánh cà phê. Với một người không thích đồ ngọt thì đó là dấu hiệu đáng mừng, nhỉ?”

Chiếc đầu nhỏ nhắn của Macary gật lên gật xuống lia lịa trong mừng rỡ. “Vâng! Đúng thế ạ! Em sẽ gói thêm bánh cho anh chị ngay đây!”

Mẻ bánh mới đầu ngày hôm đó được Macary chọn ra những chiếc trông đẹp mắt nhất. Em gói chúng cẩn thận và trao vào tay Michi cùng John. Khi tiễn họ ra tận cửa, Michi quay lại nói với em:

“Macary này, dù biết công việc của em rất bận rộn, nhưng nếu em có thể dành thời gian đến xem bọn chị biểu diễn thì hay biết mấy.”

“Vâng, nhất định em phải đến chứ!” Macary đáp ngay. Vừa khi nghe tin Gánh xiếc Nightmare sẽ đến Bakewell, em đã tự nhủ nhất định phải đến xem họ biểu diễn dù chỉ một đêm rồi. Lần này em lại còn nhận được lời mời từ thành viên trong đoàn, tất nhiên em sẽ không bỏ lỡ. 

Macary nói thêm:

“Anh chị cùng đoàn xiếc luôn được chào đón ở cửa tiệm ạ. Em sẽ rất vui nếu được phục vụ mọi người ở đây!”

Họ chào tạm biệt nhau, rồi Macary vui vẻ lấy quyển sổ được giắt vào tạp dề của mình ra. Em lại hí hoáy ghi chú thêm vào hàng của bánh cà phê. Dường như em đã tìm được đúng người để thử món bánh ấy rồi.

Trở về gánh xiếc, Michi và John lại được chào đón bằng những cái ôm của hai đứa nhỏ. Cô biết tỏng thứ chúng trông ngóng không phải là bố mẹ, mà là những túi bánh thơm ngon kia. Michi đưa cho bọn trẻ túi bánh cà phê và căn dặn:

“Các con đem món này vào cho chú Cassus nhé.”

“Nhưng chú ấy không có ở đây ạ.” Cloudy đáp lời. 

“Chú ấy vào thị trấn từ sớm rồi.” Rainy nói theo ngay sau đó. “Hình như là đi tìm nhà đầu têu gì đấy ạ.”

John phì cười. Anh cúi xuống để xoa đầu đứa trẻ. “Là nhà đầu tư. Hẳn Cassus đang đi kiếm thêm vốn để xây dựng gánh xiếc của chúng ta đó mà. Vậy để lại túi bánh, ta sẽ đưa cho chú ấy sau nhé?”

Hai đứa nhỏ gật đầu. Sau đó lại nắm tay bố mẹ kéo đi luyện tập cho tiết mục buổi tối hôm ấy. Michi nhìn túi bánh cà phê mà lại thở dài, “Không biết đã ăn sáng chưa nữa… Cái anh Cassus này bao giờ mới tự biết chăm lo cho sức khỏe của bản thân nhỉ?”

*

* *

Khi Cassus bước ra khỏi toà thị chính thì trời đã xế trưa. Còn một số giấy tờ hắn phải đích thân đến ký trước khi khai mạc đêm diễn đầu tiên. Lẽ ra hắn đã xong việc từ sớm, thế nhưng ngài thị trưởng có nhã ý mời hắn dùng trà, sẵn tiện bàn bạc chút chuyện. Hắn đã tính toán việc nhận thêm nguồn vốn đầu tư từ các thương nhân ở Bakewell trước cả khi đoàn đến đây. Tuy nhiên, hắn chẳng ngờ rằng ngài thị trưởng của họ còn đề nghị cả đoàn xiếc lưu lại thị trấn lâu dài. Tất nhiên, hắn hiểu rõ giá trị thu hút khách du lịch của Gánh xiếc Nightmare, và ngài thị trưởng cũng sẽ rộng rãi cho hắn nhiều tài nguyên.

Nhưng Bakewell không phải là nơi duy nhất từng đưa ra lời đề nghị đó với Cassus. Hắn đã đi nhiều nơi, nhìn ngắm vô vàn cảnh sắc khác nhau. Chưa nơi đâu có thể đem lại cho hắn cảm giác như đã về nhà. Hắn chẳng có nhà. Kể từ khi hắn có thể ghi nhớ, xung quanh hắn chỉ có bóng tối và trốn chạy không ngơi nghỉ. Hắn biết rõ hơn ai hết, cuộc sống của hắn là vô định, là nay đây mai đó, mãi chẳng có một chốn để quay về.

Chính vì thế mà hắn chỉ đáp rằng mình sẽ cân nhắc lời của ngài thị trưởng. Vào lúc này mà làm ông ấy phật ý thì quả là không hay. Hắn sẽ tranh thủ tìm kiếm tài trợ trong một tuần lễ hội diễn ra, sau đó thì cuốn gói đến một thị trấn khác. Gánh xiếc Nightmare vốn là như vậy, luôn luôn đi tìm chân trời mới. Liệu có ngày nào đó mà họ cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ chân không? Câu trả lời này Cassus chẳng thể thay mặt cả đoàn mà nói được. 

Hắn rảo bước quanh quảng trường trung tâm, nơi có vô số các gian hàng đặc sắc của thị trấn Bakewell được dựng lên. Cassus nhân cơ hội này tìm hiểu thêm về văn hoá địa phương cũng như tiếp cận các nhà đầu tư tiềm năng của mình. Trớ trêu thay, cái dáng vẻ cục mịch đến đáng sợ của hắn thường chỉ làm người ta tránh xa. Thế là hắn cứ lang thang qua hết gian hàng này đến gian hàng khác, sau cùng dừng chân ở một quầy có biển hiệu khá quen mắt: Tiệm bánh Sweet Sun.

Cassus nhìn dòng người đang xếp hàng mua bánh trước quầy, băn khoăn liệu hắn có nên đứng vào đó hay không. Hắn chỉ tò mò về loại bánh mà hôm qua mình đã được nếm thử. Trước đây, hắn không hứng thú với việc ăn uống hay nấu nướng là bao. Tuy vậy, hắn nghĩ mình có thể thử thêm một vài chiếc bánh cà phê nữa. 

Đắn đo một lúc, Cassus đã thấy vị khách trước mắt rời đi. Đến lượt hắn mua hàng. Hắn nhìn quầy bánh ngọt, rồi đến cô nhân viên trẻ tuổi đang ngơ ngác nhìn hắn. Hẳn là ngoại hình của hắn đã khiến cô thấy ngạc nhiên, đến mức kinh hãi chăng? Hắn lùi lại. 

“À vâng… Quý khách muốn dùng gì ạ?”

Cassus đảo quanh quầy một lần nữa. Hắn nói cụt ngủn. “Bánh cà phê. Có chứ?”

Cô nhân viên trẻ có vẻ bị hắn dọa cho sợ phát khiếp. Cô giải thích với cái giọng lí nhí trong miệng:

“Bánh… Bánh đó chỉ có ở cửa tiệm chính của chúng tôi thôi ạ… Nếu quý khách cần… Tôi… Tôi có thể chỉ đường cho anh đến đó…”

“Cảm ơn.” 

Cassus đáp cộc lốc rồi quay người bỏ đi. Quả nhiên hắn không có duyên với đồ ngọt mà.

Nghĩ vậy nhưng khi về đến gánh xiếc, hắn đã thấy một túi bánh cà phê chờ sẵn ở đó. Hai đứa nhỏ nhà Brown dúi vào tay hắn rồi chạy một mạch đi, không quên bảo rằng tiệm bánh Sweet Sun lại phát đồ ngọt miễn phí. Cassus nhìn chiếc túi giấy màu nâu trên tay, đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu. Rốt cuộc là hắn có duyên với tiệm bánh này thật không?

Nhưng hắn chẳng có thời giờ mà suy tư nữa. Càng gần đến giờ biểu diễn thì áp lực lại càng đè nặng lên mọi người. Thế nên hắn mới để họ thỏa sức ăn nhiều đồ ngọt như vậy. Đó cũng như là một nghi lễ cầu may mắn, thuận lợi trước mỗi buổi diễn. Cassus tụ tập thành viên trong đoàn lại trên sân khấu để trao đôi lời phát biểu, động viên. Rồi ai nấy đều tản ra về đúng vị trí đã được phân công, chờ đợi màn đêm buông xuống và cổng chào của gánh xiếc chính thức đón những vị khách đầu tiên ở Bakewell. 


Chương 3

“Macary hôm nay cũng phải làm muộn sao?” bà Smith – vị khách quen ở Sweet Sun – hỏi.

“Vâng. Cháu chưa tìm được thêm người phụ bán ạ.” Giọng em vọng lại từ bên kia quầy. “Đang mùa lễ hội nên tiệm cháu cũng mở cửa đến muộn hơn thường ngày ạ.”

Bà Smith thở dài. “Cháu tham công tiếc việc quá đấy. Cứ đóng cửa rồi đi chơi quách cho xong! Cháu còn trẻ mà, cứ tận hưởng cuộc sống trước đã.”

“Nhưng bà ơi, nếu cháu không mở cửa muộn thì vào giấc này, nếu bà thèm bánh ngọt thì sẽ không mua được đâu ạ.”

Trước sự hóm hỉnh của Macary, bà Smith cười to, lộ hết cả hàm răng đã không còn đủ của mình. “Đúng là vậy nhỉ! Đúng là như vậy! Nhưng mà… Ta còn muốn đi xem xiếc nữa. Nếu cháu có thể dìu ta đến đó thì đôi chân của ta sẽ rất biết ơn đấy!”

Cả ngày hôm ấy, chủ đề bàn tán sôi nổi nhất trong tiệm bánh và cả thị trấn chính là Gánh xiếc Nightmare. Màn trình diễn tối qua của họ quả là mãn nhãn, đáng từng đồng xu cắc bạc bỏ ra. Họ đã chứng mình được danh tiếng của mình không chỉ là lời quảng cáo. Nhưng cũng vì thế mà Macary vì em chưa có cái diễm phúc được xem họ biểu diễn.

“Cháu chưa thể rời tiệm bây giờ được, bà Smith ạ.” Macary đáp. “Tin cháu đi, cháu thật sự muốn đến xem! Nhưng có lẽ cháu sẽ đi vào một ngày khác.”

Bà Smith cứ luôn miệng thấy tiếc cho em. Rồi rất nhanh sau đó, bà quên luôn chuyện ấy đi khi gia đình cháu trai đến đón bà đi đến gánh xiếc xem tiết mục tối hôm ấy. Bà cười vui vẻ, chào tạm biệt Macary rồi rời đi với túi bánh của mình.

Bỗng dưng em lại nghĩ về lời của bà ấy vừa rồi. Đúng thật là em có thể đóng cửa tiệm sớm một hôm để đi xem biểu diễn. Số tiền em bán từ chiều cũng đã đủ để bù cho một buổi tối nghỉ ngơi. Tuy nhiên, em lại chẳng nỡ xua đuổi các vị khách đang ngồi lại tiệm. Còn một lý do khác nữa khiến em mở cửa hàng đến tận khuya, đó là vì em biết khi những đôi chân rong chơi mệt mỏi trở về, ánh đèn từ cửa tiệm bật lên trong con phố đã ngủ khiến họ cảm thấy an tâm, ấm áp hơn.

Thế là Macary đã bỏ lỡ ngày thứ hai gánh xiếc biểu diễn. Dù tiếc nuối nhưng em nghĩ rằng mình đã lựa chọn đúng.

Vào sáng ngày thứ ba của lễ hội, John và Michi cũng xuất hiện. Lần này, họ dẫn theo hai đứa nhỏ của mình. Một bé trai và một bé gái. Trông chúng rất giống nhau. Macary đã có thể đoán ra chúng là một cặp sinh đôi ngay trước cả khi mẹ chúng giới thiệu.

“Chào Macary. Em là Cloudy.” Đứa con gái nói.

“Em là Rainy.” Theo sau là em trai nó.

Macary vui vẻ chào đón những vị khách nhỏ tuổi đến tiệm. Do sở hữu cơ thể bé nhỏ nên em chẳng cao hơn chúng là bao. Cặp sinh đôi xem bánh quanh cửa tiệm, liên tục cảm thán và vòi vĩnh bố mẹ mua cho. Sau cùng, cả nhà ra về với còn nhiều túi bánh hơn hôm trước nữa.

Nhưng gia đình Brown không phải là các thành viên từ Gánh xiếc Nightmare duy nhất đến tiệm hôm đó. Macary ngạc nhiên lẫn mừng vui lắm khi được gặp gỡ với những gương mặt mới. Vào buổi trưa, có một người đàn ông râu tóc khá dài đứng lóng ngóng bên ngoài. Dù em hỏi gì thì ông ấy vẫn không nói tiếng nào. Mãi một lúc sau thì có người quen của ông ấy đến. Sau đó em mới vỡ lẽ ra, cả hai đều là thành viên của rạp xiếc.

Người đàn ông kiệm lời đó là bác Barney, chuyên phụ trách việc gác cổng và soát vé ở gánh xiếc. Còn người trẻ liến thoắng không ngừng kia tên là Charlie, chú hề của đoàn. Họ mua một ít tart và bánh kẹp phô mai cho bữa trưa. Chừng một giờ đồng hồ sau đó, cô gái tên là Matilda đến mua bánh nướng kèm mứt dâu. Cô gái ấy trạc tuổi Macary, lại có giọng nói vô cùng dễ chịu. Em hỏi ra thì mới hay, cô đảm nhận vai trò ca hát trong gánh xiếc, đôi khi là pha trò uốn dẻo để tiết mục thêm đặc sắc hơn.

Sau khi Matilda rời đi thì người khác lại đến. Macary mải chăm sóc các khách hàng khác nên chưa kịp hỏi tên anh, tuy vậy, em được biết anh là người huấn luyện thú trong gánh xiếc. Anh ấy mua rất nhiều bánh trái cây và Macary đã rộng rãi cho anh thêm một số loại bánh khuyến mãi. Vào xế chiều, em lại ngạc nhiên lắm khi được gặp gỡ Quý bà Ester, một người phụ nữ luôn choàng khăn tím bí ẩn. Bà ấy thích các loại macaron trong tiệm đến là rõ. Khi em còn đang thắc mắc vì sao bà ấy vẫn quanh quẩn ở tiệm sát giờ biểu diễn thế này thì bà ấy đã tiến đến sát quầy từ lúc nào.

“Cứ ở yên chỗ này. Không phải chạy đâu xa. Ta nhìn thấy tình yêu định mệnh đang tìm đến cháu.”

Quý bà Ester có một căn lều dành riêng cho bói toán ở Gánh xiếc Nightmare. Macary chưa từng đi xem bói bao giờ, vì em luôn tin rằng tương lai được tạo ra bởi chính đôi tay mình. Nhưng khi nghe bà ấy nói vậy, kèm một cái nháy mắt đầy ẩn ý, em không khỏi tò mò liệu tình yêu định mệnh nào sẽ ghé thăm mình đây.

Nhưng sau Quý bà Ester thì ngày hôm đó chẳng còn thành viên gánh xiếc nào đến Sweet Sun nữa. Macary cũng lại thất hẹn với các tiết mục mà em náo nức muốn xem lắm rồi, đặc biệt là sau khi gặp gỡ nhiều người tài năng ở đó đến vậy. Vừa dọn lại tiệm em vừa tiu nghỉu. Tuy nhiên, em chẳng buồn được lâu. Vì hệt như lời Quý bà Ester đã nói, vào buổi sáng hôm sau, mùa thu đã mang đến cho em một vị khách định mệnh.


Chương 4

Mãi sau này khi nghĩ về ngày hôm ấy, Macary mới chợt nhận ra tiên đoán của Quý bà Ester là sự thật. Còn vào buổi sáng đó, em vẫn nghĩ mọi chuyện chỉ là ngẫu nhiên khi em ra đón một vị khách lạ mặt.

“Tiệm bánh Sweet Sun xin kính chào quý khách! Hôm nay chúng tôi có vinh hạnh phục vụ món gì cho quý khách đây ạ?”

Em ngẩng đầu lên với nụ cười sẵn lòng sưởi ấm bất cứ trái tim nào vào ngày thu giá lạnh. Kể cả khi trái tim ấy đã vụn vỡ. Người đứng trước mặt em là một kẻ cao lớn với thân hình vạm vỡ, săn chắc đến nỗi những chiếc cúc áo trên ngực như đang làm việc hết sức mình rồi. Tất nhiên, Macary không cố ý nhìn vào những nơi như thế. Em chỉ tình cờ lướt qua khi nó ở ngang tầm mắt mình. Điều em chú ý hơn cả chính là những vết sẹo trên lớp da rám nắng đang ẩn sau cổ tay áo kia.

“Quý khách ơi?” Macary lại hỏi. Người đàn ông kia như đã hóa đá ngay trước cửa tiệm, chắn lối vài vị khách phía sau.

“Ờ… Tôi xin lỗi…” Hắn lên tiếng, ngay sau đó hắn di chuyển cái thân hình cục mịch của mình sang một bên để nhường đường cho người khác.

“Macary này. Cho bọn tôi món như thường lệ nhé.” Một trong nhóm người vừa bước vào cất tiếng.

“Vâng.” Macary đon đả đáp. “Sẽ có ngay thôi ạ. Mời cả nhà vào trong chọn bàn nhé!”

Cánh tay em đưa ra trước, hướng dẫn họ vào khu vực còn trống trong lúc người to cao kia cứ nhìn em chòng chọc. Hắn đứng lặng một chỗ, cái vẻ ngoài u ám đáng sợ ấy hoàn toàn trái ngược với không khí ấm cúng ở Sweet Sun. Cứ như thể ai đó đã đục một cái lỗ đen ngòm xấu xí ở một góc tiệm vậy. Vài vị khách bắt đầu chú ý đến hắn, và dù họ không nói ra thành lời, ánh mắt họ dành cho hắn mang theo sự dè bỉu hoặc sợ hãi ghê gớm.

Chỉ có Macary là vẫn mỉm cười với hắn. “Xin lỗi đã để quý khách phải chờ.” Em lại nói. “Quý khách đã chọn được bánh chưa ạ?”

Tuy nhiên, hắn lại cứ ậm ờ đứng đó. Tay hắn kéo chiếc mũ trên đầu xuống thêm như thể đang che chắn gương mặt khỏi những ánh mắt tò mò xung quanh. Nhận thấy sự lúng túng của hắn, Macary mới dịu dàng nói thêm:

“Nếu vẫn chưa biết ăn món gì, vậy quý khách hãy chọn chỗ ngồi trước nhé!”

Cũng như nhóm khách vừa rồi, Macary hồ hởi dẫn người kỳ quặc kia vào khu vực đông khách. Nhưng hắn từ chối.

“Tôi… sẽ ngồi ở kia.”

Ngón tay thô với phần móng cụt ngủn của hắn chỉ vào góc tiệm, nơi có ít ánh sáng nhất và cũng là nơi ít khách lựa chọn nhất.

“Vâng ạ.” Macary đáp. Em chẳng có ý kiến gì với sự lựa chọn của khách. “Vậy mời chú ạ. Em sẽ mang thực đơn tiệm ra ngay thôi.”

“Chú?” Hắn lẩm nhẩm trong miệng. Macary đã xoay người đi về hướng quầy rồi. Mãi vài phút sau, hắn mới hoàn hồn và tiến về phía chiếc bàn, xấu số thay, đã được hắn chọn.

“Kìa, người ngồi ở đằng kia có phải là trưởng đoàn Gánh xiếc Nightmare không nhỉ?” Một vị khách đang ẵm bồng con nhỏ thì thầm với Macary.

Lúc đó em mới sửng sốt. Em hỏi lại: “Là trưởng đoàn gánh xiếc nổi tiếng đó thật hả chị?”

Vị khách nữ gật đầu xác nhận. “Chị nhớ mặt ông ta khi đến xem biểu diễn mà. Chồng chị cũng đã thấy ông ta nói chuyện với ngài thị trưởng hôm nọ. Dù muốn sang chào hỏi, nhưng có lẽ đành thôi vậy.” Rồi chị lại nghiêng về phía Macary và hạ thấp giọng hơn. “Hầu như ai nấy trong thị trấn đều thấy ông ta đáng sợ.”

Ánh mắt của Macary vô thức hướng về phía người đàn ông kia. Hắn đang mải mê nhìn chiếc tách trà bằng sứ được bày tại bàn do chính em đã làm ra. Trông nó thật bé nhỏ so với bàn tay hắn. Ngay cả chiếc bàn trà cũng trở nên tí hon khi đặt cạnh thân hình đồ sộ của hắn. Trông hắn như thế đến là đáng yêu, Macary thầm nghĩ. Em chẳng hề cảm thấy người đó đáng sợ chút nào.

“Có vẻ như chú ấy cần người trò chuyện thôi.” Macary mỉm cười với vị khách nữ kia.

“Vậy thì chúc em may mắn, Macary ạ. Chị phải đưa thằng bé về rồi. Mà này, nếu ông ta có làm em sợ thì cứ nói nhé. Mọi người sẽ ra mặt giúp em.”

Macary nói đôi lời cảm ơn vị khách và vẫy tay chào tạm biệt đứa bé. Trong lúc chuẩn bị đơn cho vị khách tiếp theo, em lại không nhịn được mà nhìn sang trưởng đoàn Gánh xiếc Nightmare kia. Hắn lặng thinh, lù lù một chỗ như thể là cỗ máy kỳ quái chờ đợi người ta đến khởi động. Mãi một lúc lâu sau, khi đã sắp xếp ổn thỏa cho khách trong tiệm, Macary mới mang một ấm cà phê mới pha đến bàn của hắn.

“Xin lỗi vì đã để chú chờ lâu ạ. Chú Cassus, phải không ạ?”

Hắn ngước lên nhìn. Trong hốc mắt của hắn là hai tròng mắt khác màu, một đen – vàng, một đỏ – trắng. Thoáng chốc, hắn đã nghĩ rằng Macary sẽ giật mình mà lùi lại. Nhưng em lại nhìn thật lâu vào đôi mắt ấy với vẻ ngưỡng mộ hiện rõ trên mặt.

“Mắt chú… đẹp ghê!”

Macary chẳng hay buột miệng, và em thốt điều đó lên nhằm để khen ngợi hắn. Em đang thử khiến hắn gỡ bỏ lớp phòng thủ u ám bên ngoài trước khi thật sự trò chuyện với hắn.

“À… Cảm ơn…” Hắn đáp. “Tôi là Cassus. Cassus McDonald Arrington.”

Vừa xưng tên xong thì hắn bỗng thấy thừa thãi quá. Macary đâu cần biết cả họ tên hắn để mà làm gì chứ? Hẳn em sẽ quên béng đi, rất nhanh thôi. Một cái bóng đen như hắn không xứng đáng ngự trong thế giới đầy ắp ánh mặt trời của em.

“Em là Macary Baker Junior. Rất vui được làm quen chú trưởng đoàn ạ.”

Macary. Hắn đã nghe cái tên đó từ trước. Hắn biết về em, rằng em là chủ tiệm Sweet Sun này, rằng đôi tay em đã làm nên những chiếc bánh cà phê khiến hắn mê mẩn đến thế. John và Michi đã nói về em vào ngày đầu tiên họ dừng chân tại thị trấn. Các thành viên khác trong đoàn cũng kể về em và những chiếc bánh thơm ngon ngọt lành. Tất cả đều khiến Cassus tò mò.

Hắn muốn biết Macary là ai. Là ai mà có thể khiến cho những nghệ sĩ diễn xiếc của hắn khen ngợi không ngớt? Là ai mà mọi người ở Bakewell này đều nhắc đến với một thái độ hết sức bảo bọc và yêu thương? Hắn chưa bao giờ hoàn toàn hiểu được điều đó, tình thương ấy. Vì hắn đã trưởng thành trong cái khắc nghiệt của thế giới này, trong sự ghẻ lạnh của nước Anh. Chẳng ai nói về hắn như cái cách họ nói về em. Ngay cả khi hắn là trưởng đoàn, thứ mà hắn nhận được từ các thành viên khác trước hết là sợ hãi, sau đó là kính trọng. Tuyệt nhiên chẳng hề có yêu thương như cái cách mà thị trấn này bao bọc Macary.

Có lẽ chính vì thế mà đôi chân hắn tìm đến đây, đôi mắt hắn lại vô thức bị hút về phía em. Macary mới bé nhỏ làm sao! Em trong trí tưởng tượng rất đỗi thô sơ của hắn chẳng đẹp bằng một phần người thật. Và hắn mừng vì điều đó. Nụ cười rạng rỡ của em, giọng nói ấm áp của em, mọi thứ về em cứ như đang kéo hắn đến gần. Rồi hắn ngã, ngay trước bậc thềm khi em ra chào đón hắn vào thế giới của em. Hắn bỗng muốn được là một phần của nơi này. Một phần của em.

Thật nực cười khi có những suy nghĩ đó khi đây chỉ mới là lần đầu tiên họ gặp mặt. Hẳn em sẽ cho rằng hắn là một kẻ điên. Quả thật vậy. Điên loạn là những gì hắn đã từng biết ở nơi hắn tới. Cuộc đời đó hắn đã để lại sau lưng, nhưng dù có trốn chạy thế nào, bóng ma của quá khứ vẫn đeo bám hắn. Thế nên hắn biết chắc chắn rằng mình sẽ chẳng thể nào được ở lại đây, cùng em. Mọi suy nghĩ đang xoay vần trong đầu hắn chỉ nên dừng lại ở đây thôi.

Cassus tập trung vào Macary đang hăng hái kể về loại bánh ở tiệm.

“Anh chị Brown có nói chú trưởng đoàn thích ăn bánh cà phê. Hôm nay em cũng làm một ít để tặng chú nếu anh chị có đến nữa. Vậy mà chú đã đến trước rồi. Hì hì.”

Em nói như thể em đã biết hắn từ lâu lắm rồi. “Em sẽ mang ra ngay đây. Chú đợi thêm một chút nhé!”

Em biến mất, rồi xuất hiện trở lại với một đĩa bánh cà phê đã trở thành món tráng miệng quen thuộc của hắn.

“Đây ạ. Chúc chú ngon miệng!”

Lượng khách đến tiệm bắt đầu tăng. Đã đến lúc Macary phải trở lại quầy. Một mình Cassus ngồi trong góc nhìn em, cứ như hắn đang khắc ghi từng khoảnh khắc giấc mơ này còn tồn tại vậy. Thi thoảng, ánh mắt họ chạm nhau, và hắn quay nhanh đi chỗ khác.

Macary tất bật với loạt đơn mới trong ngày, song cũng tranh thủ những lúc rảnh tay mà ngó sang chiếc bàn nhỏ trong góc tiệm. Em thấy Cassus lù lù, hoàn toàn cô độc. Con người to lớn như hắn cũng có thể trở nên lạc lõng đến thế ở nơi này sao? Bất giác em lại muốn đến gần, dùng đôi tay bé nhỏ của mình mà ôm lấy những vết sẹo trên tay hắn. Trong thế giới của em, chẳng ai đáng phải đối mặt với cô độc và đớn đau một mình. Em thấy bản thân bị thôi thúc phải làm gì đó cho hắn, nhiều hơn là vài chiếc bánh cà phê.

Sau cùng, Macary vẫn chẳng tìm được cơ hội trò chuyện thêm với Cassus. Vào giờ ăn trưa, khi em được nghỉ ngơi đôi chút, bên chiếc bàn nơi góc tiệm đã chẳng còn ai. Cạnh đĩa bánh cà phê đã sạch là vài tờ tiền mặt.

Macary nhoài người qua ô cửa sổ. Chắc hẳn Cassus chưa đi quá xa, vì nếu hắn rời khỏi tiệm, em sẽ chú ý ngay kia mà. Đúng như em đoán, cái bóng to cao của hắn trải dài trên con phố thưa người trước mặt. Nếu đuổi theo hắn có lẽ em sẽ chẳng kịp. Vì thế mà em quyết định hét lên thật lớn:

“Chú Cassus!”

Nghe thấy tên mình, hắn ngoảnh đầu lại. Đôi mắt hắn mở to khi nhìn thấy Macary bên ô cửa, đang vẫy tay về phía hắn.

“Em rất vui khi chú đến đây! Cảm ơn chú! Hẹn gặp chú ngày mai nữa nhé!”

Người qua lại trên đường cũng đã chú ý đến họ, nhưng Cassus chẳng còn bận tâm gì nữa. Tất cả những gì hắn thấy là nụ cười rực rỡ như nắng của em dành cho mình. Rồi chẳng đợi hắn kịp tĩnh tâm suy nghĩ xem nên đáp lời thế nào, em đã biến mất vào bên trong tiệm Sweet Sun.

“Ngày mai à?…” Hắn thì thầm với bản thân mình. Hôm nay, hắn đã nhìn thấy em. Hắn đã hoàn thành mục đích này và chẳng định đến thêm một lần nữa. Nhưng em đã cho hắn một lý do. Một hy vọng.

Cassus bật cười. Hắn nghiêng đầu chỉnh lại chiếc mũ rồi rảo bước đi tiếp. Thì ra cảm giác mong chờ ai đó và được họ mong chờ lại có vị của nắng và bánh ngọt cà phê.


Chương 5

“Chú Cassus đi đâu sớm thế ạ?” Tiếng trẻ con vang lên từ phía trước lều của gia đình nhà Brown. Cloudy đang cầm một cái chổi trông rõ ràng là quá kích cỡ tay con bé.

“Ta… đi vào thị trấn có việc.” Cassus đáp. Cứ tưởng như thế là đã đủ, song lúc anh vừa xoay người đi thì Rainy – em song sinh của con bé – lại từ đâu xuất hiện và dùng cái mũi tí hin của nó mà ngửi áo khoác của hắn.

“Chú đi tìm nhà đầu tư ạ? Nhưng mấy lần trước chú đâu có xức dầu thơm thế này?”

Sự tò mò của hai đứa trẻ bỗng khiến Cassus sượng. Chân hắn trở thành khúc gỗ nặng nề không nhấc lên nổi nữa. Cloudy và Rainy vẫn tiếp tục suy nghĩ riêng của hai đứa nó:

“Hình như hôm nay chú Cassus ăn vận đẹp hơn mọi ngày nữa!”

“Chú đã đổi một chiếc nón mới rồi!”

Bàn tay to bè của Cassus kéo vội chiếc nón xuống chút nữa. Hắn hắng giọng và tỏ ra nghiêm nghị như mỗi lần cả rạp xiếc tập dượt:

“Rainy. Cloudy. Nếu các cháu còn lơ là chuyện quét dọn nữa thì ta sẽ báo với John và Michi đấy!”

“Ôi! Đừng mách mẹ bọn cháu mà!” Cả hai đứa đồng thanh la lên. Chúng vội cầm lấy chổi và tản ra nơi khác ngay tức thì. Hài lòng, Cassus tiến thẳng ra cánh cổng rạp xiếc, hướng về thị trấn Bakewell.

Hắn sải bước vào con đường lớn còn thưa thớt người. Vừa đi hắn vừa ngửi lại hương tinh dầu trên áo mình. Mùi gỗ quả thực thích hợp cho một ngày trời se lạnh như hôm nay. Dù hắn đã cố ít dùng lượng dầu thơm ít nhất có thể mà cái mũi thính của Rainy vẫn nhận ra. Hắn tự hỏi, liệu người mà hắn đang đến gặp sẽ để ý đến mùi hương này chứ? Liệu em sẽ thích nó chứ?

Nghĩ rồi hắn lại tự thấy bản thân thật ngu ngốc. Chỉ là một cuộc gặp mặt thôi mà, chẳng phải hẹn hò, thế mà hắn đã mất ngủ cả đêm chỉ để chọn ra bộ trang phục tươm tất nhất cùng chiếc mũ mới nhất trong tủ. Hắn tắm rửa thật kỹ, dù ngày thường chỉ qua loa. Hắn còn chải phần tóc xám xịt bết dính trên trán mình về phía sau, cẩn thận che giấu chúng bên dưới chiếc mũ. Hắn luôn chọn loại mũ vành rộng hơn thị hiếu ngày nay cốt để che đi phần nào đôi tai dị hợm của mình. Tốt nhất không nên có một tiếng thét nào xảy ra khi người trong thị trấn nhìn thấy dáng vẻ của hắn cả.

Chuẩn bị xong xuôi đâu đấy thì trời đã hửng sáng. Cassus đếm ngược từng phút đến giờ mở cửa của tiệm bánh Sweet Sun. Khi hắn dừng lại bên ngoài, tấm biển Đóng cửa là thứ duy nhất ngăn hắn đến với người mà mình muốn gặp. Nhưng các cửa sổ đã được mở ra để đón ánh sáng, và qua lớp kính nhìn vào trong tiệm, hắn thấy được bóng dáng nhỏ bé rất đỗi dấu yêu đó ở bên quầy.

Macary loay hoay lau chùi lớp kính trưng bày bánh ngọt đến khi nó sáng bóng. Sau đó em điểm qua một lượt các loại bánh ngày hôm ấy. Rồi em lại bày hoa tươi lên quầy, chỗ hoa còn dư em mang đến cắm lên từng chiếc bàn trà dành cho khách. Nhìn em trân trọng từng chi tiết nhỏ như vậy, dường như Cassus đã hiểu được vì sao cửa tiệm này lại ấm áp đến thế.

Khi Macary đem hoa ra bàn cắm, ánh mắt em tình cờ chạm vào dáng người to cao đang đứng bên ngoài. Thoạt đầu em còn ngỡ mình đang hoa mắt vì thiếu ngủ thường xuyên. Nhưng khi em mở vội cánh cửa chính và thấy gương mặt của Cassus hiện ra ở đó, em đã mừng đến nỗi đôi chân như muốn nhảy cẫng lên.

“Chú Cassus! Chú đến sớm thế ạ?”

Cassus ngẩn người nhìn em. “Có vẻ vẫn chưa đến giờ mở cửa. Tôi sẽ quay lại sau vậy.”

Hắn cúi chào rồi quay đi. Thế nhưng Macary đã nhanh nhảu vươn tay ra tóm lấy một phần cổ tay hắn trước.

“Chờ đã, chú Cassus! Chú luôn được chào đón ở đây mà.”

Và thế là Cassus để yên cho Macary kéo mình vào trong tiệm, trở thành vị khách đầu tiên của Sweet Sun ngày hôm đó. Tuy mọi chỗ ngồi đều còn trống, hắn vẫn chọn cái bàn ở góc hôm qua.

“Chú dậy sớm thật đấy. Em cứ nghĩ vì đã trình diễn đến tận khuya hôm qua thì thành viên của đoàn xiếc sẽ nghỉ ngơi muộn hơn chứ.”

Nhất thời Cassus không biết đáp gì. Hắn đã mường tượng trong đầu mọi khả năng có thể xảy ra khi đến tiệm bánh hôm nay. Nhưng không gian chỉ có hai người và cách trò chuyện như thể đã thân quen với nhau của Macary khiến hắn thấy bỡ ngỡ. Kể cả trong giấc mơ, hắn cũng không nghĩ rằng việc bắt chuyện với em lại dễ dàng đến thế. Mà nói đúng hơn, chính em là người gợi chuyện cho hắn nói.

“Em cũng dậy sớm mà…” Đấy là tất cả những gì Cassus có thể nói thành lời thay cho vô vàn điều hắn muốn em nghe được. Hắn muốn em biết hắn đã nhung nhớ em nhiều như thế nào chỉ sau một lần gặp gỡ. Hắn muốn em biết hắn đã cố tình đến đây thật sớm chỉ để được là vị khách đầu tiên nhìn thấy em.

“Đó là vì công việc của em,” Macary mỉm cười. Gò má em hây hây khiến lòng hắn xốn xang. “Em đã quen với việc dậy từ khi gà chưa gáy rồi. Nhưng em cũng rất thích dậy sớm. Cả thị trấn trong màn sương mờ mờ ảo ảo trông mới kỳ diệu làm sao! Và những tia nắng đầu ngày luôn làm em cảm thấy phấn chấn hơn cả. Em mong rằng mỗi vị khách đến tiệm cũng sẽ cảm nhận được điều đó.”

Điều này thì Cassus cũng thấy rõ. Hắn gật gật cái đầu to tướng của mình. Rồi hắn bỗng thu người lại trên chiếc ghế như thể lo sợ sự xuất hiện của mình sẽ làm hỏng bầu không khí mà Macary dày công tạo dựng. Mà với thân hình của hắn thì dù có co lại bao nhiêu, trông hắn vẫn rất nổi bật như một pho tượng lù lù đáng sợ ở góc phòng.

Cassus cư xử kỳ quặc là thế, nhưng Macary lại càng muốn tháo bỏ lớp phòng thủ hắn dựng quanh mình hơn. Em nhẹ nhàng hỏi han:

“Chắc chú chưa ăn sáng nhỉ? Chú có muốn ăn chút gì đó kèm cà phê không? Tiệm của em ngoài bánh ngọt ra, vẫn còn một số loại bánh mặn khác có thể dùng làm bữa sáng đấy.”

Hắn định từ chối. Một cốc cà phê do em pha thôi cũng đã đủ giúp hắn vượt qua cả ngày dài rồi. Nhưng Macary không chừa cho hắn cơ hội cất tiếng, em nhanh chóng rời đi để lấy thức ăn cho hắn. Lát sau, em trở lại với chiếc khay chứa đủ loại bánh mặn em vừa làm ra. Có cả thảy bốn lát. Macary còn giới thiệu với hắn từng loại bánh ấy, nguyên liệu của chúng ra sao và chúng được làm như thế nào. Nhưng tất cả những gì mà Cassus nghe thấy là giọng nói du dương như khúc nhạc của em. Hắn có thể ngồi đấy cả ngày chỉ để nghe em nói về bánh ngọt.

Thế nhưng hắn sớm phải san sẻ Macary với các vị khách khác. Đã đến giờ mở cửa, em lại quay trở về bên quầy. Ca sáng luôn tất bật, mà Macary vẫn chưa tìm được thêm người giúp việc. Hai nhân viên bán thời gian đã được em chuyển đến trông coi quầy hàng ở khu vực lễ hội rồi.

Nhìn thấy em bận rộn như thế, Cassus cũng muốn giúp đỡ. Nhưng dáng vẻ của hắn khiến cho cư dân thị trấn ái ngại, còn đám trẻ con thì khóc thét. Vì vậy hắn chỉ dám giúp em mở cửa, hay khuân vác những bao nguyên liệu mới vào trong bếp.

Macary thì luôn miệng nói: “Phiền chú quá đi thôi! Em thật sự xin lỗi…” Còn hắn thì chỉ lắc đầu như thể đang nói rằng những việc này không phiền hà chút nào. Hắn còn thấy vui khi giúp được em, xem như đền đáp những túi bánh cà phê thơm ngon mà em đã gián tiếp tặng cho hắn.

Giữa những đơn hàng và khách mới đến, Macary tranh thủ vài phút quý báu rảnh rang để chạy đến bên bàn của Cassus. Phải thú thật rằng em chưa chăm sóc vị khách nào kỹ lưỡng đến thế trước đây. Ý nghĩ Cassus là một vị khách vô cùng đặc biệt khiến em tủm tỉm cười. Em để tâm chuyện hắn cứ tách mình ra khỏi mọi người xung quanh. Chính điều đó khiến em càng muốn kéo hắn lại gần mình hơn. Quả là thứ cảm xúc kỳ lạ!

Về phần Cassus, hắn cố tình nấn ná lại rất lâu sau khi đã dùng xong bữa sáng. Tờ báo mới của ngày đã bị hắn lần đi giở lại đến nhàu nhĩ cả lên. Từng con chữ cứ trôi tuột trước mắt hắn, vì mọi sự tập trung của hắn đã đi theo từng bước của Macary. Chỉ ngồi một chỗ thôi mà cảm xúc của hắn thay đổi liên tục, từ ủ rũ những khi em bận rộn với tiệm bánh đến mừng rỡ bất cứ khi nào ánh mắt em chạm đến hắn. Cứ như vậy mãi đến trưa, khi các thành viên trong Gánh xiếc Nightmare bắt đầu xuất hiện, hắn mới ngậm ngùi chào tạm biệt Macary một cách chóng vánh.

“Ơ, có phải người vừa rời đi là Cassus không nhỉ?” John hỏi Macary. Anh và Michi bước vào tiệm bánh chỉ ngay sau khi Cassus rời đi.

“Vâng,” em đáp. “Chú ấy đến từ sáng sớm, cũng giúp em vài việc lặt vặt quanh tiệm bánh nữa đấy ạ.”

“Cassus giúp việc ở tiệm bánh à?” John bật cười. “Lần đầu tôi mới nghe chuyện như thế đó! Ngay cả việc anh ấy chủ động đến tiệm bánh ngọt cũng thật khó tin rồi. Có phải chúng ta đang nói về cùng một người không vậy?”

Macary cúi mặt, giả bộ sắp xếp lại sổ sách trên quầy, thực chất em đang cố gắng che giấu gương mặt nóng ran của mình. Michi quan sát em một chút thì dường như đã nắm được chuyện quan trọng rồi. Chị nhắc khéo chồng:

“Nào nào. Em nhớ bọn trẻ nói Cassus đã rời đi từ rất sớm, còn ăn mặc bảnh bao nữa. Ở đoàn xiếc chưa từng thấy anh ấy chải chuốt như vậy. Hẳn là người anh ấy đến gặp hôm nay vô cùng quan trọng.”

Dường như John cũng đã hiểu ra. Anh giả vờ ho một tiếng và lảng đi chỗ khác, trong khi Michi vẫn tủm tỉm cười như thể chị đã biết tỏng chuyện gì vừa xảy ra ở đây.

Macary thì vẫn chưa dám nhìn vào mắt khách. Em đáp bâng quơ:

“T-Thế ạ?… Có lẽ chú ấy đang thử mốt mới ở Bakewell cũng nên…”

Cả John và Michi đều bật cười. Họ là những người đã đi cùng Cassus rất lâu rồi, đủ lâu để hiểu tính tình của hắn. Và đó là lần đầu tiên họ nhìn thấy hắn cố gắng đến vậy vì một người khác. Vì Macary.

“Vậy có lẽ hôm nay bọn chị không cần mang thêm bánh cà phê về nữa, nhỉ?” Michi hỏi với một nụ cười đầy ẩn ý, càng làm cho Macary lúng túng hơn.

Em đáp: “À… Vâng… Nếu chú Cassus có cần thêm bánh, em có thể giao đến tận nơi ạ.”

Michi và John còn nán lại trò chuyện một lát nữa. Sau đó, các thành viên khác của đoàn xiếc cũng lần lượt đến mua bánh. Bỗng chốc, Macary thầm mong mau mau tuyển được người phụ giúp cửa tiệm này cùng em quá chừng! Em thật sự muốn đi cùng họ để đến rạp xiếc, đến với Cassus và tận tay trao cho hắn túi bánh cà phê của mình.


Chương 6

Cassus dậy sớm như một thói quen, vì hắn vốn chẳng ngủ được sâu. Nhưng những hôm gần đây, hắn thức dậy sớm còn là vì một điều khác nữa.

Hắn mong muốn trở thành vị khách đầu tiên của Sweet Sun vào mỗi sáng. Là vị khách duy nhất trước giờ mở cửa. Macary luôn tươi cười chào đón hắn dù còn lâu mới đến lúc làm việc. Vẫn là chiếc bàn cũ, vẫn là món bánh và cà phê quen thuộc. Dường như em biết hắn sẽ đến vào giờ ấy, nên đã tự tay chuẩn bị trước mọi thứ cho hắn.

“Hôm nay có vài món mới vừa được đưa vào thực đơn đấy.” Macary cho hắn xem hàng bánh quy mà em đã xếp ngay ngắn. “Loại này bọn trẻ con rất thích ăn. Chúng thường thấy thêm vài túi khi em còn phát dùng thử miễn phí mà.”

“Còn loại bánh bông lan xốp này thì rất hợp những người làm việc nhiều. Ăn ngọt sẽ giúp ta phấn chấn hơn đấy!”

Macary đi đi lại lại trong cửa tiệm, thuyết trình về các loại bánh như thể Cassus là một nhà phê bình ẩm thực sẽ cho điểm em vậy. Em đã khiến một kẻ không hề thích ngọt như hắn bắt đầu tò mò hơn về bánh ở tiệm, thậm chí không từ chối lời mời dùng thử từ em nữa.

“Loại bánh cà phê em làm cho chú thì có lẽ phải cho thêm một chút đường nữa.” Macary cười khúc khích. “Ngoài chú ra, chẳng ai muốn dùng thêm loại đó cả.”

“Tôi sẽ rất vinh hạnh được mua hết cho em.” Cassus đáp. Ngay sau đó, hắn tự thấy ngượng nên vội vã nhìn đi chỗ khác. “Ờm… Ý tôi không phải là hy vọng em sẽ không bán được loại bánh đó… Tôi chỉ muốn nói là… Ờ…”

Macary thấy hắn lúng túng thì tiến lại gần, nhướn ngón chân mình lên để nhìn hắn cho kỹ hơn. “Em hiểu ý tốt của chú mà.” Và em cười với hắn. “Thật ra em rất thích được làm bánh riêng cho chú đấy. Nói đúng hơn thì, việc làm một loại bánh chỉ dành riêng cho một người với em là một điều vô cùng đặc biệt.”

Cassus liếc nhìn xuống em, rồi vội quay mặt đi chỗ khác ngay. Phải chăng em cố tình nói như thế với hắn? Phải chăng em đang muốn hắn biết rằng em cũng quan tâm hắn như cái cách hắn để ý em? Nhưng hắn không dám xác nhận điều này. Sâu thẳm trong lòng hắn vẫn biết, hắn chưa bao giờ xứng với em.

Trong lúc hắn còn đang bối rối, chưa tìm được lời nào để nói thì cánh cửa tiệm đã mở ra. Vị khách khác đến cắt ngang cuộc trò chuyện buổi sáng của họ. Cassus thở phào, vì hắn chưa hề chuẩn bị ứng phó với sự chủ động của Macary. Trái lại, hắn còn cảm thấy có phần sợ sệt.

Một kẻ đáng ghê tởm như hắn liệu có xứng đáng được yêu thương?

Cassus đã không ngừng hỏi mình điều đó kể từ khi hắn gặp Macary. Hắn muốn được là một phần trong thế giới đầy ánh nắng của em. Nhưng hắn có gì cho em chứ, khi mà em đã có mọi phước lành ở đây? Em có gia đình, có bạn bè, có cửa tiệm. Mọi người đều yêu quý em. Cuộc sống của em đâu cần thêm một kẻ như hắn?

Vị khách mới đến tiệm là một chàng trai trạc tuổi em. Cậu ấy khôi ngô, lại giỏi ăn nói. Cassus nhìn theo mà chẳng thể nào ngừng ganh tỵ. Macary đứng cạnh cậu ta trong ánh nắng mai, trông họ hoàn toàn phù hợp với sự ấm cúng của Sweet Sun. Còn hắn vốn dĩ đã luôn lạc lõng. Nơi mà hắn thuộc về là bóng tối, là ác mộng. Nhưng suốt những ngày qua hắn đã tơ tưởng được thoát ra khỏi đó để đến bên Macary. Thật nực cười! Làm sao hắn thoát khỏi gông cùm xiềng xích từ chính tâm trí của mình chứ?

Chẳng chào một lời, Cassus bỏ đi. Hắn bước ra ngoài tiệm bánh và không hề nhìn lại. Đã đến lúc hắn phải tỉnh mộng rồi.

*
* *

“Macary? Cậu có nghe tớ nói gì không?”

Macary như bừng tỉnh khi nghe tên mình được réo gọi bởi không ai khác ngoài Ailie, cô bạn hàng xóm cũng là chủ tiệm hoa ở phía đối diện.

“Mặt trời nhỏ của Bakewell hôm nay bị làm sao thế? Trông cậu cứ bần thần suốt.”

“Không có gì đâu…” Macary đáp. Em cố nở nụ cười nhưng có lẽ Ailie cũng thấy được sự gượng ép trong đó.

Nhưng chẳng có gì qua được đôi mắt tinh tường của Ailie. Cô bạn nghiêng người về phía trước và hỏi nhỏ:

“Có phải cậu gặp vấn đề tình cảm không?”

Macary có chút giật mình. “Ôi… Làm sao cậu biết hay vậy?”

“Mọi thứ đều được ghi hết lên trên mặt cậu.” Ailie mỉm cười tinh nghịch. “Đùa thôi. Thật ra cũng dễ đoán mà. Vợ chồng tớ quen cậu nhiều năm rồi nên cũng hiểu tính cậu thế nào. Chuyện gia đình thì chắc chắn là không vấn đề gì. Chuyện công việc nếu có khó khăn thì cậu đã tập trung tìm cách giải quyết rồi. Riêng cái kiểu cứ bần thần cả người rồi trông ngóng ra ngoài cửa tiệm bánh thì chắc chắn là đang muốn gặp ai đó.”

Bị nói trúng tim đen, Macary lại đỏ mặt. Chưa kịp đáp gì thì cô bạn lại tiếp tục:

“Nói thử tớ nghe xem nào. Có phải là người đàn ông vẫn đến tiệm trước giờ mở cửa mấy hôm nay không?”

Quả nhiên là cố vấn được mọi người trong thị trấn tin tưởng! Chỉ cần quan sát ở cửa tiệm của mình thôi mà Ailie đã nắm được lý do vì sao Macary phiền muộn đến như vậy. Đến nước này thì em chẳng thể giấu giếm được nữa. Thế là em dành nửa tiếng tiếp theo của một buổi chiều tà vắng khách để kể cho Ailie nghe đầu đuôi mọi chuyện, từ cái ngày em tặng bánh cà phê cho Cassus lần đầu tiên đến chuyện hắn bỏ về không chào và biến mất cả ngày hôm nay.

Nghe xong chuyện, Ailie mới ngẫm nghĩ một lát. Cô nàng khoanh tay, ra vẻ vô cùng trịnh trọng.

“Có thể anh ta không đến nữa là vì tự ti đấy.”

Macary tròn mắt. Thấy thế, Ailie mới giải thích thêm:

“Này nhé, ai nhìn vào cũng có thể thấy rõ vị trưởng đoàn đó là người khó gần và có phần đáng sợ thế nào. Khác hẳn với cậu đấy, Macary! Người ta vẫn bảo trái dấu thì hút nhau. Có lẽ đó là lý do mà thoạt đầu, anh ta muốn tiếp cận cậu. Nhưng sau khi nhận ra cả hai đang sống trong hai thế giới quá khác biệt, có lẽ anh ta không còn đủ tự tin để theo đuổi cậu nữa. Chính vì vậy nên anh ta mới chủ động rút lui.”

Macary chẳng có kinh nghiệm gì trong chuyện yêu đương. Trước kia, em cũng từng có vài người theo đuổi. Nhưng một khi họ nhận ra em hứng thú với bột mì và lò nướng hơn cả họ thì dần dà, họ cũng chẳng đến làm phiền em nữa. Mà công việc hàng ngày tại tiệm bánh cũng đã bận rộn lắm rồi, em đã không nghĩ đến chuyện hẹn hò trong một thời gian dài. Mãi đến gần đây, khi đối tượng phù hợp xuất hiện, em mới băn khoăn đủ điều như thế này.

“Vậy, Ailie… Giờ tớ phải làm gì đây?” Macary bối rối vô cùng.

“Ngày thường, mỗi khi gặp vấn đề khó, Macary của chúng ta sẽ trực tiếp xử lý nó triệt để mà không đắn đo gì kia mà.”

Khi được Ailie nhắc nhở, em mới hiểu ra. Ngồi yên một chỗ chờ đợi và lo lắng không phải là tác phong của em. Macary luôn chủ động theo đuổi mục tiêu của mình. Chuyện yêu đương chắc hẳn không khác gì việc làm bánh.

Nghĩ rồi, em nói với Ailie: “Ừm. Cảm ơn cậu nhé! Tớ đã hiểu rồi. Nếu Cassus không đến tìm tớ thì tớ sẽ đến tìm chú ấy vậy!”


Chương 7

Thật may mắn cho Macary, Ailie và chồng mình là Hatter đồng ý trông tiệm bánh cho em một lúc vào tối hôm ấy. Lẽ ra em đã đóng cửa nghỉ sớm, nhưng hãy còn vài vị khách nán lại ở tiệm. Thế là em đành phải nhờ vợ chồng bạn thân với một rổ bánh ngọt tặng kèm.

Gói xong túi bánh quy đượm hương cà phê, Macary vội vã hướng về phía Gánh xiếc Nightmare. Từ xa xa em đã thấy được đèn đóm sáng bừng cả một khung trời. Em còn nghe thấy những giai điệu sôi động hòa lẫn với tiếng cười nói và âm thanh của từng bước chân rộn rã. Bỗng chốc, em cũng hòa mình vào dòng người đang đổ về rạp xiếc để xem biểu diễn, trong lòng lại nôn nao nhưng vì một lý do hoàn toàn khác.

Thế mà em lại bị chặn ở cổng. Người gác cổng kiêm bán vé, bác Barney, nhìn em một cách lạnh lùng.

“Hết vé rồi.” Bác nói.

“À… Vâng…” Macary bối rối lắm. “Xin lỗi vì cháu đã không kịp mua vé từ trước. Nhưng hôm nay cháu đến đây chỉ để gặp trưởng đoàn Cassus. Xin hãy cho cháu vào. Sau khi gặp được anh ấy, cháu sẽ về ngay.”

Bác Barney vốn lầm lì ít nói. Trong đôi lần hiếm hoi bác từng đến cửa tiệm Sweet Sun, dù Macary có cố bắt chuyện thế nào, bác cũng chỉ đưa tay chọn bánh rồi trả tiền, sau đó bỏ về. Nhưng em vẫn mong rằng có thể dùng sự quen biết vô cùng sơ sài này để được cho phép vào bên trong.

“Không được.” Bác Barney vẫn ngăn em lại. Ngay sau đó, bác quay sang người khác để soát vé.

“Cháu xin bác đấy,” Macary nói như thể em sắp khóc đến nơi rồi.

“Không có vé thì không được vào.”

Bác Barney xua tay. Macary thở dài. Cũng may mà em có chuẩn bị sẵn từ trước. Em lấy từ trong giỏ bánh ra một chiếc bánh nướng mật ong thơm lừng và dúi nó vào tay người đàn ông đã lớn tuổi.

“Cháu dùng cái này thay vé được không ạ?” Em mỉm cười toe toét.

Biểu cảm trên gương mặt bác có vẻ dịu lại. Bác nhìn chiếc bánh hồi lâu, đang bối rối không biết nên nhận hay trả về thì có tiếng trẻ con đang chạy tới.

“Ông cho Macary vào đi mà!”

Đó là Rainy và Cloudy. Chúng đến bên em và nắm lấy tay em, còn giúp em nài nỉ bác Barney.

“Macary chỉ đến tìm chú Cassus thôi. Bọn cháu sẽ dẫn anh ấy đến chỗ chú Cassus. Không sao đâu ạ.”

Bác Barney vốn đã xiêu lòng từ khi nhận bánh, giờ lại có thêm hai đứa trẻ vây quanh nài nỉ, sau cùng bác cũng chịu thua. Bác cầm cái bánh và quay mặt đi chỗ khác như thể không hề hay biết gì về chuyện có một vị khách không mang theo vé nhưng vẫn được vào.

Hai đứa sinh đôi kéo tay Macary đi vào trong. Em nói với chúng:

“Cảm ơn hai đứa nhé! Không có hai đứa giải vây, anh cũng chẳng biết phải làm sao…”

“Hì hì.” Cloudy cười. Cả ba dừng lại một chút và con bé chỉ tay vào giỏ bánh của em. “Nếu Macary muốn cảm ơn bọn em thì bánh ngọt là một sự lựa chọn không tồi.”

Macary biết trước sẽ gặp bọn nhóc ở đây nên đã chuẩn bị sẵn hai túi bánh quy ngọt mà chúng thích. Cả hai nhận túi bánh và toe toét cười. Sau đó lại nắm tay kéo Macary đi vào trong khu vực gánh xiếc.

Lều chính ở trung tâm là cái to nhất và ồn ào nhất. Hầu như ai nấy đều đang tụ tập tại đó xem biểu diễn. Cứ chừng mười giây là lại vang lên tiếng “ồ” và tràng pháo tay vang rền từ khán giả. Xung quanh lều chính là những căn lều nhỏ hơn, hầu như đều tối và đóng kín. Chỉ có lều của Quý bà Ester là được chăng thật nhiều đèn lồng và nến thơm được đốt bên trong. Lều của bà ấy ở khu vực khá ít người qua lại, không khí hoàn toàn phù hợp với việc bói toán. Khi đi ngang qua, Macary còn nghe thấy tiếng Quý bà Ester hét lớn với vị khách của mình:

“Tình yêu định mệnh sẽ tìm đến cô vào ngày mai đấy! Hãy sẵn sàng!”

Macary tự hỏi không biết có phải đó là điều mà Quý bà Ester luôn nói với tất cả mọi người, hay đúng thật là tình yêu sẽ tự tìm đến vị khách kia như cái cách nó mở cửa tiệm bánh của em? Em nhớ đến Cassus và lòng lại chùng xuống.

“Cũng may là Macary đến đấy! ” Cloudy lên tiếng. “Chú Cassus đã không chịu gặp ai cả ngày nay rồi.”

Điều này khiến Macary thêm phần lo lắng. Em hỏi lại: “Chú ấy không hề ra ngoài sao?”

Rainy gật gật cái đầu bé tẹo của nó. “Vâng. Mẹ nói chú ấy không ăn uống gì. Còn bố thì bảo ai đến gặp cũng bị đuổi ra.”

“Sao chú ấy lại như thế? Hai đứa có biết gì không?”

Cặp sinh đôi lắc đầu cùng lúc. Cloudy đáp: “Bọn em chịu. Nhưng mà trước đây, mỗi khi gặp vấn đề gì đó không giải quyết được ngay, chú ấy cũng thường nhốt mình trong lều như vậy đó.”

“Lần này không biết là chuyện gì ha?” Rainy nói theo.

Cả ba dừng lại phía trước một căn lều hơi tối. Macary cảm thấy hơi hồi hộp. Cloudy mở miệng gọi:

“Chú Cassus ơi?”

Đợi một lúc mà vẫn không có tiếng đáp, Rainy lại gọi:

“Chú Cassus ơi?”

Vài giây sau, có tiếng gầm gừ bên trong vọng ra: “Đi chỗ khác chơi đi!”

Macary hoảng hốt lắm. Em chưa bao giờ thấy Cassus tỏ vẻ bực bội đến như vậy. Cloudy hạ giọng thật thấp và nói với em:

“Đấy! Chú ấy đều như vậy mỗi khi có chuyện… Hay là anh quay lại vào ngày mai?”

Macary cân nhắc thật nhanh, rồi em đáp: “Không sao đâu. Anh chỉ đến đưa bánh thôi rồi sẽ về ngay.”

Rồi, Macary lấy giọng và gọi thật to:

“Chú Cassus ơi?”

Bên trong không có động tĩnh gì. Nhưng tầm một phút sau, miếng vải bạt che lối vào lều lập tức được nhấc lên. Gương mặt của Cassus lộ ra từ bên trong, với một chút râu ria lởm chởm ở cằm và vẻ mệt mỏi in hằn trên quầng mắt.

“Macary?” Đôi mắt hắn mở to khi nhìn thấy em đứng đó. Đúng là em thật rồi!

“Em… Em đến để đưa bánh ạ.”

Macary cầm túi bánh cà phê và chìa ra phía trước. Cassus nhìn em, rồi đến túi bánh, rồi đến hai đứa trẻ đứng bên em. Sau cùng, sự chú ý của hắn trở về với em.

“Tôi không đặt bánh. Em mang về đi.”

Sự hụt hẫng thoáng qua trên gương mặt Macary. Đến hai đứa trẻ con nhà Brown còn thấy Cassus cư xử kỳ quặc, không lịch thiệp với em chút nào. Nhưng chúng không xen vào cuộc trò chuyện của hai người lớn.

“Em biết chú không mua bánh,” Macary đáp. “Em mang đến tặng chú thôi, sẵn tiện hỏi thăm chú…”

Chẳng đợi em dứt lời, Cassus đã thô bạo giật lấy túi bánh từ tay em. Hắn còn lạnh lùng nói:

“Tôi nhận rồi. Em về đi.”

“Thật ra em…”

Macary ngỡ ngàng khi thấy miếng vải lều lại được kéo lại. Cassus trở vào bên trong mà không để cho em có cơ hội nói thêm gì với hắn. Macary buồn lắm, buồn hơn tất cả những lần em thất bại trong việc làm bánh cộng lại. Nhìn thấy em như thế, hai đứa nhỏ lại nắm lấy tay em.

“Macary đừng buồn mà! Vài hôm nữa chú ấy lại bình thường ngay thôi!”

Em cố nở một nụ cười thật tươi để không phụ lòng hai đứa. “Anh không sao đâu.” So với việc bị tổn thương thì em lại lo lắng cho Cassus nhiều hơn.

“Ngày mai em sẽ lại đến.” Macary cố ý nói thật to để người bên trong lều có thể nghe rõ thành ý của em. Sau đó, em cùng Cloudy và Rainy rời đi.

“Chú Cassus hay như thế lắm sao?” Em hỏi cặp sinh đôi khi chúng dẫn em trở lại lối ra.

Rainy là đứa trả lời em trước: “Thỉnh thoảng thôi ạ.”

Cloudy nói thêm: “Nhưng lần này là tệ nhất đấy!”

Bước chân Macary dừng lại. Em ngoái đầu về phía sau, nơi căn lều của Cassus ẩn mình trong bóng tối, trái ngược hẳn với không khí của lễ hội ngay tại nơi này. Rainy siết nhẹ tay em và hỏi:

“Macary sẽ về luôn ạ? Anh không muốn ở lại xem biểu diễn ư?”

Em nhìn xuống hai đứa nhỏ. “Anh nhờ bạn trông tiệm bánh hộ, nên không thể đi quá lâu được. Ngày mai anh sẽ lại đến, nhé?”

Trông hai đứa nhỏ quyến luyến không muốn tạm biệt. Macary xoa đầu chúng và hứa rằng ngày mai sẽ lại mang bánh ngọt đến.


Chương 8

Lễ Hội Thu Hoạch đang dần đi đến hồi kết. Thị trấn Bakewell đang chứng kiến những đêm diễn cuối cùng của Gánh xiếc Nightmare ở đây với nhiều màn giải trí đặc sắc mà chưa từng được thấy. Rõ ràng là họ đã để dành những điều bất ngờ thú vị đến sau cùng.

Macary cảm thấy tiếc nuối vì chưa thể tận hưởng một đêm diễn nào cả. Nhưng em vẫn đến rạp xiếc vào ngày tiếp theo để gặp Cassus. Em mang thêm nhiều bánh hơn để hai đứa trẻ nhà Brown có thể phân phát cho cả đoàn. Riêng em thì đã chẳng cần đến sự dẫn đường của hai đứa nữa. Một mình em tự tìm đến trước lều của Cassus.

“Chú Cassus ơi?” Macary chờ một lúc thật lâu bên ngoài nhưng vẫn chẳng có tiếng trả lời. Nhưng em vẫn kiên quyết phải gặp được hắn. “Em biết chú ở trong đó. Không biết em đã làm gì khiến chú giận đến nỗi chẳng muốn nói chuyện với em? Em chỉ muốn đưa bánh cho chú thôi. Gặp được chú rồi em sẽ đi về. Bằng không nhất định em sẽ ngồi ở đây chờ chú!”

Nói rồi Macary ngồi xuống ngay trước lối vào lều. Nơi này nằm ngay phía sau khu vực sân khấu chính nên ít người qua lại. Xung quanh còn ngổn ngang đạo cụ chất thành đống. Em tìm được một cái thùng gỗ và nghỉ chân tại đó, đợi chờ.

Được một lúc, em định sẽ lên tiếng lần nữa thì Cassus xuất hiện bên cửa lều.

“Vào trong đi. Ở đó lạnh lắm.” Hắn nói với em.

Macary ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Em chẳng đợi mời lần nữa mà nhanh chóng đi vào bên trong lều. Nơi Cassus ở khá tối tăm và bừa bộn, nhưng vài chỗ tố cáo với em rằng hắn đã cố dọn dẹp một cách vụng về: quần áo cũ chất thành đống được nén xuống đáy một chiếc rổ to nhưng vẫn rơi ra ngoài ít nhiều, mấy món dụng cụ bằng gỗ đang được hắn sửa chữa đã bị đá vào góc lều, trên bàn làm việc còn ngổn ngang giấy tờ xếp vội. Cassus kéo một chiếc ghế ra cho Macary và bảo em ngồi xuống.

“Cảm ơn chú.” Em đáp. Giỏ bánh còn nóng được em đặt lên trên bàn. “Hôm nay chú cảm thấy thế nào rồi?”

Cassus nhìn em thật lâu. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của em mà chỉ tỏ ra gắt gỏng: “Em để bánh ở đó rồi về đi!”

Macary đã lường trước hắn sẽ nói vậy, thế nên em mới đáp: “Như chú nói đấy, trời bên ngoài trở lạnh rồi. Chú không định để em sưởi ấm một chút ư?”

Hắn thở dài. Quả thực hắn đâu có muốn em bị lạnh. Hắn vội vã tiến tới bên giá treo đồ, cố gắng tìm một chiếc áo măng tô nào đủ ấm, và quan trọng hơn cả, sạch sẽ nhất. Hắn làm thế cũng tránh được việc phải nhìn Macary và trò chuyện với em.

Nhưng Macary có thể trở nên vô cùng bướng bỉnh, đặc biệt là đối với những gì em muốn làm. Em đợi hắn một phút, hai phút,… rồi năm phút.

“Chú có cần em giúp một tay không?” Em cất tiếng hỏi.

“À… Không…” Cassus tóm vội lấy một chiếc áo, rồi lại buông tay. Hắn đang làm cái gì vậy? Hắn hy vọng Macary sẽ đón nhận tấm lòng của hắn, sau tất cả những gì hắn đang cố làm, là đẩy em đi thật xa đó sao?

“Chừng nào thì chú mới nhìn em?”

Thinh lặng rơi xuống giữa họ. Đến cả tiếng hò reo vang rền từ màn diễn xiếc bên ngoài cũng chỉ như vọng lại từ một nơi rất xa, rất xa. Sau cùng, Cassus quay mặt về phía Macary. Hắn nói với em:

“Tôi không muốn ăn bánh nữa. Em không cần phải mang thứ gì đến cho tôi cả. Tôi ghét bánh ngọt.”

“Vậy em sẽ cho ít đường hơn.” Macary bình thản đáp.

“Đã bảo tôi không cần mà!” Cassus đột ngột la lên. Đôi tay hắn siết chặt lại thành nắm. Hắn nhìn Macary, trong mắt em không có sự sợ hãi, mà vẫn là ánh nhìn hết sức dịu dàng, bao dung.

“Em vẫn muốn đến tìm chú,” lời của em dịu dàng biết mấy. Giờ thì em đã đứng lên khỏi chỗ ngồi của mình để tiến về phía hắn. “Em muốn trò chuyện cùng chú.”

Cassus lùi lại về phía sau như một con thú hoang thương tật bị dồn đến đường cùng. “Tôi không có thời gian làm hài lòng em!” Trong đầu hắn cố gắng nghĩ ra đủ mọi lý do để từ chối Macary, nhưng sâu thẳm trong tim hắn là niềm hân hoan muốn kéo em lại gần.

“Em đâu có thấy chú đang làm việc?” Một bước Macary tiến thêm là một bước hắn lùi lại. “Em có thể đến vào buổi sáng nếu chú bận với gánh xiếc vào ban đêm.”

Macary đang ở trước mặt hắn, gần thật gần. Hắn có thể đưa tay ra chạm vào em, kéo em vào lòng, biến em trở thành của hắn. Nhưng những xiềng xích vô hình vốn kìm hãm hắn bao lâu nay kéo hắn trở về thực tại. Cassus đấm mạnh vào giá treo quần áo khiến nó đổ sầm xuống đất.

Hành động đó khiến Macary giật mình. Em lùi lại một chút, nhìn xuống đống quần áo vương vãi dưới chân mình, trong đó có cả chiếc áo măng tô Cassus đã muốn cho em mượn. Hắn không nhìn em, chỉ gằn giọng:

“Tôi bảo về đi mà! Đừng có lảng vảng ở đây nữa!”

Macary dùng hết dũng khí tiến lên một bước. Em đưa tay ra chạm đến con người to lớn nhưng đầy thương tổn trước mặt. Vẫn còn nhiều nghi hoặc lắm, song em nghĩ mình nên sớm làm điều này thì hơn: ôm hắn vào lòng, ủi an hắn, vỗ về hắn, bảo với hắn rằng em luôn ở đây nghe hắn giãi bày.

Nhưng Cassus chưa bao giờ được thương yêu như thế. Hắn không biết cách đáp lại tình cảm từ phía em, hay bất cứ ai khác như thế nào. Hắn chỉ biết trốn chạy, chỉ biết từ bỏ thứ cảm xúc cứ đeo bám hắn dai dẳng và ham muốn được ở cạnh em, chạm vào em. Thế là, thay vì đón nhận cái ôm của em, hắn lại dùng sức đẩy sự ấm áp đó ra càng xa càng tốt. Cú đẩy khiến Macary ngã nhào xuống tấm thảm được làm nên bằng đống quần áo lộn xộn của hắn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chỉ bằng cái chớp mắt, dường như Cassus đã sững lại. Hắn định đưa tay về phía em mà đỡ em dậy. Nhưng sau cùng hắn đã không chọn làm thế. Điều duy nhất hắn làm là mở miệng quát em:

“Cút đi!”

Macary bị tổn thương sâu sắc. Mặt trời nhỏ của Bakewell chưa khi nào bị đối xử tồi tệ đến thế. Tự mình bò dậy, Macary vén lại mớ tóc lòa xòa trước trán. Em nhìn hắn. Em muốn hiểu cho cách cư xử của hắn, rằng hắn đã mang quá nhiều đau đớn và chỉ đang chống chọi lại cái đắng của thứ thuốc có thể cứu rỗi hắn: tình yêu. Trong phút chốc, em lại muốn dang tay ra mà ôm lấy hắn lần nữa. Nhưng Cassus đã nổi cơn giận dữ. Hắn giậm chân xuống sàn lều, làm giá treo quần áo bằng gỗ kêu răng rắc những tiếng bi thương.

“CÚT NGAY ĐI!”

Em nhìn hắn một lúc. Đôi tay bé nhỏ của em đã bắt đầu run rẩy, không phải vì em sợ hắn, mà vì chính những cơn sóng cảm xúc trào dâng trong lòng. Em muốn đến gần hắn, nhưng cũng hiểu rằng điều đó sẽ gây tổn thương thêm cho cả hai. Rốt cuộc, Macary chọn cách thỏa hiệp.

“Em sẽ về,” em nói với hắn. “Và ngày mai, em sẽ lại đến.”

Rồi em quay bước ra khỏi lều, để lại Cassus trong bóng tối với vô vàn vụn vỡ mà hắn chưa bao giờ muốn để em nhìn thấy.


Chương 9

“Tối qua cháu thấy Macary khóc đến sưng cả mắt.” Giọng nói trẻ con vô tư vang lên giữa mảnh đất trống được che phủ bởi một tấm vải bạt. Đó là nơi các thành viên đoàn xiếc đang dùng bữa trưa với nhau.

“Tập trung dùng bữa của con đi, Rainy.” Michi nhắc nhở thằng bé. Nhưng đứa em sinh đôi của nó, Cloudy, lại thêm vào:

“Anh ấy vừa khóc vừa chạy ra khỏi lều của chú Cassus. Bọn con đuổi theo không kịp.”

“Cloudy!” Michi muốn dặn dò con mình đừng chõ mũi vào chuyện của người lớn nữa, nhưng đã quá muộn. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cuối chiếc bàn bằng gỗ dài, nơi Cassus đang nhấm nháp tách cà phê của mình.

Nhận thấy mọi người đang nhìn mình, hắn đặt cái tách xuống và trơ mắt nhìn lại họ. John húng hắng ho một tiếng và ai nấy đều quay trở về với đĩa thức ăn trước mặt mình, vờ như hai nhóc tì sinh đôi kia chưa từng nhắc đến một cái tên nào cả.

Cassus biết thừa họ đang nghĩ gì. Hắn không thích bị đem ra bàn tán, nhưng hắn không giận hai đứa nhỏ nhà Brown. Chúng chỉ kể lại sự thật mà chúng được chứng kiến thôi. Hắn đã tổn thương Macary, điều đó là thật.

Hắn hung tợn đuổi em đi vào đêm hôm trước. Cứ tưởng nhiêu đó đã đủ khiến em căm ghét và tránh xa hắn, nào ngờ em lại đến vào đêm hôm qua.

Macary vẫn mang bánh cho hắn và các thành viên của đoàn xiếc. Em vẫn cười, vẫn đưa tay chạm vào hắn. Em vẫn là tia sáng xua đi tối tăm trong hắn. Nhưng Cassus hiểu mình chưa bao giờ xứng đáng với điều đó. Hắn căm ghét bản thân, tởm lợm cái khát khao muốn giam cầm trái tim em lại cho riêng mình. Và thế là như mọi lần, hắn lại đuổi em đi.

Tốt nhất em hãy tránh hắn thật xa, trước khi hắn mất kiểm soát và làm em thương tổn thêm nhiều hơn nữa.

Cassus đứng dậy. “Tôi no rồi.” Hắn nói với mọi người rồi bỏ đi. Thức ăn trên đĩa của hắn vẫn còn đầy ắp, chỉ có ly cà phê là đã gần cạn.

John và Michi trao đổi cho nhau một cái nhìn thật nhanh. Những thành viên khác trong đoàn tuy vờ như không quan tâm chuyện gì đã xảy ra giữa Cassus và Macary, song họ cũng đã đoán được ít nhiều. Vị trưởng đoàn của họ trước giờ luôn như một con sói cô độc, sẵn sàng cắn nát trái tim bất cứ ai đủ can đảm để đến gần. Tuy vậy, Macary là trường hợp khác hẳn. Sự lương thiện và trong sáng của em đã chạm đến trái tim họ dù chỉ mới gặp nhau không lâu. Nếu họ mong muốn Cassus tìm được tình yêu chân thành bao nhiêu thì họ cũng mong Macary nhận được sự đền đáp xứng đáng với em bấy nhiêu.

Có lẽ vì thế mà tất cả mọi người đã bí mật lên kế hoạch cho một sự kiện ngay khi đêm diễn cuối cùng của gánh xiếc kết thúc. Thời gian không còn nhiều, nhưng họ mong rằng việc làm ấy có thể thay cho lời cảm ơn đến Macary, vì em đã đối xử vô cùng hào phóng với họ trong những ngày qua.

Nhiệm vụ mời Macary đến được giao cho hai đứa nhóc nhà Brown. Chúng vô cùng hứng khởi khi được đến tiệm bánh Sweet Sun và đưa cho em thiếp mời đặc biệt từ các thành viên đoàn.

“Cho anh sao?” Macary tròn mắt ngạc nhiên, thêm một chút xúc động trong đáy mắt em nữa.

“Macary nhất định phải đến đấy!” Cloudy nói. Ngay sau đó, em trai song sinh của nó phụ họa:

“Tối nay bọn em sẽ đến đón anh!”

Macary vui lắm. Nhưng hôm ấy đã là ngày cuối cùng của lễ hội, khách đến tiệm lại đông đúc. Em thật sự không nghĩ mình có thể nghỉ một buổi.

“Hai đứa chờ đã. Thật ra anh vẫn chưa sắp xếp được công việc ở cửa tiệm…”

Cả Cloudy và Rainy đều ngước nhìn lên em với sự tiu nghỉu hiện rõ trên khuôn mặt phúng phính của chúng. Như một phép màu, Ailie và chồng đứng ở cửa tiệm kế bên đã nghe được cuộc trò chuyện ấy, và cô bạn nói:

“Cậu cứ đi đi. Tiệm bánh để bọn mình trông giúp cho.”

Hatter đứng bên cạnh cô nàng trông có vẻ hơi bất ngờ. Anh nói nhỏ: “Nhưng mà em yêu, hôm nay cửa tiệm của anh cũng mở cửa đến khuya mà!”

Ailie véo nhẹ vào tay chồng một cái, rồi đáp: “Vậy thì anh tự trông tiệm bên này, em sẽ sang giúp Macary. Như thế là ổn.” Thế rồi cô bạn quay sang Macary. “Dịp đặc biệt thế này không nên bỏ lỡ đâu đấy.”

Macary cười tít mắt. Em biết dù Hatter có tỏ ra nhăn nhó thì thật tâm cậu bạn cũng rất muốn giúp đỡ em. “Cảm ơn hai người nhé!”

Sắp xếp xong xuôi chuyện này, ai nấy đều vui vẻ. Macary thì cứ lâng lâng cả ngày. Tuy vậy, trong lòng em vẫn có một chút tiếc nuối vì sự chia lìa đang đến gần, trong những đám mây của buổi tối nơi chân trời. Đó là một thứ cảm xúc kỳ lạ, khi ta vừa thấy nôn nao, vừa muốn dừng lại thời gian thêm một chút nữa thôi.

*
* *

Mặt trời vừa đi ngủ thì hai đứa sinh đôi nhà Brown đã đến trước tiệm bánh. Chúng mặc trang phục dạ hội với một bộ váy dát kim tuyến cho Cloudy, và một bộ tuxedo đen tuyền dành cho Rainy. Macary bất ngờ lắm. Nếu em biết sự kiện này trang trọng đến thế, em đã dành thêm thời gian chải chuốt nhiều hơn rồi.

“Macary luôn rất đẹp!” Rainy lên tiếng. “Anh không phải lo lắng chuyện đó đâu.”

Hai đứa nhỏ cười khúc khích khi chúng nắm lấy tay em. Bận rộn cả ngày, em chỉ có chút thời gian thay y phục mới và chuẩn bị tươm tất sát giờ hẹn. Quả thực em có chút lo lắng vì chưa biết mình sẽ phải đối mặt với sự chia ly tối nay như thế nào đây.

Trong lòng Macary biết rõ, em chưa sẵn sàng nói lời tạm biệt với Cassus. Em còn chưa nói với hắn em quý trọng hắn nhường nào, muốn ở bên hắn nhường nào. Có lẽ em ích kỷ khi muốn giữ hắn ở lại đây bằng chân tình của mình. Nếu em bày tỏ với hắn, liệu hắn có vì em mà ở lại?

Đoạn đường đi cùng cặp sinh đôi mà Macary ước có thể dài thêm chút nữa rồi cũng phải đến điểm kết. Cả ba chào bác Barney gác cổng. Hôm nay bác còn có một nhiệm vụ khác nữa đó là trông coi bánh ngọt từ tiệm Sweet Sun vừa được chuyển đến vài phút trước.

Theo chân Cloudy và Rainy, Macary được các thành viên gánh xiếc chào đón nồng nhiệt. Họ đã dành một chỗ ở hàng đầu sân khấu lớn cho em, với hai nhóc sinh đôi ngồi hai bên. Khi buổi biểu diễn chính thức bắt đầu, em dường như đã tạm gác lại muộn phiền để hòa mình vào không khí lễ hội. Bận rộn với tiệm bánh quá lâu khiến em quên bẵng đi mất mùa lễ ở Bakewell tuyệt vời như thế nào. Giờ là lúc em bù đắp lại cho chính mình bằng cách tận hưởng màn trình diễn của những nghệ sĩ nổi tiếng trước mặt.

Đầu tiên là bài ca chào mừng của Matilda. Vừa dứt tiếng hát, cả căn lều lớn như vỡ òa trong tràng pháo tay tung hô dành cho cô. Nhiều người còn ném hoa lên sân khấu, và Matilda đu đưa trên một lớp vải dài kéo từ trần lều xuống để nhặt những đóa hoa ấy lên. Tấm màn đỏ khép lại, một lát sau, nó lại được kéo ra và Bailey xuất hiện cùng những con vật ngộ nghĩnh làm trò. Ai nấy đều bật cười trước sự đáng yêu của chúng. Sau đó là tiết mục tấu hài của chú hề Charlie. Dù không nói lời nào nhưng mọi hành động của cậu đều khiến khán giả ôm bụng mà cười. Macary cũng không ngoại lệ. Hai bên mạn sườn em đã đau đến mức em phải dùng tay xoa xoa mình.

Màn trình diễn tiếp theo khiến hai đứa sinh đôi bên cạnh Macary vô cùng phấn khích. Bố mẹ chúng, John và Michi cùng xuất hiện trên sân khấu. Cặp đôi nâng đỡ nhau trong những màn đi trên dây đầy căng thẳng, khiến các vị khách dù là đã xem nhiều lần hay chỉ mới lần đầu chứng kiến như Macary đều nín thở dõi theo. Thân hình nhỏ nhắn, dẻo dai của Michi uốn lượn trên những sợi dây, đôi lúc chị còn thực hiện những pha lộn nhào đầy nguy hiểm khiến Macary thót tim. Nhưng Cloudy và Rainy ngồi bên cạnh lại rất hào hứng. Chúng vỗ tay thật to như truyền động lực và lời khen ngợi đến bố mẹ mình.

“Sau này bọn em sẽ trở thành nghệ sĩ như bố mẹ đấy!”

“Macary phải đến xem bọn em biểu diễn đấy!”

Em lần lượt xoa đầu từng đứa và đáp: “Tất nhiên rồi. Anh sẽ đem thật nhiều bánh ngọt đến cho bọn em nữa.”

Nghe thế thôi, cả hai đã tít mắt cười với em. Sau đó, họ chuyển sự chú ý của mình trở lại sân khấu. Đèn đóm trong lều chính tắt dần. Không gian cũng trở nên im ắng hơn hẳn. Quý bà Ester xuất hiện ở giữa sân khấu với quả cầu thủy tinh của mình. Bà vốn chỉ thích gieo quẻ trong lều riêng, nhưng hôm nay đặc biệt xuất hiện ở đây để giúp các vị khách may mắn lén nhìn tương lai của mình.

Để kết lại đêm biểu diễn cuối cùng trong mùa lễ hội, ca sĩ kiêm nghệ sĩ uốn dẻo Matilda lại xuất hiện với một khúc nhạc nhẹ nhàng và sâu lắng hơn trước. Khi bài hát kết thúc, cả khán đài đều đứng dậy vỗ tay. Trên gương mặt mỗi người, dù là dân ở Bakewell hay từ xứ khác đến đều hiện rõ vẻ hân hoan, hài lòng với số tiền đã bỏ ra cho vé hôm ấy. Tuy nhiên, Macary chắc rằng họ, cũng như em, hẳn vẫn có chút tiếc nuối, mong muốn buổi trình diễn có thể kéo dài hơn nữa.

Mà suốt buổi biểu diễn, em chẳng hề gặp Cassus đâu. Đôi mắt em cứ ngó quanh, cố gắng tìm kiếm chút hình bóng của hắn. Phải chăng hắn biết em đến nên vẫn tiếp tục tránh mặt em? Macary cố nén sự thất vọng đó trong lòng để không làm ảnh hưởng đến mọi người, khi họ đã vì em mà chuẩn bị một buổi diễn hết sức độc đáo như vậy.

Sau khi đã cùng các thành viên tiễn vị khách cuối cùng ra về, Macary theo họ đến bên bàn tiệc đã được bày sẵn. Cassus đã ở đó từ khi nào. Hóa ra hắn không xuất hiện ở lều chính là vì hắn bận rộn bày biện mọi thứ thật tươm tất ở đây.

“Nào nào, mời mọi người tụ tập lại đây ăn mừng một kỳ lễ hết sức tốt đẹp của chúng ta nào!” John hồ hởi nói. Anh kéo ghế ra cho vợ và hai đứa nhỏ. Rồi anh quay sang Cassus: “Trưởng đoàn của chúng ta có đôi lời phát biểu, phải không?”

Cassus gật đầu với John. Hắn nhìn một lượt quanh các thành viên trong đoàn, cố hết sức tránh né ánh mắt của Macary. Hắn nâng ly rượu của mình lên và nói:

“Cảm ơn sự đóng góp của tất cả mọi người. Thành công hôm nay đều nhờ mọi người đã luôn chăm chỉ luyện tập…”

Rồi hắn vô tình chạm mắt với Macary. Trong khoảnh khắc ấy, em nghĩ hắn đã muốn nói điều gì đó. Thế mà hắn lại vờ như không có em ở đây. Hắn giơ cao ly rượu của mình. “Nâng ly thôi.”

“Ấy khoan đã.” John lên tiếng. “Có phải anh đã quên một người rồi không?”

Ai nấy đều biết, và hy vọng Cassus sẽ nhắc đến cái tên đó. Macary. Hắn húng hắng một tiếng rồi hạ giọng nhỏ dần:

“Và ừm, cảm ơn Macary vì những chiếc bánh thật ngon đã nâng đỡ tinh thần của cả đoàn trong những ngày mệt mỏi này…”

Cassus nói một hơi, như thể hắn sợ người khác sẽ nghe kỹ từng chữ của hắn mà khắc ghi trong lòng. Tâm trạng của Macary đã được cải thiện hơn hẳn sau khi nghe những lời ấy.

Thế nhưng, John vẫn quyết định bắt bẻ Cassus, người bạn lâu năm của mình:

“Anh nói gì hả, Cassus? Chúng tôi thật sự không nghe rõ.”

Nhiều người trong đoàn xiếc cũng hùa theo:

“Phải đó. Tôi lãng tai rồi.”

“Anh cảm ơn ai nữa cơ?”

Macary cúi mặt, bẽn lẽn cười. Cassus nhìn em một chút nhưng không thể hiện rõ ràng cảm xúc của hắn ra bên ngoài dễ dàng như thế. Hắn nói:

“Tôi mỏi tay rồi đấy. Mọi người có muốn bắt đầu tiệc chưa?”

Tất cả đều cười và nâng ly rượu trong tay mình lên. “Chúc mừng Lễ Hội Thu Hoạch! Chúc mừng Gánh xiếc Nightmare!”

“Và cả bánh ngọt ngon hết sẩy của Macary nữa!” Hai đứa nhỏ nhà Brown tung hô. Sau đó, bữa tiệc mừng của họ chính thức bắt đầu.


Chương 10

Cassus lặng thinh quan sát điệu múa bên ánh lửa trại của các thành viên trong Gánh xiếc Nightmares. Michi cùng hai đứa nhỏ đang nắm chặt tay tạo thành vòng tròn. Cái vòng ấy lại càng được nới rộng ra hơn khi Charlie, Matilda và Bailey nhập bọn. John thì đang ngồi uống rượu cùng với bác Barney, thi thoảng vỗ tay cổ vũ cho mọi người.

Ánh mắt Cassus lại tìm đến Macary khi em tiến về phía hắn. Với việc trốn chạy đã thành thói quen, hắn định đứng dậy bỏ đi ngay tức khắc. Nhưng em đã níu hắn lại.

“Đợi đã, chú Cassus! Chú không muốn nhảy cùng mọi người ư?”

Trông hắn rõ ràng chẳng giống người thích khiêu vũ, hay tận hưởng bất cứ thứ gì mà người khác cho là vui vẻ. Hắn lắc đầu. Macary chẳng phật lòng, vì em đã giữ được hắn ở lại. Em ngồi xuống cạnh hắn để ngắm ánh lửa ấm áp phía xa.

Cả hai đều chẳng nói gì một lúc thật lâu. Không ai dám nhắc đến chuyện ngày mai hay lời từ biệt. Cassus lén nhìn bóng dáng nhỏ bé của Macary. Hắn muốn hỏi em liệu có còn đau, sau khi bị hắn tiếp tục xô ngã vào đêm qua? Hắn muốn hỏi em liệu rằng em có tha thứ cho hắn trước khi hắn rời khỏi nơi này và có lẽ không dám quay trở lại thêm một lần nào nữa?

Như mọi lần, Macary vẫn đến tìm hắn đêm qua. Và cũng như mọi lần, hắn lại tiếp tục làm em tổn thương. Nhưng càng lúc em càng lì lợm ôm chặt lấy hắn không buông. Em nói với hắn nhiều điều, rằng em hiểu vì sao hắn lại đối xử với em như thế, và rằng em sẵn sàng chờ đợi hắn. Nhưng Cassus chưa bao giờ nghĩ mình xứng đáng với tấm chân tình đó. Hắn chật vật tìm cách xua đuổi em càng xa càng tốt. Nhưng kể cả khi hắn tệ bạc với em, em vẫn dịu dàng bao dung cho hắn.

Điều đó khiến hắn thấy mình như một thằng khốn. Có lẽ thật sự là vậy. Hắn sẽ chẳng bao giờ đủ tốt với Macary.

Các thành viên trong Gánh xiếc Nightmare đã dành thời gian khuyên nhủ Cassus thật nhiều. Vì họ hiểu rõ hắn thật sự quan tâm đến Macary, chỉ là chưa đúng mực mà thôi. Michi đã mời hắn tham gia vào việc chuẩn bị bữa tiệc này cho Macary, còn John đã dành cả buổi sáng tâm sự với hắn.

“Tôi chưa bao giờ thấy anh để ý đến người nào khác nhiều như vậy, Cassus ạ.”

“Tôi không có thời gian để ý ai đâu,” Cassus đáp. Khi đó hắn đang sửa lại vài món đạo cụ biểu diễn đã bị hư hại sau mấy đêm làm việc cật lực trên sân khấu.

John ngồi xuống đất cạnh hắn, cầm cái tua vít lên và bắt đầu giúp đỡ. “Chà, tôi nghĩ ai có mắt cũng đều thấy anh và Macary có tình ý với nhau. Sao cứ phải chối bỏ điều đó?”

Cassus ngừng tay một lúc, hắn định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Hắn biết mình sẽ không thắng nổi miệng lưỡi nhanh nhạy của John. Anh luôn có sức thuyết phục và đó là lý do anh được chọn làm phó đoàn, để giúp đỡ Cassus trong việc giao lưu và tìm kiếm các nhà đầu tư tiềm năng. Nhưng trong chuyện cá nhân của mình, hắn nghĩ người khác biết càng ít thì càng tốt cho họ.

“Michi đã mời anh tham dự tiệc cả đoàn chuẩn bị cho Macary rồi nhỉ?” John lại hỏi. “Anh có định nói chuyện với cậu ấy đàng hoàng không đó?”

Dường như John đã quá hiểu Cassus, và đoán trước được chuyện hắn định lẳng lặng rời khỏi thị trấn. Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Có gì để nói đâu chứ? Đưa tôi cái cờ lê bên chân cậu đi.”

John chuyền cho hắn dụng cụ hắn cần, nhưng vẫn phải nói thêm: “Macary là người vô cùng chân thành. Cậu ấy xứng đáng có được một lời từ anh chứ. Dù là lời yêu hay lời giã biệt đi chăng nữa…”

Thế là Cassus cứ nghĩ mãi suốt phần còn lại của ngày hôm ấy. Hắn biết mình phải buông tay Macary, nhưng thật tâm hắn vẫn chưa sẵn sàng để từ biệt. Dù có đẩy em ra xa thế nào, lòng hắn cũng như bị giày xéo mỗi lẫn nghĩ đến việc sẽ không được gặp lại em mỗi ngày nữa. Nhưng hắn nghĩ, đó là điều hắn cần phải làm. Điều tốt cho cả hai.

Ngồi bên Macary, hắn cứ mải chờ đợi khoảnh khắc để lên tiếng. Vậy mà hai đứa trẻ nhà Brown, ngây thơ và không hề hay biết cho nỗi lòng của hắn, đã lên tiếng trước:

“Ngày mai phải tạm biệt Macary và thị trấn Bakewell rồi! Bọn em chẳng muốn chút nào!”

“Chẳng muốn chút nào!”

Mọi người đã ngừng nhảy múa. Họ tụ lại quanh Macary và Cassus. Nỗi luyến tiếc hiện rõ trên gương mặt từng người. Giọng nói thánh thót của Matilda cất lên:

“Mới ở đây vài ngày thôi mà tôi đã cảm thấy thật gắn bó với nơi này. Không khí trong lành hơn ở các thành phố lớn, đồ ăn lại ngon, mọi người đều thân thiện với nhau…”

Anh hề Charlie đồng tình ngay: “Phải ha! Trong số những nơi mà chúng ta đã đi qua, tôi bình chọn Bakewell là nơi tuyệt vời nhất!”

Những người khác thi nhau tán thành. Chẳng mấy chốc mà chủ đề nói chuyện lại trở thành “Danh sách những điều tuyệt cú mèo ở Bakewell”. Họ cũng không quên nhắc đến tiệm bánh Sweet Sun và những món ngon ngọt khiến họ thấy ấm áp vô cùng. Khi Macary rưng rưng sắp khóc thì Rainy, đứa nhỏ đang gối đầu lên đùi em và chị của nó gối lên đùi còn lại, lên tiếng hỏi:

“Sao chúng ta không thể ở lại đây luôn ạ?”

Cloudy cũng ngồi thẳng dậy và nhìn bố mẹ nó. Con bé hỏi: “Chúng ta có thể ở lại đây, phải không ạ? Rõ ràng là mọi người từng nói về việc tìm thấy nơi nào đó mà cả đoàn đều thích và ở lại mà?”

Câu hỏi ngây ngô của trẻ con lại khiến người lớn rơi vào trầm tư. Dường như mỗi người đều đang suy xét, cân nhắc ngược xuôi, và cuối cùng đều đồng ý rằng Bakewell có mọi thứ họ cần để gầy dựng cuộc sống mới. Họ thích đi đây đi đó, mang tiếng cười đến cho nhiều vùng đất khác nhau, nhưng sâu thẳm trong tim họ đều mong mỏi có một chốn quay về. Một nơi để gọi là nhà. Sau chừng ấy năm đi theo Cassus, có lẽ họ đều ao ước được định cư ở đây rồi.

Xét phản ứng của mọi người trong đoàn, Cassus đã hiểu ra. Điều mà hắn lo sợ đang trở thành hiện thực. Gánh xiếc lưu động của hắn giờ đây đã mất đi ý muốn lang bạt bốn phương cùng hắn. Trái tim họ đã được lấp đầy bởi khao khát ổn định tại nơi này. Đó là điều vô cùng đáng sợ với hắn. Vì thế mà Cassus đột ngột đứng dậy bỏ đi.

“Bọn em làm chú ấy buồn sao?” Cloudy hỏi. Macary vuốt tóc con bé, vỗ về trước khi Michi kéo nó vào lòng.

“Hai đứa ngoan nào.”

Dường như chị đang cổ vũ cho Macary đuổi theo Cassus. Em xin phép mọi người rồi chạy theo cái bóng to lù lù của hắn về phía sân khấu lớn.

“Chú…” Mất một lúc sau, Macary mới có thể đuổi kịp hắn. Em vươn người níu lấy cánh tay hắn. “Chú đợi đã…”

Cassus dừng lại, nhưng hắn không quay lại nhìn em. Hắn sợ rằng chỉ cần như thế thôi, mọi nỗ lực rời xa em của hắn sẽ bay biến. Hắn sẽ run rẩy và cầu xin em đừng để hắn đi. Không, hắn không thể để chuyện đó xảy ra!

“Em chỉ muốn… nói chuyện với chú…” Macary lấy lại nhịp thở. Cassus nhận ra rằng em cũng đang run.

“Tôi không còn chuyện gì để nói với em hết.” Hắn đáp. Hắn đã hạ quyết tâm sẽ tạm biệt Macary vào đêm nay.

“Nhưng em thì có đấy.” Macary bấu lấy cánh tay hắn như thể đó là chút hy vọng cuối cùng của em. “Em muốn hỏi chú một điều. Mong chú thành thật với em như sự chân thành em vẫn luôn dành cho chú.”

Không thể tránh né mãi, Cassus đành đối mặt với Macary. Họ đang đứng giữa ngổn ngang đạo cụ ở phía sau sân khấu lớn. Nơi này đủ kín để che chắn họ khỏi ánh mắt hoặc đôi tai tọc mạch của bất kỳ thành viên đoàn nào ngoài kia. Đủ để hắn làm em khóc thêm một lần nữa mà không bị ai đánh giá, ngoài chính bản thân hắn.

“Chú Cassus…” Macary bắt đầu nói những lời khiến hắn vừa hân hoan vừa muốn bóp nghẹt trái tim mình và vứt nó đi. “Em thật sự muốn… muốn ở bên chú… Em không quan tâm chú có ghét bỏ em hay không… Em chỉ cần chú cho em một cơ hội, cho bản thân chú một cơ hội. Như thế là đủ. Chú có thể không?”

Như thể đã hóa đá, Cassus trơ ra đó mà chẳng biết làm gì. Hắn chỉ biết mình muốn ôm em, muốn hôn lấy đôi môi đỏ mọng của em thật nhiều. Nhưng xiềng xích trong tâm trí hắn giữ hắn lại, liên tục bảo rằng hắn không hề xứng đáng với em.

“Macary, chúng ta… không thể nào ở bên nhau đâu.”

Đớn đau, nhưng hắn phải làm thế. Vì hắn chỉ muốn tốt cho em.

“Sao chú chắc chắn là không thể chứ? Chú còn chưa từng thử.” Macary đáp lời hắn, vẫn bằng sự chân thành và tình cảm dâng trào dành riêng cho hắn.

Sau cùng, hắn lạnh lùng đáp: “Tôi không muốn thử. Trong những ngày ngắn ngủi ở đây, nếu tôi đã làm em hiểu lầm điều gì thì đó là lỗi của tôi. Em có thể oán hận tôi, đó sẽ là sự giải thoát cho tôi rồi. Giờ thì, tạm biệt Macary.”

Hắn quay người đi. Một lần nữa. Macary vẫn đuổi theo hắn. Em có thể nghe tiếng tim mình vỡ vụn theo từng bước chân. Nhưng em vẫn nhặt nhạnh lại từng mảnh và trao chúng vào trong tay Cassus. Vì em tin hắn có thể gạt đi nỗi sợ phải gắn bó với ai đó. Em tin hắn có thể yêu.

“Chú không thể nhìn em và nói điều đó!” Macary nói với tấm lưng của hắn. “Chú không thể đối mặt với em. Vì chú biết mình có tình cảm với em!”

Cassus đột ngột đứng lại khiến suýt nữa cậu thợ làm bánh nhỏ bé đã va phải hắn. Hắn quay ngoắt lại nhìn em, và hắn nói gần như gầm lên:

“Phải, mọi thứ đều là vì em, Macary! Chính vì em mà tôi mới không thể kiểm soát được trái tim mình! Chính vì em đã gieo rắc vào đầu mọi người trong đoàn cái ý nghĩ Bakewell thật hoàn hảo mà họ mới không nỡ rời đi! Em thấy mình đã làm gì chưa, hả Macary? Em thấy mình đã hủy hoại cuộc đời tôi thế nào với những cái bánh chết tiệt của em chưa?”

“Chú bình tĩnh lại đã…” Bàn tay bé nhỏ của Macary vươn ra về phía hắn, như một thói quen khi em mong muốn được vỗ về hắn. Nhưng ngay khi em chạm vào hắn, một lực mạnh hất em về phía sau. Macary loạng choạng mất thăng bằng. Em ngã nhào vào đống đạo cụ ngổn ngang ngay phía sau mình.

Sự việc diễn ra nhanh đến nỗi Cassus chỉ có thể đưa tay ra trong nỗ lực kéo Macary lại, nhưng hắn đã thất bại. Cơ thể bé nhỏ của em lăn xuống đất, bị bao vây bởi hằng hà sa số những món đồ lỉnh kỉnh chất phía sau sân khấu chờ được dọn đi vào ngày mai.

“Macary!” Cassus gầm lên. Hắn điên lên và dùng tay kéo từng tấm biển lớn bằng gỗ được sơn màu sặc sỡ ra khỏi người em.

“Macary? Macary?” Hắn cứ gọi. Từng đạo cụ bằng gỗ gãy nát, dằm đâm vào tay hắn nhưng hắn cứ mặc kệ. Hắn tìm thấy Macary, ngất lịm trong đống đổ nát và lỗi lầm do hắn gây ra. Ngay lập tức, hắn nhấc bổng em lên chạy về hướng cổng chính.


Chương 11

Hành lang dài tại bệnh viện duy nhất ở thị trấn Bakewell được thắp sáng suốt đêm. Các y tá nối đuôi theo chân một bác sĩ chạy vào phòng số mười. Cánh cửa khép lại, chỉ còn dáng người cao lớn một mình đối diện với nỗi cô độc và hối hận giày vò không nguôi trong hành lang vắng.

Ít phút sau, vài người khác xuất hiện, cũng với dáng vẻ vội vã đó. John dẫn theo một vài thành viên khác trong đoàn xiếc: Michi, Matilda và Bailey. Những người khác hẳn đã ở lại chờ đợi tin tức.

“Macary sao rồi?” John sốt ruột hỏi thăm.

Cassus không đáp, hắn chỉ gục mặt xuống sàn, như thể bên dưới đã có sẵn một cái hố đen thăm thẳm chực chờ nuốt chửng hắn. Mọi người tuy rất lo lắng cho Macary, nhưng cũng hiểu rằng hiện tại họ chỉ có thể chờ đợi. Thế là họ ngồi xuống cạnh nhau.

Một thời gian ngắn sau đó, cô y tá bước ra từ phòng bệnh, thông báo tin tức cho mọi người:

“Bệnh nhân đã tỉnh lại rồi. Người nhà có thể vào thăm.”

Có nhiều tiếng thở ra thật nhẹ nhõm đã vang lên trong sảnh. Cassus vẫn ngồi bất động. Chỉ có John là lên tiếng hỏi: “Tôi có thể được biết về thương tích của cậu ấy không?”

Y tá đáp:

“Bệnh nhân bị trật gân và trầy xước nhẹ. Tuy vậy, các vị nên tránh gây ồn ào ảnh hưởng đến tinh thần của bệnh nhân nhé. Cậu ấy vẫn còn choáng váng và có dấu hiệu suy nhược cơ thể. Đó là lý do cậu ấy bị ngất.”

John nói lời cảm ơn cô y tá, sau đó gọi mọi người vào phòng thăm hỏi Macary.

“Cassus? Anh không đi cùng à?”

Dáng vẻ thẫn thờ của Cassus đã cho anh câu trả lời. John và mọi người trao đổi một cái nhìn thật nhanh, rồi không ai nói gì mà nối đuôi nhau bước vào phòng bệnh.

Trên giường, Macary đã tỉnh táo hơn một chút. Em ngồi tựa vào gối, với chân trái đã được băng bó cẩn thận.

“Macary sao rồi?” Michi hỏi.

“Em ổn mà,” Macary đáp. Kể cả khi xảy ra chuyện như vậy, em vẫn mỉm cười. “Xin lỗi vì em đã để mọi người lo lắng…”

“Thánh thần ơi, sao em lại xin lỗi khi em là người bị thương chứ?” Michi thốt lên.

Sau đó, mọi người trong đoàn xiếc có mặt đều hỏi han tình hình của em. Macary luôn miệng bảo rằng em không sao, rằng chuyện em té ngã chỉ là một tai nạn mà thôi. Nhưng sự lo lắng của mọi người không vơi đi phần nào.

Matilda lên tiếng: “Ôi, Macary ơi. Chân em thế này thì tiệm bánh biết phải làm sao?”

“À, tiệm bánh… Chắc ngày mai em sẽ về sắp xếp lại mọi chuyện ổn thỏa thôi.”

“Không được!” Michi nói hệt như cái cách chị quản thúc hai đứa nhỏ nhà mình. “Lúc nãy em cũng nghe bác sĩ nói rồi đấy. Em cần phải nghỉ ngơi.”

“Em ổn mà. Vả lại em không thể đóng cửa tiệm bánh được…”

“Đáng ra em phải để cho kẻ gây ra vụ việc bù đắp cho em chứ?” Michi đáp, ánh mắt chị hướng về phía cửa phòng. “Ít nhất cũng phải thăm hỏi em cho đàng hoàng chứ!”

“Chú Cassus không cố tình làm em bị thương.” Dường như Macary hiểu ý chị và cố tình nói thật to để ai kia ngoài cửa phòng bệnh khép hờ cũng có thể nghe rõ. “Em không hề có ý định bắt đền chú ấy đâu. Nhưng… Chỉ là nếu thôi… Nếu chú ấy có thể ở lại đến khi chân em có thể đi đứng được bình thường thì em sẽ rất vui…”

Một khoảng lặng kéo đến. Rồi Michi đưa ra ý kiến của mình:

“Dù thế nào thì Macary cũng đã bị thương ở gánh xiếc chúng ta. Tôi thấy chúng ta nên giúp em ấy ở tiệm bánh. Mọi người nghĩ thế nào?”

Chị nhìn chồng mình, chờ đợi được tán thành. Tất nhiên John phải đồng ý với vợ, tuy vậy, anh vẫn bày tỏ quan ngại:

“Liệu Cassus có đồng ý ở lại không đây?”

Michi thẳng thắn nói thật to: “Ngay cả khi anh ấy không chịu thì chúng ta cũng không thể nào để Macary đáng thương với cái chân thế này mà bỏ đi được. Không, em sẽ không đành lòng mất! Chỉ cần cả đoàn chúng ta nhất trí như vậy thì Cassus cũng sẽ hiểu thôi.”

Macary lên tiếng trong sự ái ngại: “Mọi người không phải ở lại vì em đâu. Em có thể nhờ người nhà hoặc hàng xóm trông tiệm giúp mà…”

Người nghệ sĩ uốn dẻo yêu kiều cầm lấy tay Macary, an ủi: “Bọn chị làm điều này ngoài vì em còn là vì bản thân bọn chị nữa, Macary ạ. Mọi người đều thích ở lại Bakewell thêm mà. Lũ trẻ nhất định sẽ vui lắm đây!”

Dường như mọi người đều đồng ý với Michi. Sau một vài phút hội ý ngắn gọn, họ đều đồng ý sẽ tự nguyện ở lại giúp Macary ở hiệu bánh. Chẳng biết ở bên ngoài, trưởng đoàn của họ có nghe thấy quyết định của họ hay không.

*
* *

Mấy ngày sau đó, cư dân thị trấn Bakewell vô cùng ngạc nhiên khi thấy các thành viên của Gánh xiếc Nightmare trở thành nhân viên bán thời gian ở tiệm bánh Sweet Sun. John và Michi thay nhau quản lý quầy và phân công việc cho mọi người. Hai đứa nhỏ nhà họ phụ trách việc mở cửa đón khách và giới thiệu các loại bánh theo ghi chép của Macary. Matilda và Charlie đảm nhận việc phục vụ bàn. Quý bà Ester quả quyết rằng mình có thể làm bánh theo công thức gia truyền, nên chẳng ai ngăn được bà vào bếp. Bố mẹ nuôi của Macary cũng trở về tiệm bánh để phụ giúp ít hôm. Hatter và Ailie luôn vui vẻ chạy qua chạy lại giữa những khoảng thời gian rảnh rỗi để xem mình có thể làm gì. Chỉ khi mọi việc đã được sắp xếp ổn thoả, Macary mới chịu nghỉ ngơi hẳn ở nhà, tức là căn hộ ngay bên trên hiệu bánh.

Nhờ sự động viên của mọi người cũng như nỗi ân hận to lớn trong lòng mà Cassus đến tìm Macary. Thoạt đầu hắn còn chẳng dám gõ cửa mà chỉ lững thững ở bên ngoài. Chính Macary đã khập khiễng ra đón hắn.

“Chú Cassus!”

Macary mừng đến nỗi em loạng choạng ngã nhào vào lòng hắn. Cassus đỡ lấy em, và nhân cơ hội đó em vòng tay qua người hắn.

“Cảm ơn vì chú đã đến!”

Cassus chẳng biết phải nói gì. Hắn cứ đứng yên, để Macary ôm lấy mình như bao lần. Rồi hắn chợt nhận ra rằng em đang rất yếu. Thế là hắn nhấc bổng em lên, bế vào trong nhà.

Gương mặt của Macary đỏ lựng. Em thật nhỏ bé khi nép vào lòng Cassus. Không một lời nào được hắn nói ra, nhưng em có thể nghe thấy tiếng tim hắn đập loạn lên trong lồng ngực, nơi em tựa đầu lên. Em thầm mong rằng giây phút này sẽ kéo dài mãi mãi.

Dường như Cassus cũng chưa nỡ đặt em xuống. Hắn cứ lưỡng lự mãi khi đưa em đến sofa trong phòng khách. Macary nhìn hắn rồi bật cười khúc khích.

“Chú muốn uống trà chứ?” Em cất tiếng để giải toả sự căng thẳng trong hắn.

“À… Được…” Cassus đặt em xuống ghế một cách vụng về, nhưng hắn đã cố gắng hết sức để chân em không bị đau. “Tôi sẽ… ừm… Để tôi đi nấu nước…”

“Phiền chú.” Macary mỉm cười. Em chỉ cho hắn lối vào nhà bếp, ngồi ngồi quan sát bóng lưng lù lù của hắn biến mất.

Ít phút sau, em nghe thấy tiếng nồi niêu xoong chảo trong bếp kêu leng keng. Vừa định nhổm người dậy kiểm tra thì em đã nghe tiếng Cassus vọng ra:

“Tôi thấy cái ấm trà của em rồi.”

“Vâng.” Tiếng khúc khích của Macary lại vang lên.

Lát sau, Cassus đã thành công pha một ấm trà lài mà không làm rối loạn căn bếp của em thêm nữa.

“Cảm ơn chú.”

Macary trao cho hắn một nụ cười rạng rỡ. Kể từ hôm ấy, Cassus đảm nhận trọng trách chăm sóc em. Dù hắn không trực tiếp nói ra, nhưng qua hành động của hắn, Macary có thể thấy rõ hắn đã hối hận về hôm đó nhiều như thế nào.

Mỗi sáng hắn đều đến thăm em thật sớm. Hắn còn mang hoa cho em theo lời đề nghị của Ailie. Macary không thể đi lại nhiều, nên phần lớn thời gian em chỉ ngồi một chỗ chỉ đạo cho hắn biết mình cần phải làm gì. Hắn giúp em từ những việc lặt vặt như lấy đồ đến cả việc to lớn như bếp núc. Thân hình đồ sộ của hắn chiếm gần hết diện tích căn bếp nhỏ của em. Hắn lại còn không quen chuyện nấu nướng nên cứ lúng ta lúng túng. Mà mỗi lần nhìn hắn như vậy, trong lòng Macary lại thấy bình yên đến lạ. May mà đồ hắn nấu theo công thức em ghi chép cũng không quá tệ.

Sau một ngày, Macary thích ngồi bên hiên tận hưởng hoàng hôn. Cassus chỉnh lại vị trí của sofa để em có thể thoải mái ngắm cảnh qua khung cửa sổ để mở. Còn hắn thì ngồi một bên, dịu dàng xoa nắn hai chân của em.

“Chú Cassus có thói quen đội nón nhỉ?” Macary lên tiếng. Em chưa bao giờ thấy hắn gỡ bỏ chiếc mũ to trên đầu, ngay cả khi ở trong nhà.

“Tôi có lý do để làm vậy.” Cassus đáp. Hắn lại cúi đầu thấp hơn như thể để tránh ánh mắt tò mò của Macary.

Nhưng em không hỏi thêm gì nữa. Một lát sau, Cassus lại là người chủ động đề cập đến nó:

“Em không thắc mắc lý do của tôi là gì sao?”

“Có chứ,” Macary dịu dàng đáp. “Nhưng nếu chú không muốn nói thì em sẽ không hỏi. Em hy vọng chú sẽ chủ động kể với em, chừng nào chú đã sẵn sàng.”

“Tôi chỉ không muốn làm em hoảng sợ…”

Macary nhẹ nhàng nghiêng về phía hắn. Em nâng cằm hắn lên để hắn có thể nhìn vào đôi mắt em.

“Có khi nào em sợ chú đâu?”

Quả thế. Em đã không sợ ngoại hình của hắn khi lần đầu tiên gặp mặt. Em chẳng sợ mỗi khi hắn to tiếng hay đẩy ngã em. Em luôn đối xử thật dịu dàng, thật bao dung với hắn. Đến nỗi dường như hắn đã hình thành thói quen dựa dẫm vào em để ổn định tâm trí mình từ khi nào rồi.

Chầm chậm, Cassus đưa tay cởi bỏ chiếc mũ to trên đầu mình xuống, để lộ đôi tai cáo trong ánh nắng cuối ngày.

Macary trân trân nhìn hắn. Trong mắt em chẳng phải nỗi sợ, mà là ngạc nhiên đến không cất nên lời. Cassus vội vã cầm chiếc mũ lên, nhưng em đã nắm lấy tay hắn.

“Chú đẹp thật đấy!”

Đến lượt hắn không nói được lời nào. Macary đưa tay chạm vào tai hắn, cái chạm nhẹ đầy nâng niu. Em reo lên:

“Chú có đôi tai thật đặc biệt. Em thích chúng!”

Cassus nhìn em thật lâu. Ánh chiều tà phủ lên nụ cười của em một lớp màu vàng ngọt như mật ong. Hắn yêu giây phút này, cũng yêu mọi thứ về căn hộ của em, về cuộc sống của em. Bất chợt hắn nghĩ, mấy hôm nay chăm sóc Macary như thế này đã chính là điều ước mà hắn được ban tặng rồi. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể ân cần với ai đến thế, yêu thương chiều chuộng ai đến thế. Nhưng việc hắn đang làm đây là minh chứng hắn có thể. Hắn hoàn toàn có thể sống cùng Macary thế này. Mãi mãi.

Có lẽ chính trong giây phút ấy, trái tim Cassus đã sẵn sàng để chào tạm biệt những tháng ngày rong ruổi khắp nơi. Hắn đã sẵn sàng để được ràng buộc với Macary, và chuyện ở lại Bakewell trông đầy hứa hẹn như lớp kem ngọt phủ lên bánh trong cửa tiệm của em. Hắn đã có thể thấy Gánh xiếc Nightmare với những chiếc lều dựng tạm được thay bằng một sân khấu thực sự. Hắn đã có thể thấy tiệm bánh Sweet Sun với Macary chờ đợi hắn quay về mỗi đêm. Hắn đã có thể thấy được tương lai của mình ở nơi này. Chẳng đợi em mở lời một lần nữa, hắn âm thầm hạ quyết tâm ngày hôm sau sẽ nói chuyện với các thành viên đoàn xiếc về việc định cư. Hẳn đây sẽ là bất ngờ vô cùng to lớn với Macary khi em bình phục.

Và trong giây phút khi trái tim và tâm trí của Cassus hoàn toàn ngập tràn trong ánh sáng của tình yêu, hắn hối hận vì mình đã từng chối bỏ điều này suốt thời gian qua. Nhưng hắn sẽ sửa sai. Bắt đầu bằng việc chủ động chạm vào khuôn mặt của Macary mà hắn hằng dấu yêu. Hắn hôn em, chầm chậm rồi tăng nhịp, như thể hắn đã sẵn sàng đáp lại em bằng tất cả những gì hắn có: một cơ thể từng bị giày vò trong phòng thí nghiệm, một tâm trí bị giằng xé luôn luôn, một trái tim từng vỡ vụn. Hắn trao tất cả cho Macary, vì hắn biết, em chính là ánh sáng cứu rỗi đời hắn.

-Hết-

05.01.2026

Các nhân vật và ý tưởng gốc thuộc về Nguyễn Vy. Triển khai và chấp bút bởi Kỳ Kỳ.

Các thành viên đoàn xiếc (Barney, Bailey, Charlie, Ester, Matilda) thuộc về Kỳ Kỳ.

Tôi từ chối cho phép sử dụng tác phẩm đã đăng để sao chép và biến thành các tác phẩm phái sinh dưới mọi hình thức. Mọi việc đăng tải lại ở bất cứ phương tiện truyền thông nào hoặc sử dụng cho các mục đích công khai khác phải có sự cho phép của tôi (tác giả) và đảm bảo các quyền nhân thân của tác giả.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ