Ủy thác của Yến Nguyễn.
Nhân vật thuộc Genshin Impact.
Hồ sơ nhân vật liên quan: Alfilius.

Christophe
Sinh nhật: ???
Thuộc: ???
Cung Mệnh: ???
Như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Câu chuyện
Miêu tả nhân vật
Là một thương nhân gần tứ tuần, lại trông hãy còn rất trẻ, không ít người đã nghĩ rằng Christophe đã tăng tuổi thật của mình lên nhằm tạo uy tín trong giới. Thế nhưng, đằng sau vẻ yếu ớt của vị thương nhân đó lại là những màn giao dịch hết sức choáng váng. Chẳng phải hư danh mà Christophe đã trở thành một trong những nguồn cung lớn nhất của Spina di Rosula, khiến ai nấy đều tò mò muốn thử hợp tác cùng, hoặc chí ít không phải đối đầu trực tiếp với anh trên thương trường.
Christophe không mở cửa tiệm mà thường chu du đó đây và có mối giao dịch khắp Teyvat. Ngoài công việc buôn bán chính, Christophe còn hứng thú với các ủy thác sửa chữa vũ khí, máy móc. Hầu như không có gì mà đôi tay Christophe chẳng thể làm được.
Những khi rảnh rỗi, rất dễ bắt gặp Christophe cầm trên tay một quyển sách hoặc một cây đàn cổ, thong dong ca hát, làm thơ. Anh ấy cũng rất thích những mẩu chuyện vụn vặt trao đổi với người quen biết. Tuy vậy, đừng để nụ cười thân thiện của thương nhân ấy đánh lừa. Christophe có thể sẽ trêu chọc ai đó chỉ vì hứng thú, lại còn dễ nổi đóa. Rõ ràng anh ấy không phải là kẻ dễ bị bắt nạt như vẻ ngoài của mình chút nào.
Christophe thường được nhìn thấy đi cùng với bạn đời của mình là Alfilius như hình với bóng qua khắp Teyvat.
Câu chuyện nhân vật 1
Thân thế bí ẩn của Christophe vẫn là một câu hỏi lớn, đến ngay cả những nhà thông thái bậc nhất ở Sumeru cũng không tìm ra được. Mọi người chỉ biết rằng anh ấy là con lai giữa Sumeru và Fontaine. Lại có rất nhiều lời đồn đại về đôi mắt mang hai màu sắc khác biệt của anh. Các bô lão trong thành Sumeru thì lại mang cảm giác ngờ ngợ như đã gặp anh từ lâu lắm rồi, nhưng chẳng thể xác minh được.
Thoạt đầu, rất ít thương nhân chịu giao dịch với Christophe, phần vì còn e ngại lai lịch không rõ ràng. Tuy nhiên, chỉ trong một thời gian ngắn, bằng sự thuyết phục của mình, Christophe đã có cơ hội thực hiện nhiều thương vụ lớn và gầy dựng được tiếng tăm.
Câu chuyện nhân vật 2
Ít lâu sau khi đã có chút vốn liếng ở Sumeru, Christophe cùng Alfilius rời khỏi Sumeru đến Fontaine để mở rộng việc làm ăn. Trong khi người khác còn e dè thương nhân từ vùng khác đến thì Spina di Rosula đã mạnh dạn bắt tay hợp tác cùng anh. Họ bị thu hút bởi những cỗ máy tân tiến cũng như tay nghề sửa chữa, nâng cấp của Christophe.
Cuộc sống ở quốc gia mới ban đầu còn thiếu thốn nhiều, nhưng Christophe cũng dần tạo được danh tiếng. Nhưng loại danh tiếng đó là tốt hay xấu thì còn phải xem xét. Chẳng hạn như việc ra vào Tòa án Fontaine như cơm bữa cũng khiến người ta tò mò về cuộc sống của vị thương nhân bí ẩn này. Lần đầu đến Thủy quốc, do có thể lơ lửng trên không mà chẳng hay biết đã phạm phải điều cấm kỵ của Thủy thần Furina, Alfilius đã phải nhận án phạt. Chưa hết, mấy thùng trái cây của Christophe lại bị nhầm thành thuốc nổ và hàng cấm cực kỳ nguy hiểm. Sau một thời gian ngắn, Christophe đã rút ra được bài học là đừng nên đi giao hàng vào đêm khuya, trong bộ đồ trùm kín mít từ đầu đến chân, vì như thế đủ đáng ngờ để các vệ binh đưa về đồn.
Câu chuyện nhân vật 3
Christophe rất thích cà phê và trà. Nếu ly cà phê trước mặt không phải là loại đậm nhất ở Fontaine thì anh sẽ lục tung cả vương quốc lên để tìm ra nó. Những khi không phải uống trà oan uổng ở Sảnh Chấp Pháp, Christophe được mời đến Spina di Rosula dự tiệc trà của Navia. Cô là nguồn thông tin khổng lồ, đã giúp đỡ anh rất nhiều trong việc buôn bán. Những cuộc trò chuyện cùng Navia đều vui đến nỗi đôi khi Christophe quên mất thời giờ.
Hối hả giữa những thương vụ làm ăn, Christophe vẫn không quên mua quà mang về cho Alfilius mỗi ngày. Đôi khi là hoa tươi trên phố, khi khác lại là bánh ngọt của đầu bếp nổi tiếng Escoffier, thi thoảng còn có nước hoa của nhà điều hương trứ danh Emilie… Anh cho rằng quà cáp cũng là một cách để thể hiện tình yêu của mình.
Câu chuyện nhân vật 4
Danh tiếng của Nhà Lữ Hành cùng người bạn trắng biết bay đã vang xa từ trước khi Christophe được gặp mặt chính thức ở Liyue. Được biết Nhà Lữ Hành đang tìm anh/em song sinh của mình, Christophe đã âm thầm giúp đỡ cô/cậu ấy bằng cách cung cấp thông tin, hoặc vô tình để lộ tin tức liên quan đến Vực Sâu. Tất nhiên, mọi thứ đều có cái giá của nó. Với những thông tin quan trọng nhường này, Christophe đòi hỏi Nhà Lữ Hành cũng trả cho mình một thông tin nào đó tương ứng. Hoặc nếu chẳng có gì để bán thì Nhà Lữ Hành luôn có thể giao Paimon ra mà làm vật trao đổi.
Christophe tò mò về Paimon còn hơn là những chuyện anh hùng mà Nhà Lữ Hành đã làm. Thấy rõ thái độ không chịu giao Paimon vào tay anh, Christophe cũng chẳng làm khó họ nữa. Chỉ có Paimon là ngây ngô không hề biết mình từng bị đem ra làm cái giá cho một cuộc đổi chác thông tin.
Câu chuyện nhân vật 5
Trên chuyến hành trình của mình, Nhà Lữ Hành thấy bóng dáng của Christophe và Alfilius hiện hữu ở mọi quốc gia mà cô/cậu đến. Những cuộc hội ngộ ngắn ngủi của họ chỉ dừng lại ở vài thông tin ngắn gọn, thi thoảng là đổi chác hàng hóa. Nhưng kể ra thì Nhà Lữ Hành cũng có vài kỷ niệm đặc biệt với Christophe.
Chẳng hạn như cô/cậu ấy thường xuyên bắt gặp Dori léo nhéo đằng sau Christophe, vừa đuổi vừa mắng; hay khi tình cờ chạm mặt nhau ở văn phòng của Neuvillette với xấp giấy nộp phạt dày cộm trên tay Christophe… Nhà Lữ Hành còn rất ngạc nhiên khi vừa gặp vị thương nhân này ở Fontaine buôn bán trái cây cho Navia mới đây thôi, thế mà vài hôm sau anh đã đến Natlan nghiên cứu tàn tích và wayob…
Tuy nhiên, sự kiện chấn động nhất mà Nhà Lữ Hành từng vô tình bị cuốn vào đó là khi Christophe nổi giận đòi đấm khách hàng của mình. Chuyện là người khách đó đã buông lời khiếm nhã với Alfilius, khiến người thường ngày niềm nở, thân thiện như Christophe bỗng đùng đùng nổi đóa. Bão lửa từ đâu kéo tới, nếu không phải Nhà Lữ Hành kịp thời giúp Alfilius ngăn cản anh lại thì ẩu đả đã xảy ra.
Điều đặc biệt
Vũ khí như một vật bất ly thân với chủ nhân, và chúng cũng có linh hồn riêng. Chính vì vậy mà Christophe chăm chút cây rìu của mình từng ly từng tí, chẳng để nó rời mắt bao giờ. Trên cây rìu in hằn dấu tích của biết bao trận chiến đã qua, nhưng nó vẫn còn rất hữu dụng trong tay Christophe. Anh tin tưởng nó như thể nó là đồng đội luôn sát cánh bên nhau trong mọi trận chiến.
Vision
Christophe đem theo một vision hỏa bên người, nhưng rất ít khi sử dụng đến. Nếu nhìn kĩ, ta có thể thấy phần khung chứa vision được gia công vô cùng tỉ mỉ, xứng tầm với thương nhân như anh. Nhưng hình như chiếc vision này vẫn có gì đó thật lạ lẫm, khác với các loại thông thường. Chắc chắn Christophe chẳng để ai ngắm nhìn vision của mình quá lâu, và khi được đặt câu hỏi về nó, anh sẽ chuyển đề tài sang chuyện khác.
Dường như Nhà Lữ Hành còn cảm nhận được một chút nguyên tố thảo yếu ớt xuất phát ra từ chiếc ba lô đeo trên người Christophe nữa…
Lời thoại
Lần đầu gặp mặt…
“Xin chào nhà lữ hành từ phương xa. Tôi là Christophe, là một thương nhân lưu động nay đây mai đó thôi. Muốn tìm mua món gì, hay cần nâng cấp vũ khí? Tôi có thể cung cấp bất cứ thứ gì bạn đang khao khát với một cái giá rất phải chăng.”
Nói chuyện phiếm
“Hãy chăm sóc và tôn trọng vũ khí trong tay mình. Cách bạn đối xử với nó cũng chính là cách nó sẽ đền đáp bạn trên chiến trường đấy.”
“Cuộc sống này thật không lường trước được mà. Tôi là kẻ đã chứng kiến nhiều điều, thế nhưng vẫn có thứ gì đó mới mẻ đợi tôi khám phá và trải nghiệm.”
“Đói bụng hả? Tôi có mang theo đồ ăn vặt, có thể chia cho bạn một ít.”
Khi trời mưa…
“Cứ giữ áo khoác của tôi nếu bạn cần che chắn. Cái này là để cảm ơn Paimon vì đã che ô cho Alfilius đấy.”
Khi có sấm sét…
“Lôi Thần nổi giận rồi. Ai là kẻ cả gan xui xẻo hôm nay vậy?”
Khi tuyết rơi…
“Tốt nhất chúng ta nên nhanh chân tìm chỗ ấm trước khi tôi chết cóng tới nơi…”
Ánh nắng thật chan hòa…
“Thời tiết đẹp làm tâm trạng tôi cũng tốt lên, nhờ đó mà công việc lại suôn sẻ hơn.”
Khi gió nổi lên…
“Nếu sợ bay đi mất thì bạn và Paimon có thể bám lấy tôi. Hoặc tốt nhất là ra phía sau tôi.”
Nhận được quà
“Nhặt được của rơi, tạm thời bỏ túi.”
“Không có gì đặc biệt cả à. Đây, của bạn hết đó.”
“Có gì thú vị trong đó không?”
Sở thích của Christophe…
“Hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi, tôi thường tìm Alfilius để trò chuyện. Nếu em ấy bận rồi thì tôi đành tìm người khác. Hay làm tìm bạn nhé? À, nếu không có chuyện gì để nói thì tôi có thể giới thiệu cho bạn vài quyển sách tôi thích đọc, hoặc đàn hát một bản khuấy động không khí.”
Món ăn yêu thích…
“Mấy món nhiều đạm cực kỳ hợp sở thích của tôi. Vài miếng thịt nướng kèm một chút rượu thì không chê vào đâu được. Nhắc tới đó thôi tôi đã thèm lắm rồi. Chốt vậy nhé, chút nữa chúng ta sẽ đi ăn thịt nướng. Tôi biết một quán rất ngon ở gần đây.”
Món ăn ghét…
“Tôi không phải là người kén ăn, miễn trên bàn không có cần tây và măng xanh thì tôi đều ăn hết.”
Về Alfilius…
“Người ta hay nói rằng một cặp đôi bên nhau qua nhiều năm tháng, tình cảm sẽ nguội lạnh dần. Điều đó chẳng đúng với tôi và Alfilius. Chúng tôi đã bên nhau từ rất lâu rồi. Lâu hơn thế giới này có thể ghi nhớ nữa. Nhưng mỗi bình minh thức dậy cạnh em ấy, tôi đều như rung động với em ấy lần đầu tiên vậy. Sến quá hả? Alfilius cũng nghĩ thế. Haha… Tôi sẵn sàng sến với em ấy mỗi ngày.”
Về Nahida…
“Nahida… À, Tiểu vương Kusanali thoạt đầu có hơi e dè chúng tôi. Nhưng sau này chúng tôi đã trở thành đồng minh. Cô ấy hay tìm tôi và Alfilius trò chuyện. Có thể nói, cô ấy là một khách hàng và thứ mà chúng tôi trao đổi với nhau là tri thức, hoặc tin tức.”
Về Venti…
“Cái tên nhà thơ lang thang đó trông người chỉ có một mẩu mà uống rượu không thua gì ai nhỉ? Mỗi lần tôi đến Mondstadt thì cậu ta đều kéo tôi tới quán rượu, vừa nhậu vừa hát đến khi say khướt. Tôi thích tính cách tự do như ngọn gió của cậu ấy. Bạn nhậu chắc là đủ để đúc kết mối giao hảo của chúng tôi nhỉ?”
Về Dori…
“Cô gái trẻ tuổi đó một mực cho rằng tôi hạ giá sàn khiến các mặt hàng của cô ấy không bán được, còn làm ầm ĩ lên khiến tôi đau đầu… Mấy chuyện cạnh tranh trên thương trường là không tránh khỏi. Phiền quá thì tôi cứ giả vờ làm một ông chú trung niên lãng tai tiếp thôi.”
Về Navia…
“Nhớ lại khi vừa chân ướt chân ráo đến Fontaine lập nghiệp, là Spina di Rosula đã chân thành hợp tác và giúp đỡ tôi. Với tôi, Navia như một đứa em gái nhỏ hay đến chỗ tôi lấy trái cây để làm bánh ngọt, thỉnh thoảng còn cười tít mắt khi tôi tặng thêm một ít khoáng thạch. Tuy không thể ngăn chặn bi kịch với cha của Navia xảy ra, nhưng tôi vẫn luôn nhắc nhở cô ấy rằng cô ấy còn có thể dựa dẫm vào tôi và Alfilius.”
Về Amber…
“Lúc tôi đến Mondstadt có bắt gặp cô ấy đang vật lộn với cây cung của mình. Trong lúc rảnh rỗi tôi tiện tay giúp cô ấy nâng cấp vũ khí một chút. Thế nào? Uy lực của nó đủ dọa bọn Vực Sâu khiếp vía phải không?”
Về Jean…
“Sau khi Amber khoe với mọi người cây cung mới của mình thì cũng là lúc tôi được Đội Kỵ Sĩ Tây Phong chú ý. Họ giao cho tôi trọng trách nâng cấp vũ khí, thỉnh thoảng tôi còn được Đội trưởng Jean mời dùng trà. Không phải tôi ba hoa đâu nhưng rõ ràng kinh nghiệm làm việc với đủ loại người của tôi từ trước tới nay đã giúp ích cho cô ấy trong việc quản lý nhiều lắm đấy.”
Về Aether/Lumine…
“Sau này có cần món hàng gì khó tìm thì cứ bảo tôi. Tiền công không thành vấn đề! Cứ mời tôi một chầu no say là được.”
Về Paimon…
“Nếu tôi trả thêm gấp đôi mora so với lời đề nghị lần trước thì bạn sẽ bán Paimon cho tôi chứ?”
Về Mavuika…
“Hỏa Thần cao quý cũng phải gục ngã trên bàn nhậu thôi. Haha… Bàn chuyện làm ăn với thịt thơm và rượu ngon thì hết sức sảng khoái. Cô ấy cũng nghĩ như tôi. Mọi giao dịch của tôi và Natlan đều diễn ra nhanh chóng, thuận lợi cũng nhờ thế.”
Về Bennett…
“À, Bennett, thanh niên sáng dạ mà tôi luôn xem như con mình. Mặc dù quá khứ của cậu ấy không thể coi là hạnh phúc được, cậu ấy luôn nhìn về hướng tích cực. Tôi đã nói rồi, người như thế sẽ có tương lai rộng mở phía trước. Nghe bảo cậu ấy rất xúi quẩy, cứ như là cậu bị nguyền rủa vậy… Tuy nhiên, những khi chúng tôi đi cùng cậu ấy, dường như cậu ấy chẳng gặp xui xẻo nữa… Hehe, chắc là do nghiệp lành của chúng tôi đang âm thầm lan đến cậu ấy đó.”
Về Fischl…
“Fischl rất giống con gái của tôi… Ý tôi là, nếu tôi có con gái thì hẳn nó sẽ y như con bé vậy. Con bé thích nghe tôi kể về vương quốc của nó, mấy mẩu chuyện như thể cổ tích trước giờ đi ngủ ấy mà… ”
Về Razor…
“Alfilius và tôi gọi cậu ấy là đứa trẻ nơi hoang dã. Cậu ấy mạnh mẽ và kiên cường, ít khi nói chuyện và cực kỳ mê ăn thịt. Cậu ấy chưa bao giờ chịu nhận mora làm thù lao, thế nên tôi đành trả công cho cậu ấy bằng một ít thịt nguội và đưa cậu ấy đi thưởng thức món ăn nhà làm. Chẳng có gì tuyệt hơn thế, nhỉ?”

04.10.2025
Nhân vật Christophe & Alfilius thuộc quyền sở hữu của Yến Nguyễn hoặc/và partner.
Các nhân vật Genshin Impact thuộc về Hoyoverse.
Triển khai ý tưởng và chấp bút bởi Kỳ Kỳ.

Để lại một bình luận