Vì một thử thách trong đêm Lễ hội Hóa trang mà cô bé Irina (OC) đã trèo qua cánh cổng dẫn đến dinh thự bỏ hoang đã lâu. Nơi đó có ánh lửa xanh, một buổi tiệc và một bí mật đang chờ đợi nó khám phá…

“Nếu chú thật sự là Tử thần, cảm ơn chú vì đã đem đến cho cháu một giấc mơ thật đẹp…”

Nhân vật: Flins, Irina (OC)

Tags: oneshot, AU Teyvat hiện đại, bí ẩn, siêu nhiên, bi kịch

Độ dài: 4178w

⚠️ Truyện có chứa tình tiết có thể gây khó chịu cho người đọc – bạo lực gia đình (không chi tiết). Vui lòng cân nhắc trước khi đọc thêm.

⚠️ Không dành cho trẻ dưới 13 tuổi.

Đứa nhỏ trèo qua kẽ hở giữa hai cánh cổng sắt cũ kỹ, gỉ sét. Có lẽ trong ít nhất là một trăm năm gần đây, nó là người duy nhất bước chân vào cái chốn hoang tàn đó, chỉ để thử thách lòng can đảm của mình.

Tên nó là Irina, có nghĩa là bình yên. Nhưng nực cười thay, nó chưa ngày nào được yên thân trong đời. Cứ nhìn những vết bầm tím và trầy xước quanh cơ thể nó, sau lớp vải trắng mà nó trùm từ đầu đến chân là biết. Bố nó là một kẻ rượu chè be bét, còn mẹ nó thì chẳng đoái hoài đến nó. Thật ra, chính bà là người đã quẳng cho nó một tấm vải trắng và bảo nó tự khoét hai cái lỗ ngay mắt để làm thành bộ trang phục “con ma” này khi nó đòi được đi chơi với bạn. Thế rồi bà biến mất trong đêm, cùng với tình nhân của bà tận hưởng vui thú trong đêm Lễ hội Hóa trang đó. Còn Irina thì vội vã làm xong bộ trang phục để được nhập bọn cùng đám trẻ trong khu phố.

Mọi bậc phụ huynh trong khu này đều chẳng muốn đám con nhà mình chơi cùng Irina. Lỗi không phải ở đứa trẻ đó, họ biết chứ, nhưng xét gia cảnh của con bé, họ cho rằng nó chẳng được dạy dỗ đàng hoàng và khi lớn lên, nó cũng trở thành một người tồi tệ như bố mẹ nó mà thôi. Tuy vậy, Irina còn quá nhỏ để hiểu điều đó, hoặc nó chẳng muốn hiểu. Nó chỉ muốn có bạn, thế thôi. Chính vì vậy mà nó sẽ làm mọi thứ lũ trẻ kia bảo chỉ để được chơi cùng. Chẳng hạn như lời thách thức thế này:

“Irina có dám vào trong tòa nhà ma ám ở cuối sông không? Nếu cậu có thể vào đó, bọn tớ sẽ cho cậu đi xin kẹo cùng.”

“Được chứ!” Con bé đáp chắc nịch, dù trong lòng nó đang sợ hãi đến độ đôi chân run rẩy hết cả lên. Hoặc nó chỉ run vì quá lạnh. Nó không được mặc ấm như bọn trẻ kia.

“Vậy thì bọn tớ sẽ đợi ở chiếc cầu này đến nửa đêm. Nếu cậu rời khỏi đó sớm hơn giờ quy định, bọn tớ cũng sẽ không chơi cùng cậu đâu.”

Thế là Irina lấy hết can đảm để đi xuống cầu, men theo dòng nước chảy xiết để đến tòa dinh thự bị bỏ hoang đó. Khi ấy, con bé không hề nghĩ rằng ngay cả khi nó đợi được đến nửa đêm thì Lễ hội Hóa trang cũng đã kết thúc, bọn trẻ cũng đã về nhà ngủ hết rồi còn đâu. Nó chỉ thấy vui lắm khi các bạn cuối cùng cũng cho nó một cơ hội chơi cùng. Chúng còn đứng trên cầu nhìn nó, cổ vũ và vẫy tay với nó.

Khi Irina trèo qua cánh cổng, nhìn vào cái nơi bị đồn là có ma đó, nó nuốt nước bọt một cái. Thật lòng nó không muốn ở đây, nhưng thử thách này nó không thể chịu thua được. Có lẽ so với những đòn roi và cú đấm của bố mẹ mình ở nhà, việc ở lại nơi này một đêm còn dễ chịu chán. Hẳn họ sẽ chẳng đi tìm nó. Mẹ nó đã có hẹn và sẽ không về cả đêm. Còn bố nó giờ này có lẽ đang gục ở một trong những quán rượu trong thị trấn. Họ chỉ nhớ đến sự tồn tại của nó khi họ cần một cái bao cát trút muộn phiền. Mà, theo góc nhìn của họ, chính sự ra đời không mong muốn của nó càng khiến cho cuộc đời họ lận đận hơn. Thế nên nó càng đáng bị đánh biết bao!

Irina đi dọc theo khu vườn cỏ dại và rêu đã chiếm đóng. Nó mường tượng ra vào cái thời hoàng kim của nơi này, chỗ nó đứng hẳn đã có một cái vườn đẹp tuyệt trần với bao hoa thơm cỏ lạ. Nó từng nghe mọi người trong thị trấn nói rằng tòa dinh thự này từng thuộc về một dòng dõi quý tộc thời xưa. Họ là fae, một chủng tộc thần tiên từng tồn tại cách đây lâu lắm rồi. Irina đang đăm chiêu nhìn một pho tượng đá tạc một fae nhỏ đã bị gãy cánh nằm trong đống đổ nát thì bỗng dưng nó thấy một đốm lửa xanh bay vụt qua trước mắt.

“Gì vậy?” Nó giật mình. Cái đốm xanh xanh đó lại xuất hiện, lơ lửng cách nó chừng chục mét. Irina rùng mình. “Ma thiệt hả?”

Đốm lửa như đang nhìn nó. Hay chí ít thì con bé có cảm giác như vậy. Từ đó tỏa ra vầng hào quang vừa ảo diệu, vừa ấm áp. Rồi đốm lửa lại bay về phía cửa chính.

“Ơ… Chờ đã!” Irina đuổi theo. Có những lời đồn thổi về tòa dinh thự này, chủ yếu là do đám trẻ tự hù dọa nhau. Nhưng nhiều người quả quyết rằng thi thoảng họ nhìn thấy lửa màu xanh khi đi ngang qua đây. Irina thật ngốc nghếch khi đuổi theo một con ma trơi như vậy, nhưng con bé lại không nghĩ con ma ấy mang ác ý gì. Trái lại, nó còn nghĩ con ma như có gì đó cần nói với nó.

Đó là điều mà con bé không giải thích được. Nó chỉ mơ hồ cảm thấy mình phải đi theo đốm lửa màu xanh, thứ vừa biến mất vào bên trong dinh thự. Run rẩy, Irina đặt tay lên cửa.

“X-Xin phép vào ạ…”

Chẳng biết nó nói điều đó với ai nữa, nhưng thật bất lịch sự nếu cứ thế bước vào. Nó đẩy nhẹ cánh cửa, ngạc nhiên khi thấy chẳng có cái khóa nào ngăn nó. Irina đã nghĩ bên trong tối hù và đáng sợ lắm, nhưng nó dường như đã hóa đá khi thấy cảnh tượng hoàn toàn khác.

Cả căn phòng ngập tràn ánh nến màu vàng ấm áp. Có tiếng đàn và tiếng người trò chuyện phát ra gần đó. Nhưng điều thu hút sự chú ý của Irina nhất vẫn là đốm lửa xanh, giờ nó đã thu nhỏ lại và nhảy nhót trên tay của một người đàn ông kỳ lạ.

Tóc anh dài và cũng mang màu như đốm lửa ấy. Đôi mắt vàng kỳ lạ đang nhìn Irina khiến con bé lùi lại một bước.

“Ơ… Cháu xin lỗi… Cháu biết mình không nên ở đây…”

Đốm lửa xanh biến mất khi người đàn ông nắm chặt tay mình lại. Anh mỉm cười, đặt bàn tay ấy lên ngực và khẽ cúi chào.

“Xin tiểu thư đừng sợ. Ta là Kyryll Chudomirovich Flins. Ta sẽ là người tháp tùng tiểu thư đêm nay.”

“Kyryll… Kyryll Chudo…” Irina cố lặp lại cái tên dài ngoằng đó, nhưng thất bại. Nó thấy ngờ ngợ như thể đã nghe một cái tên tương tự ở đâu đó rồi.

Người đàn ông đứng thẳng lên và nói:

“Xin hãy cứ gọi ta là Flins.”

“V-Vâng ạ,” nó đáp. “Chú Flins… Cháu là Irina…” Rồi con bé lắc đầu nguầy nguậy khiến tấm vải màu trắng phủ lên nó cũng đung đưa. Nó chắc chắn rằng mình đang mơ. “Khoan đã… Không thể nào… Cháu tưởng nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu chứ?…”

“Bỏ hoang ư? Không đâu. Chắc chắn là không trong một đêm tuyệt đẹp như đêm nay. Nếu Tiểu thư Irina không nhanh chân, bữa tiệc sẽ bắt đầu mà không có chúng ta đấy.”

“Tiệc ạ?” Irina lại hỏi. Dinh thự kỳ quái, đốm lửa xanh, và người đàn ông tên Flins. Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“Đúng vậy. Một buổi tiệc hóa trang dành cho chúng ta.”

Irina thắc mắc sao trước đây chưa từng ai nói về bữa tiệc ở dinh thự này. Tuy vậy, nó lại để tâm nhiều hơn đến tấm vải trắng đã bẩn và bộ dạng chẳng ra sao của nó ở bên dưới.

“Cháu nghĩ là họ sẽ không cho cháu vào dự tiệc đâu ạ…”

Vừa dứt lời, Irina thấy một vòng lửa màu xanh bao quanh mình. Lửa bắt vào tấm vải trắng và nó la lớn lên. Chỉ trong nháy mắt, tấm vải đã bị đốt rụi và tan biến. Khi nó nhìn xuống chân mình, Irina thấy một đôi giày sáng loáng và phần váy vóc bồng bềnh rủ xuống từ chính cơ thể nó.

“Ơ…” Nó đang khoác lên mình một chiếc váy dạ hội màu xanh sẫm, lấp lánh ánh sáng bàng bạc từ kim tuyến đính trên đó. Tuy nó không thể thấy được toàn bộ hình dáng của mình, song nó cảm nhận được đôi cánh mỏng mà mình đang mang trên chiếc váy. Nó đã hóa thân thành một fae hệt như trong sách cổ tích!

Flins chìa tay về phía nó. “Ta đi nào, Tiểu thư Irina.”

Con bé vui vẻ nắm lấy tay Flins. Nó thích được gọi là Tiểu thư Irina, hơn cả đồ nhãi ranh,hay con nhỏ bẩn thỉu và những thứ tồi tệ khác mà gia đình và cả người trong thị trấn hay gọi nó. Flins dẫn nó qua hành lang dài, sau đó là đến sảnh chính nơi bữa tiệc vừa mới bắt đầu.

Như một giấc chiêm bao vô cùng đẹp đẽ mà trí tưởng tượng của Irina cũng chẳng thể dệt ra, con bé nhìn thấy các fae trong sảnh tiệc. Già trẻ lớn bé đều có đủ. Họ đang say sưa nhảy múa cùng nhau, hoặc trò chuyện, hoặc tận hưởng cao lương mĩ vị được bày trên bàn. Irina chẳng biết nhiều về tộc fae hay quãng thời gian hoàng kim của dinh thự này, nhưng chắc chắn nó đang được chứng kiến một điều kỳ diệu. Một phép màu.

“Ngài Flins đã đến rồi! Còn có cả một tiểu thư bé nhỏ đi cùng nữa!”

Khách dự tiệc chào mừng họ. Irina trố mắt nhìn Flins, nhưng anh chỉ gật đầu và mỉm cười nhẹ. Con bé sau đó được một vài fae trạc tuổi mình kéo đi trò chuyện.

“Cậu là Irina hả? Tên đẹp thật đấy!”

“Cậu từ đâu đến vậy? Tớ chưa bao giờ gặp cậu thì phải.”

“Mỗi năm, cứ vào ngày này, bọn tớ cùng gia đình đều tề tựu về đây dự sinh nhật của Ngài Flins.”

“Đúng vậy! Hầu như tất cả các quý tộc fae đều đến dự. Còn có cả Tsar của chúng ta nữa!”

Irina bị hỏi chuyện đến xoay mòng mòng. Cánh của các fae với đầy đủ sắc màu cứ đập nhẹ trước mắt nó, khiến khung cảnh càng thêm huyền ảo. Nó ngó quanh sảnh tiệc và bắt gặp Flins đang trò chuyện với một người không rõ mặt. Nhưng nhờ vào cách ăn vận và đôi cánh hết sức tỏa sáng đó, con bé nghĩ người ấy chính là Tsar – Vua của các fae vừa được nhắc đến. Khi đó, nó mới nhận ra một điều rằng chỉ có Flins là người duy nhất không có cánh.

Các fae nhỏ dẫn con bé ra vườn, ngạc nhiên làm sao mà nơi ấy đã hoàn toàn khác lúc nó mới đến đây. Cây cối mọc um tùm, đài phun nước lớn vẫn hoạt động và những bức tượng đổ nát nó từng thấy vẫn đứng hiên ngang, không còn sự tàn nhẫn của thời gian in hằn trên chúng. Irina không thể cứ thế mà hỏi khách khứa rằng liệu họ có biết kết cục của nơi này rồi sẽ thế nào chăng. Có lẽ điều duy nhất con bé nên làm là tận hưởng giấc mơ kỳ quặc, nhưng vô cùng tuyệt vời này.

Và quả thế, Irina dẹp luôn những suy nghĩ hay ngờ vực sang một bên. Nó hòa mình giữa các fae,nhảy múa và học cả những bài hát của họ (trong thứ tiếng mà nó không hiểu gì sất – nhưng nó rất vui!). Các fae tặng nó một vòng hoa đội trên đầu. Nó còn được ăn tất cả món trên bàn mà không hề thấy đầy bụng. Nghĩ về những bữa cơm nguội lạnh, sơ sài, tệ hơn hết là bị bỏ đói ở nhà, Irina rưng rưng. Thấy thế, những người bạn fae mới của nó vội ôm chầm lấy nó, vỗ về.

“Ôi, Irina thân mến! Nếu cậu thích, chúng tớ có thể mời cậu đến nhà chơi và tổ chức tiệc trà.”

“Phải đó. Irina sẽ được ăn thêm bánh ngọt và tất cả những thứ mà cậu thích ăn!”

Irina nức nở với một miệng đầy thức ăn. Sau khi đã phấn chấn hơn rồi, nó được các fae kéo ra giữa sảnh để khiêu vũ. Thú thật rằng con bé vụng về lắm, và nó đã không ít lần giẫm phải chân của cậu bạn fae tóc vàng là bạn nhảy của mình. Nhưng cậu ấy không hề tỏ ra khó chịu, trái lại còn đỏ mặt nhìn nó hồi lâu.

Sau vài bản nhạc vui tươi, đến lượt Flins mời nó nhảy. Irina quá thấp so với anh, thế là anh phải cúi người xuống suốt điệu nhạc. Anh còn tử tế để cho con bé đứng lên giày của mình.

“Cảm ơn chú, chú Flins!” Irina reo lên khi anh xoay nó một vòng. “Cảm ơn chú đã cho cháu dự tiệc sinh nhật của mình!”

“Ta cũng rất vinh hạnh khi được đón một dịp đặc biệt thế này cùng cháu, Tiểu thư Irina.”

“Chú thật lịch thiệp!” Con bé cười khúc khích. Tất cả các fae ở đây đều thế, đều vô cùng dịu dàng và tốt bụng với nó.

Đúng lúc ấy, có tiếng chuông vang vọng từ xa đổ về. Irina mới sực nhớ ra một điều.

“Nửa đêm rồi ạ? Ôi… Cháu phải về thôi…”

Điệu nhạc hãy còn dang dở, nhưng mọi thứ đã đứng yên. Tất cả fae xung quanh nó đều bất động, như thể họ chỉ là những pho tượng tinh xảo. Irina hoảng hốt. Nó và Flins là hai người duy nhất vẫn còn cử động được bình thường.

“Họ… Họ sao vậy, chú Flins?”

Flins không đáp lời con bé ngay. Đôi mắt màu vàng của anh dần chuyển sang sắc xanh như đốm lửa mà con bé đã thấy khi bước chân vào đây, như đốm lửa trong cái đèn được anh cầm trên tay.

“Chú Flins?…” Irina sợ hãi lùi lại. “Cháu… Cháu phải về rồi… Bạn cháu chắc đang chờ ở ngoài ạ…”

Con bé nhớ lại thử thách của đám bạn dành cho nó. Thật kỳ lạ, nó đã quên hẳn đi điều đó khi vui chơi ở đây! Suýt chút nữa nó cũng quên rằng mình còn một thế giới tàn nhẫn đang chờ đợi nó quay về. Mọi giấc mộng đẹp rồi sẽ đến hồi kết.

“Chẳng ai chờ cháu cả, Tiểu thư Irina.” Flins lên tiếng. Con bé lùi lại thêm một bước và vô tình va phải cậu bạn fae tóc vàng vừa nhảy múa với nó ban nãy. Cậu ta bỗng hóa thành bụi và tan biến ngay trước mặt nó.

Tất cả các fae khác cũng tan biến như vậy. Chỉ trong một cái chớp mắt, sảnh tiệc huy hoàng đã trở thành một đống hoang tàn, đổ nát. Ánh trăng hắt vào trong qua những ô kính vỡ lởm chởm soi rõ thực tại của Irina: chiếc váy xinh đẹp của nó đã biến mất, nó trở về với bộ dạng dơ dáy như trước, ngay cả vòng hoa trên đầu nó cũng hóa hư vô.

Những đốm lửa màu xanh xuất hiện quanh con bé, khiến nó thấy sợ hãi. Nó hét lên trong nước mắt:

“Cho cháu về đi mà! Cháu muốn về!”

“Cháu thật sự muốn về đó sao?” Giọng nói của Flins vang rền như tiếng sấm. Anh lướt qua con bé, tay vẫn cầm chiếc đèn. “Nếu đó thật sự là điều cháu muốn, ta có thể đưa cháu về.”

Bước chân của Irina vội vã bắt kịp Flins. Đi vài bước, nó đã thấy mình đứng trên cây cầu nhìn về phía dinh thự bị bỏ hoang.

“Ơ… Các bạn cháu đâu rồi?” Con bé dáo dác nhìn xung quanh. Chẳng còn ai ở đó chờ nó. Xa xa, có tiếng nô đùa của trẻ thơ.

Flins xoay người tiến về phía trước. Con bé lại đuổi theo. Lần này, họ đã về đến ngôi nhà của nó.

Mẹ con bé vẫn chưa về, và sẽ chẳng về nữa. Nó nghe thấy tiếng nguyền rủa của người bố say xỉn trong nhà bếp. Và khi nó bước về nơi ấy, nó đã thấy một dòng máu đỏ chảy xuống sàn.

Có thứ gì đó khiến Irina bủn rủn chân tay. Dường như nó đã thấy cảnh tượng y hệt thế này một lần rồi. Trong đêm Lễ hội Hóa trang, nó lủi thủi về nhà sau khi bị đám bạn bỏ lại. Nó bắt gặp bố mình đang cố tìm thêm rượu trong bếp. Khi ấy cũng có những tiếng chửi rủa, chửi mẹ nó, chửi nó. Và khi đôi mắt hung tợn ấy nhìn thấy nó, ông ta đã lao vào nó như một con quỷ dữ.

Giờ thì nó đã nhớ rồi. Nhớ những cú đấm kinh hoàng trút thẳng lên nó không nhân nhượng. Nhớ những cái đá ngay vào bụng khiến nó không thể phản kháng. Cơn đau ấy dữ dội hơn tất cả những trận đòn roi lúc trước. Và khi con ác quỷ trong hình hài người cha kia cuối cùng cũng dừng lại, Irina đã chẳng còn có thể cảm thấy đau đớn gì nữa.

Nhưng nó vẫn nằm đó, lạnh lẽo trên sàn, trong chính vũng máu của mình. Thật lâu, thật lâu sau đó, người bố mới kéo tấm vải trắng mà con bé dùng để hóa trang đắp lên cơ thể bất động của nó. Giờ thì nó đã thật sự trở thành một con ma.

Người bố cuộn cơ thể bé nhỏ của nó lại trong tấm vải. Thế rồi Irina lại thấy nó đang đứng trên cầu, nhìn chính cha đẻ của mình quẳng mình xuống sông. Nó thấy mình lửng lơ trong dòng nước lạnh, mà chẳng còn cảm nhận được điều gì từ thế giới này nữa. Thế rồi dòng chảy cuốn nó đi đến trước một dinh thự bị bỏ hoang. Sắc xanh của lửa đã tìm thấy nó.

Chiếc đèn của Flins tỏa ra thứ hào quang vừa rùng rợn vừa ấm áp, soi rọi cho Irina thấy được con đường trước mắt. Con bé sững sờ trước tất cả những gì mình vừa chứng kiến, hay đúng hơn là nhớ được. Flins lặng thinh, chờ đợi con bé lên tiếng trước.

“Thì ra cháu… Cháu đã chết rồi…”

Đó là lý do mà Flins bảo rằng chẳng có ai chờ đợi nó về. Irina đã không còn thuộc về thế giới này nữa.

Nhưng nó biết đi đâu bây giờ đây?

“Có một nơi dành cho cháu, Tiểu thư Irina.”

Nghe thế, con bé ngước lên nhìn người đàn ông cầm đèn. Hẳn anh cũng là một hồn ma như nó. Hay thật sự anh là một fae? Chẳng quan trọng nữa.

“Có một nơi dành cho những linh hồn không còn thuộc về thế giới này,” Flins lại nói. “Nếu cháu nhìn thấy ánh sáng đang đợi mình, hãy mạnh dạn tiến về phía ấy.”

Irina nhìn quanh. Ngoài ngọn đèn nơi tay Flins, dường như nó đã thấy một thứ ánh sáng khác ở phía sau anh. Rất xa, rất xa. Trông nơi ấy như một ngọn hải đăng vậy.

Flins ngoái đầu về hướng con bé đang nhìn. “Ra là cháu đã thấy nó rồi.” Anh nói.

“Còn chú thì sao, chú Flins?” Irina hỏi. Điều đó khiến Flins ngạc nhiên lắm. Con bé vừa nhận ra mình đã chết dưới tay bố mình thảm thiết thế nào, nhưng điều nó quan tâm lại là Flins sẽ ra sao ư?

“Không phải chú đến đây để đón cháu sao?” Irina hỏi thêm. Con bé đã chấp nhận chuyện mình không còn sống nữa một cách dễ dàng. Suy cho cùng, việc tồn tại mới khiến nó khổ đau.

Flins trả lời:

“Ta đến để dẫn lối cho cháu. Đoạn đường còn lại cháu có thể đi một mình rồi.”

Irina lại ngước nhìn lên ngọn hải đăng phía xa với sự chần chừ hiện rõ trên mặt. Rồi, nó ngoái lại phía sau nơi cây cầu vẫn đứng đó, và xa hơn nữa, về phía ngôi nhà của nó.

“Cháu có thể… đi rồi sao?…” Con bé thì thầm. Nó đi được chứ? Nó đã hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng kia rồi chứ?

Flins chìa bàn tay đeo găng của mình về phía con bé và nói: “Nếu cháu thấy sợ, ta có thể đồng hành cùng cháu thêm một lúc nữa.”

Irina nắm lấy tay Flins. Họ bắt đầu đi trên một con đường rất dài, rất tối. Ngọn đèn của anh đưa lối, hướng về phía hải đăng. Irina vẫn còn bối rối lắm. Con bé liên tục ngoái đầu nhìn lại.

“Chuyện gì sẽ xảy ra với bố mẹ cháu khi cháu đi vậy, chú Flins?”

“Ta không biết,” Flins thành thật với nó. “Có thể vào sáng mai, người ta sẽ tìm thấy cơ thể của cháu ở trước nhà ta. Một cuộc điều tra sẽ được tiến hành và ta có thể đảm bảo kẻ ác sẽ không thoát tội.”

“Chú làm được thế ạ? Chú thật sự là… cái gì vậy?”

Flins bật cười trước câu hỏi ngô nghê của con bé. “Cháu không tò mò về nơi mình sắp đến hơn chuyện này sao?”

Irina nhún vai, đáp: “Là nơi nào thì đều sẽ tốt hơn ở lại đây, cháu nghĩ thế.”

Nó sẽ chẳng nhớ mẹ mình nhiều đến vậy, càng sẽ quên bố. Nó cũng mong rằng những đứa trẻ chưa từng xem nó thật sự là bạn sẽ không bị ám ảnh vì sự ra đi của nó. Suy cho cùng, nó thà chọn cứ thế rời khỏi cuộc sống này mà không được nhớ đến nữa thì hơn.

Nhưng Flins sẽ chẳng quên nó.

“Nếu chú thật sự là Tử thần, cảm ơn chú vì đã đem đến cho cháu một giấc mơ thật đẹp trước khi cháu biến mất.”

Irina nói đến buổi tiệc vừa rồi. Nó sẽ không quên thời gian dù ngắn ngủi nhưng vô cùng tuyệt diệu đó. Cả hai đã đến gần ngọn hải đăng rồi, và Irina đã có thể buông tay Flins.

Con bé thấy mình được nhấc lên cao dần. Tấm vải trắng phủ lên người nó đã bị gió đem đi, để lại trên người nó bộ váy xinh đẹp hệt như lúc nó vừa đến buổi tiệc của Flins. Irina mỉm cười và bật khóc cùng một lúc. Chưa bao giờ nó hiểu sự bình yên trong cái tên của mình như lúc này đây, khi nó được bao bọc bởi thứ ánh sáng diệu huyền từ ngọn hải đăng và được cất lên cao, như thể có một đôi cánh vô hình đang đỡ nâng nó.

“Cảm ơn chú, chú Flins! Chúc mừng sinh nhật chú!” Con bé nói. Cánh tay càng lúc càng mờ nhạt của nó vươn ra, ôm lấy đôi vai của anh. Tuy bất ngờ lắm, Flins chấp nhận món quà đầy ấm áp này bằng một nụ cười.

“Ta là Người Giữ Đèn,” Flins nói với con bé. “Ta không thể đi cùng cháu, ít nhất là bây giờ thì chưa. Nhưng ta vui lắm khi cháu đến dự tiệc cùng ta. Giờ thì tạm biệt nhé, Tiểu thư Irina.”

Ánh lửa xanh trong mắt Flins lóe sáng. Đó là điều cuối cùng mà Irina có thể thấy được trước khi con bé tan vào ánh sáng trong ngọn hải đăng.

Người đàn ông với chiếc đèn lồng màu xanh sẫm kỳ lạ đứng ở góc đường, quan sát người ta mang thi thể đứa trẻ xấu số rời đi. Cách đó không xa, một người cha say xỉn vừa bị kết tội và sẽ nhận được sự trừng phạt thích đáng, không chỉ bởi luật lệ của thế giới này mà còn từ một thế lực huyền bí khác nữa.

Trong buổi sáng mùa thu se lạnh ấy, dường như người ta đã thấy được ánh lửa xanh nhảy múa bên trong khuôn viên dinh thự đã hoang tàn.

-Hết-

31.10.2025

OC Irina thuộc quyền sở hữu của tác giả.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ