Một ngày yên ả của cặp đôi mới cưới: chàng họa sĩ Reinhart Scheinder và nàng ma cà rồng Luverne Blanchett kiều diễm của anh.
Giấc mơ được dệt cho Phạm Thủy.
Thể loại: ngọt ngào, lãng mạn, lát cắt cuộc sống
Độ dài: 3080

Ánh bình minh len lỏi qua những tầng mây, soi rọi xuống thành phố hoa lệ và phải dừng bước trước tấm rèm tối màu dày cộm. Ở phía bên kia tấm rèm, trong căn phòng ngủ u ám được bài trí theo phong cách cổ điển, người đàn ông trở mình trên chiếc giường ấm áp, và hôn lên mái tóc người nằm cạnh mình.
“Đến giờ đi làm rồi sao?…” Giọng người con gái hãy còn ngái ngủ vang lên, thánh thót như những nốt nhạc. Nàng đang nằm sấp, úp mặt xuống gối và mái tóc trắng xám của nàng phủ lên phần lưng trần sau lớp chăn cùng lớp váy ngủ lụa mỏng manh.
Dù có bao nhiêu lâu trôi qua đi nữa, có lẽ Reinhart sẽ mãi chẳng thể quen với việc này; được thức dậy với Luverne mỗi sáng trong vòng tay. Giống như một giấc mơ, anh chưa thể hoàn toàn tin được rằng nàng đã trở thành vợ anh một tháng trước.
Reinhart đã ngồi dậy. Anh nâng bàn tay lành lạnh của Luverne và đặt môi mình lên đó, rồi anh lại cúi người để hôn lên bờ vai gầy của nàng. Nàng khẽ trở mình.
Tuần trăng mật kết thúc quá nhanh, để rồi khi trở về với cuộc sống thường nhật, Reinhart lại thấy quyến luyến chiếc giường mỗi sáng.
“Em không muốn trễ làm thêm một lần nữa đó chứ?” Giọng Luverne lại vang lên, lần này đã tỉnh táo hơn đôi chút. “Hôm nay ngài có lý do gì để biện minh cho việc trễ nải của mình đây hả, Quý ngài Schneider?”
Reinhart bật cười. Anh vén mớ tóc loà xoà quanh gương mặt diễm lệ của vợ mình và hôn lên đôi môi hé mở của nàng. Anh có thể cảm nhận hai má mình nóng bừng lên. Anh ấp úng:
“V-Vẫn như lần… lần trước thôi,… thưa quý cô!”
Lần trước, anh đã bị đồng nghiệp trêu ghẹo vì bịn rịn vợ mỗi sáng đến mức đi làm trễ đến gần nửa tiếng. Tất nhiên, công việc của anh chẳng bị ảnh hưởng gì, và mọi người đều hiểu rằng các cặp vợ chồng son quấn quýt bên nhau là chuyện thường tình. Nếu ai đó đủ may mắn để thức dậy bên cạnh Luverne, họ sẽ chẳng buồn đặt chân xuống giường nữa đâu.
Reinhart là kẻ vô cùng may mắn đó. Anh trân trọng từng phút giây bên nàng. Điều đó khiến cho việc phải tạm biệt nàng để đến studio mỗi ngày quả thực khó khăn. Nhưng nỗi nhớ nàng cũng là chất xúc tác mà anh dùng để tô vẽ những bức tranh của mình. Luverne là nàng thơ của anh kia mà.
Sau khi xuống giường, việc mà Reinhart đã phải vận động hết toàn bộ nghị lực trong cơ thể để làm, anh bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Trong những ngày bận rộn, họ thường chỉ ăn sáng nhẹ với trứng, thịt xông khói và bánh mì. Hôm nào anh không phải đến studio, họ sẽ có một bữa sáng thịnh soạn hơn hoặc ra ngoài ăn cùng nhau. Nhưng với thể trạng đặc biệt của Luverne, cả hai đều thích ở nhà tự nấu nướng.
Hai đĩa trứng còn nóng hổi kèm thịt xông khói được bày ra trên bàn, đúng lúc Luverne xuất hiện ở lối vào bếp. Tóc nàng rối nhẹ, một dây váy ngủ đã tuột xuống bên vai mà nàng còn chẳng buồn kéo nó lên. Nàng mỉm cười với Reinhart.
“Quý ngài Schneider sau khi kết thúc tuần trăng mật thì chỉ cho tôi ăn trứng nhỉ?”
Reinhart gãi đầu, đáp: “Hôm nay em hơi vội. Nhưng để bù lại, bữa tối nay sẽ có bít-tết cho chị nhé?”
“Tuyệt nhất là thêm chút rượu nữa,” Luverne nói thêm.
Họ cùng nhau ăn sáng. Trong một khoảnh khắc, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ canh cách, tiếng trà được rót ra tách và thỉnh thoảng là tiếng cười của Luverne khi nàng đọc được một tin tức thú vị nào đó trên tờ báo sớm.
“Họ gọi đây là ‘tiểu thuyết kinh dị của năm’ đấy à? Chắc hẳn giới phê bình cần nâng tầm tiêu chuẩn lên một chút.”
Giọng nói thánh thót như những nốt nhạc của Luverne vang lên, tan vào trong nắng bên bậu cửa. Reinhart đã dùng xong bữa sáng và đang dọn dẹp, trong khi nàng vẫn còn cầm một mẩu bánh mì với nửa quả trứng bên trên, lòng đào đổ sóng sánh ra mặt bánh.
“Câu chuyện của chị hoàn toàn ăn đứt những quyển best-seller đó, nhỉ?” Reinhart bình phẩm. Anh lau tay và tiến lại gần để đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu Luverne, sau đó đi ra phòng khách.
“Tất nhiên,” nàng nói vọng ra. “Những quyển sách mà con người đang tung hê ngoài kia chỉ là chuyện thiếu nhi trong mắt tôi.”
Luverne đã chứng kiến, thậm chí trải qua nhiều chuyện khủng khiếp hơn những màn giật gân mà con người không thể mường tượng nổi. Chỉ một trang nhật ký bất kỳ của nàng vào vài trăm năm trước thôi cũng đủ để khiến một người trưởng thành chết ngất, dù họ có gan dạ đến đâu. Nhưng cũng có vài quyển sách hợp gu đọc của nàng, những quyển mà máu nhuộm đỏ từng trang ấy.
Gần đây, nàng cũng ấp ủ dự định sẽ viết tiếp một quyển sách. Kinh dị, tất nhiên là thế, và một chút trinh thám nữa. Nàng đã từng xuất bản dưới cái tên giả, Toska L.Blair, và sách bán khá chạy. Chẳng việc gì ngăn nàng không nghĩ đến những quyển tiếp theo cả. Biết đâu lần này, nàng sẽ viết về một chàng hoạ sĩ ngây thơ, vô tình bị cuốn vào những vụ án mạng kinh hoàng thì sao? Nàng có cả nguồn cảm hứng trước mắt mà.
Reinhart đang chuẩn bị giấy bút trong phòng khách. Thế rồi, anh bỗng cảm nhận những ngón tay lành lạnh chạy dọc sống lưng mình.
“Chị… Chị đang làm gì thế, Luverne?…”
Tiếng cười của Luverne vang lên khi nàng ôm chặt lấy anh từ phía sau. Nàng thì thầm vào tai anh:
“Tìm cảm hứng.”
Đôi tai Reinhart ửng hồng. Anh gỡ tay Luverne ra và ngượng ngùng:
“Ngay… Ngay bây g-giờ?…”
Những ngón tay mảnh khảnh của Luverne siết nhẹ quanh cằm anh và đáp:
“Ngay bây giờ thì không được sao?”
Reinhart bối rối. Nàng lại cười và bảo rằng nàng chỉ đang muốn xem vẻ mặt đó của anh mà thôi. Sau cùng, nàng thả mình xuống sofa và nói:
“Vẽ tôi đi.”
Ngòi bút của Reinhart loạt xoạt trên trang giấy trắng. Chẳng mấy chốc mà hình ảnh của Luverne, kiều diễm và quý phái đã hiện ra.
“Trông tôi thế nào?” Nàng hỏi.
“Đẹp tuyệt trần. Như mọi ngày vẫn thế.”
Luverne mỉm cười. Mỗi sáng, Reinhart đều vẽ nàng. Anh và giấy bút của anh chính là chiếc gương của riêng nàng. Một ma cà rồng không có ảnh phản chiếu, và nàng thích cái cách Reinhart vẽ mình. Đầy tôn thờ và đam mê.
Về phần Luverne, nàng chẳng hề thấy mệt mỏi khi phải ngồi làm mẫu trong một tư thế hàng giờ liền, nhưng việc Reinhart vẽ nàng mỗi sáng có đặc biệt hơn một chút. Nàng có thể liên tục thử những loại váy vóc và kiểu tóc khác nhau. Anh không cằn nhằn một lời, chỉ kiên nhẫn chờ đợi được vẽ lên giấy bộ trang phục mà nàng đã chọn hôm đó.
Suy cho cùng thì nàng mới là người ban phát cho anh ân huệ này kia mà.
Một lúc sau khi Luverne đã đứng dậy và thay quần áo mới cũng như búi mái tóc của mình lên, Reinhart mới kết thúc vội những nét vẽ cuối cùng và trao bức tranh cho nàng.
“Hẹn gặp chị vào buổi tối nhé!” Anh hôn vội lên gò má nàng, với tay lấy chiếc cặp táp cùng áo khoác rồi chạy ra ngoài. Luverne đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng lưng anh mỗi lúc một xa dần, tự đánh cược với bản thân trong bức tranh rằng anh có tiếp tục muộn giờ làm việc hay không.
Căn nhà trở nên tĩnh lặng hơn khi chỉ còn mỗi mình nàng ở đó. Nàng tiếp tục đọc hết những thông tin chẳng mấy thú vị lắm trên tờ báo sáng trong lúc pha thêm một ít cà phê cho mình. Tất nhiên, một ma cà rồng như nàng chẳng cần ăn uống hệt như một con người, nhưng nàng đã học cách thích nghi với cuộc sống phàm trần từ lâu. Thú thật thì nàng có chút mong chờ đến bữa tối hôm đó cùng Reinhart ấy chứ.
Những buổi sáng của Luverne đều trôi qua trong sự yên bình, nhưng nàng không chỉ có một mình. Nàng còn có các nhân vật trên trang giấy, đang được thành hình ngày qua ngày bởi bàn tay nàng. Một khi âm thanh của máy đánh chữ đã vang lên, nàng sẽ chẳng rời khỏi ghế cho đến tầm quá giữa trưa. Thi thoảng, nàng sẽ ngừng gõ phím để cân nhắc vài chi tiết, sau đó tiếp tục đắm chìm vào thế giới rùng rợn của riêng mình.
Muộn hơn một chút, khi đã hài lòng với bản thảo ngày hôm đó, Luverne sẽ nghỉ ngơi. Hoặc nếu trời không nắng gắt, nàng sẽ ra ngoài đi dạo, ăn trưa và mua sắm. Ánh mặt trời không thể gây hại đến nàng ngay lập tức, nhưng nó vẫn khiến nàng khó chịu nếu phải đứng dưới nắng quá lâu. Vì thế mà mỗi lần ra ngoài, nàng đều ăn mặc kín, và không thể thiếu cặp kính râm cùng chiếc ô bên mình.
“Chúc cô một buổi trưa tốt lành!” Hàng xóm thân thiện của Luverne nói với nàng.
“Vâng, chị cũng thế nhé,” nàng đáp lại trong lúc lườm chú chó của hàng xóm, khiến nó ngưng tru tréo mà im bặt, cụp người xuống. Chú ta sợ nàng, có lẽ là vì đánh hơi được việc nàng có thể trở thành kẻ săn mồi nguy hiểm đến dường nào. Trái lại, chú chó có vẻ rất thích Reinhart, anh còn thường xuyên xoa đầu nó mỗi khi gặp.
Luverne trao đổi vài câu với người hàng xóm rồi rời đi. Nàng không thích chuyện phiếm với những con người mà nàng không để tâm đến. Tuy vậy, khi dọn đến nơi này, nàng đã xây dựng cho mình hình tượng một quý bà điềm đạm, thân thiện. Người ta càng quý mến nàng thì càng ít đề phòng nàng hơn.
Ngày hôm đó trôi qua rất nhẹ nhàng. Khi nắng tắt và tiếng chìa khoá được tra vào ổ vang lên, Luverne biết rằng người chồng của mình đã trở về.
Gương mặt có nét phờ phạc của anh ngay lập tức bừng sáng khi nhìn thấy nàng. Khi đó, Luverne đang nằm trên ghế để nghe những bản nhạc xưa cũ. Reinhart thả cặp táp xuống sàn và lao đến, phủ phục xuống bên nàng và để đầu mình được nghỉ ngơi trên ngực nàng.
“Ngày hôm nay của em xem chừng rất mệt mỏi nhỉ?” Luverne hỏi.
Đáp lời nàng, chỉ có tiếng ư ử phát ra từ Reinhart. Cả cơ thể anh thả xuống sàn, trượt dài. Nhưng anh từ chối buông tay khỏi nàng.
“Hmm. Bếp trưởng của chúng ta hôm nay tâm trạng không tốt. Vậy thì bữa tối phải làm sao đây?”
Những ngón tay của Luverne luồn qua tóc của Reinhart, vuốt ve nhè nhẹ. Tay còn lại nàng đặt lên tấm lưng gầy của anh, khẽ xoa. Con người thật nhỏ bé và mỏng manh. Nhưng nàng yêu con người bé nhỏ, dễ vỡ này của mình.
Vài phút sau, Reinhart như đã lấy lại được tinh thần, anh ngẩng đầu lên và nói:
“Bếp trưởng đã sẵn sàng rồi…”
Anh cười, tuy còn vẻ mỏi mệt nhưng đã phấn chấn hơn rất nhiều. Luverne kéo nhẹ cổ anh xuống và hôn lên đôi môi khô khốc của anh. Trên người anh tỏa ra mùi sơn vẽ.
Reinhart bắt tay vào làm bữa tối ngay. Hôm ấy, anh trổ tài với món bít-tết và Luverne xuất hiện bên cạnh với vai trò phụ bếp. Tuy nhiên, anh giành làm hầu hết tất cả mọi thứ, như thường lệ, và chỉ để nàng ngồi chơi trong lúc quan sát anh.
Luverne loanh quanh một lúc trong bếp cũng chán, vì thế nàng quyết định sẽ dọn bàn ăn theo kiểu cổ điển. Nàng còn chuẩn bị sẵn nến và rải những cánh hoa trên bàn. Ắt hẳn Reinhart rất cần một bầu không khí lãng mạn sau một ngày dài.
Vừa dọn bàn xong xuôi thì Luverne bỗng nghe thấy trong bếp có tiếng kêu thật to của Reinhart.
“Úi!”
Nàng nhìn về hướng ấy. Chưa kịp hỏi chuyện gì đã xảy ra với anh, nàng đã ngửi thấy mùi máu tươi lan tỏa trong không khí, quyện với hương thơm từ thịt bò trên bếp.
Luverne xuất hiện bên cạnh Reinhart gần như ngay tức khắc. Trên tay nàng cầm một miếng băng cá nhân nhỏ. Nàng chìa nó về phía anh.
“Ôi, cảm ơn chị!” Anh đón lấy nó, sau đó đút ngón tay đang chảy máu vào miệng. Luverne mỉm cười, trêu ghẹo:
“Một nhánh hương thảo thôi cũng có thể làm quý ngài bếp trưởng trứ danh bị thương ư?”
Vệt ửng đỏ trên gương mặt của Reinhart kéo dài đến tận mang tai. Anh cúi đầu, vờ như tập trung vào việc xé bao của miếng băng cá nhân ra thay vì nhìn trực tiếp vào Luverne.
“Đ-Đâu có chứ…”
Nàng bật cười. Bàn tay nàng giữ anh lại, sau đó nhanh chóng lấy được miếng băng từ anh.
“Để tôi.”
Luverne giúp anh băng bó vết thương. Nàng vân vê ngón tay anh một lúc nữa rồi nói:
“Vậy thì hẳn đã có chuyện gì ở studio hôm nay mới khiến em mất tập trung như thế.”
“À… Không có gì đâu,” Reinhart đáp qua loa. “Chỉ là chuyện vặt thôi ấy mà…”
Luverne nghiêng đầu, nhìn vào mắt anh như thể nàng đã đọc vị được anh. Thế rồi nàng quyết định không hỏi gì thêm nữa mà chỉ chuyển ánh nhìn về miếng thịt trên bếp.
“Miếng thịt sẽ rất uất hận nếu em tiếp tục lơ là và để nó khét ở kia đấy!”
“Ôi!” Reinhart kêu lên. Anh vội vã tắt bếp. Chỉ khi thấy rằng miếng thịt của mình vẫn chưa vượt mức quá chín, anh mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Bữa tối của cặp vợ chồng diễn ra trong ánh nến lung linh. Reinhart đã chuẩn bị cho Luverne một đĩa bít-tết tái sống, đúng như kiểu nàng thích. Việc thích nghi với gu ăn uống của con người không có nghĩa là nàng hoàn toàn bỏ rơi đồ sống. Và Reinhart luôn biết cách chiều chuộng nàng ở mọi khía cạnh, cũng nhờ bàn tay nấu nướng của anh mà nàng càng trở nên yêu thích thức ăn của con người hơn.
Ăn uống xong xuôi, Luverne giúp chồng dọn dẹp. Anh luôn nằng nặc rằng nàng không phải động tay động chân gì, nhưng nàng thì không thích ngồi chơi mãi. Nàng đã quyết định sẽ bắt đầu một cuộc sống bình dị cùng với anh kia mà. Điều đó bao gồm cả việc chia sẻ việc nhà với nhau. Sau cùng, Reinhart đành đồng ý để nàng sắp xếp chén đĩa.
Buổi tối là thời điểm hai vợ chồng dành thời gian cho nhau nhiều nhất. Cả hai đều chẳng thích ồn ào hay tiệc tùng. Nếu được hỏi, hẳn Reinhart sẽ chẳng nghĩ ngợi mà nói ngay rằng cách tốt nhất để kết thúc một ngày của anh là được ôm ấp Luverne trên ban công, khi cả hai cùng ngắm trăng và thưởng thức một chút rượu.
Luverne cuộn tròn vào lòng Reinhart. Tấm chăn mỏng choàng qua vai nàng trượt dần xuống. Nàng không thấy lạnh, nhưng nàng thích sự mềm mại và thoải mái của nó, đặc biệt là khi nàng đang gục đầu vào ngực Reinhart. Tim anh đập mạnh thứ giai điệu nàng đã quen thân từ lâu. Thi thoảng, nó sẽ lỗi nhịp mỗi khi anh nhìn xuống nàng, khi anh hôn lên tay nàng hoặc khi nàng quyến rũ anh bằng những cử chỉ hết sức tự nhiên.
Ngón tay của Reinhart quấn quanh lọn tóc sáng màu của Luverne khi nàng kể cho anh nghe về những chuyện mình đã nghe được từ hàng xóm hôm nay. Nàng không thật sự để tâm đến họ, nhưng dường như anh rất thích nghe nàng kể. Hết chuyện rồi nàng mới nói cùng anh:
“Vẫn không muốn kể cho tôi nghe chuyện ở chỗ làm của em hôm nay sao?”
Reinhart nhìn xuống người vợ đang trong vòng tay mình, khẽ ôm nàng chặt thêm một chút nữa. Ở bên nàng, cả thế giới bỗng trở nên bình yên, và những chuyện anh gặp phải trở thành vụt vặt chẳng đáng nhắc tới.
“Để xem nào… So với chị thì ngày hôm nay của em khá nhàm chán đấy. Em gặp một vị khách thích đặt nhiều câu hỏi, và vài đồng nghiệp nhờ vả chuyện linh tinh thôi…”
Luverne có thể đọc được từ biểu cảm của Reinhart rằng anh không sẵn lòng làm những việc đó. Nàng gãi nhẹ cằm anh và mỉm cười:
“Em biết đấy, em luôn có thể nói ‘không’ với họ kia mà.”
“Không sao đâu,” anh đáp với một nụ cười gượng gạo. “Thật đó. Em thấy ổn mà…”
“Mmmh. Hẳn rồi,” Luverne vừa nói vừa lắc đầu chịu thua. Nàng cười nhẹ và sau đó nhướn người về phía anh, tặng cho anh một nụ hôn như phần thưởng cho sự cố gắng của anh suốt cả ngày hôm đó.
-Hết-

13.11.2024
Nhân vật và cốt truyện thuộc về Phạm Thủy.
Cốt truyện có sự trợ giúp của người viết.
Ảnh minh họa: Dark academia dreams
Để lại một bình luận