Chè bưởi giải nhiệt mùa oi ả.
Rafayel x Marchie (MC)
♡ Tags: fluff, slice of life, chè bưởi ngọt lành.
♡ Dành tặng Marchie.

Giữa cái oi ả của buổi chiều cuối xuân, em hớn hở dắt tay Rafayel thoát ra khỏi khung cảnh nhộn nhịp của thành phố, lạc vào khu vực gần ngoại ô yên tĩnh hơn hẳn. Sau khi càm ràm hồi lâu về việc rất có thể anh sẽ biến thành cá khô mất thôi, cuối cùng Rafayel cũng thở phào nhẹ nhõm khi bước chân em dừng lại trước một ngôi nhà đóng kín cửa.
“Hãy nói với anh rằng chúng ta đến nơi rồi đi.” Ở phía sau em, Rafayel đang giơ cái quạt điện cầm tay đang chạy hết công suất lên, khiến cho giọng anh rung rung hết sức buồn cười.
Nhưng trái với kỳ vọng của anh, em chỉ khẽ nhíu mày đọc to tấm bảng thông báo nhỏ được niêm yết trước cánh cửa cũ kỹ, gỉ sét: “Đóng cửa vô thời hạn.”
“Đóng cửa vô thời hạn???” Rafayel lặp lại. Anh bước đến trước để đứng cạnh em, cúi người đọc thông báo. “Mấy chuyến xe buýt chúng ta đi từ Linkon đến đây, cả đoạn đường vừa dài vừa nóng nực ban nãy nữa, tất cả đều công cốc rồi sao?”
“Không thể như thế được!” Em đột ngột la to khiến Rafayel có phần giật mình. Anh ngó sang em và bắt gặp vẻ mặt vô cùng hậm hực.
“Ôi, Marchie,” Rafayel nói. “Nhìn tình trạng của nơi này thì việc họ không đủ vốn để tiếp tục kinh doanh cũng là điều dễ hiểu mà.”
Nhưng em không thể chấp nhận chuyện đó, chuyện quán chè bưởi yêu thích nhất trần đời của em đã đóng cửa. Em mím môi.
“Không đâu. Đây là quán chè bưởi ngon nhất Linkon đấy. Mọi lần em còn phải xếp hàng để mua nữa cơ! Chẳng hiểu sao lại thế này…”
Làn gió mát truyền tới em khi Rafayel nhường cho em cây quạt cầm tay. Dù đã thấm mệt và rõ là đang khát khô cổ họng, anh vẫn thấy em là người cần sự chăm sóc hơn.
“Hay chúng ta tìm một quán khác ở gần đây đi?”
Đương nhiên là em không chịu. Em đáp: “Chè bưởi thì phải ăn ở quán này, hoặc là nhịn.”
Rafayel bật cười. Anh hiểu rõ tính tình của em, một khi đã quyết thì phải có cho bằng được. Chẳng phải đây cũng là một điểm chung của cả hai mà anh rất yêu đó sao? Anh dùng ngón tay chọt vào má em, đùa một chút.
“Xem này. Marchie đã trở thành một con cá nóc phụng phịu rồi.”
Em còn chưa kịp đáp lời thì đã có tiếng ai đó cất lên: “Ôi, hai đứa đến mua chè à?”
Cả hai đồng loạt quay lại nhìn. Người đứng đó là một bà bác trạc trung niên. Bác ta nói thêm: “Bà chủ tiệm già yếu nên đi viện cả tuần nay rồi. Chưa biết có về bán chè được nữa hay không. Tốt nhất hai đứa tìm quán khác đi.”
Sau khi gửi lời cảm ơn, em tiu nghỉu nhìn theo bóng bà bác đi mất. Nhưng không thể cứ chìm đắm trong tiếc nuối như vậy được. Em kéo tay Rafayel.
“Đằng nào cũng đến đây rồi, chúng ta đi loanh quanh xem có món gì ngon nữa không, nha?”
Rafayel đảo mắt. Anh bảo muốn về nhà, nhưng đôi chân thì cứ ngoan ngoãn đi theo em. Tuy không được ăn chè bưởi như dự định, họ tìm được nhiều món ăn vặt tuổi thơ khác thay thế tạm.
***
Những ngày sau đó, Thomas chẳng hiểu vì sao mà Rafayel cho anh lắm chè bưởi đến vậy. Cứ hễ đến xưởng vẽ của cậu họa sĩ đó là anh được dúi vào tay mấy ly mang về.
“Tôi không biết là cậu có niềm đam mê mãnh liệt với món này đó, Rafayel.” Thomas nhận xét.
“Không phải tôi,” Rafayel nhún vai. “Mà là Marchie. Em ấy cuồng thứ này mà tôi còn chẳng hiểu vì sao. Trông cũng đơn giản mà làm thì thấy khó. Tôi đã thử rất nhiều lần nhưng đều thất bại.”
Thomas liếc nhìn mấy ly chè đã được gói ghém cẩn thận sẵn cho anh. Bỗng dưng một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng người quản lý. Mấy hôm nay, chè bưởi là một cơn ám ảnh đối với cả nhà anh.
“Ờ, vị nó còn hơi đắng,” Thomas bình phẩm.
Gương mặt Rafayel hiện rõ sự thất vọng. Anh nói: “Tôi biết chứ. Thế nên tôi vẫn chưa đưa cho Marchie thử. Giá mà tôi có được công thức làm chè bưởi của bà chủ tiệm mà cô ấy thích…”
Rafayel khựng lại, đôi mắt lóe sáng như thể vừa có được một sáng kiến đại tài. Thomas vốn đã hợp tác với cậu họa sĩ này quá lâu, đủ lâu để biết Rafayel định làm gì.
“Ôi, đừng nói với tôi là—”
“Thomas! Tôi cần thông tin về bệnh viện mà bà chủ quán đang điều trị. Tốt hơn hết là tìm cả số phòng nữa nhé.”
Thomas thở dài. Công việc của anh không bao gồm làm những thứ lặt vặt cho Rafayel, nhưng anh đã quen bị sai bảo như thế rồi. Vả lại, nếu chuyện này có thể chấm dứt cơn ác mộng chè bưởi với anh thì sao lại không làm chứ?
***
Trời vẫn nắng gắt khi em tới nhà Rafayel như đã hẹn trước. Mấy hôm nay anh chỉ ru rú một chỗ, chẳng thèm đi đâu cả vì thời tiết quá nóng. Em định bụng sẽ rủ anh đi đâu đó cho vui. Vừa bước vào bên trong, em đã ngửi thấy hương bưởi vô cùng quen thuộc.
“Rafayel?” Em gọi tên anh. Rất nhanh sau đó, theo dấu hương thơm, em tìm thấy anh trong phòng bếp. Bên cạnh anh là một nồi cam vàng, thơm lừng mùi bưởi. Không lẫn đi đâu được, đó chính là…
“CHÈ BƯỞI?!” Em la lên, tay quẳng giỏ xách sang một bên để lao về phía cái nồi. “Anh… Anh nấu chè bưởi á?”
Mũi Rafayel hếch nhẹ lên. Anh đáp với đầy sự tự tin: “Đoán xem ai là người có được công thức của quán chè em yêu nào?”
Em mở to mắt. “T-Thật ạ? Nhưng mà làm sao anh có được công thức chứ?”
Ánh mắt biết cười của Rafayel dường như đã tiết lộ tất cả. Ở bên anh thời gian qua, em hiểu anh dư sức tìm được bà chủ tiệm, thậm chí là xin được công thức làm chè. Chỉ là điều bất ngờ to lớn này khiến em cảm động hết sức. Anh sẵn sàng cất công như thế để em được vui kia mà.
Rafayel múc chè ra cái chén nhỏ và đưa về phía em. “Chưa ướp lạnh đâu, nhưng mời em thử trước.”
Em nhìn chén chè, hơi quan ngại một chút vì trước giờ Rafayel chưa từng nấu món này. Nhìn thấy phản ứng của em, anh nhíu mày.
“Marchie, em nghi ngờ anh ra mặt vậy luôn đó hả? Nói cho em hay nhé, em đang nhìn thấy học trò duy nhất của bà cụ bán chè bưởi ngon nhất Linkon đấy!”
Em nhìn anh một lúc, rồi bật cười. Chiếc thìa bạc trong tay em quấy đều lớp chè vàng sóng sánh quyện vào nước dừa trắng tinh. Hương thơm dịu ngọt phảng phất. Ánh mắt trông đợi của Rafayel nhìn em hết sức đáng yêu. Trước khi nếm thử chè, em nhướn người về phía anh và hôn lên má anh một cái rõ kêu.
“Cảm ơn anh!”
-Hết-

Miễn trừ trách nhiệm
Các nhân vật Love and Deepspace thuộc về Infold Games.
Marchie là nhân vật đại diện cho người được đề tặng, Marchie.

Để lại một bình luận