Một ngày hè

Một chuyến đi dài, lễ hội hè, kem que tuổi thơ và Zayne. Em như đã nắm được cả mùa hè trong tay.

Zayne x Reader (MC)

ೀ Tags: R16 – chủ đề nhạy cảm, ngọt, lãng mạn, mùa hè, nghỉ mát, có sử dụng từ tiếng Nhật và liên quan văn hóa Nhật.

ೀ Độ dài: 3k1

Chiếc fanfic này được lấy cảm hứng từ tin nhắn của Zayne (Top Prize) sau khi hoàn thành cốt truyện event Adventure above the Clouds.

Fic tham gia event Misty Invasion Fan Art Contest – Hãy ủng hộ mình trên X nhé!

Em nao nức đứng dưới mái hiên khu nhà của mình, chân liên tục nhón lên nhón xuống, mắt nhìn về hướng dòng xe đang lao tới. Khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Zayne, ngay lập tức nụ cười trên môi em nở bung như cánh hoa. 

“Sao em lại ra đây? Không phải đã hẹn rằng anh sẽ lên nhà em trước sao?” Zayne hỏi trong khi giúp em chất hành lý vào cốp sau xe.

“Em không muốn bác sĩ Zayne phải mất công.” Em đáp. Đó chỉ là một phần sự thật, phần còn lại là vì em quá háo hức được bắt đầu chuyến đi này, đến nỗi em đã lăn lộn trên giường cả đêm để suy nghĩ về nó. Sáng sớm nay em còn thức dậy trước cả khi chuông báo thức reo. Vì hành lý của em không nhiều, em đã tự di chuyển ra bên ngoài để đợi sẵn. Như vậy thì cả hai sẽ chẳng mất thêm thời gian nữa mà có thể khởi hành luôn.

Dường như đã hiểu ý em, Zayne mỉm cười rồi mở cửa xe mời em vào. Sau đó anh ngồi vào ghế lái. Bản nhạc đầu tiên trong danh sách em đã chọn trước bắt đầu vang lên, và với tất cả sự nôn nóng của mình, quãng đường dài ba tiếng đến địa điểm đã định sẵn bắt đầu.

Xe lăn bánh chưa được bao lâu, Zayne đã nghe thấy tiếng sột soạt ở bên cạnh. Em đang mở bao bì của một loại thức ăn vặt gần đây em rất thích. Zayne bật cười khi xe dừng ở đèn đỏ. Anh quay sang nhìn em và nói:

“Vừa đi được năm phút mà em đã đói rồi sao?”

Em lấy một mẩu bánh và đút nó cho Zayne, đáp:

“Cho anh này.”

Anh ngoan ngoãn cắn một miếng trong khi vẫn nhìn em vui vẻ với bịch bánh ăn vặt của mình. Vài lọn tóc vừa rơi xuống gò má được anh đưa tay vén lên. Zayne tận dụng thời cơ vuốt nhẹ gương mặt em một cái.

“Có người vui đến mức đêm qua mất ngủ nhỉ?”

Em liếc vội lên chiếc gương chiếu hậu trong xe. Ngoài vẻ vô cùng háo hức ra, nếu nhìn kỹ sẽ thấy sự mệt mỏi vì thiếu ngủ xung quanh đôi mắt em. 

“Người đó chắc không phải là bác sĩ Zayne chứ?” Em đáp. Dù đã bị anh bắt bài, em vẫn sẽ cố chối đây đẩy thôi. 

“Thế thì có hai người mất ngủ.” Em đâu có ngờ Zayne sẽ thừa nhận nhanh như vậy. Em bắt gặp nụ cười tươi tắn của anh rất nhanh trước khi đèn xanh được bật và anh hướng sự tập trung của mình về con đường phía trước. 

Zayne bảo rằng nếu mệt, em có thể ngủ trên xe và anh sẽ đánh thức em khi đến nơi. Còn em thì kiên quyết rằng mình có thể giữ tỉnh táo suốt đoạn đường đi. Mỗi khi xe dừng ở đèn đỏ, em sẽ nhanh tay đút cho anh một miếng bánh. Zayne đáp lại bằng cách đan bàn tay của anh lại với em. Thỉnh thoảng, em sẽ ngân nga hát theo bản nhạc đang được phát và để ý rằng Zayne đang tận hưởng nó; chẳng rõ là bài hát hay là giọng của em? Ngón tay đặt trên vô-lăng của anh nhịp nhàng khe khẽ, cử động đầu và cổ anh xem chừng như anh đang lắc lư theo vậy. Nhưng mỗi khi để ý thấy em nhìn chằm chằm và chuẩn bị nói gì đó để ghẹo anh, Zayne sẽ vờ ngây ngô và buông lời nhận xét vu vơ: “Nhạc em nghe cũng tàm tạm đấy.” 

Em phì cười. Hẳn khi ở bên nhau, anh đã nghe những bài ấy nhiều đến mức thuộc nằm lòng rồi. Zayne thường đưa em đi chơi xa, nhưng lần này lại khác. Anh thắng được chuyến nghỉ mát hai ngày ba đêm dành cho cặp đôi trong một sự kiện ở Bệnh viện Akso. Mặc dù em đặt nghi vấn rằng có lẽ mọi người đều thấy bác sĩ Zayne làm việc cật lực ngày đêm mới nhường lại giải độc đắc cho anh, em cũng vô cùng vui sướng khi được đi cùng anh thế này. 

Zayne là người lên kế hoạch cho mọi thứ, luôn là như vậy. Nhưng em thì không thể nào ngừng nghĩ đến đủ chuyện có thể xảy ra, rồi vừa vui mừng vừa lo lắng. Chuyến nghỉ mát này đánh dấu một bước tiến lớn trong mối quan hệ của cả hai kia mà, sao em có thể không để tâm đến từng thứ nhỏ nhặt được chứ? Em muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, để Zayne có được kỳ nghỉ không thể nào quên. 

Nhưng những thứ đó có lẽ phải đợi thêm một chút nữa. Sau khi đi được gần nửa chặng đường và em đã xử lý gọn ghẽ mớ đồ ăn vặt, hai mắt em bắt đầu díu lại. Em mơ hồ cảm thấy Zayne chỉnh lại ghế ngồi cho em để em được thoải mái hơn. Anh vuốt ve tay em nhè nhẹ, còn thì thầm gì đó đại loại như: “Thế mà có người bảo cô ấy không buồn ngủ…” Rồi em chìm vào ngủ say.

Sau rất nhiều giấc mơ ngắn ngủn, kỳ quặc, chẳng hạn như bác sĩ Zayne biến thành một con mèo bự, em được đánh thức bởi một cái chạm lành lạnh bên má.

“Tới nơi rồi.” Giọng Zayne vang lên, và mọi cơn buồn ngủ trong em đều tan biến trước khung cảnh ngôi làng nhỏ bình dị trải ra trước mắt, ôm sát chân núi. Em vội vã xuống xe. Gió mát mang theo hương cỏ cây chào đón khiến em phấn chấn hẳn. 

Lúc em đến khu nghỉ mát thì đã quá trưa. Sau khi dùng bữa, Zayne cùng em nhận phòng. Đó là một căn phòng nhỏ vừa đủ cho một cặp đôi với đầy đủ tiện nghi, sàn được lát bằng những tấm chiếu tatami, còn có đệm ngủ trải sàn dành cho hai người được gọi là futon. Trong phòng bài trí khá đơn giản, nhưng thoáng đãng và gần gũi với thiên nhiên. Zayne nói rằng giải thưởng của anh bao gồm căn phòng đẹp nhất ở khu nghỉ mát này cũng không ngoa. Các cánh cửa lớn làm bằng gỗ và giấy mờ mở ra khung cảnh đồi núi bình yên xung quanh căn phòng. Bên ngoài là một onsen đang toả hơi, nắng chiều rơi xuống đáy hồ lấp lánh như những viên ngọc quý, và nghiễm nhiên nó trở thành thứ thu hút sự chú ý của em nhất khi đặt chân đến đây. Buổi đêm mà được ngâm mình trong đó, ngẩng đầu ngắm sao trời thì còn gì bằng. 

Nhưng em tạm gác lại thôi lúc muốn ngâm mình ngay lúc đó, vì khi mở cánh cửa tủ ra, em đã phát hiện hai bộ yukata gấp gọn đã được chuẩn bị sẵn cho em và Zayne. Thảo nào mà trước khi đến đây, em tình cờ nghe được anh trao đổi với nhân viên khu nghỉ mát về size quần áo của em. Em toe toét cười, sau đó ngoái đầu ra sau nhìn Zayne, người đang đảo mắt đi chỗ khác nhưng vẻ mặt tươi rói đó nói lên rằng anh đã chuẩn bị tất cả những thứ này vì em.

Bộ yukata mà anh chọn cho em có tông màu xanh sáng, được tô điểm bằng hoạ tiết hoa nhài trắng. Em hí hửng ướm thử nó lên người. Nhưng kể cả khi có cẩm nang hướng dẫn cách mặc trong phòng, em vẫn loay hoay mãi mà chưa xong. Em thở dài, cầu cứu Zayne ở bên kia bức bình phong dạng gấp ngăn khu vực thay đồ ra làm hai. 

“Bác sĩ Zayne… Hình như em đã làm sai bước nào đó rồi…”

“Đợi anh.” 

Giọng của anh vang lên. Một lúc sau, anh bước ra từ bên kia bình phong. Zayne khoác lên người bộ yukata với sắc xanh thẫm hơn của em nhiều, điểm xuyết bằng hoa văn chim nhạn bạc. Vừa nhìn thấy anh, hoàn hảo đến mức vô thực trong loại trang phục lần đầu tiên anh thử, em như lạc mất nhịp thở. Phải đến khi Zayne tiến đến gần để sửa lại áo váy cho em, em mới hoàn hồn đôi chút.

“Em mặc nhầm lớp rồi.” Anh ôn tồn nói. “Để anh sửa lại cho.”

Thế là em đứng yên, với hai tay dang rộng ra để Zayne thoải mái chỉnh lại trang phục cho em. Từng lớp, từng lớp một. Em chẳng lấy làm thắc mắc lắm về chuyện sao anh khéo đến thế trong khi đây là lần đầu tiên cả hai thử yukata. Vì với em, đôi tay của bác sĩ Zayne là một công cụ thần thánh có thể giúp em làm tất cả mọi chuyện em không rõ. Sau khi phần trang phục đã tươm tất, chính đôi tay đó lại giúp em chải tóc và cài một đóa hoa nhài lên đầu. 

“Trông em thế nào vậy? Có phải bác sĩ Zayne làm hơi lố rồi không?”

Em hỏi trong khi nhìn vào gương. Phía sau em, anh dịu dàng mỉm cười. “Không lố chút nào.”

Em chạm nhẹ vào đoá hoa nhài bằng vải vừa được Zayne cố định trên tóc em kia. Đúng là anh đã tốn rất nhiều tâm tư vào chuyến đi này. Em quay người để nhìn anh, miệng lí nhí câu “Cảm ơn anh” trước khi thưởng cho anh một chiếc hôn lên má.

Khi cả hai ra đến phố thì trời đã nhuộm ánh hoàng hôn. Em nắm nhẹ tay Zayne và đi những bước rất nhỏ. Em chưa quen hẳn với đôi geta diện cùng bộ trang phục này. Anh cũng mang một đôi như thế, nhưng người duy nhất lúng túng chỉ có mình em.

Hội hè ở ngôi làng nhỏ nhộn nhịp hơn khi về đêm. Tiếng cười nói thổi sức sống vào vùng núi đồi hoang vu. Đường phố đã được thắp sáng bằng dải đèn lồng, hai bên vỉa hè đều bày biện các gian hàng bán đồ thủ công, trò chơi truyền thống, và cả những món ăn mang hương thơm cuốn hút em nữa. Kết quả là cứ đi được vài bước, em lại kéo Zayne vào một quầy thức ăn nào đó để dùng thử.

Em đã ăn nhiều món đến mức bụng căng tròn chẳng cần dùng bữa tối ở khu nghỉ mát nữa. Thế mà khi đến bên quầy bán kem que, em nằng nặc đòi Zayne phải thử cùng mình cho bằng được. 

“Cứ như hồi nhỏ ấy nhỉ?” Em thích thú đón lấy que kem từ tay Zayne. Anh ngồi xuống cạnh em trên băng ghế gần bìa rừng, cách xa một chút khỏi ồn ào từ lễ hội. Que kem thơm mát trông ngon miệng quá đỗi. Em cắn một miếng thật to để rồi bị tê buốt đến tận não.

“Ui…” Em la lên. Thấy vậy, Zayne nhanh chóng vươn tay ra để xoa xoa đầu và thái dương giúp em. Anh từ tốn bảo:

“Lần nào ăn kem cũng hấp tấp như thế. Em vẫn ba tuổi đấy à?”

Em phụng phịu nhìn anh rồi hừ một cái rõ to. Zayne tiện tay véo vào má em một cái đầy dịu dàng rồi nói thêm:

“Ăn từ từ thôi. Có anh ở đây thì không phải lo que kem của em sẽ bị chảy.”

“Ừm.” Em gật đầu. Ánh mắt em chạm phải que kem vị bạc hà trên tay Zayne. Thế rồi nhanh như chớp, em cúi người ngoạm một miếng rõ to. 

“Em—” Zayne phản đối nhưng đã quá muộn. Em cười khúc khích trong khi đầu lại bắt đầu choáng váng vì một cơn buốt mới. 

Anh thở dài một hơi, sau đó lại tiếp tục xoa đầu cho em. Sau khi đã nuốt kem vào bụng, em mới nói:

“Cái đó để trả thù anh vì dám véo má em!”

Zayne tặc lưỡi, lắc nhẹ đầu. “Xem ra dù lớn thế nào, cách em ăn kem vẫn không thay đổi nhỉ.”

Dứt lời, anh đưa ngón cái lên khoé miệng em, quẹt nhẹ phần kem bị lem nhem ra ngoài, rồi cứ vấn vương mãi ở đó. Mắt anh không rời được đôi môi mọng đỏ khẽ hé ra của em. Zayne cúi người, nếm thử vị kem còn đọng lại nơi đầu lưỡi em.

“Hmm… Vị này pha với bạc hà… cũng không tệ nhỉ…” 

Sau chuyến dạo chơi ở lễ hội, em quyết định khép lại một ngày đầy mãn nguyện bằng cách thư giãn ở onsen bên ngoài phòng ngủ. Cởi bỏ lớp yukata và quấn khăn tắm quanh người, em bước ra đêm hè đầy ánh sao lấp lánh trên đầu. Zayne đã ngâm mình sẵn trong suối nước nóng, ánh trăng đổ lớp mật ngọt lên tấm lưng trần của anh đang quay về phía phòng ngủ. Em khẽ khàng tiến tới gần, rồi ngồi xuống ngâm chân mình vào làn nước ấm trước.

Zayne quay lại nhìn em. Những giọt óng ánh nhỏ xuống từ tóc anh, chảy xuống khuôn ngực rắn chắc của anh, từng thớ cơ bắp thường ngày ẩn trong lớp áo kín đáo giờ được phô bày trước mắt em, cả những vết sẹo chạy dài theo hai cánh tay anh nữa. Bỗng chốc em thấy nước ở onsen lại nóng hơn mong đợi.

“Chân em thế nào rồi?” Zayne hỏi khi anh tiến lại gần em. Nước trong hồ chỉ tới tầm eo đang quấn khăn tắm của anh. Em đáp:

“Đỡ hơn rồi. Mấy đôi geta đó chắc là không dành cho em.” 

Cái chạm của tay Zayne nơi đôi chân chìm trong nước của em khiến em giật mình. Anh nắm lấy bàn chân hơi đỏ của em lên, nhẹ nhàng xoa bóp trong khi vẫn giữ nó dưới nước. Anh lặp lại điều tương tự với bàn chân kia.

“Làm thế này thì em sẽ thấy thoải mái hơn.” Anh nói. Em gật đầu lia lịa, mắt vẫn dán vào cơ thể của Zayne. Trong khi anh bận bịu xoa nắn chân, em lại nghịch ngợm đạp nước xung quanh khiến người anh bị ướt thêm nữa. Nhưng anh chỉ lau nước trên mặt đi rồi nhìn em đầy kiên nhẫn, đầu hơi lắc nhẹ.

Em cười khúc khích, lại tiếp tục quẫy chân mạnh hơn. Lần này, anh siết nhẹ cổ chân em và nói:

“Lúc nãy có người than rằng chân cô ấy rất đau và nằng nặc đòi được cõng về đây. Giờ đã khỏe hẳn rồi nhỉ? Có lẽ cô ấy cũng không cần đến sự chăm sóc của anh nữa.”

Tay anh dần buông em ra, nhưng em lại lập tức quấn cả hai chân quanh eo Zayne và đẩy anh lại gần mình hơn. Phần đáy onsen có vẻ trơn, khiến anh bị bất ngờ trượt về phía trước. Hai tay anh chống xuống đất để không ngã nhào vào người em. Hơi thở nóng ran của anh phả vào tai trái. Có mùi hương rất nhẹ của gỗ ấm từ trên cơ thể anh. Trước mắt em lộ ra phần hõm cổ đẫm nước của anh. Mũi em cọ nhẹ vào đó.

“Ai bảo rằng cô ấy không cần anh chăm sóc đặc biệt nữa?”

Em nũng nịu dụi vào anh, hai tay choàng quanh cổ để kéo anh lại gần. Hơi thở của Zayne trở nên nặng nề hơn. Anh đã giữ được thăng bằng nhưng thật khó để tách khỏi em khi em ở gần đến vậy. Hương trái cây ngọt toả ra từ em, là thứ mùi anh đã quen thuộc những ngày gần đây. 

“Em lại dùng loại lotion đó…” Mỗi từ thoát ra khoé miệng anh đều như lửa bỏng rót vào tai em. Em khẽ đáp:

“Vì anh có vẻ rất thích nó nên em…”

Lời còn chưa kịp dứt, em đã thấy Zayne ôm lấy eo em và nhấc bổng em lên khỏi thành onsen. Em chỉ có thể dựa hẳn người vào ngực anh, hai chân khóa chặt quanh eo anh để không té ngã dù anh giữ em rất chặt. Zayne dụi mặt vào cổ em, tham lam ngấu nghiến hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ đó. Môi anh để lại trên cổ, vai, và ngực em những chiếc hôn dài, nóng ran. 

“Z-Zayne…” Em khẽ gọi tên anh. Bàn tay nơi cổ đẩy nhẹ anh ra. Làn khói mỏng từ onsen che mờ đôi mắt em, khiến mọi thứ hư ảo như một giấc mơ. Giữa cái nóng ẩm trong hồ, từng giọt nước pha lẫn mồ hôi chảy trên thái dương xuống gáy và lưng Zayne. Nhưng dù em chống cự thế nào anh cũng không chịu buông tha em.

Em cắn nhẹ vào cái tai đang đỏ ửng của anh. Khi đó, Zayne mới chịu tách ra khỏi em một chút, trên gương mặt có sự bất ngờ xen lẫn chút tổn thương. Có phải anh vừa làm gì đó khiến em khó chịu rồi?

“Thả em xuống đã…” Em lí nhí nói. Zayne đang giữ em bằng một tay, tay còn lại vẽ lên phần lưng lộ ra khỏi khăn tắm của em những đường tròn thật dịu dàng. Anh nghiêng đầu, thì thầm vào tai em:

“Đây cũng là một phần trong sự chăm sóc đặc biệt của anh đấy. Em chắc mình không muốn chứ?”

Đôi mắt sáng của anh nhìn vào em, chờ đợi. Em mím chặt môi mình, rồi chủ động áp sát vào cơ thể anh hơn. 

“Tất nhiên là… em muốn…” 

Khóe miệng Zayne khẽ cong lên. Anh di chuyển đến khu vực sâu hơn trong onsen, để cả hai chìm trong làn nước đang nóng dần lên theo từng cái chạm. Anh hôn em, ban đầu dịu dàng như làn nước lặng, thế rồi lại trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, như thể anh đang tan chảy dần trong em. Em luôn có cách khiến anh bộc lộ những cảm xúc và khao khát sâu thẳm nhất của mình. Chỉ em mà thôi.

Vì, nếu anh có thể kiểm soát được mình, thì đó nào phải là yêu.

22.08.2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Mình là Kỳ Kỳ,

Ghé thăm những thế giới kỳ ảo mình dệt qua từng con chữ nhé.

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ