Vận rủi

ೀ Giới thiệu: Sau khi thua đến ván thứ mười bài mèo, em cho anh biết thế nào là cơn giận của em.

Gồm các phần theo thứ tự: Rafayel, Xavier, Zayne, Caleb.

ೀ Tags: fluff, ngọt, hờn dỗi, dỗ dành, ganh đua, ghen tuông (Zayne), spicy – R16/MDNI

ೀ Độ dài: 5k2

Rafayel

“Nếu như bây giờ em đăng lên tài khoản của mình rằng anh, Rafayel, là người chơi bài mèo vừa đẹp trai vừa giỏi nhất thì anh sẽ để em thắng ván này.”

Giọng nói của Rafayel vang lên trong căn phòng, từ phía đối diện với em. Em nhăn mặt, nói rõ lại một lần nữa từng từ một:

“Không. Đời. Nào. Không đời nào đâu nhé!”

“Thế thì tiếc quá rồi.” Anh nói như đang hát. Sau đó bằng một cử chỉ rất nhẹ nhàng mà tàn nhẫn, anh đặt xuống lá bài mèo của mình, vào đúng vị trí cốc màu tím. Em vội đưa tay ra chặn miệng cốc lại, nhưng đã quá muộn.

“KHÔNGGGGGGGGG!”

Một tiếng “meo” vang lên. Con mèo mang cùng màu tím với chiếc cốc. Và nó là thẻ sáu điểm.

Thời gian như trôi qua rất chậm. Miệng em chữ A chữ O, sau đó mớ bài còn lại trong tay em bị tung hết cả lên trời, rơi lả tả xuống xung quanh. 

Tiếng cười đắc thắng của Rafayel giòn tan trong căn phòng. Anh đứng lên, nhún nhảy trong làn mưa từ những lá bài thua cuộc của em. Anh còn hát:

“Rafayel! Rafayel! Ai là người chơi bài mèo đẹp trai và tài giỏi nhất? Chính là Rafayel!”

Anh dừng lại, ngón trỏ và ngón cái tạo thành một chữ V và đặt lên cằm mình. Anh nhìn em với vẻ đầy châm chọc.

“Anh đã cho em cơ hội thắng rồi. Tiếc là em không chịu nắm bắt thôi.”

“Anh có thôi đi không?”

Em tức giận ngước lên nhìn anh. Em vừa thua ván thứ mười. Có gặp ác mộng em cũng không ngờ được mình lại xui xẻo thế này.

Nhưng thấy vẻ mặt chua chát của em, Rafayel lại càng vui vẻ. Anh liên tục cà khịa em, rằng em vừa thua một bậc thầy bài mèo như thế nào. Em nghiến răng.

“Anh ăn gian! Chắc chắn có ăn gian!”

“Thế á? Thế sao em không bắt được anh?” Anh lại tiếp tục cười hì hì. “Không có bằng chứng thì hẳn là vì em chơi dở quá nên mới thua thôi.”

“Đủ rồi đó, Rafayel!” Em bực bội đứng dậy. Trước sự ngạc nhiên của anh, em túm lấy cổ áo anh và lôi ra ngoài. Em đẩy anh thật mạnh ra hành lang vắng vẻ. “Anh đi về đi! Em không muốn thấy cái bản mặt kiêu ngạo đó của anh nữa đâu!”

“Ơ!” Rafayel định chạy vào bên trong nhưng em đã nhanh tay đóng cửa. Em nghe thấy tiếng anh đập cửa bên ngoài: “Nhưng đã khuya rồi. Đâu còn tàu điện hay xe buýt nữa chứ! Em nỡ để anh ở ngoài này một mình à?”

Em mở hé cửa, quẳng chiếc điện thoại của anh vào tay anh và nói:

“Tự gọi taxi mà về nhé!”

Sau đó, em lại sập cửa. Rafayel tiếp tục ầm ĩ bên ngoài: “Kìaaaaa! Em nỡ lòng nào để anh về nhà một mình với người lạ mặt, vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này chứ?!” 

Nhưng em không đáp lời. Em mặc kệ Rafayel la ó phản đối bên ngoài. Em đeo tai nghe vào, cố tình bật nhạc thật to và bước vào phòng tắm để chuẩn bị đi ngủ. 

Mãi một lúc lâu sau, em tiến lại cửa. Trên màn hình camera bên ngoài, em nhìn thấy Rafayel vẫn còn ở đó. Anh không la hét nữa mà chỉ ngồi xổm, gục đầu xuống ở hành lang ngay phía đối diện với cửa chính nhà em. Trông anh có vẻ tồi tội. Vẻ ngạo nghễ khi chiến thắng lúc nãy biến đi đâu mất. Em thở dài, biết rằng em đã thua cuộc kể từ khi lòng trắc ẩn của mình lên tiếng.

Em mở cửa ra. Rafayel ngóc đầu lên, ngơ ngác nhìn em như một chú cún con lạc đường. Đã khuya lắm rồi mà anh vẫn chưa chịu về. Em định bảo anh về đi thì anh đã lao nhanh đến em, hai tay dang ra đòi ôm chầm lấy. 

Theo bản năng, em nép sang một bên. Rafayel đang đà lao tới không kịp dừng lại mà lao thẳng vào bên trong. Vừa bất ngờ vừa không để ý đến bậc thềm nối giữa cửa chính và phòng khách nhà em, anh té ngã. 

Trông anh vừa tội nghiệp vừa rất buồn cười. Em không biết phản ứng thế nào nữa. Em đóng cửa lại, cố nén tiếng cười trong khi Rafayel lại làm ầm lên. Anh không thèm ngồi dậy mà nằm luôn xuống sàn ăn vạ.

“Cô vệ sĩ bắt nạt tôi này! Ra đây mà coi! Bớ hàng xóm ơi! Cô ta đuổi tôi ra khỏi nhà. Còn làm tôi té sấp mặt! Tất cả chỉ vì tôi quá đẹp trai và chơi bài mèo giỏi hơn cô ta nên mới bị cô ta ghét bỏ!”

“Anh lại muốn ra ngoài đó nữa phải không?” Em nói một cách điềm tĩnh. Giờ thì em thấy tức cười nhiều hơn là giận dỗi anh. Em tiến lại gần Rafayel, hơi cúi người xuống để xem anh thế nào. “Hừm. Vẫn còn lớn tiếng được. Vậy thì chắc không sao, nhỉ?”

Em đưa tay chọt vào cơ thể anh. Rafayel giãy đành đạch như một con cá mắc cạn. Thế rồi, anh chụp ngay lấy cổ tay và kéo em xuống sàn cùng mình.

“Oái!”

Em la lên một tiếng. Chớp mắt, em đã nằm gọn trong lòng anh dưới sàn. 

“Rafayel, anh làm cái gì vậy? Thả em ra!”

Anh lại cười đắc thắng, một lần nữa.

“Yên nào. Anh đang đau lắm đấy… Đau ở đây này.”

Rafayel chỉ vào phần ngực đang phập phồng với từng hơi thở nặng nhọc của mình. Em có thể nghe thấy nhịp tim lộn xộn ở đó. Anh lại nói:

“Sao em nỡ đuổi anh đi? Sao lại nỡ bảo rằng em không muốn nhìn thấy anh nữa? Chỉ là bài mèo thôi mà! Nếu em thích thắng đến thế, anh sẽ nhường hết cho em!”

“Em đâu cần anh nhường.” Em nói. Vốn dĩ với bản tính hiếu thắng của mình, em muốn quang minh chính đại đánh bại anh và nhìn vẻ mặt sưng sỉa đó. “Anh nhường thì còn gì vui nữa.”

Đâu thể nằm mãi dưới đất thế này, em toan nhổm dậy. Nhưng Rafayel không cho em đi. Anh nhăn nhó trong khi níu em lại bên trên mình.

“Cả cơ thể anh đau quá! Đầu cũng đau nữa! Bắt đền. Bắt đền đi!”

Em chống đỡ cơ thể mình bằng khuỷu tay đặt trên ngực anh. Đúng là không dễ dàng dỗ chú cá này được. Em phải dùng chiêu thường ngày của mình thôi.

“Được rồi. Đền cho anh.” 

Em cười khúc khích, sau đó cúi xuống hôn anh thật lâu. Nụ hôn nhẹ nhàng trên bờ môi dần tan chảy xuống cổ, rồi xuống ngực anh, biến thành những cánh hoa đỏ thắm – cách mà em để lại dấu vết của mình trên người anh. Rafayel nằm bên dưới giãy giụa một chút, nhưng lại càng ôm em chặt hơn. Có lẽ phải đối diện sự thật rằng, em không muốn để anh về nhà một mình đêm ấy.

Xavier

Em lo lắng ngước nhìn Xavier đang ngồi phía đối diện. Gương mặt anh chìm trong mớ thẻ trên tay, chỉ lộ ra đôi mắt đang hết sức tập trung. Em nắm chặt lá bài cuối cùng trong tay mình. Chỉ còn một bước nữa thôi, chỉ cần anh không chiếm lấy cốc cuối cùng kia, em sẽ thắng.

Thế mà mọi chuyện đâu có dễ dàng như thế. Xavier cầm một lá bài lên và đặt xuống cốc. Nó hoá thành con mèo số sáu và được gấp đôi điểm. 

“Anh lại thắng rồi.” 

Một lời nhẹ tênh, dịu dàng quá đỗi, nhưng nó cứa vào lòng em nhát cắt thứ mười. Em đã thua mười ván liên tiếp trong chỉ một buổi tối.

“Anh… ANH!!!” 

Sự tức giận nghẹn lại trong cuống họng. Em nghiến răng. Sao có thể thế được chứ? Rõ ràng em là người dạy cho Xavier cách chơi bài mèo, thế mà giờ đây anh lại vượt mặt em thấy rõ.

Không chấp nhận được chuyện này, em nổi đoá và trút giận lên đám mèo trong bộ kit chơi bài. Những cái cốc bị em hất đổ, đám mèo ảo nhảy tung toé ra ngoài. Chúng sợ hãi tìm chỗ trú ẩn trên tay và vai Xavier. Em gầm gừ:

“Không. Chơi. Nữa!!!”

Em tức giận lao vào phòng ngủ như một cơn bão. Mặc kệ lũ mèo, mặc kệ Xavier. Em vùi mình xuống giường, giãy nảy một lúc thật lâu.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!” 

Có lẽ Xavier đã nghe thấy tiếng em la hét. Nhưng anh không vào dỗ dành em gì cả. Điều đó lại càng làm em thấy khó chịu hơn. Em không thích cảm giác thua cuộc. 

Nằm trên giường một lúc lâu, sau khi đã bình tĩnh hơn nhiều, em mới quay trở lại phòng khách. Nhưng không còn ai ở đó nữa cả. Em chỉ tìm thấy bộ chơi bài mèo đã được thu dọn gọn gàng đặt trên bàn cà phê. Em “hừ” một tiếng đầy chán nản. Hẳn Xavier đã về nhà mà không chào một tiếng. Vì cách cư xử quá trẻ con của em sau khi bị thua đã khiến anh thấy buồn chăng?

Em thấy hơi xấu hổ, cũng hơi giận bản thân nữa. Chắc em đã làm anh buồn. Chỉ là vài ván bài thôi mà em lại để nó ảnh hưởng đến tình cảm giữa cả hai. Nhưng em vẫn thấy ấm ức trong lòng lắm. Anh có thể để em thắng một trận, chỉ một trận thôi cũng được mà? Sau cùng, em quyết định làm cho mình một cốc sữa nóng rồi đi ngủ sớm.

Một lúc sau, em nghe có tiếng chuông cửa. Khi em lại gần camera quan sát, em thấy Xavier đang đứng ở bên ngoài. Nhưng có gì đó lạ lắm. Em phải dụi mắt mấy lần mới chắc chắn được anh đang thật sự ở đó.

Em vội mở cửa. Đứng đó là Xavier, trên mái tóc nhạt màu là một cặp tai thỏ  trắng với chỏm đen đang đung đưa qua lại. Anh mặc một bộ vest trắng và xanh dương, hai tay đeo găng và đang nắm lại, giơ lên như cử chỉ của một con thỏ đáng yêu vừa bị lạc sang nhà em.

“X-Xavier?!” Em ngạc nhiên tột độ, nhưng cũng phải thừa nhận rằng em thích thú dáng vẻ này của anh. 

“Anh… có thể vào trong chứ?”

Xavier nhìn quanh như thể đang ngượng ngùng. Nếu có ai đó bắt gặp anh thế này thì sao? Nghĩ đến đó, em vội kéo anh vào trong. Dáng vẻ này của anh chỉ có mình em mới được phép chiêm ngưỡng. 

Em đóng cửa và đi theo Xavier vào phòng khách. Nhưng em chẳng thể nào rời mắt khỏi chiếc đuôi thỏ màu trắng tròn vo đang ngoe nguẩy phía sau anh. Một cảm giác tội lỗi trào dâng trong lòng, vì em rất muốn đưa tay chạm vào nó. 

“Sao anh lại mặc thế này? Vào giữa đêm như vậy?” Em hỏi. Có lẽ em vừa tức vừa mệt đến mức tự tưởng tượng ra cảnh này rồi.

“Anh đến làm quản gia thỏ cho em.” Xavier lên tiếng. “Vì lần trước em bảo rằng em thích quản gia thỏ nên…”

Xavier bỏ dở câu nói. Anh quan sát kỹ phản ứng của em rồi mới thêm vào: “Hy vọng em thích.”

“À, ờ…” Em ho khan một tiếng. “Anh làm thế này vì vụ bài mèo ban nãy hả?”

Xavier gật nhẹ đầu. Trời ạ! Hai tai thỏ của anh đung đưa trông đáng yêu quá sức tưởng tượng! Em chỉ muốn kéo anh xuống và sờ chúng thật nhiều.

Dường như biết được suy nghĩ trong lòng em, Xavier ngồi xuống bên cạnh. Em cố giữ vẻ mặt như thể không quan tâm lắm, nói:

“Anh không cần làm vậy đâu.”

“Em thật sự không muốn quản gia thỏ của mình ư?”

Anh nghiêng người lại gần, và em bắt đầu thấy tim mình loạn nhịp, cổ họng khô khốc. Em đáp:

“Ơ… ừm… Ý em là… Anh không cần phải làm đến mức này…”

Xavier thở dài một cách buồn bã. Anh đưa tay gãi gãi tai thỏ trên đầu, lại càng khiến em muốn chạm vào chúng hơn nữa.

“Nếu em không thích… anh sẽ về vậy…”

“Khoan đã!” Em cản anh lại. Chẳng mấy chốc mà tay em đã nắm một chiếc tai thỏ trên đầu anh. “Ơ kìa…”

Lớp bông mềm mịn xoa dịu nỗi ấm ức trong em. Em tiếp tục xoa nắn chiếc tai thỏ bằng một tay, rồi tay còn lại cũng chụp lấy tai kia. Xavier ngoan ngoãn ngồi yên cho em chạm vào. Anh thở nhẹ và đều, hai má hơi ửng hồng.

“Tưởng em không thích chứ.” Anh nói.

“Em nói thế bao giờ?” 

“Em thích những thứ mềm mại thật nhỉ?” 

Tiếng cười khúc khích của em vang lên. “Ừm. Em cũng thích một chú thỏ ngoan ngoãn biết gọi em là chủ nhân.”

Xavier liếc em thật nhanh rồi quay đi. Gương mặt anh lại càng bừng bừng hơn nữa. Anh lí nhí: “Được rồi… Nếu điều này làm em hết giận… thưa cô chủ….”

Em dùng tay nâng nhẹ cằm Xavier lên để anh không lảng tránh ánh nhìn của em nữa. Sau đó em mỉm cười hài lòng:

“Phải thế chứ. Nhưng em vẫn còn chưa nguôi giận hoàn toàn đâu đấy.”

“Vậy, em muốn quản gia thỏ làm gì cho em đây, thưa cô chủ?”

“Để xem nào…” Em làm bộ suy nghĩ, rồi bàn tay nhanh chóng luồn ra phía sau chạm vào đuôi thỏ của Xavier. Nhưng anh né nhanh theo bản năng.

“Cái này… Không được…” 

“Sao lại không chứ?” 

Em nhíu mày rồi thử lại lần nữa, rồi lần nữa… Em liên tục tấn công phía sau Xavier bằng cả hai tay, còn anh thì cứ tránh né em. Sau cùng, em đột ngột áp sát vào anh. 

“Tóm được rồi!” Em nắm lấy cái đuôi thỏ đằng sau Xavier, trong khi mình đang ôm anh và ngồi hẳn trong lòng anh. Hơi thở của anh phả vào vai và cổ em. Em cũng đỏ mặt.

“Cô chủ, em thấy vui chứ?” Anh hỏi với vẻ mặt như vừa bị em bắt nạt. Thế rồi chẳng đợi em trả lời, anh giữ chặt lấy hông em và đẩy em sát vào cơ thể mình hơn nữa. 

Tim em đập thật mạnh. Đôi mắt em không thể rời khỏi Xavier. Anh đang rất gần. Thật gần. Bờ môi anh lướt qua chóp mũi em, hơi hé ra và thì thầm:

“Cô chủ đã hết giận chưa?”

Em khẽ gật đầu, vì chẳng thể thốt nên lời gì nữa trong hoàn cảnh này. 

“Vậy cô chủ đã chơi đùa đủ chưa?”

Thêm một cái gật đầu nữa. Xavier có vẻ hài lòng. Anh nói:

“Thế thì đến lượt anh.”

“Hả?” 

Em còn chưa kịp hoàn hồn, Xavier đã luồn một tay vào sau gáy, đẩy em áp vào anh. Đôi môi anh nhẹ nhàng tách môi em ra, và nếm thử vị ngọt nơi đầu lưỡi. Em hơi choáng váng, đành phó mặc cả sức nặng cơ thể lên người Xavier. Dù người mặc trang phục thỏ là anh, sao em lại cảm tưởng như mình mới là kẻ bị săn vậy nhỉ?

Zayne

“Anh không thể để em thắng một ván hay sao hả, Zayne?” 

Em cau có nhìn anh. Với vẻ mặt hết sức điềm tĩnh, Zayne hạ quân bài cuối cùng của mình xuống và thắng trọn ván này.

“Nếu anh cứ nhường em mãi thì làm sao em tiến bộ được?”

Em cắn chặt môi dưới. Tay buông bài, mắt đỏ hoe như sắp khóc. Đã là ván thứ mười em phải chịu thua anh. Chẳng thể nào thắng nổi Bác sĩ Zayne với cái trò chặn nước đi của đối thủ liên hoàn như thế. 

“Anh… chơi xấu!” Em gào lên, khiến cho vài cặp đang chơi bài mèo ở gần đó ngoái lại nhìn. 

“Đó gọi là chiến thuật, không phải chơi xấu. Chơi xấu là khi em ăn gian và lén nhìn bài của anh…”

“La la la! Em không nghe anh nói nữa đâu!” Em bịt chặt hai tai mình. “Lúc nào anh cũng tàn ác như vậy đấy! Nhìn cái đống thẻ hỗ trợ anh đang có mà xem! Anh chỉ toàn dồn em vào đường cùng thôi!” 

Ngay cả khi ván bài đã kết thúc, trên tay Zayne vẫn là một xấp các thẻ hỗ trợ anh đã tích từ đầu ván để dành tấn công em. Dường như anh có mọi loại thẻ hỗ trợ trong một bộ bài mèo. Mà sao anh lại may mắn đến thế, rút thẻ nào cũng là thẻ chí mạng cả. Anh chẳng nhường em một chút nào.

Trái với vẻ bực tức của em, Zayne vẫn vô cùng điềm tĩnh. Anh xếp lại mớ bài của mình vào hộp, rồi dọn cả đống lộn xộn bên phần bàn của em. Anh đáp:

“Trò này chỉ có hai người chơi. Anh không tấn công em thì là ai bây giờ?”

“Không nói với anh nữa.” Em đứng phắt dậy, giận dữ bỏ đi chỗ khác. Zayne nhoẻn miệng cười trước vẻ trẻ con của em, rồi lại tiếp tục dọn dẹp bàn mình.

Hôm đó, ở Bệnh viện Akso tổ chức một sự kiện đặc biệt. Các bệnh nhân, người thân và nhân viên đều háo hức cùng chơi bài mèo. Những chiếc bàn nhỏ được sắp xếp ngay ngắn xung quanh sảnh và vườn lớn để cho từng cặp người chơi tham gia. Ai nấy đều rất vui vẻ, chỉ có mình em là không. Chẳng ai vui nổi nếu họ thua liên tiếp mười ván bài mèo đâu.

Ngồi một lúc mà vẫn không thấy em quay lại, Zayne mới bắt đầu đi tìm em xung quanh. Anh hiểu rõ tính trẻ con và hiếu thắng của em, và cũng thừa biết cách dỗ dành. Nhưng lần đó thì khác. Anh đâu có ngờ em lại bỏ đi chơi bài với người khác chứ.

Em ngồi ở một bàn khác cùng Bác sĩ Greyson. Em vừa mới thắng anh ta một ván với số điểm cao và em quyết định ăn mừng bằng cách hú hét, lắc người qua trái qua phải. Sau đó em hỏi Greyson:

“Làm thêm một ván nữa nhé?”

Greyson vừa gật đầu thì bỗng thấy trong người lạnh toát. Anh ta run cầm cập giữa trời nắng ấm đang rất đẹp thế này. 

“À… ừm… Tự dưng… t-tôi thấy lạnh quá… Thôi… tôi.. x-xin phép… n-nhé…”

Nói rồi vị bác sĩ đứng dậy, vừa co ro vừa bước vào trong sảnh, nơi y tá Yvonne xuất hiện hỏi han tại sao anh ta đột ngột bị ốm. 

Em thở dài vì chiến thắng chẳng kéo dài được bao lâu. Nhưng ngay sau đó, em vớ được một người khác cũng đang kiếm bạn chơi bài cùng. Đó là một bệnh nhân khoa tim mạch đã lớn tuổi. Em hí hửng mời ông cụ ngồi vào ghế. Thế mà chỉ sau vài phút ngắn ngủi, em còn chưa kịp đi nước đầu tiên, ông cụ đã hắt xì một cái rõ to và bảo ngoài trời gió quá khiến ông bị lạnh. Sau đó ông cũng nhờ y tá đưa vào trong.

Thật kỳ lạ! Em đâu có thấy lạnh chút nào, mà trời cũng không nhiều gió đến mức gây lạnh. Em nhìn quanh, cố tìm kiếm thêm bạn cùng chơi với mình. Vì đã thua quá nhiều, em cần phải thắng nhiều ván nữa để bù đắp cho sự ấm ức trong lòng. Nhưng một người khác đến, rồi một người khác, người khác nữa… dù là già trẻ lớn bé, bệnh nhân hay người khoẻ mạnh, ai nấy đều thấy lạnh sống lưng khi vừa ngồi vào ghế đối diện với em. Lẽ nào bàn chơi này bị ám? 

Em định bụng đổi vị trí xem sao. Nhưng khi em đứng dậy chuẩn bị ngồi xuống chiếc ghế tà ma đó, em nhác thấy một bóng hình quen thuộc từ một bàn chơi bài trong góc khuất nhất của khu vườn. Chỉ có một người ngồi ở đấy; Bác sĩ Zayne.

“Anh làm cái trò gì vậy hả?” Em bực tức chạy đến hỏi. Hôm ấy không phải ngày làm việc của Zayne, và bộ trang phục thường nhật làm tăng lên vẻ thoải mái của anh. Anh bình thản đáp:

“Anh đang đợi người đến chơi bài mèo cùng.”

“Không phải chuyện đó! Có phải anh vừa mới dùng Evol với những người đến bàn của em?”

Zayne đút tay mình vào túi áo, dửng dưng:

“Một người có thể thấy lạnh do cơ thể đang không khỏe đấy. Tốt nhất họ nên vào bên trong kiểm tra tình hình thì hơn.”

“Quá đáng thật! Rõ ràng là anh cố tình!” Em lẩm bẩm trong miệng vài câu oán trách. Chắc chắn anh đã giở trò để không ai chơi bài cùng em nữa, để em không được nếm mùi chiến thắng hôm nay nữa. Nhất định em phải làm cho ra nhẽ chuyện này.

“Bác sĩ Zayne, đưa tay anh ra đây.” Em nói như ra lệnh. 

“Tại sao?” 

“Em muốn kiểm tra tay anh.” Nếu Zayne vừa sử dụng Evol tức thời, hẳn tay anh lúc này vẫn còn dư âm của nó.

Tất nhiên, Zayne không dễ dàng để em bắt thóp như vậy. Anh giữ rịt tay mình trong túi áo khoác. Mất kiên nhẫn, em dùng cả hai tay nắm lấy anh.

“Có tật giật mình! Nếu anh vô tội thì sao không để cho em xem?”

Zayne không đáp. Em dùng sức kéo bàn tay anh ra khỏi túi áo. Anh nhìn em một lúc, miệng nở nụ cười rất quỷ quyệt. Sau đó, anh rút tay ra, xoè trước mặt em.

“Đây. Đừng làm loạn lên nữa.”

Em xem xét kỹ lưỡng bàn tay của Zayne. Không có gì. Lòng bàn tay cũng chỉ man mát chứ chẳng lạnh. Em “hừ” một tiếng rõ to. Không chấp nhận thua cuộc thêm một lần nào nữa, em vội kéo cổ tay áo anh lên. Trong ánh nắng, những hạt bông tuyết li ti hiện ra, lấp lánh hệt như nụ cười chiến thắng của em.

“À há! Đây rồi! Bắt quả tang nhé, Bác sĩ Zayne!”

Bị lộ như thế mà Zayne không hề nao núng. Anh ngước nhìn em rồi nhanh như chớp, bàn tay bị em nắm chặt đã đảo ngược thế cờ. Anh giữ lấy tay em và kéo em ngã vào lòng mình.

“Suỵt. Em ồn ào quá đấy.” Bác sĩ Zayne ôm lấy eo em, lại còn đưa ngón tay lên miệng bảo em im lặng. Trống ngực em lại vang rền, đặc biệt là trước suy nghĩ sẽ có ai đó bắt gặp cả hai ở đây, trong tư thế này.

May mắn thay, nơi này hầu như bị che phủ bởi đám cây kiểng. Phải nhìn kỹ lắm mới thấy được sự tồn tại của một bàn chơi bài mèo bí mật ở góc này của khu vườn. 

“Bác sĩ Zayne,” em thì thầm. “Anh thật quá đáng lắm! Anh đuổi hết những người muốn chơi bài với em rồi. Bây giờ thì em chẳng thể nếm mùi chiến thắng được nữa.”

Zayne cụng đầu thật nhẹ với em. Anh tỏ vẻ không vui.

“Em thích chơi bài mèo với người khác hơn là với anh à?”

Em đưa tay xoa xoa trán mình. “Hừm. Tất nhiên rồi. Vì chơi với anh em toàn thua thôi.”

Đôi mày của Zayne chau lại. Anh nói: “Hiểu rồi. Vậy thì anh sẽ làm cho người khác tiếp tục tránh xa bàn của em ra là được.”

“Này! Bác sĩ Zayne! Không ngờ anh chơi xấu như thế!”

Zayne nhoẻn miệng cười. Bàn tay anh nâng gương mặt em lên để nhìn vào mắt anh. “Yên nào. Em muốn người khác tìm thấy chúng ta ở đây sao?”

Em đỏ mặt, nhưng vẫn còn rất ương bướng. “Sao thế? Anh sợ người khác phát hiện anh đang bắt nạt em ở đây à?”

“Có lẽ vậy.” 

Anh đáp hết sức bình thản. Cớ sao em lại thấy như anh đang ủ mưu gì đó thật ghê gớm? Anh cúi mặt thật sát vào em, đến mức em có thể cảm nhận hơi thở phảng phất mùi kẹo bạc hà. Một nụ hôn phớt rơi trên má em. 

“Anh định giữ em ở đây cho riêng mình. Để không ai khác được thấy dáng vẻ đáng yêu của em khi chơi bài mèo nữa…”

Anh bắt đầu hôn em, dịu dàng rồi mãnh liệt. Nụ hôn của anh ngọt như kẹo, mát như que kem mùa hạ. Tay anh siết quanh eo và giữ lưng em thẳng. Đôi chân em bị nhấc bổng lên khỏi thảm cỏ. Giữa những nụ hôn làm tan chảy lớp băng trên tay Zayne, anh thầm thì:

“Không ai khác, ngoài anh.”

Caleb

Trước giờ chưa lần nào Caleb chịu nhường nhịn em trong những ván bài mèo. Mỗi lần chơi bài cùng anh đều kết thúc bằng cãi vã, la ó, thậm chí là nước mắt ngắn dài khi em chạy đi mách Bà.

Nhưng bây giờ, chiêu đó không còn thực hiện được nữa, vì em đã dọn ra ngoài và đã trưởng thành rồi. Caleb sẽ không bị vài giọt nước mắt của em làm lung lay.

“Đừng có giở trò đó nữa.” Anh nói từ phía đối diện. “Vô ích với anh thôi.”

Anh bình thản đi tiếp. Em khịt mũi. Cứ đà này, em sẽ thua mất. Em không muốn phải làm việc nhà một tuần sắp tới khi cả hai được nghỉ phép về thăm Bà. Mỗi lần chơi bài mèo với anh, việc nhà chính là thứ cả hai đem ra cá cược. Người thua sẽ phải làm hết phần việc của người thắng. Lần này, Caleb đến Linkon để đón em trước khi cả hai cùng trở về vào ngày mai.

“Anh đúng là kẻ ác mà.” Em lẩm bẩm. Lúc đó, điện thoại anh vang lên và trong vài phút ngắn ngủi, khi anh mải mê trả lời điện thoại, em đã nhanh tay tóm lấy con mèo màu xanh lá cây của anh và đổi nó sang chiếc cốc màu khác.

“Ơ!” Anh chụp lấy tay em, nói vội qua điện thoại rằng anh sẽ gọi lại sau và cúp máy. Anh nhìn em, tặc lưỡi. “Ăn gian kìa!”

“Em… Không có!” Em nói dối. “Con mèo này… đòi trèo ra khỏi cốc. Em chỉ đang giúp anh bắt nó lại thôi.”

Em cố rụt tay lại. Con mèo rơi trở về vị trí vốn có của nó. Caleb vẫn không buông em ra. Anh lắc đầu:

“Ăn gian là ăn gian. Bà mà biết sẽ buồn lắm đấy!”

“Không có mà…” Em phụng phịu. 

“Anh thấy rõ ràng. Đừng có chối. Ván này em thua rồi.” 

Caleb tuyên bố. Tất nhiên em đời nào chịu kết quả thế này. 

“Không! Đến lượt em đi cơ mà! Em chưa có thua!”

Anh buông bài đặt lên bàn. “Người nào ăn gian thì người đó thua. Không chơi nữa, mai còn đón tàu sớm. Thế nhé, một tuần làm việc nhà nhé!”

Caleb nhếch mép cười trong chiến thắng. Anh đứng dậy toan bỏ đi. Nhưng em cố hơn thua đến cùng. Em lao tới, đu hẳn người lên lưng anh. Em vừa nhéo tai anh vừa la làng:

“Không! Chơi lại đi! Một ván nữa! Em phải gỡ gạc lại danh dự chứ!”

Caleb vùng vẫy nhưng không thể đẩy em xuống được. Anh nói:

“Đã thua mười ván rồi, có chơi tiếp thì em cũng chẳng thắng được anh đâu, bé con à!”

“Không! Em không chịu! Chơi lại đi mà!”

Em giãy mạnh hai chân khiến Caleb mất thăng bằng. Thế rồi cả hai ngã nhào lên chiếc sofa êm ái. Em nghe anh cằn nhằn, giọng bị bóp méo do mặt úp vào tấm đệm.

“Trời ạ! Bé con ăn cái gì mà nặng thế này?!”

Em bò dậy, nhưng vì anh bảo em béo và cũng vì muốn báo thù cho mười ván bài mèo thua cuộc kia, em không chịu đi xuống mà nằm lì trên người anh. 

“Xuống đi chứ, bé con?” 

“Không. Chừng nào anh chịu chơi lại thêm mười ván nữa thì em sẽ xuống.”

Caleb vừa cười vừa thở dài, bất lực trước sự ương ngạnh của em. Cuối cùng, anh xoay nghiêng người để cả hai cùng nằm nghiêng trên sofa. Lưng em chạm vào ngực anh. Bỗng dưng em thấy trong phòng thật nóng bức. 

“Em tự tin mình sẽ thắng anh trong mười ván tới à?” Caleb hỏi. Hơi thở của anh phả vào tóc và gáy khiến em thấy nhồn nhột.

“Ừm…” Em khẽ đáp. Một tay Caleb giữ ở bụng em, rồi ấn nhẹ khiến em hơi giật mình. 

“Nhưng mà anh không muốn chơi nữa.”

“Sao lại không?”

Caleb không đáp lời, chỉ áp sát cơ thể vào em hơn nữa. Dường như em cũng đã có câu trả lời rồi. Em đưa mắt nhìn đám mèo ảo đang nhấp nháy trên bàn kia. Chúng đang chờ cả hai tiếp tục một ván bài mới. Để chúng đợi thêm một lúc nữa cũng được. 

“Bé con biết rồi mà.” 

Em cảm thấy hai má mình nóng bừng lên. Khẽ xoay người lại, em điều chỉnh tư thế để nằm thẳng trên sofa và nhìn anh một chút. 

“Biết gì cơ?”

Caleb mỉm cười trước vẻ mặt giả vờ ngây ngô của em. Anh đáp:

“Có người làm bộ không biết gì. Em vừa ăn gian đó. Anh còn chưa phạt em.”

“Em không nhớ gì cả.”

“Lúc nhỏ, là em đã đưa ra quy định ai ăn gian sẽ bị phạt mà?” Caleb nhắc lại cho em nhớ. 

“V-Vậy… anh muốn phạt thế nào đây?” Em hồi hộp ngước nhìn anh, chờ đợi. 

“Thế này thì sao?…” 

Caleb thì thầm. Rồi anh bắt đầu cù lét em. Em vừa giãy giụa vừa la lên. Suýt chút nữa em đã rơi xuống đất, nhưng anh giữ em lại kịp thời và kéo em sát vào mình. Em chống tay lên ngực anh để giữ thăng bằng. 

“Được… Được chưa anh? Bây giờ… chúng ta chơi tiếp được không?” Em thở hổn hển khi nhìn xuống Caleb. Anh lắc đầu.

“Chưa. Vừa nãy mới chỉ là bắt đầu thôi.” 

Em còn đang định phản đối thì Caleb đã nhanh chóng khoá môi em lại. Lũ mèo ảo ở bên kia lại phải chờ thêm một lúc nữa rồi.

14.06.2024

Dệt theo request ẩn danh.

6 bình luận cho “Vận rủi”

  1. Ảnh đại diện Pearlia Foster
    Pearlia Foster

    Cách ứng xử xứng đáng 10đ của Zayne, Xavier & Caleb mỗi khi MC tức giận vì thua trò Kitty Card…:D
    Nhưng còn Rafayel sau trận này khéo phải đổi nghề, chị nhỉ? Ảnh có thể chuyển làm diễn viên, và không chừng thì làm…đòi nợ thuê rồi cũng nên 😀

    1. Ảnh đại diện Kỳ Kỳ

      Ỏ, chúc mừng em đã trở thành người đầu tiên bình luận tại web mới của chị <3 Cảm ơn em rất nhiều và mong em sẽ tiếp tục ủng hộ các fic tại đây ^^

      Chị rất vui khi thấy em thích câu chuyện này. Khi viết chị cũng ráng nghĩ xem các anh sẽ phản ứng thế nào và thêm mắm dặm muối vô cho nó thú vị hơn nè :>

      1. Ảnh đại diện Pearlia Foster
        Pearlia Foster

        Một chút tâm sự với chị Author ^3^
        Thực ra em chỉ định đăng 1 comment thôi, tuy nhiên sau khi em đăng lần 1 (bình luận đầu tiên) thì nó bị trục trặc chút xíu, thành ra em viết tới 2 cái comment luôn T_T nên nội dung có hơi giống nhau ạ.
        Em cũng thật bất ngờ khi là người đầu tiên bình luận cho Fanfic này :O

        1. Ảnh đại diện Kỳ Kỳ

          Ỏ, hông sao nè. Cảm ơn em nhiều :> Em comment đầu tiên trên cả trang web của chị luôn í :)))

  2. Ảnh đại diện Pearlia Foster
    Pearlia Foster

    Sau màn ăn vạ này khéo Rafayel phải đổi nghề chị ạ…
    Ảnh có thể làm diễn viên, không chừng thì làm…đòi nợ thuê rồi cũng nên 😀

    1. Ảnh đại diện Kỳ Kỳ

      Hí hí, Rafayel luôn có một nhân cách rất “drama queen” =)) Theo chị là thế. Mỗi lần viết cho Rafayel và thấy anh ta hờn dỗi cũng rất là vui. Chắc hẳn anh Cá sẽ không làm đòi nợ thuê đâu, nhưng ai mà dám thiếu nợ ảnh cái gì, ảnh sẽ đòi gấp đôi cho xem :>

Trả lời Kỳ Kỳ Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Mình là Kỳ Kỳ,

Ghé thăm những thế giới kỳ ảo mình dệt qua từng con chữ nhé.

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ