Bác sĩ Zayne và em vốn là những người đã quen giấu nhẹm đau đớn vào lòng. Nhưng dịp sinh nhật lần này của anh, em quyết định sẽ học cách san sẻ với anh cả niềm vui lẫn khổ đau.
Zayne x Melissa (OC)
♡ Tags: fluff, sinh nhật, hurt/comfort, slice of life
♡ Dành tặng Melissa Eldridge.

Ánh sáng ấm áp màu vàng cam nhàn nhạt từ lò sưởi soi tỏ căn phòng gỗ, đánh tan màn sương giá trắng muốt đang lăm le bên ngoài ô cửa. Trong không khí, ngoài mùi thuốc ra còn có vị ngòn ngọt như bánh kẹo vừa được lấy ra từ lò. Đợi cho các giác quan mình thức giấc hẳn, Melissa mới nhổm dậy trên giường.
Em nhận ra căn phòng của mình ở nhà của Bác sĩ Noah, nhưng lại không nhớ bằng cách nào mình về được đến đây. Đêm qua, em vừa tổ chức sinh nhật cho người thương của mình ở bên ngoài. Vừa nghĩ đến thì người ấy đã xuất hiện ở cửa ra vào, trên tay là một cốc cà phê còn bốc hơi.
“Em tỉnh rồi à?” Anh đi vào trong phòng và hỏi em. Cánh cửa đóng lại phía sau lưng anh, ngăn tiếng Bác sĩ Noah đang cưng nựng Pie ở bên ngoài tràn vào.
Không đợi Melissa đáp lời, anh đã ngồi xuống bên mép giường. Anh đặt tay mình lên trán em, sau đó làm một số kiểm tra y tế nhanh khác. Đến lúc đó, em mới phát hiện ra vết thương ở bụng mình đã được thay lớp gạc mới.
“Cái này… Bác sĩ Zayne đã biết rồi à?…” Em ngập ngừng hỏi.
“Có điều gì anh nên biết sao?” Zayne rót cho em một ly nước ấm. Gương mặt anh vẫn vẻ điềm tĩnh như thường, nhưng Melissa lại có cảm giác cơn giận của anh có sức tàn phá bằng một trận tuyết lở. Nó sẽ chẳng trút lên đầu em ngay tức thì, nhưng âm ỉ đợi đến lúc vỡ oà ra.
“Em chỉ bị thương nhẹ trong nhiệm vụ lần trước thôi,” em chống chế. “Em đã băng bó cẩn thận rồi mà…”
Zayne chỉ đáp bằng một tiếng “ừm”, sau đó đưa ly nước cho em. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngượng nghịu đến khó mà chịu được. Melissa chẳng thể nào gạt đi cái cảm giác rằng Zayne đang đợi em nói sự thật với anh, và anh đang rất không vui. Sau khi uống nước, em đột ngột nhớ ra:
“Thôi chết!… Đêm qua anh còn chưa kịp thổi bánh kem…”
Hôm qua là sinh nhật của Zayne. Vốn dĩ em đã lên kế hoạch tổ chức ăn mừng ở Linkon, vậy mà anh có việc phải đến khu vực núi tuyết hẻo lánh này. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ gấp rút của mình, em cũng theo anh đến đây. Tuy vậy, em giấu nhẹm chuyện mình bị thương chỉ vì không muốn anh lo lắng. Vả lại, nếu biết em đau ốm, chắc chắn Bác sĩ Zayne sẽ để em lại ở Linkon mà chữa trị.
Zayne đặt tay lên đầu em, xoa nhẹ. “Không sao. Anh đã đem chiếc bánh về rồi. Nó vẫn còn ở trong tủ lạnh đấy.”
“Nhưng dịp quan trọng như vậy mà em lại… Cơ mà chuyện gì đã xảy ra đêm qua vậy?”
Melissa chẳng nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra sau khi em nô đùa cùng Zayne ngoài trời tuyết nữa. Dường như em đã ngất đi trong cơn đau ở vùng bụng. Zayne xác nhận điều em nghĩ:
“Em không khoẻ. Vậy nên anh đã đưa em về đây.”
Quanh căn phòng là thuốc và các thiết bị, dụng cụ y tế. Melissa thầm thắc mắc rằng Zayne đã mang tất cả chúng đến đây, hay là Bác sĩ Noah đã có sẵn từ trước? Dù thế nào thì em cũng thật áy náy khi ngất đi trong lúc đang ăn mừng sinh nhật Zayne.
“Đừng lo lắng gì cả,” anh ủi an. “Hôm nay em cứ ở lại đây nghỉ ngơi nhé.”
Melissa hãy còn muốn nói chuyện với Zayne thêm một lúc nữa. Em muốn hỏi liệu anh có giận em khi đã không đề cập chuyện bị thương trước khi đến đây không. Thế mà Zayne vội vã đứng dậy và ra khỏi phòng.
Hôm ấy, anh không chủ động hôn em trước khi ra ngoài như thường lệ.
*
* *
Pie nằm yên trên sofa, cái đầu lông lá trắng muốt của nó gối lên đùi Melissa. Thiếu nữ nhẹ nhàng vuốt ve nó. Cậu chàng lim dim đôi mắt, ra vẻ tận hưởng lắm.
Vừa thấy Tiến sĩ Noah bước vào, Melissa ngẩng đầu lên chào ông, không quên hỏi han về Zayne.
“Hử? Zayne à? Nó không nói với cháu nó đã ra ngoài làm việc hôm nay hả?”
Melissa lắc đầu. Nhìn thấy vẻ tiu nghỉu của em, Bác sĩ Noah dường như hiểu ngay ra được vấn đề. Ông chỉ tủm tỉm cười, nghĩ thầm trong bụng rằng “Quả nhiên là người trẻ đang yêu.”
“Bác sĩ Zayne có nói gì sau khi đưa cháu về đây hôm qua không ạ?” Melissa thắc mắc.
Vị bác sĩ già nua thả mình xuống chiếc ghế bành trong phòng khách. “Ta không nhớ Zayne có nói gì. Mà lúc đó, ta chỉ thấy được nó lo lắng cho cháu đến thế nào thôi.”
“Vậy ạ?…” Melissa nhìn xuống chú cáo Pie trên đùi mình. Cảm giác có lỗi vì đã che giấu Zayne lại hiện rõ hơn trên gương mặt thiếu nữ.
“Trước khi đến đây, Zayne đã nhờ ta chuẩn bị thuốc men và những thứ cần thiết cho cháu rồi.”
Nghe thế, Melissa ngẩng đầu lên ngay. “Vậy là anh ấy đã biết chuyện cháu bị thương từ trước…”
Thế thì lại càng gay go rồi đây. Bác sĩ Zayne biết chuyện trước khi bắt đầu chuyến đi, thế mà vẫn lặng thinh. Hẳn anh đã quá hiểu cái tính ương bướng của em.
Vì đó chẳng phải là lần đầu tiên chuyện như thế xảy ra.
Rất nhiều năm về trước, khi Melissa vẫn còn là đứa trẻ sống cùng một khu xóm với Zayne, anh tình cờ bắt gặp em ngồi một mình bên vệ đường sau giờ tan học. Gương mặt nhợt nhạt của em và cái bụng đang sôi réo to đến nỗi đầu xóm còn nghe đã nói cho anh biết rằng em đang rất đói.
“Cho em này.” Melissa bé nhỏ ngước nhìn lên. Trong bàn tay của cậu bạn hàng xóm là một bịch bánh quy hình hải cẩu.
“Em… không sao…” Melissa bối rối vì sự xuất hiện của Zayne. Ở khu này hầu như ai cũng đều biết đến anh, vì đâu phải nhà nào cũng có được một đứa trẻ thần đồng như thế. Zayne là con trai của hai vị bác sĩ có tiếng ở thành phố, lại học rất giỏi, thậm chí còn nhảy cóc vài lớp. Đối với Melissa, em vừa ngưỡng mộ anh, lại vừa thấy tự ti về bản thân mình.
Chẳng ít lần, bố mẹ em đã so sánh em với Zayne. Thoạt đầu, Melissa cố không nghĩ nhiều đến chuyện đó, nhưng rồi dần dà, em bỗng thấy mình cũng đang thầm đem bản thân ra đặt lên bàn cân cùng với anh. Và tất nhiên, em thấy thua kém về mọi mặt.
“Em không ăn đâu…” Melissa co chân mình lại và gục mặt xuống đùi. Điều tệ nhất với em lúc này là bị Zayne bắt gặp trong tình trạng hết sức khốn khổ như vậy. Em chẳng muốn người khác lại có thêm cơ hội so sánh em và anh, chỉ để thấy anh tốt bụng ra sao còn em thì chẳng biết cư xử chút nào.
“Em không đói. Cảm ơn.” Em lặp lại một cách lạnh lùng.
Cứ tưởng Zayne sẽ mặc kệ em và quay về nhà mình, thế mà Melissa cảm thấy có ai đó ngồi xuống vệ đường bên cạnh. Tiếng sột soạt của giấy gói bánh bị bóc ra vang lên. Khi ngẩng đầu, em thấy Zayne lại chìa một miếng bánh quy về phía mình.
“Ăn đi trước khi đường huyết của em hạ xuống.” Anh dúi bánh vào tay em mà chẳng để em có cơ hội từ chối nữa.
Đằng nào thì kẹo cũng đã bóc rồi, Melissa vội vã cho nó vào miệng và nhắm tịt mắt lại. Vị ngọt của nó khiến em thấy đỡ hơn một chút. Nắng chiều phủ lên hai đứa trẻ và những chiếc bánh quy mới nướng thơm lừng. Có lẽ cũng từ hôm ấy, em thấy Zayne chẳng hề khó gần chút nào như bọn trẻ khác vẫn nói.
Khi nhớ về thời thơ ấu của mình, Zayne là người bạn duy nhất mà Melissa có thể thoải mái tỏ ra yếu ớt hay dựa dẫm. Đó là thứ xa xỉ ở trong chính ngôi nhà của em. Cứ mỗi khi đau ốm, phản ứng đầu tiên của bố mẹ là bảo em hãy ráng chịu đựng, rằng em chẳng bệnh nặng đến mức phải nghỉ học hay ngừng làm việc nhà.
“Bệnh có một tí thôi mà cũng kêu than.”
“Yếu đuối thế này thì làm nên cơm cháo gì?”
Những lời đó khiến em cất nước mắt vào trong, than vãn cũng chẳng dám nói cùng ai. Chỉ có Zayne luôn lặng lẽ chăm sóc em qua từng viên thuốc, từng chén cháo nóng hổi mà anh hoặc bố mẹ anh tình cờ mang qua chia cho gia đình em. Cứ thế, Melissa tìm được sự an ủi từ những người xa lạ nhiều hơn từ chính người thân của mình.
Nhưng những gì tốt lành thường tan biến mau. Gia đình của Zayne đột ngột chuyển đi. Và Melissa lại học cách chôn giấu mọi vết thương của mình vào bên trong.
Điều này chẳng hề thay đổi khi em lớn lên và gia nhập Hiệp Hội Thợ Săn. Em đã quen dần với những cơn đau, đến mức gần như vô cảm với chúng. Em chẳng còn ai để dựa vào, để than thở rằng mình đau. Khi ốm cũng chẳng có ai đến hỏi han hay nấu cho một chén cháo. Từng ngày dài của Melissa cứ thế trôi đi, cho đến một ngày, Zayne lại xuất hiện trước mặt em.
Bằng một phép nhiệm màu nào đó mà anh trở thành bác sĩ của em. Tình cảm lúc trước được nối lại, càng phát triển thành thứ đẹp đẽ hơn nữa. Nhưng Melissa vẫn chẳng bỏ được thói quen che giấu bệnh tình của mình, ngay cả với Zayne, người nắm rõ sức khoẻ của em còn hơn chính bản thân em.
Trở lại căn nhà gỗ ở vùng Bắc Cực, lời nói của vị bác sĩ đáng kính cứ văng vẳng trong tâm trí Melissa suốt cả buổi chiều hôm ấy: “Cái tính ương bướng thích giấu đau đớn của mình đi này… Cháu và Zayne giống nhau lắm đấy!”
*
* *
Tuyết rơi nhẹ bên hiên nhà. Dự báo thời tiết nói rằng đêm nay sẽ có cực quang. Thế nên Melissa đem chiếc bánh kem em đã cất công chuẩn bị ra, còn trang trí thêm một ít bánh quy và macaron bên trên. Đêm nay nhất định em phải nghe được điều ước của Bác sĩ Zayne.
Ngoài hiên, Zayne đang ngồi một mình. Pie vừa mới bầu bạn cùng anh, song đã nhanh chóng rời đi theo Bác sĩ Noah sau khi Melissa bí mật ra hiệu cho họ, mặc dù điều đó chẳng lọt qua nổi mắt Zayne.
“Em bảo họ tránh mặt là vì chiếc bánh này đó hả?” Khóe môi anh cong nhẹ, rất nhẹ thôi, nhưng đủ để em biết tâm trạng anh đang tốt.
“Thì em muốn bù đắp cho Bác sĩ Zayne chuyện hôm qua mà.” Melissa đáp. “Dù trễ mất rồi, nhưng em tin chắc điều ước của anh năm nay sẽ thành hiện thực.”
Zayne không đáp, chỉ cười. Anh nhìn em một lúc rồi hỏi: “Vết thương của em còn đau không?”
Melissa lắc đầu, nhưng rất nhanh sau đó, em lại nhăn mặt nhíu mày. “Thật ra thì… Vẫn còn đau một chút ạ…”
Dường như câu trả lời đó làm anh bất ngờ lắm. Zayne nắm lấy tay em và dìu em vào trong lòng mình, tiện thể xoa nhẹ phần bụng đang băng bó của em.
“Vậy em đã biết thừa nhận mình đau rồi nhỉ?”
Melissa thở dài. Quả nhiên là anh để tâm chuyện em che giấu vết thương mà.
“Em xin lỗi, Zayne… Em không muốn trở thành gánh nặng của anh mà thôi…”
Yên vị trên đùi Zayne, em cảm nhận hơi thở ấm áp của anh phả vào tai mình từ phía sau. Tông giọng trầm ấm của anh lại vang lên, xua tan cái giá lạnh xung quanh.
“Anh biết em có thể tự chăm sóc cho bản thân mình. Tuy vậy, đôi lúc cũng cần đến sự giúp đỡ của người khác chứ. Đó không phải là gánh nặng, đó gọi là sẻ chia.”
Đan tay mình vào với anh, Melissa mỉm cười. “Chà, nói về chủ đề này thì có phải Bác sĩ Zayne cũng không biết sẻ chia không?”
Đôi mắt xanh xanh pha chút vàng ấm đang nhìn xuống em đầy bối rối. Nhưng hẳn anh biết em đang nói đến chuyện gì.
“Anh cũng hay giấu em chuyện Evol của anh thi thoảng không ngoan ngoãn nghe lời kia mà. Chắc là Bác sĩ Noah nói đúng. Chúng ta giống hệt nhau ở khoản này.”
Đến đây thì Zayne không thể chối quanh co được nữa. Rõ ràng anh luôn khuyên bệnh nhân của mình phải đến bệnh viện theo dõi thường xuyên, phải báo cáo lại mỗi khi đau yếu, thế mà bản thân thì luôn miệng bảo chuyện của mình chẳng đáng bận tâm.
“Chính vì vậy mà Bác sĩ Zayne không thể giận em mãi được, phải không?” Melissa nói thêm. Tiếng cười khúc khích của em hoà vào tiếng gió đêm. Tuyết đã ngừng rơi và trên nền trời, những dải sáng màu xanh lục bắt đầu xuất hiện. Zayne vẫn ôm chặt em từ phía sau, và em cảm nhận được những chiếc hôn nhẹ anh gửi lên tóc mình.
“Ừm,” anh thì thầm. “Anh chưa bao giờ giận em. Anh chỉ đang nghĩ cách làm thế nào để em bỏ thói quen xấu này đi.”
Đợi một lúc, Melissa chỉnh lại tư thế ngồi để em có thể nhìn thấy Zayne. Em nói: “Nếu bây giờ chúng ta tạo thêm một điểm chung khác nữa thì sao? Chẳng hạn như đừng giấu nhau chuyện bị thương hay đau đớn nữa. Chúng ta có thể san sẻ với nhau không chỉ niềm vui mà còn nỗi đau nữa.”
Bác sĩ Zayne nâng niu bàn tay em. “Được,” anh đáp, xoa nhẹ tóc em và mỉm cười. Anh hướng mắt về phía chiếc bánh kem trên bàn, đáp: “Lúc nãy em bảo điều ước của anh năm nay chắc chắn sẽ trở thành hiện thực. Anh còn chưa kịp thổi bánh, thế mà nó đã thành sự thật rồi đấy.”
Dưới ánh sáng của cực quang phương Bắc, đôi tình nhân trao cho nhau một nụ hôn như thể xác nhận một giao kèo mới của họ.
-Hết-


Để lại một bình luận