Chuyện về Octoday và cái cây của nó.
Cảm hứng từ thẻ Vinesurge Instinct.

Con Robot Và Cái Cây
Rất lâu về trước, đã từng có một câu chuyện ở hòn đảo trôi nổi trên mây mang tên Viện nghiên cứu Thực vật số Chín.
Câu chuyện đó bắt đầu khi một nhóm thực vật học được cử đến đây. Cùng đi với họ còn có một số người máy hỗ trợ. Đứng đầu nhóm nghiên cứu là Tiến sĩ Sanford, và phụ tá của ông là một chú robot nhỏ với đôi chân ngắn ngủn. Tên nó là Octoday.
Octoday tò mò về thế giới xung quanh đảo, về tất cả những thứ mà Tiến sĩ Sanford cùng đồng đội đang ngày đêm mày mò. Nhiệm vụ của họ là phát triển các loài thực vật đã và chưa từng được biết đến, với niềm mong mỏi rằng một ngày nào đó, chúng sẽ hình thành một hệ sinh thái tự duy trì được và phủ kín màu xanh trên bầu trời. Octoday tò mò lắm, nó đã lật đi lật lại mọi thông tin có trong màn hình được gắn bên trong cái đầu tròn vo của mình, nhưng nó chẳng tìm được bằng chứng xác thực cho việc cây cối có thể phát triển trên không cả. Tuy vậy, nó và tất cả các nhà thực vật học ở Viện nghiên cứu Thực vật số Chín này đều mang hy vọng rằng dự án của họ sẽ thành công. Tất nhiên, Octoday không thật sự hiểu hy vọng là gì vào lúc ấy, vì nó chỉ là một con robot mà thôi. Nhưng nó luôn nghe lời Tiến sĩ Sanford, khi ông nói với nó điều gì thì chắc chắn đó là sự thật.
Nhưng rồi, viễn cảnh tươi đẹp đó đã không thể xảy ra. Dự án bị hủy bỏ trước khi những hạt giống đầu tiên kịp nảy mầm. Octoday vẫn còn ghi lại trong bộ nhớ của nó cái ngày mà Tiến sĩ Sanford báo tin cho đội của mình. Và, nó chắc chắn rằng trên màn hình LCD được gắn ở đầu nó đã hiện hữu một đường cong đi xuống để thể hiện sự buồn bã mà nó không thật sự cảm thấy.
Hai tuần sau đó, cả nhóm nghiên cứu chia nhau những hạt giống bé tẹo và tản ra khắp đảo. Họ gieo toàn bộ trái tim và khối óc của mình xuống xung quanh đảo như một lời tạm biệt.
Octoday đứng bên Tiến sĩ Sanford ở khoảng đất họ dùng làm sân bay. Nó ngước nhìn theo từng cái bóng áo trắng rời đi, mang theo các robot bạn của nó biến mất vào trong những cỗ tàu bay to lớn và vút lên bầu trời, bỏ lại hòn đảo toàn đất trống này. Sau cùng, chỉ còn lại nó và Tiến sĩ Sanford.
“Đã đến lúc ta phải đi rời đi rồi, Octoday ạ,” Tiến sĩ Sanford nói với con robot.
“Ngài chưa cập nhật nhiệm vụ của tôi ngày mai, thưa tiến sĩ.” Octoday nói bằng cái giọng đều đều quen thuộc như mọi con robot khác, nhưng nó tự cho rằng mình đã thêm một chút nhấn nhá cho giống con người hơn.
Tiến sĩ Sanford mỉm cười với nó. Ông đã thu dọn hết tất cả giấy tờ cần thiết vào trong cái cặp táp của mình. “Từ ngày mai, nhiệm vụ duy nhất của mi là ở lại đây canh giữ hòn đảo này.”
Octoday lướt qua một loạt các mệnh lệnh hiển thị trong đầu, nhưng nó không tìm ra bất cứ điều gì cho nó biết nó cần phải làm thế nào tiếp theo.
“Thưa tiến sĩ?” Màn hình LCD của nó hiện lên vẻ mặt bối rối. Đó là một trong các tính năng mà Tiến sĩ Sanford từng nâng cấp cho nó. Ông nghĩ rằng một con robot đồng hành nên có chút cảm xúc, thay vì một cái máy chỉ biết tuân theo mệnh lệnh.
“Mi sẽ không theo ta về Skyhaven, Octoday ạ,” Tiến sĩ Sanford giải thích. “Mi sẽ ở lại đây. Thế thôi. Đó là tất cả lệnh từ cấp trên.”
Sáng hôm sau, Octoday theo chân Tiến sĩ Sanford ra phi trường vắng lặng. Khi con tàu bay của ông xuất hiện ở đường chân trời, con robot mới lên tiếng:
“Tiến sĩ Sanford. Tôi phải làm gì tiếp theo khi không còn mệnh lệnh nữa?”
Ông nhìn nó hồi lâu. Có lẽ ông nên tắt nó đi và để nó ngủ yên ở nơi này, nhưng sau những ngày tháng tự tay mình nâng cấp cho nó, dường như ông không nỡ làm thế. Tiến sĩ Sanford cho tay vào túi áo mình và lấy ra hạt giống duy nhất còn sót lại.
“Đây. Ta sẽ trao cho mi hạt giống này. Nhiệm vụ của mi là gieo trồng nó như cách chúng ta đã làm, và xem thử nó sẽ phát triển thế nào nhé.”
Octoday nhìn hạt giống rơi vào phần kim loại được nó dùng làm “tay”.
“Thưa tiến sĩ,” nó lại cất tiếng. “Tôi cần báo cáo với ngài mấy lần một ngày? Vào khoảng thời gian nào?”
Tiến sĩ Sanford nhìn con robot hồi lâu. Trong mắt ông hiện rõ sự lưu luyến. Nhưng ông không thể làm trái lời cấp trên được. Điều duy nhất ông có thể làm là để lại hy vọng của mình ở đây, trao nó cho Octoday.
Ông đặt tay lên phần đầu tròn vo cưng cứng của nó và nói: “Không cần báo cáo, Octoday ạ. Ta mong rằng một ngày nào đó mi có thể thay ta nhìn thấy nó nảy mầm. Như thế là đủ.”
Con tàu bay đến và mang Tiến sĩ Sanford đi. Kể từ ngày hôm đó, Viện nghiên cứu Thực vật số Chín chỉ còn lại Octoday.
Nhưng nó không một mình. Nó có cái cây mà Tiến sĩ Sanford để lại. Đó là nhiệm vụ của con robot, trông nom hạt giống nhỏ bé này đến khi nó trưởng thành và đơm hoa. Octoday gieo hạt giống vào một chậu hoa thật to, ngày ngày chăm bẵm tưới nước, vun đất… Thi thoảng, nó sẽ đem cái cây ra ngoài đứng cạnh mình khi nó ngẩng lên cao, cố gắng bắt bất kỳ tín hiệu nào từ tàu bay lân cận và mong rằng một trong số đó sẽ mang Tiến sĩ Sanford quay về.
Ngày này qua tháng nọ, những hạt giống mà đội nghiên cứu rải trên hòn đảo bay bắt đầu nảy mầm. Ban đầu chúng chỉ là những thân xanh mềm mại, nhưng rồi một thời gian sau đó, chúng phát triển thành những cái cây to lớn, những bụi lá xum xuê, những đóa hoa thật rực rỡ. Hạt giống của Octoday cũng dần nảy mầm. Con robot ghi chép lại mọi thứ, vì dù Tiến sĩ Sanford đã bảo nó không cần phải báo cáo, nó vẫn muốn đem quá trình này chia sẻ với ai đó. Bất kỳ ai.
Thế mà năm này nối năm kia trôi qua, hòn đảo này cũng như sự tồn tại của con robot và của cái cây đã hoàn toàn bị lãng quên.
Ngày xxx, hạt giống mà Tiến sĩ Sanford để lại cho tôi đã nảy mầm…
Ngày xxx, cái mầm đã cao thêm mười xăng-ti-mét…
Ngày xxx, chiếc lá xanh đầu tiên của cái cây đã xuất hiện…
Ngày xxx, dường như cái cây không còn cao thêm nữa…
…
Ngày xxx, tôi cam đoan rằng mình đã chăm sóc cái cây rất kỹ, nhưng có vẻ nó bị thiếu dinh dưỡng và không thể phát triển hơn được…
Những dòng chữ trong đầu Octoday vụt qua rồi tắt hẳn. Báo cáo của nó hôm nay cũng hệt như tháng trước, cái cây của nó đã chững lại được một thời gian rồi.
Con robot đã xem hết mọi hồ sơ còn tồn lại trên đảo. Nó thử mọi cách nhưng cái cây vẫn chỉ đến thế, không thể lớn hơn, cũng chẳng thể nở hoa như mọi hạt giống khác ở trên đảo. Nó muốn đến tham vấn Tiến sĩ Sanford, nhưng không có cách nào liên lạc với thế giới bên ngoài. Mạng nội bộ của nó cũng chẳng thể tải về các thông tin nằm quá giới hạn truy cập của đảo. Octoday có nhiều giả thuyết, song nó cho rằng lý do thích hợp nhất cho việc này chính là lý do mà dự án của Tiến sĩ Sanford bị hủy bỏ: thực vật một khi đã rời khỏi mặt đất để lên không trung thì sẽ chẳng còn có thể phát triển được nữa.
Nhưng việc các hạt giống mà đội của ông để lại trên đảo năm xưa đã sinh sôi nảy nở chính là minh chứng cho điều ngược lại, dù chúng chỉ phát triển đến mức nhất định rồi ngừng hẳn. Chúng không lớn thêm một khi đã tràn lan khắp đảo. Cứ như thể thời gian đã bỏ qua nơi này, bỏ qua cái cây và Octoday. Nhưng con robot vẫn rất cần mẫn tiếp tục nghiên cứu của người chủ cũ. Nó hay đọc lại hồ sơ của nhóm các nhà thực vật học năm xưa, và nói với cái cây rằng:
“Tôi sẽ tìm ra cách giúp em nở hoa.”
Thực vật không thể đáp lời như con người được, nhưng Octoday quả quyết rằng nó đã bắt được tín hiệu từ mấy cái lá xanh đung đưa như thể đang cảm ơn nó. Tiến sĩ Sanford từng nói rằng nếu trò chuyện với một cái cây mỗi ngày, nó chắc chắn sẽ phát triển tốt. Octoday đang làm theo lời ông.
“Cùng nghe nhạc một chút nhé?” Con robot hỏi cái cây. Tiếng nhạc du dương được cất lên ngay sau đó từ bộ loa của Octoday. Nó tựa mình vào chậu cây, cùng ngắm nhìn một ngày nữa đã tàn trên hòn đảo ở bên rìa thế giới.
Nhiều năm sau đó, Octoday bất chợt bắt được tín hiệu của một con tàu lạ đang rơi xuống Viện nghiên cứu Thực vật số Chín. Nó đến gần xem thử thì chỉ thấy hai người đang đi ra từ con tàu vừa phải hạ cánh khẩn cấp. Con robot không nhận ra con tàu này, trông thứ đó tân tiến hơn hẳn các loại mà nó từng thấy. Hai người trẻ kia cũng không phải là Tiến sĩ Sanford. Người con trai cao lớn dường như là phi công, còn cô gái thấp bé hơn đi cùng lại có giọng nói vô cùng mềm mỏng khi cô đi quanh và quan sát những cái cây. Dường như cô có một sự thích thú đặc biệt với thực vật trên đảo, và ánh mắt cô gợi nhớ đến những nhà nghiên cứu năm xưa mà Octoday đã không còn gặp lại.
Phi công và Nhà thực vật học khám phá quanh đảo, và họ nhanh chóng nhận ra sự hiện diện của Octoday. Con robot đã cố chạy trốn nhưng đôi chân ngắn ngủn đã cản bước nó. Sau cùng, nó bị tóm lại bởi lực từ cánh tay mạnh quá sức một con người bình thường. Con robot quét nhanh qua người đàn ông đang giữ nó, và sớm nhận ra lớp kim loại dày bên dưới lớp da mà nó chẳng thể phát hiện sự sống.
Anh ta có một phần giống nó. Một phần máy móc. Nhưng lực nắm của anh có phần mất kiểm soát, như thể cánh tay không nghe lời anh ta lắm. Octoday vùng ra khỏi anh, nhưng nó không chạy trốn nữa. Nó thấy mình không cần phải làm thế.
Phi công chất vấn Octoday đủ thứ về hòn đảo, còn Nhà thực vật học thì dịu dàng hơn. Cô bảo rằng cả hai phải hạ cánh khẩn cấp trên đảo này vì sự cố trên tàu bay, và nhờ đến sự giúp đỡ của nó. Đã từ rất lâu rồi chẳng còn ai cần đến Octoday nữa. Có lẽ nó hơi nhớ việc được sai vặt. Chính vì thế mà nó đồng ý giúp đỡ họ. Đổi lại, Nhà thực vật học hỏi nó liệu cô có thể làm gì trong khi ở đây. Octoday gợi ý cả hai người họ đi tìm cái suối nước nóng trên đảo mà Tiến sĩ Sanford từng nói ở đó có loại đất rất tốt cho việc trồng trọt. Chậu cây của nó đang rất cần loại đất ấy.
Nhà thực vật học cùng Phi công của cô đi ngay. Cô liên tục đi khám phá và xuýt xoa trước bất kỳ loại thực vật nào mình mới nhìn thấy lần đầu tiên. Phi công luôn đi theo sau với một nụ cười, thi thoảng bình luận hoặc nói gì đó khiến cả hai cùng khúc khích với nhau. Octoday đã không nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả, hay tiếng cười đùa như thế quá lâu rồi. Và khi nó nhìn theo bóng họ khuất sau những tán cây um tùm xa xa, nó bí mật phát lại những thước phim nó lưu giữ trong bộ nhớ của mình, về cái ngày mà đội nghiên cứu của Tiến sĩ Sanford còn ở đây.
Trong lúc Octoday giúp cả hai người kia sửa tàu, Nhà thực vật học đan một chiếc vòng từ hoa trên đảo và đội lên đầu nó. Cô nói đó là món quà dành tặng nó vì sự giúp đỡ của nó. Octoday chưa bao giờ được tặng thứ gì, ngoài hạt giống từ Tiến sĩ Sanford mà nó vẫn cho rằng đấy là nhiệm vụ của mình. Nhưng Octoday vẫn chăm sóc cái cây kể cả khi không có mệnh lệnh, kể cả khi không ai tán thưởng nó.
“Octoday,” Nhà thực vật học luôn gọi nó bằng chất giọng mềm dịu. “Cậu có muốn tôi thử làm cái cây này lớn lên hơn không?”
Octoday nhìn cô gái. Nó vừa được cho biết rằng cô có khả năng làm cho bất kỳ cái cây nào mọc lên bằng thứ năng lực được gọi là Evol. Nhưng nó đáp: “Nếu cô làm thế, thưa quý cô, thì chính cô mới là người giúp nó phát triển. Không phải tôi. Tôi sẽ chẳng có gì để báo cáo lại với Tiến sĩ Sanford cả.”
Nhà thực vật học mỉm cười, “Tôi đoán cậu sẽ nói thế.” Cô xoa nhẹ lên đầu con robot một cái. Bàn tay cô mềm mại hơn Tiến sĩ Sanford rất nhiều khi ông làm điều tương tự với nó nhiều năm về trước, riêng sự ấm áp thì lại giống nhau.
“Vậy thì chúng tôi sẽ giúp cậu mang đất ở suối nước nóng về,” Phi công lên tiếng. Anh đang cài trên mớ tóc sẫm màu một bông hoa từ Nhà thực vật học. Tóc của cô cũng được tô điểm bằng những đoá hoa cùng loại.
“Được.” Octoday đáp. “Tôi sẽ chờ ở đây.”
Cả hai đi gần một ngày trời. Có chút mưa giông ngày hôm ấy nhưng quá trình tìm kiếm đất tốt của họ không bị ảnh hưởng nhiều lắm. Octoday thấy họ trở về vào hoàng hôn, gò má của Nhà thực vật học còn ủng đỏ hơn cả ráng chiều.
Họ vun vén lớp đất từ suối nước nóng vào cái cây của Octoday. Đôi mắt trên màn hình LCD của nó sáng lên.
Chuyến đi của Nhà thực vật học và Phi công không chỉ mang về mỗi đất, mà còn có quyển ghi chép màu vàng đã cũ nát của Tiến sĩ Sanford. Nhà thực vật học đưa nó cho Octoday. Nó nhận ra ngay.
“Sổ tay của Tiến sĩ Sanford!”
Giờ thì Octoday có lẽ đã biết được cảm giác gặp lại cố nhân mà Tiến sĩ Sanford từng đề cập. Hoặc nó cho là vậy. Nó cầm lấy quyển sổ từ tay Nhà thực vật học trong khi cô nói:
“Tôi nghĩ cậu sẽ muốn cất giữ thứ này.”
“Tôi sẽ giữ gìn nó cẩn thận cho đến ngày Tiến sĩ Sanford quay về.”
Sau khi lời nói của Octoday được bật ra, hòn đảo lại chìm trong thinh lặng. Nhà thực vật học nhìn về phía Phi công. Mái tóc của anh, thứ được cô dùng để mô tả là cảm giác “bông xù” cho Octoday đang rối tung lên và phủ xuống trán khi anh cúi người về phía nó.
“Nếu ông ấy không quay về thì cậu sẽ làm gì với cái cây?” Anh hỏi.
Octoday im lặng một lát. Màn hình LCD của nó hiển thị gương mặt đăm chiêu được tạo thành từ những khối vuông nhỏ đơn sắc. Đã quá lâu rồi, nó thừa biết Tiến sĩ Sanford không thể quay lại, và nó không thể rời khỏi đây. Người chủ của nó có lẽ chẳng còn có thể nhìn thấy hòn đảo đã từng là tâm huyết cả đời ông nữa.
Sau cùng, Octoday đáp: “Tôi sẽ tiếp tục chăm sóc cái cây này. Tôi phải nhìn thấy nó nở hoa.”
Phi công gõ nhẹ lên đầu con robot, ở chỗ vòng hoa của Nhà thực vật học không che phủ hết. Anh chạm vào nó bằng cánh tay nhân tạo của mình, nhưng với một lực rất nhẹ, được kiểm soát một cách hoàn hảo. Octoday có thể nhận ra rằng cánh tay đó của anh đã được sửa chữa, có thể trong lúc họ không có ở đây.
Phi công cười và siết nhẹ tay Nhà thực vật học. “Thế thì tôi nghĩ cậu đã tìm thấy mục đích thật sự của mình rồi, và đó chẳng phải một mệnh lệnh đâu.”
Octoday cho rằng Phi công nói đúng. Cả đêm đó nó ngồi bên cái cây, kể lại những chuyện đã xảy ra trên đảo cho họ nghe. Khi bình minh lên cũng là lúc Phi công và Nhà thực vật học nói lời tạm biệt với nó.
“Cảm ơn cậu đã giúp đỡ chúng tôi,” Nhà thực vật học ôm lấy nó. Dù Octoday không thể cảm nhận được mùi hương, song nó ngỡ mình đã ngửi thấy mùi hoa trên người cô.
Phi công thì chẳng tỏ ra thân thiết với nó như vậy. Dẫu sao nó cũng chỉ là một con robot. Nhưng anh vỗ nhẹ lên đầu nó một cái. Trước khi cả hai người họ lên tàu, Octoday đã gọi họ lại.
“Chờ đã! Hai người có thể… mang cái cây này đi không? Hãy mang nó đến nơi mà nó thuộc về ấy.” Octoday nhìn Nhà thực vật học. “Tôi biết cô có thể chăm sóc cho nó thật tốt với khả năng của mình.”
Nhà thực vật học ngạc nhiên lắm. Cô hỏi: “Cậu không muốn nhìn thấy nó trưởng thành và nở hoa sao?”
“Tôi muốn chứ. Nhưng tôi đã cân nhắc điều này thật lâu trước khi hai người đến.” Trông Octoday có vẻ buồn bã, màn hình LCD của nó hiển thị như vậy. “Tôi và cái cây quá khác biệt. Cô thấy đó, tôi chỉ là một con robot được tạo ra, không phải sinh vật sống thực thụ. Tôi sẽ không thể nào chăm sóc nó như một con người được. Nó sẽ phát triển tốt hơn khi không phải ở đây với tôi.”
Trước khi Nhà thực vật học kịp nói gì thì Phi công đã lên tiếng: “Được. Chúng tôi sẽ mang nó đi.”
Cô quay sang nhìn anh với sự ngạc nhiên còn lớn hơn khi cô nghe Octoday nói nó muốn họ mang cái cây đi cùng.
Phi công đến gần chậu cây, và ngay khoảnh khắc anh nhấc nó lên, hàng loạt tiếng bíp bíp phát ra từ Octoday. Biểu cảm trên màn hình LCD của nó thay đổi liên tục đến hoa mắt. Sau khi tự vỗ vào mình mấy phát, nó nói:
“Xin thứ lỗi vì cô cậu đã phải chứng kiến chuyện vừa rồi. Điều này chưa từng xảy ra với tôi trước đây. Có lẽ tôi đã bị… hỏng.”
Phi công đặt chậu cây xuống và cười. “Tôi không nghĩ cậu bị hỏng đâu, Octoday ạ. Cậu chỉ quyến luyến cái cây này và không muốn rời xa nó thôi.”
Gương mặt ảo của Octoday vô cùng bối rối. “Quyến luyến?”
Phi công khom người xuống để vừa tầm nhìn của nó. Anh nói thêm:
“Cậu có tình cảm với cái cây này. Chính vì thế mà cậu không nỡ để nó đi. Nhưng không sao cả, đừng nghĩ quá nhiều làm gì. Cái cây của cậu mạnh mẽ hơn cậu tưởng đó.”
“Đúng vậy,” Nhà thực vật học cũng khom người bên cạnh Phi công. “Cái cây chỉ cần thêm một chút thời gian nữa để trưởng thành, và cho cậu thấy những bông hoa xinh đẹp nhất của nó.”
Phi công tiếp lời: “Tin tôi đi. Khi mà cậu có thể ngắm nhìn nó trưởng thành mỗi ngày, nó sẽ mang lại niềm vui mà không gì có thể sánh bằng. Cậu sẽ trân trọng từng phút giây ở bên cạnh nó. Và rồi, cậu sẽ nhận ra rằng cả hai là một phần không thể tách rời trong đời nhau.”
Nói xong những lời ấy, Phi công nhìn Nhà thực vật học. Đôi mắt của cô long lanh như thể những hạt nước mắt đang chờ được rơi xuống. Nhưng cô không khóc. Cô đang mỉm cười.
Octoday nhìn theo hai người họ tay trong tay bước vào tàu bay. Nó và cái cây ngắm con tàu được nâng lên cao rồi vút đi giữa những tầng mây trắng, về hướng mặt trời.
Octoday ngẫm nghĩ về những gì mà Phi công đã nói với nó trong suốt quãng thời gian dài sau đó. Tình cảm là thứ mà một con robot không nên có với một cái cây. Nhưng dù đó là gì đi chăng nữa thì điều mà nó nghĩ về cái cây sẽ không thay đổi. Nó sẽ tiếp tục dành phần thời gian còn lại của mình, chừng nào nó vẫn còn hoạt động, để chăm sóc cái cây.
Nó sẽ đợi được đến ngày cái cây nở hoa, như lời Nhà thực vật học nói, và đáp lại tình cảm của nó.
°❀⋆.ೃ࿔:・°❀⋆.ೃ࿔:・
Giọng đọc của người con gái ngừng lại. Cô hơi xoay ra phía sau, khẽ ngước lên nhìn người đang ôm lấy mình.
“Câu chuyện đến đây là hết.”
Cánh tay có phần nặng nề của anh đặt lên đùi cô khi anh kéo cô lại gần hơn. Ngồi trong lòng anh, giữa vườn hoa, cô đã đọc hết câu chuyện về chuyến đi lý thú của họ. Một chuyến nghỉ mát bị chệch điểm đến, nhưng đã giúp họ có được cuộc phiêu lưu vô cùng đặc biệt ấy.
“Lần tới anh có thể thử nâng cấp cho Octoday tính năng khen ngợi,” anh nói, hôn nhẹ lên tóc cô. “Chắc chắn cậu ta sẽ rất thích câu chuyện của Lunaire cho mà xem.”
“Chuyện của chúng ta,” cô sửa lại. “Nếu không phải nhờ nét chữ, có lẽ em sẽ chẳng phân biệt được đâu là phần em viết, đâu là phần anh thêm vào đấy, Caleb ạ.”
Lunaire vuốt phẳng lại trang sổ tay chi chít ghi chú của họ. Chữ của anh và chữ của cô đan xen với nhau, dệt ra một câu chuyện mà cả hai đã cùng nhau trải qua. Caleb ôm chặt cô hơn nữa. Gió thổi qua khu vườn của họ, mang theo chút nắng rải trên những luống hoa được mang về từ một hòn đảo trên mây.
Anh nói, “Vậy thì không cần phải phân biệt nữa. Của anh hay của em đều như nhau cả. Đây là phần ký ức chung của chúng ta, cũng như vô số trải nghiệm khác mà chúng ta làm cùng nhau.”
Bàn tay được tái tạo lại bởi công nghệ sinh học của Caleb đan vào với Lunaire, hoàn hảo như chúng vốn luôn như thế. Gió lại nổi lên, lật ra một trang mới tinh chưa vương dấu mực trong quyển sổ, chờ đợi được lấp đầy bởi một cuộc phiêu lưu mới của cả hai.



Để lại một bình luận