Hướng dẫn cách hớp hồn nàng Thợ Săn kiều diễm

ೀ Giới thiệu: Khi anh ấy bắt đầu tìm hiểu gu yêu đương của em qua mấy quyển tiểu thuyết mà em thích đọc.

Gồm các phần theo thứ tự: Rafayel, Xavier, Zayne, Caleb.

ೀ Tags: fluff, ngọt, sến, trêu chọc, roleplay (cùng Rafayel), ghen tuông (Xavier vs Lumiere), các trope truyện ngôn tình.

ೀ Độ dài: 5k

Rafayel

“Ngươi vừa mới làm cái gì vậy?! Đó là nụ hôn đầu đời của ta!”

Nàng công chúa thốt lên. Sau đó nàng lấy tay che miệng, và giấu mặt mình đi trong lớp khăn che vừa bị gỡ xuống.

Nhân ngư điển trai với phần ngực trần lộ ra bên dưới làn nước nở một nụ cười ba phần lạnh lùng bảy phần quyến rũ. Chàng áp sát vào Công chúa và nói:

“Giờ thì nàng là của ta.”

Quyển sách trong tay Rafayel lăn từ sofa xuống sàn trong khi anh bắt đầu cười khùng khục, thậm chí bò lăn ra đó. Em tức giận nhặt quyển sách lên, gấp nó lại phẳng phiu và nói:

“Anh dừng lại đi.” 

Rafayel lấy tay bụm miệng cười. Mắt anh long lanh nước, hai má ửng lên, bụng anh bắt đầu đau vì cười quá nhiều. Anh ngả hẳn mình nằm lên trên ghế và nhìn em.

“Công chúa điện hạ của ta, nàng có sở thích đọc những thứ ngớ ngẩn như vậy à?” 

Rafayel nhại lại cách đối thoại trong quyển truyện, càng chọc em tức điên hơn nữa. Em ném cho anh một cái liếc.

“Hừm.” Em nắm chặt quyển sách trong tay. Kể từ khi thấy em đọc quyển tiểu thuyết lãng mạn lấy cảm hứng từ truyền thuyết Lemuria, Rafayel đã không ngừng trêu chọc em bằng cách tự diễn lại những cảnh được viết trong truyện, nhưng theo cái cách đầy châm biếm khiến em đỏ mặt vì xấu hổ. 

“Công chúa điện hạ, nàng đi đâu thế?” Rafayel chụp lấy tay em khi em xoay người toan bỏ đi. “Nàng đừng quên rằng bây giờ, nàng đã là của ta.”

Rafayel cố nén một tràng cười nữa. Em giận dỗi vùng ra khỏi bàn tay anh. 

“Anh xin… xin lỗi…” Rafayel hắng giọng. Cuối cùng anh cũng quyết định dừng cái trò trẻ con này lại. “Nhưng mà ngoài một số thứ gần đúng với truyền thuyết Lemuria, những thứ còn lại quá… sến súa. Tác giả đã để trí tưởng tượng đi quá xa.”

“Anh đang xúc phạm sở thích của người khác đấy!” Em chau mày đáp. “Em thích đọc những câu chuyện tình yêu sướt mướt như thế thì sao chứ?”

Rafayel nhìn em với vẻ mặt như vừa bị tổn thương. Người bị chọc tức là em, nhưng sao người dỗi hờn giờ lại là anh rồi?

“Nếu em muốn tìm hiểu về Lemuria, cứ trực tiếp hỏi anh không phải tốt hơn sao? Em đâu cần phải đọc mấy câu chuyện như vậy.”

Quyển sách trong tay em có tên Nụ hôn Lemurian. Câu chuyện mà nó kể xoay quanh nhân ngư đẹp trai và nàng công chúa mà anh ta phải phục tùng. Ban đầu, em được Tara giới thiệu nên mới tò mò đọc thử. Rồi em bị cuốn vào những yêu – hận trong đó, như thể đó là câu chuyện của em ở một kiếp khác vậy. 

Rafayel thì lại ghét nó. Nhưng em không hiểu, nếu đã không thích sao anh lại đọc chăm chú hơn cả em? Ngay cả khi anh đem những cảnh có trong truyện ra để trêu ghẹo em đến đỏ mặt tía tai, phải thừa nhận sự thật rằng anh đọc và hiểu nó còn sâu sắc hơn cả em.

Có lẽ vì anh là một Lemurian. Có lẽ vì anh đã từng biết đến một câu chuyện tương tự thế này ở đâu đó trong dòng thời gian đằng đẵng của mình. Em không rõ anh đã sống bao lâu rồi, cũng chỉ biết rất ít về Lemurian. Quả thực, khi mua quyển sách này, em đã mong đợi rằng nó tiết lộ cho em nhiều điều về anh hơn chính anh chịu nói ra.

Đột nhiên, em nảy ra một ý tưởng trong đầu. Em không cố vùng thoát khỏi bàn tay Rafayel nữa. Ngược lại, em cúi mình xuống gần anh hơn và thậm chí không để anh có cơ hội ngồi dậy. Bàn tay em đặt lên ngực Rafayel, ấn nhẹ anh xuống sofa.

“Vậy thì, ngươi sẽ kể cho công chúa dấu yêu của ngươi nghe mọi bí mật về Lemuria chứ?”

Em điều chỉnh giọng nói của mình sao cho thật lạnh nhạt, thật cao ngạo như nàng công chúa trong câu chuyện. Ánh mắt em giữ chặt Rafayel để anh không thể ngó lơ. Sự thay đổi đột ngột trong thái độ em khiến anh mất cả hồn.

“Em… Em làm gì vậy?”

“Đó là cách ngươi nói chuyện với một công chúa sao?”

Em tỏ vẻ không hài lòng, và trước khi Rafayel toan vùng dậy, em quyết định ngồi hẳn lên người anh.

“Oái! Đau!” Anh la lên. “Nặng quá! Em đi xuống đi!” 

“Hỗn xược!” Em nắm lấy cằm của Rafayel để anh ngoan ngoãn nằm im tại chỗ. “Ta sẽ cho người lột vảy ngươi vì dám sỉ nhục cân nặng của ta thế này.”

Anh hừ lạnh một tiếng trong khi vẫn bị em ghìm xuống ghế. “Quá đáng thật! Em đang bắt nạt anh đó!”

“Đây không phải là cảnh yêu thích của anh trong truyện đó sao? Công chúa ngồi lên người nhân ngư khi anh ta định bỏ trốn? Em chỉ đang giúp anh một tay thôi, vì thấy anh nhập vai nhân vật trong truyện quá mà.”

Vẻ mặt sưng sỉa của Rafayel đem đến cho em chiến thắng ngọt ngào. Anh quay mặt đi, trông như thể bị em bắt nạt ấm ức lắm vậy. Anh nói:

“Tốt nhất là em đừng nên đọc mấy cái truyện như vậy nữa!”

Em dùng tay vỗ nhẹ lên má anh khi anh phồng chúng lên như một đứa trẻ. Hài lòng, em đứng dậy và nói:

“Tha cho anh đấy. Lần sau đừng có bày trò trêu ghẹo em.”

Nhưng Rafayel lại tỏ một vẻ thất vọng thấy rõ. Anh siết lấy cổ tay em.

“Chỉ thế thôi à?”

“Hả?” 

“Em định bỏ đi thật à?” Anh càu nhàu. “Em chẳng tận tâm với vai diễn của mình gì cả.”

Rafayel ngồi dậy thật nhanh, sau đó anh kéo em ngã xuống sofa và chỉ trong một cái chớp mắt, em đã lọt thỏm trong lòng anh. “Nếu đã muốn nhập vai thì phải làm cho trót chứ.”

Ngón tay thon dài của Rafayel trượt trên sống mũi em, rồi dừng lại ở đôi môi. Em như nín thở, nhìn anh đầy mong chờ.

“Công chúa điện hạ cả thèm chóng chán vậy sao?”

Em nở một nụ cười, nhớ những cảnh thân mật của hai nhân vật chính trong truyện. Đôi lúc, em đã đặt bản thân mình và Rafayel vào đó kia mà. Thật không tin được rằng điều này đang thực sự xảy ra.

“Ngươi sẽ làm gì để tiêu khiển cho ta đây?”

Giọng em lảnh lót vang lên. Gương mặt Rafayel bị ngón tay em chọt đến đỏ ửng, và em có thể nghe thấy tiếng tim anh đập đầy hỗn loạn bên tai mình. 

“Ta có thể đáp ứng mọi ước muốn của nàng.” Rafayel giữ lấy tay em đặt trên ngực mình, rồi bắt đầu hôn em. Trước tiên là ở tóc, rồi trán, nụ hôn kéo dài nơi chóp mũi, sau cùng anh dừng lại một chút ở đôi môi. “Ta còn có thể khiến nàng quên hết những thứ sến sẩm mà con người viết về Lemurian trong quyển sách kia.”

Ngón tay Rafayel tách nhẹ môi em ra một chút. Nhưng anh vẫn để em chờ đợi. 

“Xét cho cùng thì, Công chúa điện hạ đâu có cần một tác phẩm hư cấu nữa, khi mà nàng đã có một Lemurian bằng xương thịt ở đây rồi chứ.”

Khoảnh khắc đó, chàng nhân ngư đã trao tặng cho nàng công chúa một nụ hôn mà nàng chờ đợi đã lâu, như thể kết nối mối tình còn dang dở từ kiếp trước.

Xavier

Dạo gần đây, Xavier để ý rằng em rất hay chúi mũi vào sách. Không phải dạng sách khoa học thường thức, cũng không giống những quyển em hay đọc. Đó là một quyển sách hoàn toàn mới, với một chiếc mặt nạ bạc ngoài bìa.

Anh còn nhận ra một điều khác, rằng em luôn cười một mình khi đọc nó. Thỉnh thoảng, em sẽ len lén nhìn anh, sau đó lại vùi mình vào những trang sách và tủm tỉm một mình. Lúc khác, em sẽ ôm cả quyển còn mở vào lòng, lăn lộn trên giường với sự vui thích tột độ mà anh chẳng hiểu vì sao.

Thế rồi, một ngày, anh cầm quyển sách dày cộm ấy lên. Đập vào anh mắt là tựa truyện: Người tình ánh trăng. Anh trợn tròn mắt. 

Những ngón tay run nhẹ của Xavier chậm rãi mở sách ra. Ở trang em đang đọc dở được đánh dấu bằng cái bookmark hình ngôi sao nhỏ xinh, anh không thể rời khỏi những dòng chữ phô bày dưới ánh đèn.

“Tiểu thư xinh đẹp, đừng sợ hãi! Tôi ở đây vì em. Tôi sẽ bảo vệ em bằng cả tính mạng mình.”

“Ôi, Lumiere của em…”

Một biểu cảm hết sức phức tạp hiện trên gương mặt Xavier. Anh đọc thêm, và những dòng tiếp theo khiến anh rối bời. 

Ngay giữa trận chiến khốc liệt, Lumiere trao cho người tình của anh ta một nụ hôn nồng thắm. Thời gian ngưng đọng, ánh trăng chiếu tỏ hai trái tim hòa nhịp. Đúng lúc cao trào thì em xuất hiện. Em vội giật lấy quyển sách từ tay anh.

“Cái này… của em mà!” 

Em giấu nó đằng sau lưng mình. Gương mặt em đỏ bừng như thể vừa làm điều gì đó đáng xấu hổ. 

“Anh… Sao anh đọc trộm sách của em chứ?” 

“Em…” Xavier định nói gì đó nhưng ngừng lại. Nét mặt anh hãy còn bàng hoàng lắm, cứ như anh vừa chứng kiến chuyện khủng khiếp chẳng nói nên lời. Mà có thể đúng là như vậy thật.

“Tara cho em mượn quyển này!” Em vội nói, chẳng dám nhìn anh trực diện. “Cậu ấy nói đây… đây là tiểu thuyết tình cảm đang bán chạy nhất ở Linkon đấy…”

“Ra vậy.” Xavier đáp. “Em thích đọc truyện tình cảm à?”

“T-Thỉnh thoảng thôi…” Em lí nhí nói. Với quyển sách trong tay, em vội quay đi về hướng giá sách và đặt tạm nó lên. Vừa quay người lại, suýt chút nữa em đã va phải Xavier. Anh đã đến đứng ngay sau em từ khi nào. “Úi!”

Em la lên trong sự bất ngờ. Em vội lùi ra đằng sau. Tấm lưng chuẩn bị va chạm với giá sách thì đúng lúc đó, bàn tay to lớn của Xavier đã đỡ lấy em. 

Gương mặt của anh ở rất gần. Bằng cách nào đó, em lại tưởng tượng rằng sau một cái mặt nạ bạc, anh sẽ trông giống Lumiere đến lạ.

“Xavier…” Em gọi khẽ tên anh, ngụ ý rằng em không sao và anh có thể buông em ra được rồi. Thế mà Xavier lại giữ em chặt hơn.

“Em thích Lumiere đến vậy sao?” Đột nhiên anh hỏi thế, gương mặt cũng chẳng buồn giấu đi sự dỗi hờn hiện rõ. 

“Lumiere… Đó chỉ là một câu chuyện hư cấu thôi mà…” Em chống chế. 

“Em thích hắn ở điểm nào vậy chứ? Vẻ ngoài hào nhoáng của hắn? Hay cái cách tán tỉnh nữ chính của hắn?”

Gương mặt Xavier đanh lại. Em thấy ánh mắt anh tối dần đi.

“Trong những câu chuyện thế này,” em giải thích. “Nam chính thường xuất hiện đúng lúc nữ chính gặp nạn và bảo vệ cô ấy. Em ngưỡng mộ tình yêu của họ thôi…”

Em cảm nhận hơi thở nặng nhọc của Xavier một bên má mình. Bàn tay của anh vốn đang đặt trên lưng em giờ lại di chuyển xuống hông, đẩy em về phía anh đến mức hai cơ thể áp vào nhau.

“Không phải anh cũng như thế à?” Giọng nói của Xavier nhỏ nhẹ, êm đềm, nhưng chất chứa muôn vàn sự chua chát. “Anh cũng luôn bảo vệ em mà. Anh cũng luôn xuất hiện khi em cần đến mà.”

“Ừm… Đúng vậy…” Em đáp khi khẽ liếc nhìn anh. Anh tựa cằm lên đầu em và siết vòng tay quanh em thật chặt, như thể sợ hãi Lumiere sẽ xuất hiện và cướp mất em đi bất cứ lúc nào.

“Vậy thì anh và Lumiere, em thích ai hơn?”

Câu hỏi của Xavier để em lửng lơ trong bối rối. Chưa kịp đáp lời thì anh đã nói thêm:

“Lumiere không thể ôm em thế này đâu. Hắn không thể có mặt khi em gọi. Hắn không thể gắp thú cùng em. Không thể ở gần em… thế này…”

Một nụ hôn của Xavier rơi xuống phần vai hở của em. Em cảm thấy hơi choáng váng vì bị ôm chặt đến thế. Em ấp úng:

“Ừm… Lumiere là một… một huyền thoại… Nếu anh ta có thật thì… chắc cũng già hơn em rất nhiều đó…”

Xavier lại thở dài thườn thượt. Anh hơi nhướn người về phía em và đẩy em sát vào giá sách. 

“Thế thì em nói đi. Em thích anh hơn, hay là hắn?”

Cứ vào lúc em tưởng mọi chuyện đã ổn rồi thì Xavier lại tiếp tục hỏi. Em biết rằng mình chẳng thể thoát khỏi tình huống này nếu không cho anh câu trả lời anh cần. Nhưng nhìn vẻ mặt anh lúc này, em lại càng muốn trêu chọc anh thêm.

“Ừm, để xem nào. Lumiere có trang phục thật hoành tráng, có kỹ năng thật đặc biệt và—”

Không đợi em nói hết câu, bờ môi Xavier đã khoá chặt miệng em lại. Những nụ hôn của anh trước giờ vốn dịu dàng như tính cách của anh, vậy mà nụ hôn ấy lại dữ dội hơn bao giờ hết. Em bị anh giữ lại trong vòng tay, đôi môi bị anh ngấu nghiến đến mức hơi thở từ từ rời bỏ em, và cơ thể lẫn trái tim em run lên khi phải khuất phục trước anh như thế. 

Khi Xavier buông tha em, đầu óc em trở nên trống rỗng. Lumiere là ai nhỉ? Em chẳng nhớ nữa. Không thể nhớ được. 

Xavier nhìn xuống em, khẽ nhếch miệng cười. Anh rút quyển sách từ trên giá xuống và đặt nó lại trong tay em. 

“Đọc xong thì trả Tara đi nhé.”

Anh quay người đi. Lúc đó, em hiểu rằng em có thể đọc toàn bộ câu chuyện tình yêu được viết trên thế giới này, nhưng nam chính duy nhất của đời em chỉ có thể là Xavier mà thôi.

Zayne

Có một quán cà phê sách vừa mở cửa trên cùng con đường với Bệnh viện Akso dạo gần đây. Và thế là em lại có thêm một chỗ đến trong lúc chờ đợi vị bác sĩ nào đó hết ca làm của mình.

Vốn dĩ em chỉ định nhâm nhi một chút thức uống kèm đồ ngọt để giết thời gian thôi, nào ngờ chính em cũng bị cuốn vào những trang sách, đặc biệt là một quyển truyện tình cảm hết sức gay cấn có nội dung về một vị bác sĩ sống hai cuộc đời trái ngược nhau. 

Anh ta là bác sĩ ở một bệnh viện nổi tiếng, đồng thời cũng là sát thủ máu lạnh phải che giấu thân phận với người mình yêu. Ngay từ những dòng đầu tiên, em đã bị cuốn hút vào câu chuyện vừa bi thương vừa giật gân. Nhất là khi nhân vật chính lại có nét giống một vị bác sĩ em mến mộ nữa. Mải đọc đến nỗi em chẳng để ý thời gian nữa. Cứ khư khư quyển sách trên tay, em vừa bước vừa đọc trong quán cà phê mà chẳng ý tứ gì. Hậu quả là em va phải một người nào đó.

“Ối. Xin lỗi— Ơ!” Quyển sách em đang đọc dở đập vào vai anh và rơi xuống sàn. Mãi đến khi ấy, em mới bừng tỉnh như vừa thức dậy sau một giấc mộng đầy cuốn hút bằng con chữ. 

“Zayne?” Em kêu lên trong bất ngờ. Anh nhìn em, rồi lại nhìn xuống quyển sách nằm trên sàn. Anh cúi xuống và nhặt nó lên.

“Bí mật của Bác sĩ Li?” Zayne đọc thành tiếng tựa truyện. Em vội vã lấy tay mình che quyển sách khỏi ánh mắt dò xét của anh. Khi anh trả nó lại, em áp chặt nó vào ngực mình, cố ý xoay trang bìa về phía em.

“Ừm… Đây là…” Em tìm lời giải thích. “Sách tham khảo của em…”

“Vậy à?” Đôi mày của Zayne hơi chau lại. “Lại là một quyển sách tham khảo khác của em sao?”

Em bối rối hết sức khi nhớ lại mới gần đây thôi, em có để quên một quyển truyện ở phòng làm việc của Zayne. Tất nhiên, em đã xạo rằng nó giúp em hiểu thêm về ngành y, và anh đã chỉ ra một số điểm sai thực tế của nó. Lần này cũng vậy, chỉ cần nhìn bìa thôi, Zayne thừa biết loại sách em đọc nào phải y học gì cho cam.

“Anh tưởng sách y phải được trưng ở phía bên kia quán chứ?” Zayne đáp một cách hờ hững. 

“À… Bên đó hơi đông người, nên em chuyển sang đây ngồi…”

Zayne quay người để nhìn về khu vực bên kia của quán. Ở đó chẳng có một bóng người. Trái lại, chính chỗ mà em chọn lại có nhiều khách hơn.

Nhận ra mình vừa hớ hàng thế nào, em vội kéo tay Zayne ra khỏi đó. “Đi thôi, Bác sĩ Zayne! Em đợi anh đến mức đói meo rồi đây này!”

Vài hôm sau, em bắt gặp Zayne đang chăm chú đọc gì đó ở bàn làm việc. Khi lại gần, em nhận ra ngay chiếc bìa truyện hết sức quen thuộc.

Bí mật của Bác sĩ Li?! Thì ra anh đang đọc nó à?”

Bị em bắt quả tang tại trận, vì hôm ấy em đến bệnh viện vào giờ nghỉ trưa mà không báo trước, Zayne chỉ biết cười trừ. Anh úp quyển sách lên nửa gương mặt mình, chỉ để lộ ra cặp mắt đeo kính. Em biết là anh đang điều chỉnh cơ mặt của mình đằng sau đó.

“Ừm. Chào em.”

“Anh. Cũng. Đọc. Cái. Này!” Em thốt lên từng từ như thể đây là chuyện động trời. 

Zayne từ tốn hạ quyển sách xuống, gấp lại và đặt nó gọn gàng trên bàn. Anh đáp:

“Anh cũng muốn tham khảo một số thứ từ đấy.”

Em tỏ vẻ khó hiểu. “Chẳng phải anh nói rằng quyển truyện này sai kiến thức y học hả?”

Đằng sau vẻ điềm tĩnh của Zayne là một chút bối rối thể hiện qua đôi mắt. Mắt anh không biết nói dối. Nhưng rất nhanh sau đó, anh quay đi. 

“Kiến thức chuyên môn không phải là thứ anh tìm kiếm ở đó.”

“Thế thì là gì vậy?” Em đưa tay chống cằm đầy suy tư. “Có điều gì mà Bác sĩ Zayne biết tuốt phải nhờ đến truyện ngôn tình nhỉ? Trừ khi đó là…”

Em đột ngột ngừng nói. Vì dường như em đã biết câu trả lời. 

Zayne nhìn em thật nhanh. Anh mím môi lại nhưng em thấy rõ anh đã cười. 

“Người ta dễ dàng tìm thấy điều mình mong muốn trong những câu chuyện.” Anh giải thích. “Cụ thể như, nếu một cô gái nào đó thích đọc truyện lãng mạn, thì cô ấy đang chờ đợi một mối tình ngọt ngào như thế.”

“Nghe chẳng giống như điều mà Bác sĩ Zayne sẽ nói cả.” Em lại hỏi: “Có phải là lời của Yvonne không?”

Em đoán thế, vì vừa nãy em đã bắt gặp cô y tá chuyền tay Bác sĩ Greyson một quyển truyện y hệt ngoài hành lang. 

Zayne thừa nhận rằng Yvonne đã nói bóng gió gì về việc anh nên đọc loại tiểu thuyết lãng mạn mà em thích để hiểu được em hơn.

“Trước đây anh chưa từng hẹn hò.” Zayne không nhìn vào mắt em, nhưng ngón tay thì đang siết lấy tay em khi anh đứng dậy. “Khi bắt đầu mối quan hệ này, anh cũng có những lo lắng của riêng mình. Anh muốn biết em thích kiểu người yêu như thế nào, hay em muốn được yêu đương theo cách nào.”

Em chẳng giấu nổi nụ cười hạnh phúc trên môi nữa. Việc Zayne thật lòng nói cho em biết điều anh đang nghĩ trong lòng thế này cũng đủ khiến em thấy gần anh thêm thật nhiều.

“Anh có thể hỏi em mà. Tương tự như việc anh sẽ luôn trả lời thắc mắc về mọi thứ của em.” 

Em chủ động kiễng chân và vòng tay qua cổ Zayne. Anh cọ nhẹ mũi mình vào chóp mũi em. 

“Em thích được anh yêu thương theo cách của riêng anh,” em thì thầm rất khẽ, chỉ đủ để hai người nghe thấy dù trong phòng làm việc không còn ai khác nữa. “Không cần phải bắt chước khuôn mẫu nào cả. Hãy là chính anh thôi, vì đó mới là người em thích.”

Vừa dứt lời, em hôn nhẹ lên má của Zayne và nói thêm: “Thấy em có dễ chiều không?”

Zayne nhấc bổng em lên và để cho hai chân em nghỉ ngơi trên chân mình. “Em dễ chiều như con nít lên ba vậy. Chỉ cần cho em đồ ngọt và vài quyển truyện tình, em sẽ ngoan ngoãn ngồi yên cả ngày.”

“Quả nhiên, người hiểu em nhất chỉ có thể là Bác sĩ Zayne!”

Caleb

Vào mùa hè khi em vừa tốt nghiệp trung học và đang chờ đợi thông báo chính thức từ phía Hiệp hội Thợ Săn, em dành cả ngày nằm dài tại nhà nghỉ ngơi. Và vì có quá nhiều thời gian rảnh rỗi, em bắt đầu đọc lại những quyển truyện mà lúc xưa không có dịp đọc hết.

Khi em đang cười khúc khích với một quyển truyện lãng mạn trên tay thì Caleb bước vào. Anh túm lấy nó và nói:

“Bà có biết em vẫn đọc mấy thứ này không?”

“Thứ nhất,” em nói. “Bà không có ở nhà. Thứ hai, em đã đủ lớn để đọc những gì em thích.”

Em xoè bàn tay về phía Caleb, nhưng anh không chịu trả sách cho em. Anh lướt nhanh qua phần bìa, sau đó nhìn em một cách nghiêm nghị.

“Bé con, bộ em quên rằng anh và Bà đã phải tịch thu sách của em rồi hả?”

Em khoanh tay trước ngực, hậm hực với anh. “Nhắc chuyện đó, không phải anh mách lẻo với bà việc em đọc sách à?”

“Vì em thức đêm đọc đến mức hai mắt thâm quầng.” Caleb cười. “Mà em cần tập trung vào việc học. Những quyển truyện thế này sẽ khiến em có cái nhìn sai lệch về tình yêu. Anh chỉ lo lắng em sẽ bị một thằng nhóc nào đấy nói vài lời ngon ngọt như trong truyện rồi trao trái tim mình cho nó mất.”

“Anh có biết em đọc gì đâu?” Em thở dài. “Mà anh cũng đạt được mục đích rồi đó. Em đã tốt nghiệp trung học mà chẳng có mối tình nào vắt vai. Giờ trả sách cho em mộng mơ tiếp, được chưa?”

Em ngồi thẳng dậy, định đưa tay lấy sách về thì anh lại giơ nó lên cao hơn. Anh lắc đầu.

“Chưa được. Anh phải đọc trước để chắc chắn rằng quyển sách này an toàn.”

Anh ngồi xuống một cái ghế khác và bắt đầu giở sách ra đúng trang em đang đọc dở. Nhanh như tia chớp, em sà tới úp hai bàn tay để ngăn anh lại.

“Không được! Cái này… Anh không đọc được!”

Caleb nhìn em bằng ánh mắt khó hiểu. Chỉ bằng một bàn tay, anh đã dễ dàng gạt em ra. 

“Em đã nói đừng đọc mà!” 

Càng cố giằng lại quyển sách thì Caleb càng siết chặt hai tay em lại với nhau. Anh đọc nhanh nội dung mà em không bao giờ muốn anh biết được. Em cắn môi, gục đầu xuống sàn trong sự thất bại đầy ê chề.

Anh biết rồi. 

Anh biết thứ mà em đọc là gì rồi. Anh biết em đang mong đợi trong tuyệt vọng một thứ tình cảm thế nào rồi.

Một lúc nữa, sau chừng mười trang sách, Caleb quay sang nhìn em, người đang ngồi bệt dưới đất trong bộ đồ ngủ và mái tóc còn chưa thèm chải. Em chỉ muốn giấu mình để anh không tìm ra, vì em biết anh sẽ la em một trận.

Thật lòng thì em đang chờ đợi điều đó, nhưng Caleb không nói gì một lúc lâu. Anh gấp quyển sách lại và đặt nó lên sofa.

“Vậy…” Cuối cùng anh cũng lên tiếng. “Cái truyện em đang đọc… là tình yêu giữa hai anh em à?”

“Anh em nuôi.” Em bổ sung ngay. “Họ mồ côi… Giống mình.”

Em cố tình nói những lời cuối thật nhỏ. Nhưng Caleb đã nghe thấy. Anh hắng giọng. 

“Vậy ra em thích những câu chuyện… như vậy à?”

Em lén nhìn anh, sau đó quay ngay sang chỗ khác. Căn phòng bỗng dưng trở nên quá ngột ngạt.

Khi một mình, em có thể để trí tưởng tượng của mình bay bổng. Em có thể kéo dài giấc mơ mà trong đó, em được tự do bày tỏ cảm xúc của mình. Hệt như nữ chính trong truyện. Phải, em thích câu chuyện đó, vì nó kể về mối tình giữa hai đứa trẻ mồ côi cùng được nhận nuôi và phải lòng nhau khi họ lớn dần lên. Em thích đặt mình vào nhân vật nữ ở đó, và tự cho mình mơ tưởng rằng anh là nam chính trong đấy. 

Đó có lẽ là lý do vì sao em chẳng hẹn hò với ai suốt những năm đi học. Đó có lẽ là lý do em luôn chờ đợi kỳ nghỉ của anh và thấy anh trở về từ Skyhaven.

Vì, em muốn được ở gần anh với tư cách khác em gái nuôi.

Giờ thì anh biết cả rồi. Sự xấu hổ này làm sao em chôn vùi nó được đây? Em không dám nhìn anh nữa. Thế mà Caleb ngồi xuống trước mặt em, trên sàn. Bàn tay anh đặt rất gần tay em. 

“Ừm… Em có thể nói với anh từ trước rằng em…” Caleb ngừng lại giữa chừng. Anh cũng không biết nên nói gì trong trường hợp này. Thế rồi anh quyết định bước ra ngoài.

Suốt cuối tuần đó, cả hai không hề nói chuyện với nhau ngoài những câu cụt ngủn khi buộc phải trả lời. 

Vào tuần tiếp theo, Caleb vẫn về thăm nhà nhưng khi anh xuất hiện ở ngưỡng cửa thì trời đã khuya. Cơn mưa rào bất chợt của mùa hè khiến người anh ướt nhẹp. Em vội kéo anh vào nhà và sau khi tắm rửa, Caleb để mái đầu còn ướt ra ngoài phòng khách ngồi một mình.

“Anh nên lau khô tóc chứ.” Em nói, trên tay là một chiếc khăn bông sạch. 

Caleb mỉm cười, nhưng vẫn lảng tránh ánh mắt của em. “Em thường giúp anh việc này mà.”

Em không nói gì nữa mà từ từ tiến về phía anh. Giữa hai người là một cảm xúc hỗn loạn, như ngọn lửa cháy âm ỉ bao lâu nay bỗng dưng bùng lên dữ dội. 

Không ngồi cạnh Caleb, em chỉ đứng đằng sau ghế để lau tóc cho anh. Đôi mắt Caleb nhắm nghiền, anh hơi ngửa ra phía sau còn gương mặt hoàn hảo của anh đối diện với em. Nếu không có lớp khăn bông, có lẽ cả tóc và đầu anh đã chạm hẳn vào bụng em. 

“Xong rồi.” Em nói nhỏ nhẹ. Chậm rãi, một bước em lùi về phía sau. Nhưng Caleb vươn tay ra giữ em lại.

“Bé con, đừng đi.”

Em lạc mất hơi thở, cúi đầu nhìn xuống anh. Đôi mắt anh khẽ mở, đủ để lưu lại hình ảnh em nửa bối rối, nửa mong đợi thế này.

“Em còn đọc cái truyện kia không?”

Đầu em lắc nhẹ như câu trả lời.

“Sao thế? Sao không đọc nữa?”

“Nó khiến em… suy nghĩ vẩn vơ. Anh cũng không muốn em đọc những thứ như vậy để rồi hy vọng quá nhiều vào một chuyện tình lãng mạn, phải không?”

Caleb bật cười. Ngón tay lành lạnh của anh chạm vào gò má em, rồi trượt dần xuống khóe môi đỏ.

“Tiếc nhỉ. Hai nhân vật trong truyện đó hình như… cuối cùng đã được ở bên nhau thật sự đấy.”

Anh biết, vì anh đã đọc nhiều hơn em đến mười trang kia mà. Em đã không cầm quyển sách ấy lên thêm một lần nào nữa kể từ hôm ấy.

“Tất nhiên rồi, vì họ là nam và nữ chính kia mà…” Em khẽ đáp.

“Em cũng có thể là nhân vật chính.” Caleb nói. “Em là nhân vật chính trong câu chuyện của mình. Vậy thì… Em sẽ viết nó như thế nào đây?”

Anh nhìn em một lúc lâu, chờ đợi phản ứng từ em. Chờ đợi một dấu hiệu từ em. Chờ đợi để được em chấp nhận. 

Sau cùng, em để bản thân chìm đắm trong cái chạm của anh, hơi thở của anh và mùi xà phòng thơm nhè nhẹ trên người. Em dụi vào lòng bàn tay anh, đầu hơi cúi xuống để gần anh hơn một chút. 

Nếu là nữ chính trong câu chuyện kia, em mong giấc mơ này sẽ không biến mất.

“Em muốn… Em muốn Caleb là của em…”

29.05.2024

Dệt theo request của bạn Krys.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Mình là Kỳ Kỳ,

Ghé thăm những thế giới kỳ ảo mình dệt qua từng con chữ nhé.

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ