Vào bình minh thứ ba sau khi cuộc đời cũ của Alco chấm dứt, nó thức dậy mà chẳng nhớ gì đến quá khứ trước kia nữa. Nó đã trở thành một con ma cà rồng, một vật nuôi mới mà ngài Towuji nâng niu.
Trớ trêu thay, Kou từ chối tin rằng nó đã chết. Anh vẫn luôn đi tìm người thương của mình, để rồi nhận được sự phũ phàng khi gặp lại nhau. Câu chuyện ba người Towuji, Alco và Kou chỉ mới bắt đầu…
Giấc mơ được dệt cho Furu Tuwru .
Ship: OCTPs.
Thể loại: lãng mạn, angst/fluff, ngọt – đắng, tình tay ba, ma cà rồng, thợ săn.
Số từ: 6950.
❣️ Truyện dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên trở lên. ❣️

–I–
Tấm rèm mỏng phủ quanh chiếc giường được vén lên bởi một bàn tay nhợt nhạt. Bóng người thanh mảnh đứng bên mép giường, giương đôi mắt tò mò nhìn xuống cơ thể bé nhỏ đang nằm đó.
“Thú vị thật đấy,” hắn mỉm cười với chính mình. Vì con người đáng thương vừa được hắn mua về đang nằm kia đâu có nghe được hắn nói gì. Ngón tay lạnh lẽo của hắn đặt lên cổ tay nó, nơi mạch đập đã ngừng hẳn. Rồi hắn di chuyển lên trên, kéo tay áo nó lên. Vài vết bầm ương bướng còn sót lại trên đó nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho một lớp da mới, gần như nhợt nhạt.
“Tốt. Tốt lắm.” Hắn lại nói, như thể hắn rất hài lòng với món đồ chơi mới mua về này. Hắn tìm thấy nó ở một căn nhà hoang tàn, bị đánh thừa sống thiếu chết. Vốn dĩ chỉ tình cờ đi ngang qua rồi bắt gặp trò vui, song hắn lại cảm thấy hứng thú với cái thân hình yếu ớt đầy máu nằm dưới sàn kia. Thế rồi hắn vung tay chi tiền để đổi nó về. Chẳng có con ma cà rồng nào ở khu nhà hoang hiểu nổi vì sao hắn lại hứng thú với một đứa phàm nhân sắp chết. Nhưng bọn chúng đã nghe nhiều về ngài “Towuji” – một gã quý tộc ma cà rồng quyền lực và giàu có. Vì thế, chỉ cần hắn muốn thì bọn chúng sẵn sàng dâng lên kẻ mình đã bắt cóc để trả thù.
Alco là cái tên mà lũ ma cà rồng thấp kém đó nói với hắn. Nó là một con người, tình cờ dây dưa với một gã thợ săn ma cà rồng. Ân oán giữa hai loài đã khiến nó rơi vào đây, bị giày vò đến hơi thở cuối cùng. Giữa cánh cửa của sự sống và cái chết, hắn đã lựa chọn thay cho nó. Một vết cắn, vài giọt máu của kẻ bất tử, bình minh ngày thứ ba đến, nó sẽ trở nên giống hắn.
Bàn tay hắn buông lớp rèm, trả lại giấc ngủ cho con người đáng thương kia. Nó chẳng còn là con người nữa, nhưng có lẽ, nó đang mơ một giấc mơ cuối cùng trước khi tất cả mộng mị đều bị tước đoạt khỏi nó. Hệt như cuộc sống của một con người phàm trần cũng bị lấy đi từ nó như vậy.
Hắn rời khỏi căn phòng, nhẹ nhàng như lúc hắn xuất hiện. Ở gian phía ngoài đã có sẵn một bộ trang phục hắn chuẩn bị cho nó từ trước. Hắn đưa tay chỉnh trang lại lớp áo, từng nếp gấp trên váy đen đều thật hoàn hảo. Hắn nghĩ Alco hẳn sẽ rất xinh xắn trong bộ trang phục này. Phải vậy, kể từ giờ, nó sẽ là vật nuôi quẩn quanh bên chân hắn, sẽ là món đồ chơi được hắn nâng niu trong dinh thự rộng lớn này.
Vào bình minh thứ ba kể từ khi nó được mang về dinh thự của ngài Shirogane, Alco đã thức giấc.
*
* *
Cơn đói là tất cả những gì mà Alco biết kể từ khi nó mở mắt. Nó luôn thèm khát cái thứ chất lỏng màu đỏ tanh tưởi được ngài Shirogane rót ra cho nó vào mỗi buổi hoàng hôn. Nhưng chỉ thế thôi thì vẫn chưa đủ.
Alco bắt đầu để ý đến những con vật rình mò quanh lãnh thổ của ngài Shirogane. Thoạt đầu là những con dơi ẩn nấp trên mái nhà, rồi đến nai rừng đi lạc quá gần dinh thự. Nó nghe được tiếng mạch chúng đập, tiếng dòng máu ấm nóng chảy trong người chúng. Và không ít lần, nó đã thèm muốn được trèo qua khung cửa sổ để mà phóng vụt ra ngoài kia, vào trong đám cây, để cắm răng mình vào thứ mật ngọt chảy ra từ cổ của chúng.
“Ta không cho phép em làm thế đâu, Alco thân yêu.”
Giọng Towuji ngân lên trong bóng tối. Hắn nhấn nhá vào hai từ thân yêu bằng cái vẻ đầy âu yếm nhưng cũng ẩn chứa sự đe doạ.
“Chúng ta là quý tộc, và quý tộc thì không đi bẻ cổ sinh vật thấp kém hơn để uống máu chúng. Không, chúng ta sẽ không làm thế ở đây.”
Hắn tặc lưỡi khi bắt gặp vẻ tiu nghỉu của Alco khi nó trèo từ lan can xuống.
“Váy của em nhăn rồi.”
Vừa dứt lời, hắn đã xuất hiện ngay cạnh Alco chỉ trong một cái chớp mắt. Hắn hơi cúi người, xoè bàn tay trắng nhợt dưới trăng phủi qua phần váy của nó. Hắn muốn nó phải chỉn chu mọi lúc mọi nơi, hệt như hắn vậy.
“Đói…” Đôi môi đỏ thắm của Alco mấp máy. “Đói…”
Towuji thẳng người. Hắn nâng cằm Alco lên để nhìn vào mắt nó.
“Chẳng phải em vừa ăn no cách đây ba tiếng đó sao?”
“Muốn ăn…”
Alco nhìn hắn. Với đôi mắt to tròn đó của nó, hắn chưa bao giờ thấy nỡ lòng mà từ chối điều gì nó muốn.
“Được rồi. Một bữa nhẹ nữa vậy. Nhưng đó sẽ là tất cả cho đêm nay đấy. Em không thể đòi hỏi thêm được nữa đâu.”
Towuji đáp. Hắn nhanh chóng chuẩn bị cho Alco một bữa nhẹ, nhưng vô cùng thịnh soạn với thịt tái, được đổ đầy thứ nước sốt làm từ máu tươi bên trên.
Alco đánh chén phần ăn được bày ra trước mặt. Nó chẳng ngờ rằng cứ mỗi đêm, Towuji lại làm cho món thịt trên đĩa của nó chín thêm một chút nữa. Với một con ma cà rồng còn non nớt như nó, việc ăn thịt sống và uống máu tươi là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng cơn khát của Alco nếu không được kìm hãm kịp thời, chắc chắn sẽ gây ra bi kịch về sau. Chính vì thế mà Towuji quyết định tập cho nó ăn uống như mình, nghĩa là một thực đơn như người thường, kèm với một ly rượu máu.
Hắn phải thừa nhận rằng hắn chưa bao giờ gặp một con ma cà rồng, hay người nào háu ăn như nó.
“Ta đã dạy em phải dùng dao và nĩa thế nào?” Towuji nhắc nhở, và Alco ngay lập tức bỏ miếng thịt trên tay mình xuống. Nó cầm dao lên và bắt đầu cắt từng miếng thịt tái với bộ dạng hết sức mất kiên nhẫn.
Nhìn nó ăn ngon lành, Towuji quẹt một giọt máu nhỏ ra từ khoé miệng của nó. “Em đói đến vậy sao?” Thật kỳ lạ, ngay cả vẻ tham lam của nó cũng khiến hắn mê đắm.
Hắn đưa ngón tay vừa chạm môi của Alco lên đầu lưỡi mình. Ngọt. Chính là cái vị mà hắn yêu thích đến điên lên được. Hắn nhấp một ngụm đỏ au từ ly rượu của chính mình để trôi đi cái cảm giác muốn cắm phập răng vào Alco. Đôi mắt thăm thẳm của hắn vẫn không rời vật nuôi mới thật đáng yêu kia.
Alco đã đến với hắn ngót nghét nửa tuần trăng. Nó là một tờ giấy trắng tinh, được hắn tô vẽ lên bằng thứ mực đỏ thẫm. Hắn biến nó thành một con búp bê đúng nghĩa trong dinh thự, ngày ngày để hắn ngắm nghía và chăm sóc. Hắn đo may cho nó những bộ y phục đắt tiền, cho nó ăn đủ thứ mỹ vị, cho nó quyền tự do đi lại hay làm những gì nó thích, miễn là nó ở trong tầm mắt hắn và làm điều hắn muốn. Alco đáp lại hắn bằng sự vâng lời, bởi vì hắn chính là ân nhân cứu mạng của nó, mà cũng bởi vì ngoài hắn ra, nó chẳng còn ai khác để nương nhờ vào.
Ký ức của Alco mờ ảo như màn sương giăng phía bên ngoài dinh thự. Nó đã để lại cuộc đời trước kia để bước vào trong bóng tối cùng với Towuji vào cái ngày mà hắn đem nó về. Giờ đây, nó chỉ là một con ma cà rồng sống theo những gì mà hắn muốn. Dù nó chẳng nhớ gì về những giày vò mình phải chịu khi trước, chỉ được sống thôi đối với nó đã là đủ.
Towuji vốn chẳng ưa giao thiệp với các quý tộc khác, thế nên hắn dành phần lớn thời gian ở trong dinh thự của mình. Sự cô độc trong những năm tháng dài đằng đẵng dần bị xua tan kể từ khi Alco đến. Bỗng chốc, trong dinh thự u tối, lặng thinh lại có thêm tiếng chuyện trò mỗi đêm.
“Để ta chải tóc cho em,” Towuji nhẹ nhàng đặt Alco vào lòng mình. Từ phòng tranh với ô cửa sổ để mở, họ nhìn ra xa xa nơi chân trời đang hừng sáng.
“Sắp đến giờ ngủ rồi…” Alco nói với vẻ tiu nghỉu. “Nhưng em có thể nghe được tiếng khu rừng đang thức giấc ở xa kia.”
Towuji giữ nó yên vị trên đùi mình bằng một cánh tay choàng qua eo nó. Tay còn lại hắn nâng nhẹ phần đuôi tóc nó rồi gửi lên đó một nụ hôn thật dài.
“Sức mạnh ma cà rồng của em đang tăng dần theo từng đêm, Alco ạ.” Hắn đáp.
“Liệu em có thể đứng dưới nắng không, thưa ngài?”
Ánh mặt trời và ma cà rồng không phải là đồng minh của nhau. Tuy vậy, với Towuji mà nói, ánh nắng chỉ làm hắn khó chịu một chút thôi chứ chẳng lấy được mạng hắn như hầu hết loài người vẫn tin.
“Nếu em mạnh hơn một chút thì em có thể đứng dưới nắng,” hắn đáp lời Alco. “Nhưng điều đó sẽ chẳng dễ chịu với ma cà rồng chút nào đâu.”
“Vậy em có thể gặp gỡ loài người không, thưa ngài?” Alco lại hỏi, ngây ngô như một đứa trẻ hỏi xin chiếc kẹo ngọt. Thế mà điều đó lại làm Towuji phật ý.
“Tại sao em lại muốn đi gặp người khác? Ở đây với ta, em thấy không đủ vui sao?”
Alco chẳng thể lý giải vì sao nó lại tò mò về loài người như thế. Liệu có giống cái cách mà ngài Shirogane của nó muốn tìm hiểu về họ không? Chỉ có điều, đôi lúc Alco sẽ mơ thấy một chút về thế giới của con người. Các giấc mơ ấy như từng mảnh ghép rời rạc trước mặt nó, và vì ma cà rồng không thật sự ngủ như con người, nó cho rằng những gì nó thấy đã từng tồn tại đâu đó trong cuộc đời trước kia của nó.
Chẳng hạn như hình bóng cao lớn của ai đó với chằng chịt vết sẹo trên cơ thể.
Nó đem chuyện ấy giãi bày với Towuji. Hắn trầm ngâm một lúc mà không nói gì. Cánh tay quanh eo Alco lại càng siết chặt hơn, như thể hắn chỉ muốn ôm nó như thế mãi thôi.
“Ta không biết người em mô tả, Alco dấu yêu của ta. Tuy nhiên, nếu em muốn, ta sẽ tìm người đó về cho em.”
Hắn chưa từng tìm hiểu chuyện quá khứ của Alco, nhưng giờ, hắn nghĩ mình cần phải làm như thế. Dù hắn đang hứa hẹn, tông giọng của hắn đầy đe dọa và ẩn chứa sự giận giữ như đang gửi đi thông điệp rằng: Ta sẽ tìm hắn về cho em, nhưng ta không đảm bảo hắn sẽ còn lành lặn khi đến gặp em đâu.
“Em không muốn gặp,” Alco xoa dịu hắn bằng bàn tay bé nhỏ đan vào với hắn ở trước bụng nó. “Em nói với ngài là vì em không biết làm cách nào để các giấc mơ ấy biến mất. Với em, ở cạnh bên ngài đã là đủ rồi.”
Đằng sau Alco, Towuji bật cười. Hắn hôn lên phần vai trắng nõn của nó lộ ra sau lớp váy ngủ mỏng, sau đó chầm chậm vén tóc nó lên để tiếp tục thưởng cho nó những chiếc hôn lên cổ và gáy. Alco biết rằng hắn đã hài lòng với câu trả lời của nó. Điều đó cũng khiến nó vui sướng dường bao. Chưa bao giờ nó quên đi rằng mình là vật sở hữu của ngài Shirogane, là món đồ chơi quý báu đã nợ ngài cả mạng sống mình.
Bởi vì Alco đã khiến Towuji vui vẻ, hắn cho phép nó được đồng hành cùng mình ra khỏi dinh thự. Vốn dĩ hắn luôn từ chối các buổi hội họp của giới quý tộc, song lần này, vì muốn đưa Alco đi dạo chơi, hắn mới tiện tay nhận vài thiếp mời. Alco thì vui sướng lắm. Tâm trí giản đơn của nó chẳng hề hay biết đến việc Towuji đang âm thầm đào bới quá khứ của nó. Đồng thời, những ký ức cũ mang dáng hình một người cũng dần trở về với nó.

–II–
Đâu đó trong khu nhà hoang tối tăm, một bóng người lần giở lại những chứng cứ của một tội ác đã được thực hiện cách đó không lâu.
Tất cả mọi người đều nói Alco chết rồi, rằng anh chỉ đi tìm một bóng ma trong quá khứ mà thôi. Anh chọn lờ đi mọi thứ; lời chia buồn sáo rỗng, lời can ngăn hay thậm chí là đe doạ… Thứ anh muốn chỉ có một, đó là tìm ra Alco.
Tình yêu biến thành sự day dứt, dằn vặt anh trong từng cơn ác mộng. Cuộc sống của anh dưới cái danh K – thợ săn ma cà rồng lẫy lừng đã vô tình khiến Alco rơi vào hiểm cảnh. Nếu có thể, anh sẽ chọn mãi mãi chỉ là Kou của nó. Nhưng dù anh có cẩn trọng thế nào đi chăng nữa, lũ thuộc hạ của một trong những tên ma cà rồng mà anh từng hạ sát đã tìm ra Alco.
“Mày nhớ tao chứ, K?” Cái giọng kinh tởm của gã ma cà rồng xuất hiện trong hộp thư thoại ở nhà của họ. Ngay lập tức, Kou đã lục tung cả căn hộ để tìm kiếm dấu vết Alco.
Nhưng thứ anh tìm được chỉ là mùi máu. Mùi của lũ ma cà rồng.
“Tao biết mày đang nghe, K ạ. Mày không nhớ tao cũng chả sao. Nhưng chắc chắn mày nhớ đại ca Dievle của tao, phải không? Mày đã rất dứt khoát chém bay đầu đại ca của tao kia mà…”
Vừa khi cái tên ấy được nhắc đến, Kou đã hiểu đây là một sự báo thù.
“Tao đã dành hàng tháng trời theo dấu mày. Phải công nhận mày giỏi che giấu thân phận thật đấy. Nếu không phải thằng khờ đồng nghiệp của mày bất cẩn để lộ thông tin thì tao cũng chẳng tìm ra mày nhanh như vậy đâu. Mà này, tao vừa ghé chỗ mày hay lui tới. Tình cờ làm sao, tao lại gặp được một đứa tên là Alco…”
Kou sụp xuống bên chiếc điện thoại của Alco. Căn nhà trở nên chao đảo. Thế giới của anh đã vụn vỡ kể từ ngày hôm đó.
Sau nhiều ngày liên tục điều tra không ngừng nghỉ, Kou đã tìm thấy chút manh mối mà bọn thuộc hạ Dievle để lại. Chỉ cần anh chậm trễ một ngày nào thì Alco sẽ phải chịu đau đớn thêm ngày ấy. Kou biết chắc chắn một điều rằng chúng sẽ không giết nó ngay. Chúng sẽ đợi anh đến để tận mắt chứng kiến điều đó như sự trả thù cho tên quý tộc ma cà rồng đã bị anh hành quyết.
Thế mà khi đến được căn nhà hoang nơi chúng giam giữ Alco, Kou chẳng thể tìm thấy người thương nữa. Nó và bọn tay sai của Dievle đã biến mất, chỉ để lại những vệt máu tươi vương vãi trên nền đất. Điên loạn, Kou đã gần như đập phá hết toàn bộ cái nơi đã vốn hoang tàn này. Dù vậy, trong đám hỗn độn, anh lại tìm thấy một dấu vết mới.
Trên nền đất quanh vũng máu là những dấu chân chằng chịt, đa số đã được Kou định danh là bọn thuộc hạ của Dievle. Tuy nhiên, vẫn còn một dấu chân khác chưa có sẵn trong tư liệu của anh. Kou đã chụp chúng lại, đem về nơi Alco từng ở để tiếp tục điều tra. Nửa tháng trôi qua trong bế tắc, khi đã tưởng mình chạm ngõ cụt rồi thì các manh mối mới lại dẫn anh đến với một bữa tiệc ma cà rồng.
Tiếng nhạc du dương xuất phát từ sảnh tiệc chính. Kou ẩn mình trong một góc, dõi theo thuộc hạ của Dievle mà anh đã theo dấu. Kỹ năng bao năm trời giúp anh có thể trà trộn vào đám ma cà rồng địa vị thấp. Tuy vậy, anh không thể đánh động đến bọn ma cà rồng quý tộc, những kẻ sở hữu năng lực cao hơn hẳn. Vì thế mà Kou khoác lên mình vỏ bọc của một tên vô danh tiểu tốt, càng giúp anh tiện bề thu thập thông tin.
Đám thuộc hạ cũ của Dievle giờ đã tản ra để phụng sự cho các chủ nhân mới. Một trong số chúng đang nói về chuyện muốn được làm việc cho một tên mang họ Shirogane, hay còn gọi là Towuji. Kou đã từng nghe đến danh hắn, ngoài ra chẳng còn điều gì khác được ghi lại trong hồ sơ. Hành tung hắn cực kỳ bí ẩn, đến ngay cả tầng lớp ma cà rồng cao quý cũng chẳng mấy ai biết rõ về hắn.
Tình cờ thay, hắn lại xuất hiện trong bữa tiệc hôm ấy. Đám ma cà rồng tép riu đều tò mò muốn biết Towuji là nhân vật thế nào, nhưng đôi mắt của Kou lại tập trung vào dáng người bé nhỏ đi bên hắn.
Từ khoảng cách xa, anh không dám tin vào điều đôi mắt đã thấy. Nhưng dáng hình quen thuộc ấy anh có thể nhận ra ở bất cứ đâu, kể cả khi nó đã đổi thay.
Alco? Là em đó sao?
Giữa bao khách mời váy gấm lụa là lướt qua, Kou chỉ có thể giương mắt nhìn nó biến mất vào trong khu vực riêng tư chỉ dành cho những ai có thiệp mời đặc biệt. Đôi mắt đã đánh lừa anh chăng? Kou thầm nghĩ, làm sao mà Alco có thể bước vào chốn đầy rẫy ma cà rồng thế này? Khi hoàn hồn lại thì đối tượng theo dõi của anh đã biến mất.
Vừa chửi thề, Kou vừa tìm lối thoát ra khỏi sảnh tiệc. Hành lang dài đưa anh ra đến khu vườn vắng lặng. Xem chừng tên ma cà rồng anh cần theo đuôi không có ở đây. Ngay khi định quay vào bên trong thì anh nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo chạm vào bụi cây gần đó.
Một cái bóng vụt qua, hướng về phía mê cung. Tà váy đen vụng về vướng phải một cành cây ương bướng, khiến cho người đó bị giữ lại một lúc. Kou tò mò ghé mắt nhìn. Dưới trăng, gương mặt nhợt nhạt đó hiện ra như một bóng ma ám ảnh tâm trí Kou.
Chỉ có điều, đó chẳng phải là ma. Đó là Alco, bằng xương bằng thịt đang đứng cách Kou chừng mười bước chân.
“Có thật là em không?…”
Trước khi Kou kịp định thần lại, vỏ bọc khách dự tiệc của anh đã bị xé bỏ. Anh đi như lao đến với Alco, chỉ để nhận lại một ánh mắt đầy lạnh nhạt của nó.
“Em đây rồi!” Kou nói. Hai tay anh bất giác đưa về phía nó, muốn kéo nó vào lòng và vỗ về nó rằng mọi thứ đã ổn rồi, vì anh đã tìm thấy nó.
Nhưng nó có còn là nó?
Alco lùi về phía sau một bước. Nó nhìn Kou như thể nó chưa từng biết đến anh, và rằng những năm tháng đắm đuối của hai người chỉ tồn tại trong đầu anh mà thôi.
“Anh là ai?”
“Em không nhớ anh sao?”
Ánh mắt của nó nhìn anh hoàn toàn khác với lúc trước. Người đó có thật sự là Alco của anh? Kou quan sát nó một lượt, nhưng tâm trí anh phủ nhận tất cả sự thật đang bày ra trước mắt: nó là một con ma cà rồng.
“Tôi không biết anh.” Nói rồi, Alco quay ngoắt đi. Nó hướng vào bên trong mê cung, nơi nó bắt được nhịp đập của một sinh vật bé nhỏ. Nó đã đuổi theo con thỏ đó ngay khi Towuji bận rộn chào hỏi chủ nhà, ngay khi hắn cho phép nó đi dạo trong vườn, chỉ cần không đi quá xa.
“Khoan đã!” Kou gọi theo. Anh lần theo dấu nó, một con ma cà rồng hãy còn khá non nớt. Trong đầu anh là hàng loạt câu hỏi, nhưng anh cố gạt chúng sang một bên. Không đời nào anh để mất Alco thêm một lần nữa.
“Alco!” Anh gọi tên nó. Thật lớn. Tiếng loạt soạt ở phía trước ngừng lại. Dù không thể nhìn thấy nó trong mê cung mịt mù, Kou vẫn nghe được lời nó đáp:
“Anh biết tên tôi?”
“Alco… Là em thật mà, phải không?” Kou khẩn thiết. Bước chân của anh dồn dập qua các ngã rẽ. Sự hiện diện của Alco lúc thì gần, lúc lại xa. Mê cung làm bằng cây xanh ngăn cản anh tìm đến nó. Nhưng anh vẫn tiếp tục nói, vì anh biết nó nghe tất cả.
“Ai đã biến em thành như vậy? Anh sẽ tìm và giết nó…”
Chẳng mấy chốc mà Kou đã đến được trung tâm mê cung. Bóng Alco vụt qua trước mắt bị anh nhanh chóng chộp lấy. Sự lạnh lẽo đã hoàn toàn chiếm lấy cơ thể nó, thay thế cho hơi ấm đã từng rất quen thuộc với anh.
Alco giằng ra khỏi anh một cách dứt khoát. Kou chưa từng thấy nó làm thế bao giờ. Mà lúc này, nó đã mạnh hơn cơ thể con người khi xưa rất nhiều.
“Anh không được động đến ngài Towuji!” Nó lớn tiếng nói với anh.
“Ngài Towuji?” Cái tên được thốt ra từ miệng Kou đầy cay đắng. “Đó là kẻ đã khiến em ra bộ dạng này à?”
Alco không nói gì. Nó lùi xa về phía bên kia mê cung, nơi bất thình lình có một cái bóng khác hiện ra trong bóng tối.
“Phải, là ta đấy.”
Một con ma cà rồng khác xuất hiện. Khoé môi hắn nhếch lên khi bàn tay nhợt nhạt của hắn vòng qua eo của Alco, siết chặt.
“Ta thấy cậu có vẻ quen biết với món đồ mới của ta nhỉ?” Vẻ châm chọc không thèm giấu giếm của hắn hiện rõ. “Khá khen cho cậu đấy, K ạ. Trà trộn được vào buổi tiệc này và tiếp cận Alco thì hẳn ngươi không phải là thợ săn hạng xoàng.”
Hắn biết mật danh của Kou. Hắn cũng biết anh đến đây là vì Alco. Tên ma cà rồng này quả nhiên không phải nhân vật tầm thường, càng không dễ đối phó như Dievle.
Nhưng Kou tuyệt đối không thể buông tay Alco. Anh vội lao đến với một con dao găm bạc được giấu cẩn thận trong lớp áo.
“Trả Alco lại cho tôi!”
Chớp mắt một cái, người ở trước mặt anh lại là Alco. Ngay lập tức, Kou phải đổi hướng tấn công. Con dao sượt qua một lọn tóc sáng màu của nó, đồng thời Towuji cũng kéo nó về phía hắn.
“Ngài Towuji là ân nhân cứu mạng của tôi!” Alco thét lớn. Từng lời nó nói như dao cứa vào tim Kou. “Đừng hòng động đến ngài ấy!”
Towuji vỗ nhẹ lên vai Alco và ôm nó vào lòng. Hắn nở nụ cười hài lòng với phản ứng của vật mình nuôi. Trớ trêu thay, chỉ mới tháng trước thôi, nó còn nằm gọn trong vòng tay của Kou.
“Ta nghĩ đêm nay dạo chơi thế là đủ rồi. Chắc chắn chúng ta sẽ còn gặp lại nhau đấy, Thợ săn K!”
Giọng cười rợn tóc gáy của Towuji vang lên giữa mê cung. Cả hắn và Alco biến mất trong màn đêm đen kịt, chừa lại một mình Kou vừa tức giận vừa đau đớn.
Alco đã thật sự vuột khỏi bàn tay anh rồi.

–III–
Kể từ hôm Alco tình cờ gặp được chàng thợ săn kia ở buổi tiệc, Towuji bỗng thường xuyên trở nên rầu rĩ, lại nói với nó những lời thật kỳ lạ như:
“Em đã gặp được kẻ mình thấy trong mơ rồi. Em sẽ bỏ ta lại đây một mình mất thôi, dù ta là kẻ đã cứu em khỏi tay Tử thần.”
Hẳn Towuji đã cố tình nhắc lại chuyện hắn đã cứu Alco, như hắn vẫn làm mỗi khi Alco định làm gì trái ý hắn. Nó nghe vậy bèn vỗ về hắn:
“Ngài Towuji đã cứu mạng em. Tất nhiên em sẽ làm theo những gì ngài bảo.”
Nó luôn đáp như vậy, và điều đó mới khiến Towuji vui sướng làm sao.
Hắn tổ chức một buổi tiệc linh đình ở dinh thự, mang danh là tiệc dành cho Alco. Nhưng hắn lại chỉ gửi đi một thiệp mời duy nhất với chữ cái K được viết bằng mực vàng óng ánh bên trên.
“Trò vui sắp bắt đầu rồi đây.”
Rõ ràng đây là một cái bẫy, song hắn biết chắc chắn Kou sẽ chẳng bỏ qua bất cứ cơ hội nào để tiếp cận Alco. Quả đúng như vậy, vào đêm tiệc, chàng thợ săn đã xuất hiện ở dinh thự của hắn. Người ra đón anh lại chính là Alco.
Nó đứng ở trên bậc cao nhất của cầu thang cẩm thạch. Vòm trời phía trên đầu phủ một vầng hào quang bàng bạc tựa trăng sáng soi xuống cả cơ thể nó. Trông nó đẹp đến lạ kỳ, nhưng cũng hoàn toàn xa lạ với anh.
“Mời đi lối này.” Alco gọi anh từ trên cao. Nó đưa anh đi sâu hơn vào trong dinh thự. Sau cùng, nó dừng lại ở phòng ăn. Bữa tiệc thịnh soạn đã được bày sẵn, và đương nhiên, gia chủ đã ngồi ở vị trí của mình.
Towuji nhoẻn miệng cười như thể Kou là khách quý của hắn vậy. “Cậu đến đúng giờ đấy.”
“Đừng nhiều lời nữa!” Kou đáp trả. “Anh bày trò dụ tôi đến để làm gì?”
“Ngay cả khi cậu biết ta có giăng bẫy ở đây, cậu vẫn chọn đến một mình với mấy thứ vũ khí cỏn con được giấu trong người đó à?”
Kou cố giữ cho gương mặt mình không biến sắc, nhưng hai tay anh siết lại thành nắm. Towuji lại tiếp tục chế giễu:
“Xem ra với cái danh thợ săn ma cà rồng hàng đầu thì cậu không thông minh cho lắm nhỉ?”
Kou “hừ” một tiếng. Cái gã ma cà rồng đó luôn ăn nói rất nho nhã, nhưng lời nào cũng như sắc lẹm. Là người không giỏi mồm mép, Kou lại càng ghét cái vẻ đểu giả của Towuji. Biết điều đó, hắn chỉ nhếch môi cười:
“Kìa, cậu tỏ thái độ như thế làm gì? Ta thật sự có nhã ý mời cậu đến dùng bữa với ta và Alco. Cậu có thể đứng đó với cái bụng đói suốt đêm, hoặc vào đây với bọn ta và chúng ta sẽ bàn chuyện chính.”
Kou nhìn một lượt quanh bàn ăn và cả căn phòng. Chẳng có gì đáng nghi ngoài cái thái độ nửa đùa cợt nửa nghiêm túc của Towuji. Anh tiến vào trong và ngồi xuống vị trí còn trống. Trên chiếc bàn dài, Towuji và Kou ngồi ở hai đầu, còn Alco thì yên vị ở giữa.
Các món được bày trên bàn đều là thức ăn cho người thường, ngoại trừ một số món thịt được nấu tái. Kou chẳng động đũa mà chỉ ném ánh nhìn về phía chủ nhà.
“Anh muốn bàn chuyện gì với tôi?”
Towuji lại chẳng ra vẻ vội vã. Bằng một cử chỉ hết sức tao nhã, hắn cắt gọn gàng miếng bít tết ra thành từng mảnh mỏng trên đĩa của Alco. Hắn đưa cho nó và mỉm cười như thể Kou còn chẳng có mặt ở đó:
“Bữa tối của em đây. Thịt nai với sốt thuộc nhóm máu mà em yêu thích.”
Kou hậm hực lườm Towuji. Nhưng Alco lại rất vui vẻ cảm ơn hắn. Nó cắn thử một miếng và cong mắt lên cười.
“Ngon lắm ạ.”
Trông họ thật hạnh phúc. Loại hạnh phúc mà Kou đã từng đánh mất.
Khi Alco còn ở bên anh, chưa bao giờ anh dỗ ngọt nó, chiều chuộng nó như Towuji đang làm. Phải, anh cung cấp cho nó chỗ ở, thức ăn và áo ấm, cả tình yêu của anh nữa. Nhưng anh chưa bao giờ thể hiện ra bằng lời, chưa một lần nói với Alco rằng anh yêu nó đến mức nào.
Khó chịu với cảnh tượng tình tứ trước mắt, Kou cắm phập cái nĩa của mình vào miếng thịt. Đến lúc này, Towuji mới quay sang nói với anh:
“Cậu thấy đó, ta không hề căm ghét loài người như hầu hết các đồng loại của ta.”
“Chuyện đó thì có liên quan gì đến Alco và tôi?” Kou hằn học.
“Ồ, tất nhiên là có chứ. Nhiều nữa là đằng khác. Ta không phải là ma cà rồng thuần chủng.”
Đến đây thì Kou mới hết sức ngạc nhiên. Towuji kể tiếp, nhưng chỉ vừa đủ thông tin mà tránh tiết lộ quá nhiều về bản thân mình:
“Mẹ ta là con người. Chính vì thế mà ta không có ác cảm hay sự thôi thúc phải cắm phập răng mình vào cổ họ. Sau khi phải sống vài trăm năm và thấy đủ máu đổ từ cả hai phe, ta đã đi đến kết luận rằng thế giới này không còn xứng đáng với niềm tin của ta nữa.”
Towuji từ lâu đã chán ghét thực tại giả tạo này. Cả ma cà rồng lẫn loài người đều có một điểm chung, đó là họ sẵn sàng chà đạp lên kẻ khác vì lợi lộc của bản thân, mà hắn thì mang lời nguyền bất tử, mãi mãi mắc kẹt ở thế giới mục ruỗng này.
Sự xuất hiện của Alco như một tia sáng loé lên mà hắn đã vươn tay ra bắt lấy.
“Ta tình cờ bắt gặp Alco trong căn nhà hoang,” hắn kể. “Lúc đó ta chỉ nghĩ rằng, vì sao con người yếu ớt như thế chưa bao giờ la hét xin tha mạng? Em ấy chịu đựng tất cả đớn đau mà không hé răng nửa lời, như thể đã biết cái chết sẽ đến tìm mình và em ấy đã sẵn sàng. Quả thực, ta rất tò mò về em ấy.”
Alco hiện tại đang bình thản nhâm nhi ly rượu đượm mùi máu tươi mà chẳng nhớ gì đến những đau thương kia. Có lẽ việc quên đi là một phép màu dành cho nó.
Towuji nói tiếp:
“Ta nhìn thấy một chút bản thân mình trong con người yếu đuối sắp trút hơi tàn đó. Ta đã muốn chết, vô số lần. Nhưng không gì có thể giết được ta. Chỉ có nỗi đau vẫn đeo bám ta dai dẳng. Thế là ta đi đến quyết định biến Alco thành ma cà rồng chỉ để giữ em ấy lại cõi đời này. Ta muốn xem thử em ấy sẽ sống thế nào khi trở thành đồng loại của ta.”
Phía bên kia bàn ăn, Kou siết chặt tay mình đến nỗi lòng bàn tay anh đã hằn vết đỏ.
“Có thể cậu không đồng tình với cách làm của ta,” Towuji nói như thể hắn đọc được suy nghĩ của anh. “Nhưng vì ta đã làm như thế mà ngày hôm nay cậu mới có thể gặp lại Alco.”
Hắn nói đúng. Kou nốc một ngụm rượu để giữ lại sự bình tĩnh. Ly rượu của anh là vang, không phải cùng một loại máu mà Towuji lẫn Alco đang dùng.
“Những ngày qua ở bên nhau, ta đã hiểu rằng dù là con người hay là ma cà rồng, Alco vẫn sẽ chỉ là em ấy mà thôi. Với ta, sự bất tử là một lời nguyền. Còn với em ấy, được sống sót đã là phước lành rồi. Phải chăng chính sự trái ngược đó đã khiến ta bị thu hút đến như vậy? Và ta bắt đầu nghĩ đến việc tạo dựng một thế giới thật an toàn cho Alco. Ở đó, dù là con người hay ma cà rồng đều sẽ chẳng phải chịu sự bất công như em ấy đã từng trải qua.”
Kou đưa mắt nhìn Alco đang vui vẻ ăn đến đĩa thịt thứ hai trên bàn. Đúng thật rằng nó trông có vẻ hạnh phúc hơn khi ở đây. Vả lại, điều Towuji vừa nói cũng chính là điều anh hằng mong ước. Kou đã chán ngán cái cảnh vấy bẩn tay mình vì lợi ích của những kẻ quyền lực hơn mình. Nhưng anh có thể làm gì đây? Một thợ săn thấp cổ bé họng như anh chỉ mong được yên ổn ở cạnh người mình thương yêu mà thôi.
“Thay đổi thế giới không phải là chuyện dễ dàng.” Kou đáp. “Tôi đã có suy nghĩ như anh. Nhưng tôi chẳng thể thay đổi được số mệnh của bản thân. Sau cùng, ngay cả Alco mà tôi cũng không bảo vệ được…”
Những tưởng Towuji sẽ buông lời mỉa mai Kou, thế mà hắn chỉ trao cho anh một ánh nhìn cảm thông. Chính vì không muốn Alco phải chịu đau đớn thêm lần nào nữa mà hắn mới đi đến quyết định mời Kou đến dự bữa tối này. Hắn có một tham vọng thật lớn, và hắn muốn anh góp sức giúp hắn.
Kou lại nói:
“Tôi đến chỉ để mang Alco về với mình. Thế thôi. Tôi sẽ chu cấp máu cho em ấy đầy đủ, và tôi sẽ bảo vệ em ấy khỏi bất cứ tên thợ săn nào khác, kể cả chính tôi.”
Sắc mặt Towuji biến đổi. Hắn xịu xuống như thể ai đó vừa tổn thương trái tim chẳng còn đập của hắn nữa vậy.
“Ôi, Alco yêu dấu! Em hãy nghe đi! Sau bao nhiêu chuyện ta đã làm vì em, người khác chỉ cần đến đưa em đi mất như vậy thì có phải là quá dễ dàng rồi không?”
Alco nuốt miếng thịt tái một cái “ực”, rồi quay sang nói với Kou:
“Nếu ngài Towuji không muốn, tôi sẽ không rời khỏi đây.”
Kou nhíu mày. “Có phải anh đã tẩy não Alco rồi không? Vì sao em ấy lại quên hết mọi thứ trước kia?”
Towuji tựa lưng vào thành ghế với ly rượu trong tay. Cái vẻ điềm tĩnh đạo mạo của hắn khiến Kou giận điên lên.
“Ta không rõ vì sao em ấy lại quên tất cả. Lẽ nào là do tình cảm của cậu với em ấy quá hời hợt? Và cậu thật sự không quan trọng với em ấy đến thế? Dù thế nào thì đúng là cậu đã không bảo vệ được Alco thật.”
Trong cơn giận, Kou đứng phắt dậy và hất phăng phần thức ăn trên bàn mình. “Anh lấy tư cách gì mà xen vào chuyện của tôi và Alco?!”
Lần này thì Towuji không nhịn nữa. Hắn cũng đứng dậy, phong thái vẫn từ tốn như vốn có, nhưng tông giọng thì gầm gừ như thể hắn sẵn sàng xé xác Kou ra vậy.
“Ta là chủ nhân của Alco. Ta đã ban cho em ấy một sự sống mới. Điều đó cậu không thể làm được.”
“Anh đã không cho Alco sự lựa chọn! Anh đã lấy đi phần con người trong em ấy và biến em ấy thành một con quái vật khát máu như mình mà thôi!”
Gương mặt Towuji tối sầm lại. “Có lẽ ta phải đích thân dạy dỗ cậu cách cư xử với chủ nhà khi được mời đến ăn tối.”
Dứt lời, hắn phóng một cái đĩa sứ về phía Kou. Anh nhanh chóng né được rồi bước hẳn lên bàn, lấy vũ khí của mình ra mà lao tới. Bữa tối sớm trở thành một bãi chiến trường trong phòng ăn.
“Tôi tìm thấy em ấy trước!” Kou thét lớn. “Chúng tôi đã là của nhau từ rất lâu rồi!”
Towuji cũng không chịu thua. Hắn vừa tránh đòn của Kou vừa đáp trả: “Ta đã mua Alco bằng rất nhiều tiền! Cả ba đời nhà cậu cũng trả không hết!”
“Alco không phải là một món đồ chơi!”
“Khi cậu đã không thể bảo vệ được em ấy thì hãy câm miệng đi!”
Vút.
Rầm.
Loảng xoảng.
Trong phòng ăn, dao nĩa, đồ sứ và cả thức ăn bay tứ tung. Giữa cuộc chiến giữa ma cà rồng và thợ săn, người duy nhất bình thản chỉ có Alco. Nó tiu nghỉu khi món nó vừa định lấy đã bị hất văng xuống sàn.
“Ôi không… Thức ăn rơi mất rồi…”
Nói rồi, nó lại vui vẻ nhặt thức ăn lên và cho vào miệng cắn. Nó chẳng đoái hoài gì đến trận chiến kia, vì dù chỉ tập trung ăn uống suốt từ ban đầu, nó vẫn nghe hiểu được từ cả hai phía. Alco chẳng giải thích bằng lời được, song nó cảm thấy cả Towuji và Kou đang hướng về cùng một mục tiêu. Chuyện đấu đá này thật vớ vẩn.
Sau một lúc, Towuji đã giành được thế áp đảo. Hắn ghim Kou xuống mặt bàn rồi nói:
“Nếu cậu còn muốn gặp lại Alco thì bình tĩnh nghe ta nói đã! Chúng ta có thể hợp tác với nhau. Cả ba người chúng ta.”
Kou mới đây còn giãy giụa, nghe thế bèn ngừng chống cự. Towuji thả anh ra và hắn đề xuất một chuyện không tưởng:
“Làm việc cho ta. Cậu sẽ được gặp Alco thường xuyên, thậm chí sống tại đây nếu muốn.”
Kou quắc mắt nhìn hắn. Chuyện tốt thế này chẳng đến nếu không có sự đổi chác. “Anh muốn gì ở tôi?”
Towuji chỉnh trang lại y phục, vuốt lại mái tóc đã rối phần nào sau cuộc đọ sức. Hắn nhanh chóng lấy lại được vẻ tự cao tự đại như thường.
“Cậu có sức mạnh và kỹ năng mà ta cần, K ạ. Hãy giúp ta thanh lọc bọn cầm quyền mục ruỗng ở thế giới này. Bất kể chúng là ma cà rồng hay là con người. Ta có thể trả cho cậu gấp nhiều lần số tiền từ các ủy thác trước của cậu.”
Kou lặng thinh. Anh nhìn về phía Alco đang chén sạch đĩa thức ăn cuối cùng trên bàn. Đúng như lời Towuji nói, trông nó có vẻ hạnh phúc và được no đủ khi ở đây. Nhưng anh vẫn chưa thể hoàn toàn tin tên ma cà rồng trước mặt được.
Hẳn Towuji cũng biết tiền bạc không thể thuyết phục được Kou ngay, thế là hắn nói thêm:
“Cậu vẫn muốn trả thù bọn thuộc hạ cũ của Dievle vì đã bắt Alco từ tay cậu, đúng chứ? Ta có thể giúp cậu tìm ra chúng không sót một tên. Sau đó, cậu có thể khiến chúng nếm trải đau đớn hơn Alco đã phải chịu gấp ngàn lần trước khi mãi mãi biến mất.”
Giờ thì Kou đã có hứng thú với giao kèo này. Điều duy nhất anh còn bận tâm là việc phải chia sẻ Alco với kẻ khác. Ở giữa phòng ăn, nó đã chén xong bữa tối, sạch sẽ không còn gì sót lại. Nó liếm mép rồi đứng dậy, đi về phía Kou và Towuji với hai bàn tay chìa ra về phía hai người. Đầu nó khẽ nghiêng như thể đang chờ đợi quyết định từ cả hai.
“Em nghĩ thế nào, Alco?” Towuji lên tiếng hỏi nó. “Em có muốn tay thợ săn này ở lại cùng chúng ta chứ?”
Alco nhìn Kou hồi lâu, đặc biệt chăm chú vào những vết sẹo lộ ra sau tay áo được xắn cao của anh. Dù chẳng nhớ được mình đã từng yêu thương anh đến thế nào, nhưng nó đã ghi nhớ nhịp đập quen thuộc nơi trái tim anh. Và nó gật đầu.
“Towuji. Kou. Alco. Một nhà.” Alco nắm nhẹ lấy tay cả hai. Khi bình minh ló dạng, nó biết mình đã có một gia đình mới, nơi mà nó thuộc về.
-Hết-

Quyền & Miễn trừ trách nhiệm/Credits & Disclaimers
Toàn bộ các nhân vật và cốt truyện thuộc về Furu Twuru. Được triển khai và chấp bút bởi Kỳ Kỳ.
Tựa truyện do Furu Twuru đặt.
・・・・・
Tôi (tác giả) từ chối cho phép sử dụng tác phẩm đã đăng để sao chép và biến thành các tác phẩm phái sinh dưới mọi hình thức. Mọi việc đăng tải lại ở bất cứ phương tiện truyền thông nào hoặc sử dụng cho các mục đích công khai khác phải có sự cho phép của tôi hoặc/và người gửi ủy thác, và đảm bảo các quyền nhân thân của tác giả.

Để lại một bình luận