Gặp lại nhau sau ba tháng, Yusaku và Ryoken cùng ngồi lại để nhìn về tương lai.

Giấc mơ được dệt cho Gia Linh.

Fandom: Yu-Gi-Oh! VRAINS

Ship: Ryoken Kogami x Yusaku Fujiki

Thể loại: tình trai, hurt/comfort, ngọt.

Số từ: 4060.

Ryoken ngắm nhìn thành phố Den từ cửa sổ phòng làm việc của mình. Màn đêm trải dài như mặt biển và ánh đèn là những vì sao. Yên tĩnh, thanh bình. Mọi thứ đã đã tốt hơn rất nhiều so với sự hỗn loạn xảy ra vài tháng trước. Tuy còn rất nhiều thứ cần anh xử lý, song Ryoken luôn dốc hết sức mình hoàn thành nhiệm vụ, gánh vác trên vai trách nhiệm nặng nề của tổ chức Hanoi.

Đôi khi, xen vào giữa những lúc bộn bề, Ryoken lại nhớ về hình bóng một người. Anh không cho phép bản thân mình rảnh rỗi quá lâu, vì anh biết như thế sẽ chỉ khiến cho người đó ngập tràn trong tâm trí. Rồi anh sẽ lại bỏ dở tất cả chạy đi tìm, dù chỉ một tia hy vọng mong manh về tung tích của người đó. Anh vẫn còn bám víu vào lời hứa hẹn tái đấu của hai người, và tin rằng người đó cũng vậy, dù cậu ấy đang ở bất cứ nơi đâu.

“Nhìn ngài ấy như vậy, tôi không biết nên vui hay nên buồn nữa.” Taki nói với Aso khi cả hai đi thăm ngôi mộ tự tạo dành cho Ai. Họ không dám nhắc gì đến người đó trước mặt Ryoken. Chỉ khi anh không có mặt, họ thỉnh thoảng trao đổi một hai câu về tình hình hiện tại.

Aso đáp: “Ngài ấy ắt hẳn tự có tính toán cho mình. Sẽ đến một lúc nào đó, ngài ấy phải buông bỏ thôi.”

Taki đứng bên cạnh lặng im không đáp lại. Cô nhìn về phía mộ Ai. Đã có quá nhiều đau thương và mất mát. Với sự trung thành và tình cảm gắn bó với người cô xem như đứa em trai của mình, cô mong rằng nụ cười có thể sớm trở lại trên môi ngài Ryoken.

Một ngày nữa lại qua đi, màn đêm phủ xuống khi thành phố vừa lên đèn. Công việc đã kết thúc, Ryoken đến Vrains luyện tập thêm. Dù công việc có bận đến đâu, anh cũng không bỏ qua buổi tập luyện nào. Ryoken muốn mình phải thật sẵn sàng khi người đó quay trở về.

Ryoken luôn chọn địa điểm mà anh và người đó đã cùng đối đầu. Quá khứ hiện về trong từng nước đi của anh. Nhưng thay vì đau đớn, ký ức lại mang cho anh một loại sức mạnh mới, sức mạnh của nỗi nhớ và hy vọng. Anh tự nhắc mình về những gì đã qua chính là vì quá khứ đặt nền móng cho tương lai. Giờ đây, Ryoken đã mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều.

Rời khỏi Vrains, Ryoken bắt gặp Taki và Aso trò chuyện trong phòng làm việc. Còn có cả Spectre – người vừa mới trở về sau chuyến thị sát dài ngày. Ryoken định bước vào, nhưng có một thứ cản trở anh.

Một cái tên.

“Anh chắc đó là Yusaku chứ?”

Ryoken chậm một nhịp, anh đứng bên ngoài tiếp tục lắng nghe.

Spectre trả lời câu hỏi của Taki:

“Tôi tin chắc tám chín phần là vậy. Có một tay đấu bài bí ẩn xuất hiện bên ngoài thành phố. Dù không rõ mặt nhưng vóc dáng và cả phong cách cũng rất giống cậu ấy… Lần này hắn cũng để lại một lá bài kỳ lạ.”

“Giống như những lần trước sao?”

Để xác nhận cho nghi vấn của Aso, Spectre kể lại chuyến trinh sát của mình và những gì anh biết về tay đấu bài kia. Ryoken ở ngoài có thể nghe thấy tiếng tim mình đập vọng dọc theo hành lang. Anh siết chặt hai tay lại.

“Một tay đấu bài bí ẩn. Những lá bài kỳ lạ để lại quanh thành phố… Có khi nào là cùng một người không?” Giọng Taki vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Aso đáp lời: “Đúng là rất đáng ngờ.”

Spectre lên tiếng hỏi: “Vậy chúng ta có nên báo cáo lại với ngài Ryoken không?”

“Đừng nên nhúng tay vào chuyện riêng của ngài ấy.” Aso đáp. 

“Nếu đó thật sự là Yusaku thì sớm muộn gì ngài ấy cũng tìm thấy cậu ấy.” Taki cam đoan là như thế.

“Mọi thứ chỉ vừa mới ổn định lại thôi. Nếu để hai người ấy gặp nhau, thật chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Tôi e rằng cảm xúc của ngài Ryoken sẽ bị ảnh hưởng.”

“Chẳng phải anh nói với tôi rằng đến một lúc nào đó, ngài Ryoken sẽ phải buông bỏ quá khứ sao? Nếu không gặp lại cố nhân, làm sao gỡ được nút thắt trong lòng ngài ấy chứ?”

Spectre xen vào:

“Tôi cũng nghĩ chúng ta cần báo cáo lại toàn bộ. Kể cả về người bí ẩn kia nữa…”

Ryoken quyết định bỏ lại cả ba thuộc hạ của mình trong phòng khi họ tiếp tục tranh luận với nhau. Anh bước ra ngoài ban công và ngước lên trời.

Cách đây không lâu, trinh sát của tổ chức đã báo lại với anh về những thẻ bài bí ẩn họ tìm được trên đường làm nhiệm vụ. Hôm nay là tay đấu bài bí ẩn mà Spectre đã nói. Khóe miệng Ryoken khẽ cong lên thành một nụ cười. Yusaku. Cách chơi trò thần bí này chẳng giống cậu trước đây chút nào. Nhưng Ryoken cũng đã thay đổi, và anh rất mong chờ được gặp lại cậu của hiện tại.

*

* *

“Yusaku!” 

Có tiếng gọi tên mình, cậu thanh niên ngồi một mình bên bàn cà phê hướng ra biển xoay người lại. Một nhóm thanh niên khách vẫy tay về phía cậu, rồi tiến lại nhập bọn.

Vancouver một chiều nắng dìu dịu. Yusaku và nhóm bạn cậu mới quen chưa đầy ba tháng đã bộn rộn buổi tiệc chia tay. Nhóm bạn ngoài Yusaku ra còn có bốn thành viên còn lại, đa số đều trạc tuổi nhau. Chỉ có mỗi David, anh chủ quán cà phê nơi Yusaku lưu lại vài tuần nay là đã ngoài hai mươi. 

Họ là những con người mang trong mình dòng máu, quốc tịch khác nhau, nhưng tề tựu lại đây vì chung một thứ ngôn ngữ: ngôn ngữ của máy tính. Cùng nhau, họ đã đánh sập tường lửa bí mật nhất của các tổ chức hàng đầu thế giới, nắm trong tay không ít bí mật của chính phủ chỉ trong một thời gian ngắn. Họ là nhóm hacker ẩn danh, được treo tiền thưởng cho bất cứ ai hạ bệ được họ. Ấy thế nhưng họ mang vẻ ngoài hết sức bình thường; chỉ là một nhóm bạn đang mở tiệc chia tay thành viên của mình.

“Cậu thật sự phải đi sao, Yusaku?” Cô bạn người gốc Việt với biệt danh là Scarlet cất tiếng hỏi.

Yusaku gật đầu xác nhận. 

“Tụi này sẽ nhớ cậu lắm.” Cậu bạn J sửa lại cặp kính và nói.

Phía bên kia bàn, Pete thúc khuỷu tay vào J: “Cậu ủy mị quá rồi đấy! Có phải là sẽ không còn gặp Yusaku nữa đâu?” Rồi cậu ta quay sang Yusaku: “Cậu sẽ thường xuyên liên lạc với bọn này, phải không?”

“Tất nhiên rồi.” Yusaku đáp. 

Trong những tháng ngày lang thang, trốn tránh quá khứ, cậu đã gặp được nhóm bạn này, một nhóm hacker không tên, vừa làm việc độc lập lại vừa kết hợp với nhau. Yusaku khi xưa vốn không dễ kết thân, cũng chẳng dễ mở lòng. Đôi lúc, cậu chỉ lầm lì vùi đầu vào máy tính để không phải nghĩ về một số chuyện, hay về một ai đó. Khi khác, cậu lại muốn được yên tĩnh một mình. Tuy vậy, sau rất nhiều sự kiện và từ khi quen biết với nhóm bạn, Yusaku nhận thấy bản thân đã thay đổi. Không ai có thể mãi sống đơn độc trên thế giới này. Cậu đã hiểu ra điều đó khi mất Ai. Vì thế cậu lại càng trân trọng hơn những người bạn mình kết giao trong chuyến đi này.

“Mà sao tự nhiên cậu lại quyết định về vậy? Chúng ta đã lên kế hoạch cho một vụ lớn vào tháng sau mà.” Pete hỏi. 

“Phải đó!” J nói theo. “Thiếu cậu bọn này thấy hơi chán.”

Yusaku chưa biết nên trả lời thế nào thì David bước tới, đặt lên bàn những lát bánh mì nóng hổi mới nướng và nói:

“Vì nhóc ta nhớ nhà chứ sao.”

 Yusaku nhoẻn miệng cười. Phải, cậu đang nhớ nhà. Nhà còn có một ai đó khác. Khi ra đi cậu luôn canh cánh bên mình lời hứa hẹn tái đấu, như một lời hứa sẽ còn gặp lại nhau. 

Liệu anh có nhớ?

*

* *

Sức nóng tỏa ra từ trung tâm sân vận động khiến cho hàng ngàn người reo hò, cổ vũ nhiệt liệt cho hai đối thủ ngang tài ngang sức nhau bên dưới. Ryoken đảo mắt khắp khán đài tìm kiếm. Anh chẳng mảy may quan tâm đến trận chung kết ngày hôm nay, nếu không phải vì những manh mối đã dẫn anh về đây.

Trận đấu bài dần đến hồi kết. Những tưởng sẽ được thấy The Unknown xuất hiện, nhưng có lẽ các giải đấu lớn như thế này không phải là mục đích của cậu ta. Tay đấu bài bí ẩn này đã nhiều lần xuất hiện, thách thức rất nhiều người bằng kỹ năng chiến đấu điêu luyện của mình. Điều thú vị về nhân vật này đó là cậu ta luôn giấu mặt, chỉ để lại mỗi lá bài kỳ lạ sau mỗi trận đấu. Các lá bài mang một mặt rất bình thường như bao lá bài khác. Nhưng phía sau lại là vài dòng nguệch ngoạc khó hiểu, kèm một dãy số mà chính Ryoken là người phát hiện ra những con số ấy chỉ tọa độ nhất định trong Vrains. Tọa độ từ lá bài tuần trước dẫn đến trận chung kết tại sân vận động hôm nay.

Ryoken nhỏm dậy từ đài quan sát đặc biệt dành cho các nhân vật tầm cỡ, như là người đứng đầu Kỵ sĩ Hanoi. Căn phòng này tách hẳn khỏi khán đài náo nhiệt, có một phần tường làm hoàn toàn bằng kính để nhìn bao quát hết sân đấu. 

Spectre liền đứng dậy theo ngay sau. Vốn dĩ việc truy vết các lá bài này được giao cho Spectre và thuộc hạ, nhưng hôm nay Ryoken lại muốn đích thân đi một chuyến. Có lẽ anh đang nôn nóng vén bức màn bí ẩn này lên, để rồi nhận lấy thất vọng rằng tất cả chỉ là trò đùa của ai đó. Hay thật sự cố nhân khi xưa đã quay trở về?

“Ngài định về sao?” Spectre hỏi.

“Tôi không nghĩ chúng ta sẽ gặp được người đó ở đây.” 

Ryoken đáp. Vừa dứt lời, một cái bóng đen vụt ngang qua phía cửa ra vào, thu hút sự chú ý của cả hai.

“Tôi sẽ đi kiểm tra.” 

Spectre nói rồi lao nhanh ra ngoài sau khi nhận được cái gật đầu của Ryoken. Có gì đó thôi thúc anh. Anh bước ra ngoài. Ngay lập tức, tiếng cổ vũ trên sân vận động được phóng to hơn gấp nhiều lần. Ryoken nhíu mày. Anh thoáng thấy bóng đen phía cuối hành lang và lập tức hướng bước chân của mình về phía đó.

Dãy hành lang nhỏ hẹp của sân vận động kéo dài, nối với nhau thành một mạng lưới chằng chịt. Đuổi theo cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện, Ryoken nhận ra anh đang hướng dần về phía dưới khán đài và chuẩn bị ra khỏi sân vận động. Cậu ấy không thích chơi trò đuổi bắt. Anh thầm nhủ. Kẻ đứng sau tất cả chuyện này có lẽ chỉ đang muốn thấy anh quay cuồng đi tìm một bóng hình. Tuy vậy, anh chẳng thể từ bỏ bất cứ manh mối nào, bất cứ hy vọng nào, dù là nhỏ nhất.

Ryoken bước ra ngoài. Màn đêm chào đón anh bằng một cơn gió mang hơi lạnh từ cơn mưa vừa dứt, cùng mùi đất ẩm. Qua năm tháng, Vrains đã phát triển và trở nên chân thật hơn bao giờ hết, khiến anh suýt chút nữa đã quên đi sự thật rằng mình vẫn còn ở bên trong hệ thống. Ryoken đảo mắt sang hai bên đường. Không thấy bóng dáng của Spectre hay bóng đen bí ẩn kia nữa. Anh cho hai tay vào trong túi áo khoác, cất bước đi dọc vỉa hè. Những lá bài và hình vẽ kỳ lạ phía sau chúng xoay tròn trong tâm trí. Nếu thật sự có ai đó đang bày trò nhắm vào Kỵ sĩ Hanoi và anh, Ryoken nhất định sẽ không buông tha cho chúng.

Mải mê với những suy nghĩ của mình, Ryoken suýt chút nữa đã vô tình va phải một đứa trẻ gần đó. Con bé trạc hơn mười, tay cầm một giỏ hoa hồng. 

“Xin lỗi.” Anh lên tiếng. 

“Không sao đâu ạ.” Con bé đáp ngay. Trông nó khá xinh xắn với hai má hồng hào khỏe mạnh, mái tóc tết để dài xuống hai bên vai. Nó đang cầm một lá bài trên tay. Ánh mắt Ryoken tập trung sự chú ý vào bên trong giỏ hoa của nó, và anh cũng bắt gặp những lá bài khác bên trong.

Một đứa trẻ với những lá bài. Hình ảnh này gợi lại ký ức trong anh. Trong thoáng chốc, Ryoken thấy mình nhỏ lại, ở giữa ngã tư đường với bộ bài trên tay. Anh va phải cậu, cũng nhỏ xíu và gương mặt rạng lên niềm vui. Hai người đã quen nhau như thế. Một cách tình cờ nhưng cũng là sự sắp đặt của số phận. Để rồi dù hai người đứng ở hai chiến tuyến đối đầu nhau, Ryoken vẫn không thể nào quên nụ cười của cậu bé năm xưa đó. Không ít lần anh ao ước được trở lại ngày hôm đó. Nếu như được lựa chọn, anh sẽ chọn làm bạn thay vì kẻ thù với cậu. 

Bây giờ, khi anh đã có thể tự quyết định đời mình, khi anh đã có thể dùng quyền lực và sức mạnh của mình để bảo vệ cậu, thì cậu lại chọn cách rời đi. 

Anh còn chẳng hề biết cậu rời đi khi nào. Sau trận chiến cuối cùng hôm đó, anh đã luôn đi tìm cậu. Những người cậu từng quen anh đều đã hỏi qua, nhưng chẳng ai nói cho anh biết phải đi đến đâu để thấy được cậu. Cậu đã phải trải qua nhiều đau thương, mất mát. Chọn quên đi quá khứ có lẽ là con đường tốt nhất dành cho cậu. Thế nhưng, anh vẫn không cam tâm bị bỏ lại phía sau, như một phần của cơn ác mộng mà cậu đã thức dậy và rũ bỏ sạch khỏi tâm trí. 

Ít ra, anh muốn chính miệng cậu nói với anh điều đó, rằng cậu không muốn gặp lại anh nữa. Cậu nợ anh một lời từ biệt.

“Anh ơi?” 

Tiếng đứa trẻ gọi cắt ngang dòng hồi tưởng của Ryoken. Anh cúi xuống nhìn. Nó tiếp tục nói:

“Anh cũng là người đấu bài phải không?”  

Ryoken gật đầu. “Phải.”

“Sau này, em cũng muốn trở thành một người đấu bài cừ khôi.” Đứa trẻ mỉm cười. “Và em cũng mong rằng mình có thể tìm được đối thủ xứng tầm mình. Không chỉ là đối thủ, mà còn là một người giống như… giống như tri kỷ vậy.”

Gương mặt Ryoken giãn ra khi anh vừa hiểu được điều gì đó. Tri kỷ. Phải chăng đó là từ ngữ chính xác nhất để gọi mối quan hệ giữa anh và cậu ấy?

Đứa trẻ kia lấy ra từ trong giỏ hoa hồng của nó một lá bài, và đưa lên cho Ryoken. 

“Cái này tặng cho anh.”

Ryoken cầm lấy lá bài. Chỉ là một lá bài phòng thủ thông thường, không nhiều điểm lắm. Nhưng khi lật lại phía sau, anh sững sờ.

“Lá bài này…” Ryoken bỏ lửng câu nói, nhìn xuống con bé lạ mặt.

Nó giải thích một cách lễ phép:

“Lúc nãy có một anh đưa cho em. Anh ấy bảo rằng nếu em thấy một chàng trai tóc trắng xanh bước ra từ sân vận động khi trận đấu sắp kết thúc, thì em hãy đưa lá bài này cho họ.”

Bàn tay Ryoken khẽ run. Anh nắm chặt lá bài có những nét nguệch ngoạc lại. Lá bài lần này không có tọa độ nữa. Đây là lá bài cuối cùng sao?

Ryoken cảm ơn đứa bé và đăng xuất ra khỏi Vrains. Anh lập tức lao vào phòng làm việc và bày tất cả những lá bài đã thu thập được. Trước đây, họ luôn cố giải mã những lá bài này bằng cách xếp chúng theo thứ tự thời gian, nhưng không có kết quả. Lần này, Ryoken vô thức xếp chúng theo trận thế tấn công yêu thích của anh. Và dường như anh đã đi đúng hướng. 

Trước mắt Ryoken không còn các đường nét khó hiểu nữa, mà chúng kết nối lại với nhau thành một bức phác họa. Anh thả mình xuống chiếc ghế êm ái. Lần đầu tiên sau nhiều tuần liền, Ryoken có thể mỉm cười một cách nhẹ nhõm. 

“Yusaku…” Anh thì thầm. Tất cả những trò giải mã và truy đuổi này đều là cậu. Cậu đã thay đổi, vì Yusaku trước kia sẽ ngay lập tức đến tìm anh tính sổ. Nhưng anh biết đó chắc chắn là cậu. Vì cũng chỉ có cậu mới hiểu được cách chiến đấu của anh đến như thế; giống như cậu đang nhìn thấu tâm trí anh, giống như tri kỷ.

Giờ anh đã biết phải tìm cậu ở đâu.

*

* *

Bầu trời đêm đem những vì tinh tú gieo xuống biển, tạo ra một con đường huyền ảo rẽ mặt nước ra làm đôi. Vài tháng vừa qua không phải là khoảng thời gian ngắn, nhưng lại không đủ dài để Yusaku quên đi một nơi đẹp đến nhường này, cũng không đủ để cậu quên một hình bóng. Khi quyết định quay trở về, trong lòng cậu ngập tràn nghi ngờ, lo lắng. Cậu không biết cậu có được chào đón, hay phải đối mặt với anh ra sao. Thế rồi, hội bạn hacker của cậu ở Vancouver đã cho cậu một ý tưởng: một trò chơi.

Những tuần qua, cậu đã thu hút được sự chú ý của Kỵ sĩ Hanoi và để lại manh mối trong các lá bài. Chúng chẳng phải trò giải mã cao siêu gì cả, chỉ cần tâm hồn đồng điệu sẽ dễ dàng tìm ra được ý nghĩa của chúng. Thú thật, ban đầu cậu rất lo sợ, rằng anh đã quên cậu và không bận tâm đến những lá bài. Nỗi sợ đó chỉ biến mất khi cậu thấy anh đến sân vận động tối hôm đó. Thay vì ra mặt, cậu đã đưa lá bài cũng là mảnh ghép cuối cùng của bức tranh cho một cô bé. Và giờ đây, cậu đang đứng ở khung cảnh đã họa ra trong tranh, bên chiếc cầu nhìn ra mặt biển Stardust Road.

Anh đã ở đó chờ cậu từ khi nào. Nơi này rất gần nhà anh. Từ cửa sổ nơi anh ở có thể nhìn thấy bao quát cả khu vực này. Vì vậy, cậu đợi cho màn đêm buông xuống rồi mới xuất hiện. Giờ chỉ còn cậu, và anh.

“Ryoken.” 

Gió mang theo tiếng cậu gọi, truyền đến tai anh. Anh khẽ giật mình bởi giọng nói ấy, quay đầu lại.

Giữa họ là một con đường ảo ảnh đầy sao, và tiếng gió hòa trong âm vang của sóng. Chẳng ai nói gì một lúc, cả hai lặng nhìn nhau. Tiếng lòng át đi cả tiếng biển khơi, nhưng lại không biết nên mở lời từ đâu.

Sau một hồi tưởng chừng như vô tận, Ryoken lên tiếng:

“Cậu… Cậu đã quay về…” 

Yusaku gật đầu: “Phải. Và cậu đã tìm ra tớ.”

Cậu bước chầm chậm lại gần Ryoken. Mỗi bước là một lần tim cậu đập mạnh. Cứ như một giấc mơ vậy. 

“Tôi chưa bao giờ ngừng tìm kiếm cậu…”

Ở bờ vịnh, hai người ngồi lại bên nhau. Yusaku kể cho Ryoken nghe về chuyến hành trình của mình, từ thành phố Den đi đến những nơi khác trên thế giới. Cậu đã đấu bài dưới cái tên The Unknown, và tham gia vào một nhóm hacker rất thân thiết. Ryoken lắng nghe tất cả, đôi mắt không thể rời khỏi Yusaku và thỉnh thoảng, anh còn mỉm cười.

“Trò chơi của cậu khiến tôi đau đầu một thời gian đấy.” Ryoken đùa.

Yusaku bật cười. Cậu rất vui khi anh đã đuổi kịp cậu, đã tìm thấy nơi cậu muốn hẹn anh đến. Cậu kể thêm cho anh về quá trình từ khi trở về thành phố và để lại lá bài đầu tiên, đến đêm đó ở sân vận động, cậu đã đứng từ xa nhìn cô bé trao cho Ryoken lá bài cuối cùng.

“Cậu đã thay đổi.” Anh nói sau khi Yusaku kết thúc câu chuyện của mình. “Thành phố Den và Kỵ sĩ Hanoi đã thay đổi. Và tôi cũng vậy…”

Ba tháng không dài. Tuy vậy, những chuyện đã xảy ra có thể khiến người ta trở nên khác trước rất nhiều. Họ đều đã thay đổi, theo hướng tích cực hơn. 

Ánh mắt của hai người họ bất giác chạm vào nhau và dừng lại nơi từng đường nét trên gương mặt người kia. Cứ như thể họ đang tìm kiếm điểm khác biệt từ khi chia ly. Yusaku đã cao hơn một chút chăng? Hay tóc của Ryoken hơi dài hơn trước? Không rõ, cũng chẳng quan trọng. Điều duy nhất Yusaku và Ryoken quan tâm đó là họ đã gặp lại nhau.

“Trong thời gian cậu đi, tôi đã nghĩ rất nhiều. Về mọi thứ.” Ryoken tách ra khỏi cái nhìn đầy mãnh liệt của cả hai một chút. Gió đùa nghịch với lọn tóc trên trán anh khiến Yusaku bất giác muốn chạm vào ghê gớm.

“Tôi không muốn để chuyện quá khứ trở thành bức tường vô hình ngăn cách chúng ta nữa…” Ryoken thừa nhận. “Tôi… Tôi đã rất nhớ cậu…”

Yusaku bị những lời ấy làm cho bất ngờ. Trong phút chốc, cậu quên mất phải đáp lại Ryoken như thế nào. Cậu cứ thế lặng im, để cho tiếng sóng vỗ vào trái tim mình dịu dàng trong một đêm mùa xuân, nhưng cũng không kém phần mãnh liệt. Giống như thứ tình cảm chất chứa trong trái tim cậu bấy lâu luôn tĩnh lặng, giờ như được khuấy động hơn bao giờ hết. Và cậu biết, trái tim cậu sẽ chẳng bao giờ trở về trạng thái yên tĩnh như trước. 

Ryoken lấy lại sự tự tin và can đảm vốn có của mình. Anh ngồi thẳng hơn và nhìn sâu vào mắt Yusaku.

“Vậy nên, cậu có muốn bước về tương lai, cùng với tôi không?”

Yusaku đi từ ngạc nhiên đến hạnh phúc vỡ òa chỉ trong một tích tắc. Đó phải chăng là lời bày tỏ của anh? Cậu mỉm cười trong vô thức.

“Được. Nhưng trước hết, chúng ta vẫn phải so tài tại Vrains đã.”

Ryoken bật cười. Hóa ra cậu vẫn còn nhớ lời hẹn ước của cả hai. Anh chợt quyết định sẽ để cậu thắng, như cách cậu thắng được trái tim anh. 

Gió đưa hương hoa quyện vào muối biển trong không khí. Con đường tinh tú lấp lánh dưới nước trải ra như vẫy gọi cả hai hãy dũng cảm tiến về phía trước. Không còn chần chừ hay sợ hãi, Ryoken cúi xuống thật gần và đặt lên môi Yusaku một nụ hôn.

-Hết-

Quyền & Miễn trừ trách nhiệm/Credits & Disclaimers

Ý tưởng gốc thuộc về Gia Linh. Triển khai và chấp bút bởi Kỳ Kỳ.

Các nhân vật Yu-Gi-Oh! VRAINS thuộc về Studio Gallop.

———

Tôi (tác giả) từ chối cho phép sử dụng tác phẩm đã đăng để sao chép và biến thành các tác phẩm phái sinh dưới mọi hình thức. Mọi việc đăng tải lại ở bất cứ phương tiện truyền thông nào hoặc sử dụng cho các mục đích công khai khác phải có sự cho phép của tôi hoặc/và người gửi ủy thác, và đảm bảo các quyền nhân thân của tác giả.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ