Sau những sự kiện của Sea of Golden Sand, Rafayel viết lại câu chuyện của mình trên một ốc đảo nhỏ.

Rafayel x Reader (MC)

ೀ Tags: fluff & angst nhẹ, ngọt & đắng, đám cưới bí mật, có liên hệ myths, chuyện kể theo góc nhìn của Rafayel.

ೀ Độ dài: 1k4

Được dệt theo request của bạn Na Sa.

Cửa lều chính mở ra, mang theo làn gió man mác từ hồ nước phía xa vào bên trong. Ta ngồi trên mép giường vừa được rải cánh hoa đỏ, nhìn Talia, người vừa bước vào.

“Người có chuyện gì muốn nói với ta?” Ta hỏi, sau khi nhận thấy ánh mắt Talia như có nhiều điều chất chứa không thành lời. 

“Ta có thể nói gì được chứ? Con đã có quyết định của mình rồi.” 

Talia đáp với một tiếng thở dài. Ta vẫy bà ấy lại và nói: “Vậy thì hãy đến chúc phúc cho ta.”

Người thân của ta chỉ còn lại một mình Talia trên đời. Nếu không có bà ấy, có lẽ ta đã không thể ở đây, vào giờ khắc này. Ta cúi đầu xuống, lãnh nhận phước lành của Talia – người thay mặt tổ tiên của ta. Thế rồi, bà ấy rời đi, không quên để lại lời nhắc:

“Một đêm. Hai người chỉ có một đêm.”

Ta gật nhẹ đầu. Một đêm, thế là đủ.

Sau khi dấu chân của Talia đã bị gió cát lấp đi, ta bước ra khỏi lều. Hoàng hôn phủ một màu đỏ rực trên làn nước mát giữa ốc đảo vào lúc ta bước xuống. Ta chờ đợi. Ta đợi thời khắc âm thanh như tiếng chuông của những món trang sức tô điểm người con gái đó cất lên. Và ta quay đầu. 

Nàng đứng trong tất cả sắc màu mà ta yêu của thế gian này. Một chiếc váy đỏ cùng trang sức bằng vàng và ngọc trai – những thứ ấy vốn thuộc về nàng từ rất lâu rồi, nay được trao cho nàng một lần nữa vào ngày đặc biệt này. Đôi chân trần của nàng lướt trên thảm cỏ xanh ngắt của ốc đảo. Gương mặt nàng ẩn sau lớp vải mỏng cùng màu với váy, chúng tung bay trong gió với mỗi bước nàng đi. 

Nàng dừng lại nơi mép hồ, dường như đang băn khoăn điều gì. Ta vươn một tay ra và nàng đón lấy. Nước ôm lấy hai đôi chân, dâng lên dần đến phần eo lộ ra của nàng. Cơ thể nàng được tô vẽ những ký hiệu truyền thống của người Lemuria, hệt như ta. Chúng là dấu chỉ nàng là cô dâu của ta.

Ta đã đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Từ khi nước biển chưa cạn khô. 

Đôi tay run rẩy vụng về của ta nắm lấy lớp che mặt của nàng và gỡ xuống. Gương mặt ửng hồng của nàng hiện ra. Đôi mắt ấy xoáy vào tâm can ta. Hệt như lần đầu tiên chúng ta trao lời thề ước.

Nàng không nhớ. Thật đau đớn làm sao! Chỉ có ta, kẻ bị nguyền rủa phải sống không có trái tim, mới phải nhớ hết tất cả những ký ức này. Nàng từng hôn ta, nàng từng đâm thấu tim ta. Ta vừa muốn nàng nhớ lại, cũng cầu mong nàng mãi mãi quên đi. Tình yêu là một lời nguyền đối với bất kỳ Lemurian nào đủ ngu ngốc. Và ta là kẻ đó, kẻ đã trao trái tim mình cho nàng.

Vô số kiếp người trôi qua, ta đã sống mà mất đi trái tim. Ta đợi đến ngày được gặp lại nàng. Ta đợi đến ngày nàng gọi tên ta một lần nữa. 

“Rafayel.”

Từ giây phút đôi môi nàng thốt lên cái tên của ta, ta đã tự nguyện trói buộc bản thân với nàng mãi mãi.

Ta mỉm cười với nàng, gọi nàng bằng tiếng Lemurian. “Cô dâu của ta.”

Vòng xoay vận mệnh lại bắt đầu, và sợi chỉ định mệnh của chúng ta một lần nữa lại đan vào nhau. Ta gặp lại nàng. Nàng tìm thấy ta. Ta không thể ngăn nổi dòng chảy cuồn cuộn trong lòng mình khi đứng trước nàng; là hận thù hay là tình yêu? Ta chỉ biết một điều, rằng trái tim ta đập trong khuôn ngực nàng. Nàng là trái tim, là sinh mệnh của ta.

Nhưng giờ này, ta đã không còn là Hải thần, nàng cũng chẳng phải là Công chúa nữa. Ngay cả khi nàng được tái sinh, ngay cả khi ta đã xoá đi ký ức của nàng về ta ở đời này, nàng vẫn tìm thấy ta.

Giờ đây, chúng ta đang ở giữa ốc đảo, ngâm mình trong làn nước thuần khiết và trao cho nhau lời thề nguyện. Nghi lễ thiêng liêng này chỉ có hai chúng ta. Những giọt lấp lánh rơi xuống qua kẽ tay nàng, chạm lên tóc ta. Rồi đến lượt ta hứng lấy nước làm ướt tóc nàng. Nàng khẽ run nhè nhẹ. 

“Rafayel,” mỗi lần nàng gọi tên, lồng ngực trống rỗng của ta như lại tìm thấy nhịp thở. “Sao chàng lại khóc?”

Lúc ấy ta mới nhận ra những hạt trân châu rơi xuống từ khóe mắt mình. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng xòe ra đón lấy chúng. Nàng thả chúng trôi trên mặt nước rồi chạm vào gò má ta. 

“Phải chăng em lại quên đi điều gì đó, về chàng, về chúng ta?”

Ta nắm lấy cổ tay nàng, vùi mặt vào lòng bàn tay và kéo nàng gần lại thêm một chút. Trên người nàng tỏa ra thứ hương hoa đặc biệt mà ta luôn ghi nhớ. 

“Không đâu. Nàng không quên điều gì quan trọng cả.” Ta đáp. Ta chẳng mong nàng nhớ lại những bi kịch của cuộc đời mà hai ta đã đi qua. Nhưng cuối cùng, những ký ức đó vẫn đang dần tìm được đường quay về với nàng.

Nàng lại nói:

“Có lẽ em chưa nhớ ra được toàn bộ những chuyện đã trải qua cùng chàng. Nhưng điều em biết là chàng đang ở trước mặt em.”

Ta nhìn nàng hồi lâu. Hương thơm của nàng, hơi thở của nàng, từng cái chạm của nàng đều rất thật. Nàng đang thật sự ở đây. Bàn tay nàng trên gương mặt ta khẽ động. Nàng nắm lấy tay ta rồi đặt nó lên ngực mình.

“Nếu em có lại quên chàng đi nữa, chỉ cần gặp được chàng, em sẽ lại trao trái tim mình cho chàng. Em biết sẽ luôn là như vậy.”

Trái tim của nàng đập liên hồi, căng tràn sức sống và lửa vĩnh cửu. Nó từng thuộc về ta, giờ là của nàng, mãi mãi. Ta biết những người Lemurian ngoài kia đang mong đợi ta lôi trái tim ấy ra khỏi cơ thể nàng. Ta biết ta phải hiến tế người ta yêu thương nhất để đổi lấy một Lemuria hoàng kim trở lại. Nhưng ta cũng biết rằng ta sẽ không cam chịu định mệnh như thế. Ta ở đây cùng nàng chính là bằng chứng cho việc chúng ta đang tự viết nên một câu chuyện khác, mở ra một con đường khác.

Ta không rõ liệu ta và nàng có thể đi trên con đường này được bao lâu. Nhưng ta phải thử. Ta nâng bàn tay nàng lên và đặt vào đó một nụ hôn. Ta thì thầm với nàng rằng:

“Đừng nói như thế. Đừng nói nàng sẽ trao trái tim mình cho ta nữa. Ta chỉ muốn nó ở lại với nàng.”

Tiếng nàng cười khúc khích vang bên tai. Nàng đáp:

“Chàng từng nói, các Lemurian phải tự viết lại câu chuyện của mình, bằng đôi tay của chính họ. Em tin chàng.” 

Nàng nâng hai tay ta lên và chắp chúng lại. 

“Lần này, hãy để em cùng viết lại với chàng.”

Tay nàng đan vào với ta. Nàng tiến đến gần và nhắm mắt. Đôi môi nàng hé mở. Nắng tắt hẳn và những ngọn đèn trên mặt hồ vừa được ta dùng năng lực thắp lên. Ta và nàng đang tắm trong một vũng sao. 

Chóp mũi của ta chạm vào nàng. Trong tâm trí ta vần vũ bão tố sắp đến; là gánh nặng của cả Lemuria đã mất đè lên vai ta, là hạnh phúc cả đời này nàng nguyện trao cho ta. Nhưng ta còn không thấy sợ hãi. Vì khi đôi môi ta tìm thấy nụ hôn của nàng, ta biết rằng câu chuyện của chúng ta đã được viết lại, kể từ đêm nay. 

-Hết-

01.07.2024

Nội dung fic dựa trên ý tưởng của bạn Na Sa.

4 bình luận cho “Ốc đảo kể chuyện”

  1. Ảnh đại diện Felicia Keller
    Felicia Keller

    Omg…
    Cái fic này mà đọc kèm vs bản “In The Ocean Depth” (L&D OST) thì hay lắm nè <3

    1. Ảnh đại diện Kỳ Kỳ

      Ỏ, mình cũng rất thích OST của game, và theme song của Rafayel cái nào cũng hay í. Rất hợp nhân vật, hợp nỗi lòng của anh Cá và mang tới cho mình cảm xúc về Lemuria (Atlantis), tình yêu bị đánh mất của ảnh nữa @@

  2. Ảnh đại diện Pearlia Foster
    Pearlia Foster

    Hi chị, em đọc ở phần đầu fic thấy có ghi là độ dài 1k4, 1k3 hay 2k á, nó có nghĩa là gì vậy ạ?

    1. Ảnh đại diện Kỳ Kỳ

      Độ dài của fic tức là tổng số chữ trong fic đó á. Thông thường các truyện của chị đều có ghi để độc giả nắm được là fic dài bao nhiêu và cân nhắc xem đọc được liền không hay để dành đọc sau nếu dài quá á :3

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ