Nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết là một viện bảo tàng kỳ lạ, lưu giữ mọi khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của đời người. Ở nơi đó, ta được lựa chọn bất kỳ cuộc đời nào để sống, thay đổi bất cứ lựa chọn sai lầm nào ta đã mắc phải.
Nếu là bạn, bạn sẽ chọn cuộc đời nào để sống?
Câu chuyện này dành cho những người luôn trăn trở liệu cuộc sống mình có khác đi nếu như mình đã lựa chọn khác trong quá khứ. Tôi cũng từng là một người luôn nghĩ như thế.
(Xem thêm chú thích ở phần cuối trang.)

–I–
Khi mở mắt ra, Kiều An thấy mình đang đứng trong một căn phòng rộng lớn. Ánh sáng chói lòa trên đầu dịu dần và dừng lại ở mức đủ để cô có thể quan sát xung quanh mà không bị lóa mắt.
Nơi cô đang ở trông như một phòng trưng bày nghệ thuật được xây từ đá cẩm thạch. Phần trần thạch cao cao vút, và căn phòng trải dài ra trước mắt với những bức tường ở tận chân trời khiến cô tưởng chừng như đã lạc vào chốn của một người khổng lồ. Nhưng đó không phải là thứ khiến cô bận tâm nhất lúc này, vì tất cả sự chú ý của cô đổ dồn về những quả cầu tuyết khổng lồ được đặt thành dãy. Chúng mang những khung cảnh quen thuộc, có người và động vật, nhà cửa, cây cối… bên trong. Tất cả đều bằng kích cỡ thật chứ chẳng phải mô hình đồ chơi bé xíu. Mọi thứ bên trong những quả cầu đang chuyển động rất chậm, như thể một thước phim quay chậm trước mắt. Và Kiều An suýt nữa giật bắn người khi nhận ra con người bên trong các quả cầu tuyết giống mình y như đúc.
“Chào mừng.”
Chưa kịp hoàn hồn, cô lại nghe một giọng nói âm vang cất lên. Kiều An ngó nghiêng, cố tìm ra nguồn của âm thanh đó. Nhưng chỉ có cô là người duy nhất trong phòng. Dường như giọng nói đến từ rất xa, nhưng cũng lại thật gần.
“Chào mừng cô đến với Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ.”
Không thấy được ai đang nói chuyện với mình khiến Kiều An thấy lo lắng. Nơi này, những quả cầu, giọng nói… Ngay cả cô nữa. Tất cả như một giấc mơ vậy.
Kiều An đáp lời:
“Xin chào? Ai đang nói với tôi vậy?”
Tiếng vọng cất lên:
“Đừng sợ. Ta là một thực thể cai quản nơi này. Cô có thể gọi ta là Người trông coi Bảo tàng.”
Biết được điều đó cũng không làm cô thấy an lòng hơn. Cô đang có muôn vàn câu hỏi, và cô bắt đầu:
“Nơi này là gì vậy? Tại sao tôi lại ở đây?”
“Bảo tàng này là nơi lưu giữ mọi khoảnh khắc trong cuộc đời của cô. Những khoảnh khắc cô đã sống. Những khoảnh khắc cô đã có thể sống.” Giọng nói của thực thể tiếp tục. “Về phần cô, Lê Trần Kiều An, cô đang sắp chết.”
Giờ thì cô mới thật sự bị sốc. Đôi môi cô mở ra, mấp máy:
“Tôi… Tôi ư?… Chết ư? Không thể nào…”
“Có thể chứ. Đâu đó trong thế giới của cô, cô đang trút hơi thở cuối cùng. Nhưng cô được trao cho một cơ hội trước khi hoàn toàn bước về thế giới bên kia. Đó là lý do vì sao cô ở đây.”
“Cơ hội? Cơ hội để làm gì?”
Kiều An thì thầm với chính bản thân. Cô bị choáng ngợp. Cô không thể thở được nữa. Mà cô cũng không chắc mình còn có khả năng thở. Đưa một tay lên ngực, cô không cảm được nhịp tim của mình. Có lẽ đây là một giấc mơ, hoặc thật sự là nơi cô đến sau khi lìa đời. Trong đầu cô lóe lên hình ảnh của đèn pha từ chiếc xe đang lao đến. Dường như cô đã nhớ lại cách mình chết ra sao.
Thực thể trả lời sau một khoảng thinh lặng:
“Chẳng phải cuộc sống của cô đầy rẫy những hối tiếc đó sao? Chẳng phải cô luôn nhìn lại quá khứ và ước ao rằng mọi chuyện sẽ khác đi? Mỗi lần như thế, một quả cầu tuyết được tạo ra. Giờ đây, cô có thể sống ở những dòng thời gian khi mà cô đưa ra lựa chọn hoàn toàn khác.”
“Tôi… Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nơi này không có thực… phải không?…”
“Tất cả đều là thực, và đều ở trong đầu cô. Bảo tàng nằm ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Chỉ có những ai đang hấp hối mới tìm ra Bảo tàng của chính mình. Còn đây, đây chính là Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ thuộc về riêng cô.”
Thế nghĩa là cô đang hấp hối. Cô chưa chết hẳn nhưng cũng không còn sống được bao lâu. Thật kỳ lạ. Cô bắt đầu quen dần với việc này, với cảm giác chơi vơi trong một không gian hoàn toàn dị thường. Có lẽ một phần là do giọng nói của thực thể kia nghe như một bà lão đầy thông thái và đầy ủi an. Nó khiến cô vơi bớt nỗi sợ trong lòng. Ngay cả việc biết mình sắp chết cũng được dễ dàng đón nhận hơn.
Kiều An tiến đến gần một trong những quả cầu tuyết. Cô thấy mình trong đó, là phiên bản trẻ hơn một chút, đang giơ lên cao quyển sách có tên mình ở bìa. Cô không thể nghe thấy bất cứ tiếng động nào, nhưng cô mường tượng được tràng pháo tay chúc mừng vang rền cả hội trường bên trong quả cầu kia.
“Vậy… Đây là khoảnh khắc tôi có thể trải qua?”
“Đúng.”
Cô tiến thêm nhiều bước. Những quả cầu thể hiện một cách vô cùng sống động, hoàn hảo hơn cả trong trí tưởng tượng của cô. Chúng đầy sắc màu và niềm vui. Nhưng sự thật là, cuộc đời cô đâu có mấy khoảnh khắc rực rỡ như thế.
Kiều An lùi lại, xa khỏi các quả cầu. Nhớ về đời mình, cô chỉ thấy một màu ảm đạm. Trái ngược với khung cảnh rực sáng bên trong cầu tuyết, chính là tương lai mà cô đã bỏ lỡ.
Đúng lúc đó, giọng nói của thực thể lại vang lên như biết được suy nghĩ trong lòng Kiều An vậy:
“Cô được lựa chọn bất cứ quả cầu nào, và sống trong khoảnh khắc ấy.”
“Không phải ngài nói tôi đang sắp chết sao? Tôi còn có thể sống lại được ư?…”
“Cô chưa chết hoàn toàn. Những người rơi vào trạng thái như cô sẽ được Bảo tàng trao cho một cơ hội. Cô vẫn có thể sống tiếp nếu lựa chọn được đúng cuộc đời dành cho mình. Nếu không, cái chết thật sự sẽ đến với cô.”
Mất một lúc để Kiều An hệ thống lại các thông tin mình vừa được biết. Bằng cách nào đó, cô đang hấp hối, và lại được cơ hội sống lại bất cứ giai đoạn nào của cuộc đời. Dù không rõ chuyện này có thật hay chỉ là ảo mộng, cô biết chắc một điều rằng mình chưa muốn ra đi vào lúc này. Cô muốn sửa chữa đời mình.
“Tôi có thể chọn bất cứ khoảnh khắc nào ư?”
“Đúng vậy. Mỗi quả cầu ở đây là một cơ hội để cô thay đổi cuộc đời mình. Cô có thể thử toàn bộ cầu tuyết, sống toàn bộ cuộc đời cô muốn. Khi nào cô cảm thấy nó không dành cho mình, hãy nhắm mắt lại và nghĩ về Bảo tàng. Cô sẽ quay trở lại đây.”
Được sống lại không chỉ một lần, mà hàng ngàn hàng vạn lần. Được thay đổi những lựa chọn sai lầm và sống theo cách mình muốn. Sao Kiều An có thể từ chối chứ? Thế mà trong lòng cô vẫn còn nghi ngờ, sợ hãi.
Người trông coi Bảo tàng lại cất tiếng:
“Hãy lựa chọn khôn ngoan. Vì một khi cô đã sống một cuộc đời và rời khỏi đó, cô sẽ không thể quay trở lại được nữa.”
Kiều An nhắm mắt. Tấn bi kịch cuộc đời cô bắt đầu từ đâu nhỉ? Phải chăng là từ lúc đó, cái ngày sinh nhật thứ mười một của cô?
Cô mở mắt ra. Lần này, trước mặt cô là quả cầu tuyết mang khung cảnh của thời cô còn bé, và phiên bản mười một tuổi của cô đang ngồi trước chiếc bánh kem.
“Hãy chạm vào quả cầu. Cô sẽ đến được đó.”
Đưa một tay lên, Kiều An chạm vào thành cầu tuyết lành lạnh. Từ chỗ tay cô tỏa ra nhiều gợn sóng lăn tăn theo hình tròn. Phiên bản nhỏ hơn ngước lên nhìn cô. Và rồi, trong một cái chớp mắt, cô đã quay về ngày sinh nhật thứ mười một của mình.

-II-
Cái nắng dịu của chiều tà rơi lên bàn chân trần của Kiều An. Mùi bánh kem dâu tây thơm phức khiến bụng cô bắt đầu réo gọi. Cô nhìn xuống chiếc bánh mừng sinh nhật có tên mình. Mười một cây nến đã cháy quá nửa. Sáp bắt đầu phủ lên lớp kem trắng muốt.
Từ phòng khách phát ra tiếng ồn ào. Cô ngẩng đầu lên. Đây rồi cái khoảnh khắc lần đầu tiên trong đời cô ao ước mọi chuyện khác đi. Ở dòng thời gian cũ, cô đã chứng kiến cảnh bố mẹ mình cãi vã, đánh đập nhau trong chính ngày sinh nhật của cô. Sau đó họ ly dị. Bố đi lấy vợ khác, rồi mẹ cũng xuất khẩu lao động ra nước ngoài. Cô bị quẳng về quê ngoại như một món đồ chẳng ai cần.
Nếu bố mẹ cô không chia tay thì tốt quá. Nếu cô có thể ngăn họ lại… Cô nghĩ đến Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ. Đây là cơ hội dành cho cô, là cuộc đời cô đã lựa chọn. Cuộc đời này sẽ có đủ bố mẹ kề bên.
Kiều An lao tới ngay khi bố vừa giơ tay lên cao. Cô ôm chầm lấy ông, vừa khóc vừa nói:
“Bố ơi! Đừng đánh mẹ mà!”
Trong cuộc đời cô từng sống, cô đã ngồi yên. Cô làm lơ trước những trận cãi vã của bố mẹ. Cô đã ăn bánh một mình trong khi cú đánh trời giáng của bố là giọt nước tràn ly khiến mẹ quyết định ly hôn. Ở cuộc đời này, chuyện đó sẽ không lặp lại nữa.
Bị cô đẩy ra và tóm lấy, bố cô bất ngờ khựng lại. Ông nhìn xuống đứa con gái đang dụi vào mình, rồi nhìn người vợ mình đã chán ngấy từ lâu. Hiểu ra điều gì, ông từ từ hạ tay xuống và ôm cô vào lòng.
Bố mẹ cô không ly hôn nữa. Kiều An đã có một sinh nhật thứ mười một thật rực rỡ như trong quả cầu tuyết cô đã thấy.
Trong một khoảng thời gian, Kiều An đã thật sự hạnh phúc. Cô trở về tuổi thơ cùng gia đình ấm êm của mình. Đôi lúc, cô quên mất Bảo tàng và những quả cầu tuyết. Đây có thể chính là cuộc đời dành cho cô, cuộc đời mà đáng ra cô nên có. Thế rồi, ngay khi cô nghĩ mình sẽ không trở lại Bảo tàng nữa, mọi chuyện lại đổ vỡ.
Gia đình nhỏ của cô vốn được xây dựng từ dối trá và đau khổ. Mặc dù bề ngoài họ vẫn hạnh phúc, bố cô vẫn lén lút ngoại tình. Cũng vì chuyện đó mà mẹ cô luôn u buồn. Cộng thêm việc phải một mình chăm sóc cho con gái nhỏ, bà trở nên kiệt sức. Bà quyết định chấm dứt cuộc đời mình vào năm Kiều An mười ba tuổi.
Trong tang lễ của mẹ, Kiều An đã nhắm mắt và nghĩ về Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ.
*
* *
Quả cầu tuyết trước mặt Kiều An nứt ra. Khung cảnh bên trong xám dần như thể toàn bộ màu sắc đang bị hút ra khỏi đó. Rồi nó sụp đổ, cùng tan biến với phần thủy tinh bao bọc bên ngoài, để lại một chỗ trống rộng lớn giữa hàng lớp các quả cầu.
Giọng nói của thực thể trông coi Bảo tàng vọng lại từ xa xăm:
“Cô về sớm thế?”
Hai tay buông thõng siết lại thành nắm bên mạn sườn, Kiều An tức giận:
“Đó không phải cuộc đời tôi mong muốn! Tôi đã thay đổi việc bố mẹ ly hôn. Vậy mà… Vậy mà mẹ vẫn chết! Tại sao?”
Cơn giận đem lời nói của chính cô vang vọng khắp căn phòng bất tận. Trái với cô, thực thể bí ẩn kia đáp lời vô cùng điềm tĩnh:
“Vì đó là sự lựa chọn của bố mẹ cô. Không phải của cô. Dù cô đã ngăn cản việc họ ly hôn, cô vẫn không thể thay đổi việc bố cô chọn ngoại tình, hay hành động tự giải thoát của mẹ cô. Cô chỉ có thể thay đổi điều mình chọn. Cuộc sống của chính cô cũng sẽ thay đổi dựa trên những lựa chọn đó.”
Hiểu được điều này không có nghĩa Kiều An cảm thấy thoải mái hơn. Cô bắt đầu cảm thấy như thể ở bất cứ cuộc đời nào, gia đình cô cũng tan nát theo đủ mọi cách có thể xảy ra. Ắt hẳn bi kịch là điều không thể tránh trong đời cô rồi. Tuy vậy, cô vẫn muốn đánh cược thêm nữa.
“Tôi muốn thử một cuộc đời khác.” Cô nói.
“Tất nhiên rồi. Hãy cứ nghĩ đến một sự lựa chọn nào đó mà cô muốn thay đổi.”
Kiều An ngẫm nghĩ. Cô muốn biết cuộc sống mình sẽ ra sao nếu được sống cùng mẹ. Có lẽ cô nên làm thế, vì cô không chịu được cái tính vũ phu của bố. Quyết định rồi, cô nhận ra quả cầu mình cần đã nằm ngay phía trước.
Đã từng có lần mẹ ngỏ ý muốn đưa Kiều An sang Nhật sinh sống cùng mình. Ở dòng thời gian đó, cô đã từ chối vì trong lòng vẫn còn rất nhiều uất hận với người mẹ đã bỏ đi. Nhưng ở quả cầu tuyết được lựa chọn lại, cô quyết định đi cùng mẹ.
Mất một thời gian để làm quen với cuộc sống mới ở Nhật, rồi mọi chuyện cũng trở nên ổn thỏa với Kiều An. Cũng có nhiều vất vả, nhưng được ở cùng mẹ khiến cô thấy mình vẫn hạnh phúc hơn cuộc đời cũ nhiều lắm. Mẹ sớm tái giá với một người Nhật là đồng nghiệp ở công ty và hạ sinh một bé trai kháu khỉnh.
Kiều An yêu quý em mình. Thế nhưng, cứ mỗi lần bắt gặp hình ảnh mẹ và dượng nâng niu đứa trẻ, cô lại cảm thấy chạnh lòng. Khung cảnh hạnh phúc đó vốn dĩ là của cô. Bố mẹ đã từng bế bồng cô như thế. Dần dà, cô cảm thấy như thể đứa em trai đang cướp đi toàn bộ tình thương ít ỏi mà mẹ dành cho mình. Ánh mắt mẹ nhìn nó mới trìu mến, mới đong đầy yêu thương làm sao! Thế mà cô chẳng nhớ được lần cuối mẹ nhìn mình như vậy là khi nào. Đối với cô, mẹ chỉ đang làm tròn bổn phận của người mẹ. Trong lòng bà, phải chăng cô gợi nhớ đến quãng thời gian đầy bất hạnh khi xưa? Dù không nói ra, Kiều An vẫn nhận thấy như thế.
Cô chọn quay trở về Bảo tàng. Cô từ chối tin rằng không có một dòng thời gian nào mà cô chẳng có được gia đình hạnh phúc. Và thế là cô đã thử rất nhiều quả cầu tuyết khác nhau. Trong một số cuộc đời, cô chỉ ở lại được vài tháng, có khi vài ngày rồi muốn quay lại. Ở vài cuộc đời khác, cô thật sự đã sống vui được nhiều năm trời. Nhưng cuối cùng, cô vẫn luôn quay trở về Bảo tàng vì nhiều lý do khác nhau. Cứ thế, từng quả cầu biến mất dần.
Vẫn còn rất nhiều quả cầu khác đang chờ đợi cô, song Kiều An không chắc mình nên thử cái nào nữa. Cô cho rằng những bất hạnh thời thơ ấu là khởi nguồn cho mọi bi kịch của mình sau này. Nhưng dù đã hàn gắn lại gia đình, chuyện gì đó không vui cũng sẽ xảy ra và cướp đi một trong hai người thân nhất của cô. Nếu bố mẹ không thể cho cô một gia đình hạnh phúc, chi bằng tự tạo dựng gia đình của riêng mình?
Vừa nghĩ thế, một quả cầu tuyết hiện ra trước mặt Kiều An. Bên trong đó là cảnh của thời cấp ba, vào lúc cô được tỏ tình. Cô vươn tay chạm vào quả cầu.
*
* *
Kiều An đang ở sân trường trong buổi lễ tốt nghiệp cấp ba. Người đứng trước mặt cô là Nam, cậu bạn cùng lớp đã thầm thương trộm nhớ cô từ buổi lễ nhập học ba năm về trước. Anh luôn dịu dàng quan tâm cô. Thành thật mà nói, ở cuộc đời thật sự của cô, anh là người con trai tốt nhất mà cô từng gặp. Nhưng cô đã thẳng thừng từ chối anh. Vì cô không có cảm xúc nào khác với anh ngoại trừ tình bạn. Sau đó cô cũng đã gặp gỡ nhiều người, và do luôn bị ám ảnh bởi sự chia ly của bố mẹ mình, cô nào có tin vào tình yêu nữa. Cô đã quyết định không yêu ai, không kết hôn. Như thế, cô sẽ không đi vào vết xe đổ của bố mẹ mình.
Nhưng ở đây, cuộc đời này, cô đã chấp nhận Nam. Họ hẹn hò vài năm trước khi tiến đến hôn nhân. Cô trở thành bà nội trợ đúng nghĩa, ngày ngày quẩn quanh công việc chăm sóc hai đứa con nhỏ và trông coi nhà cửa.
Họ có một gia đình êm ấm. Mức lương của Nam và tài sản thừa kế của gia đình bên chồng đủ sức để Kiều An sống hết cuộc đời trong nhung lụa. Đó là thứ ở cuộc đời gốc cô đã không có được. Cô nhớ về những ngày tháng phải chật vật làm nhiều công việc cùng lúc, có khi mì gói cũng chẳng có mà ăn. Thế nên cô lại càng thích cuộc đời này hơn nữa. Kiều An ở đây chẳng phải lo lắng điều gì. Cô đã có người chồng biết chăm lo cho gia đình và hai đứa con nhỏ xinh xắn. Mọi thứ quá hoàn hảo.
Vậy mà cô lại cảm thấy không hài lòng. Trong cô luôn có một khoảng trống rỗng mà cô không rõ tại sao.
Một hôm, cô tìm được một chiếc máy ảnh cũ trong ngăn kéo tủ. Cô nhớ nó. Đó là chiếc máy ảnh đầu tiên cô mua được bằng tiền dành dụm từng đồng của mình ở cả cuộc đời gốc và cuộc đời này. Ngón tay cô lướt nhẹ theo từng cạnh, ống kính và những nút nhỏ bên trên chiếc máy. Đã bao lâu rồi cô chưa chạm vào nó nhỉ? Ánh mắt chạm vào một phong bì lớn trong góc được kê bên dưới chiếc máy ảnh, Kiều An cầm lấy và mở nó ra. Bên trong chứa đựng những khoảnh khắc cô đã ghi lại và rửa thành ảnh. Cô nhớ mình đã từng lang thang khắp phố phường, chụp lại mọi khoảnh khắc đẹp đẽ mà mình thấy. Là em nhỏ đến trường lần đầu tiên, là bác gánh hàng rong qua con ngõ vắng, là nụ cười của những người lạ vô tình lướt qua… Hình ảnh sau ống kính chính là những tia sáng le lói trong cuộc đời ảm đạm của cô.
Nhiếp ảnh luôn là điều cô yêu. Nhưng ở cuộc đời cô đã sống, nó là thú vui đắt đỏ mà cô không còn kham nổi nữa. Cô đã rời câu lạc bộ nơi có những người cùng sở thích và bán đi chiếc máy ảnh mà cô từng quyết sẽ mãi giữ bên mình.
Còn ở đời này, vật quan trọng như thế lại nằm im trong tủ. Bị lãng quên. Bị ghẻ lạnh. Vì sao nhỉ? Kiều An nhìn tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi khoa Nhiếp ảnh trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh cũng bị bỏ trong xó tủ. Cô đã không có cơ hội đến đại học ở cuộc đời gốc. Nhưng ở đây, cô đã được đi học và còn tốt nghiệp. Thế mà cô đã chọn trở thành một bà nội trợ, chọn lấy gia đình thay vì sự nghiệp của mình. Rồi, cô tự hỏi liệu sự lựa chọn đó của mình có đúng không.
Tối hôm đó, cô đã nói chuyện với chồng mình.
“Em muốn trở thành một nhiếp ảnh gia.”
Nam nghe thế thì ngạc nhiên lắm. Anh đáp:
“Chúng ta đã nói chuyện này nhiều lần rồi mà? Em cũng đã đồng ý chỉ làm nội trợ trong nhà. Còn việc nhiếp ảnh… Anh nghĩ nó không hợp với em đâu.”
“Tại sao?” Kiều An chau mày. Hai tay cô bấu vào phần váy lụa đắt tiền trên đùi mình.
Nam thở dài một hơi. Anh gác đũa. Bữa cơm thịnh soạn trên bàn trở nên nguội lạnh.
“Em biết mẹ không thích em vác máy ảnh chạy lung tung khắp thành phố kia mà. Gia đình mình tôn trọng truyền thống. Phụ nữ chỉ nên ở nhà chăm sóc con cái.”
Kiều An càng cắm móng tay mình chặt hơn vào váy, đến mức chúng bắt đầu cứa vào da cô. Cô nói ra suy nghĩ của mình:
“Thời buổi này rồi, phụ nữ có gia đình cũng có thể theo đuổi sự nghiệp chứ…”
Chưa để cô nói hết câu, Nam đã ngắt lời:
“Em ở đây đâu có thiếu thốn thứ gì? Em không cần phải đi làm. Mẹ đã nói vậy rồi. Anh cũng thấy em như thế này là tốt nhất. Anh không thích em phải vất vả lao động ở bên ngoài.”
Hóa ra, thứ tình yêu mà Nam dành cho cô là thế này, là xem cô như một con búp bê trong lồng kính, ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của gia đình anh ta. Kiều An thấy đắng nghét ở miệng. Cô biết mình không hề yêu Nam. Cô chọn anh là vì muốn có một gia đình hoàn hảo. Thế mà thứ trông thật hoàn hảo này lại chẳng phải điều cô mong đợi.
Nhắm chặt mắt lại, cô ước mình đang ở Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ.

-III-
“Tôi muốn đến cuộc đời nơi mình có thể tự do làm điều mình muốn.” Kiều An nói ngay khi hình ảnh của Bảo tàng hiện ra. Bên cạnh cô, quả cầu tuyết chứa đựng ngôi nhà của cô và Nam dần vỡ ra rồi tan vào thinh không.
“Cô cần cụ thể hơn. Có muôn vàn cuộc đời như thế kia mà.”
Kiều An suy nghĩ một lúc. Lần này, cô sẽ chọn một cuộc đời thật hoàn hảo với mình. Không ràng buộc bởi tình yêu hay gia đình nữa. Cô muốn được tự do. Như người bạn tên Châu đã từng rất thân thiết của mình.
Vào thời cấp ba, Kiều An và Châu được xếp chung một lớp, lại còn chung bàn. Họ như hình với bóng không thể tách rời, đặc biệt là sau khi biết được cả hai đều chung một ước mơ, đó là thi vào khoa Nhiếp ảnh.
Sau đó, người thực hiện được nguyện vọng chỉ có một mình Châu. Cô bạn năm nào trở thành nhà báo du lịch, được chu du khắp nơi với chiếc máy ảnh. Vì không thể vào đại học, Kiều An cảm thấy mình luôn thua kém bạn. Vô tình, một bức tường ngăn cách họ được hình thành. Họ không còn chung một con đường nữa.
Đó là điều Kiều An muốn thay đổi. Cô muốn được lên đại học và trở thành đồng nghiệp cùng Châu. Các dãy cầu tuyết trong Bảo tàng bắt đầu dịch chuyển với tốc độ chóng mặt. Khi chúng dừng lại, Kiều An đã thấy quả cầu mà cô cần.
*
* *
Căn phòng trọ bốc mùi mốc meo của đồ ăn thiu và quần áo dơ nhiều ngày chưa giặt. Kiều An kéo tấm rèm bên cửa sổ ra, và ngay lập tức ăn trọn một cái gối vào lưng.
“Này! Mình còn đang ngủ đấy!”
Giọng lè nhè của Châu vang lên từ chiếc giường sát góc tường. Kiều An nhặt chiếc gối lên, ném trả lại bạn mình.
“Dậy đi. Trễ giờ phỏng vấn rồi kìa!”
“Kệ!” Châu đáp lại bằng cách kéo tấm chăn dày lên che mặt. “Đầu mình đau như búa bổ ấy!”
“Ai bảo tối qua bồ uống nhiều quá làm gì! Nhanh lên! Chúng ta không đến trễ được đâu!”
Sau một hồi vật lộn với cái chăn, Kiều An cũng thành công kéo nó ra khỏi người bạn mình. Cô mau chóng rửa ráy, thay bộ quần áo trông lịch sự và đủ ấm để chuẩn bị cho công việc của họ.
Nơi này là Phần Lan. Cô đến đây cùng Châu vào tuần trước, ngay cái mùa giá rét nhất trong năm. Họ cùng làm việc cho một tờ báo du lịch. Có thể thấy rằng họ không nổi trội cho lắm, vì họ bị đẩy đi đến tận nơi xa xôi, băng giá suốt hai trăm ngày trong năm này để viết bài. Tuy luôn miệng kêu ca, Kiều An hiểu rõ đây là cơ hội tốt nhất dành cho mình để thăng tiến ở toà soạn. Vì thật sự cô chẳng còn lựa chọn nào khác.
Sau khi tốt nghiệp, hai người bạn quyết định dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm và được gia đình tài trợ để đi du lịch. Họ sống nhờ nhuận bút ít ỏi từ những bài viết chia sẻ về chuyến đi của mình. Ngoài ra, cả hai còn nhận bất cứ công việc nào có thể ở địa phương nơi họ đến. Ban đầu, Kiều An cảm thấy vô cùng tự do và thích thú cuộc sống thế này. Dù có cực khổ đôi chút, họ vẫn tự xoay sở được. Nhưng dần dà, cô nhận ra nó chẳng như mình mơ tưởng, hay như cách cô đã từng nghĩ về đời sống của Châu.
Ở cuộc đời gốc, Kiều An có theo dõi Châu trên mạng xã hội. Cô bạn là người nổi tiếng, thường xuyên đăng những bức ảnh du lịch vòng quanh thế giới khiến ai cũng thèm thuồng. Nhất là những người bạn từng học cùng Châu, như Kiều An. Cô không nhớ đã bao lần mình ao ước được sống như thế nữa. Tất cả chỉ vì cô lỡ cuộc thi trọng đại năm đó.
Từ khi bố mẹ Kiều An chia rẽ, cô được gửi về nhà bà ngoại. Vào hôm cô lên thành phố thi đại học, bà cô ốm nặng không qua khỏi. Cô đã bỏ qua cuộc thi quan trọng nhất đời mình như thế. Sau đó cô cũng không thi lại nữa mà quyết định tìm việc luôn. Cô lên thành phố, làm đủ việc, vay mượn khắp nơi để sống. Thỉnh thoảng, cô nghĩ đến việc đi học lại, hoặc ít nhất vẫn theo đuổi sở thích chụp ảnh của mình. Nhưng cuộc sống nhiều mối lo toan đã tước đi nhiệt huyết của cô với mọi thứ mình từng yêu thích.
Trở lại cuộc đời này, cô đã quyết định đi thi đại học. Bà ngoại vẫn qua đời và cô không có mặt. Trong thâm tâm cô thấy mình có lỗi vì đã không ở bên bà lúc lâm chung, cũng không về kịp để dự lễ tang. Nhưng họ hàng hiểu và tha thứ cho cô vì cuộc thi quan trọng nhất đời. Cô dùng số tiền bà để lại cũng như chắt chiu từ khoản mẹ cô ở nước ngoài gửi về vài năm trước để trả học phí và chi tiêu. Cứ tưởng sau khi ra trường có thể tìm được công việc tốt, ngờ đâu cơ hội không nhiều như cô mong đợi.
Cuộc sống bôn ba khắp nơi cũng chẳng dễ dàng chút nào. Hai cô gái trẻ dựa dẫm vào nhau đến được hôm nay cũng là một kỳ tích rồi. Tiền bạc cứ thế mà cạn dần, tiêu pha trong những chuyến đi xa, những đêm tiệc tùng đến sáng, rượu chè cùng khói thuốc. Cũng vì say xỉn mà họ đến trễ buổi phỏng vấn với khách hàng. Bản khiếu nại được đưa đến tòa soạn, rồi cả hai đều mất việc cùng một lúc.
Khói thuốc trắng xóa phả ra từ miệng Châu, bay thẳng vào mặt Kiều An khiến cô nhăn nhó. Khói tan, tiếng người bạn vang lên:
“Mình chán sống như vầy lắm rồi.”
“Hay là quay về nhà đi?” Kiều An hét lớn để át đi tiếng nhạc ồn ào từ DJ. Họ đang ở trong một hộp đêm, và tất cả điều cô muốn là trở về nhà. Nhà thật sự. Có trong cảnh túng quẫn nơi đất khách quê người thì mới thấy nhớ quê hương da diết. Ít nhất ở đó, cô có thể tìm công việc tạm bợ. Bưng bê hay làm trong xí nghiệp cũng được. Còn đỡ hơn rỗng túi ở nơi này, ngay cả việc làm thêm cũng không kiếm được. Việc chụp ảnh vốn là sở thích, nay trở thành gánh nặng đè lên đôi vai Kiều An.
Châu lại lắc đầu nguầy nguậy.
“Không về! Về cũng chẳng biết làm gì. Mình muốn đi đâu đó. Hay chúng ta sang Thụy Điển đi! Nga cũng được!”
“Mình làm gì còn tiền!”
Châu nắm lấy vai cô, lắc lư theo điệu nhạc.
“Lo gì! Cứ phiêu đi đã! Mình sẽ kiếm được tiền cho cả hai!”
Nói rồi, Châu bỏ đi cùng với một anh chàng hoàn toàn xa lạ. Đó là cách cô bạn “kiếm tiền”; dùng nhan sắc để đổi lấy sự cung phụng hay vài đồng tiêu vặt, thậm chí lừa lọc và trộm cắp. Nhiều lần, cô bạn còn bị cuốn vào những cuộc gây rối trong quán bar, tệ hơn là cờ bạc và thuốc.
Trong thứ ánh sáng mờ mờ, nhấp nháy liên tục ở hộp đêm, Kiều An không còn nhận ra cô bạn mình luôn ngưỡng mộ nữa rồi. Châu ở đây không phải là cô nàng xinh đẹp, thành đạt và tự do như trên mạng xã hội ở cuộc đời gốc. Tất cả chỉ được cố tình phô bày ra đó, nhằm đánh bóng tên tuổi và khiến người khác ghen tị.
Nhận ra mình không muốn sống như Châu nữa, Kiều An trở lại Bảo tàng với tiếng nhạc còn lùng bùng trong tai.
*
* *
Sự im lặng bao trùm lên Bảo tàng một lúc thật dài, dù ở đây thời gian như ngưng đọng. Kiều An nhìn cuộc đời tưởng chừng như hoàn hảo của mình với người bạn thân tan biến, tự hỏi vì sao mọi thứ lại sai lầm đến như vậy. Thế rồi, cô quyết định một lần nữa:
“Có lẽ tôi đã chọn sai. Có lẽ đời tôi sẽ thật hạnh phúc khi đạt được ước mơ và thành công một mình.”
Người trông coi Bảo tàng đáp lời:
“Có một cuộc đời mà ở đó cô đứng trên đỉnh vinh quang. Đó là cuộc đời mà cô đã thấy lúc vừa đặt chân đến đây.”
Kiều An nhớ lại quả cầu nơi mình giơ cao quyển sách giữa hội trường chật kín người. Và nó xuất hiện trước mặt như đã chờ đợi cô từ lâu. Không chần chờ, cô bước vào bên trong.
*
* *
Tràng pháo tay nổ ra đón chào Kiều An trong cuộc đời mới này. Cô đứng trên bục, diễn thuyết suốt một tiếng rưỡi đồng hồ về khoảng thời gian đến Châu Phi và viết quyển sách kèm ảnh nghệ thuật đạt giải thưởng và truyền cảm hứng này. Cô nói thật trôi chảy, cứ như thể đây hoàn toàn là cuộc đời của mình chứ chẳng phải thứ chỉ vừa xuất hiện cách đây vài phút. Cô đã đạt được thành công, danh vọng và tiền của. Cô không bị bó buộc trong vai trò người vợ và người mẹ, cũng không bị người bạn thân thuở nhỏ kéo xuống vũng bùn nữa. Vinh quang rực rỡ này là của một mình cô mà thôi.
Sau buổi diễn thuyết, Kiều An được hộ tống đến phòng nghỉ. Chừng nửa tiếng nữa sẽ có mục ký tặng sách ở đại sảnh khách sạn sang trọng này. Chưa kịp nghỉ ngơi, cô đã nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa.
“Bà không được vào trong!” Giọng nam nói.
“Sao không?” Một giọng nữ cất lên khiến Kiều An giật mình. Cô biết giọng nói này. “Tôi là mẹ nó! Tôi có quyền!”
Cuộc cãi vã ngắn diễn ra rồi kết thúc ngay khi Kiều An mở cửa phòng. Mẹ cô – giờ đã khác so với người mẹ ở cuộc đời gốc bởi mớ son phấn trên mặt và mùi nước hoa nồng nặc trên chiếc váy diêm dúa rẻ tiền – chỉ thẳng vào mặt cô và nói:
“Mày định không gặp mẹ đó hả? Giờ mày đủ lông đủ cánh rồi nên không cần tao nữa chứ gì? Tao đẻ ra mày đấy!”
Miệng Kiều An mở ra một cách tự nhiên, và cô cảm thấy ngạc nhiên với lời lẽ của mình:
“Bà đã không còn là mẹ tôi kể từ khi bà bỏ tôi để sang nước ngoài rồi. Tôi đã nói với bà bao nhiêu lần, tôi sẽ không đưa cho bà một xu nào hết! Đừng đến tìm tôi nữa!”
Cô đưa mắt về phía hai người bảo vệ, ngụ ý mau đưa mẹ mình đi. Rồi cô đóng sầm cửa lại, mặc cho bà la hét bên ngoài.
Ở đời này, mẹ cô cũng bỏ cô lại cho bà ngoại nuôi. Nhiều năm trời không có lấy một đồng chu cấp, giờ bà lại đòi tiền từ cô. Nếu cô không nổi tiếng và giàu có, liệu bà có còn nhớ đến cô?
Kiều An vẫn thấy sốc vì không ngờ được người mẹ hiền dịu của mình trong ký ức của cuộc đời gốc lại trở nên thế này. Nhưng ngay cả ở dòng thời gian đó, bà ấy cũng đã bỏ mặc cô nhiều năm trời. Tiền gửi về cho cô chỉ được vỏn vẹn vài năm. Nghe nói, bà đã tái giá ở nước ngoài và có một gia đình khác êm ấm hơn nhiều, hệt như viễn cảnh của một trong những quả cầu mà cô đã chọn.
Có lẽ, mẹ cô bị ghẻ lạnh ở đời này là hoàn toàn xứng đáng. Khi vùi mình vào sự êm ái của chiếc ghế đắt tiền, khi rót cho mình một ly rượu vang lâu năm, khi chìm vào giấc ngủ trong sự sung túc và hành công mỹ mãn, Kiều An nhận ra một điều: cô vốn chẳng cần ai cả để có một cuộc đời hoàn hảo. Không phải Nam, không phải Châu, không phải bố mẹ. Cô hạnh phúc nhất khi đứng một mình.
Và thế là, khi ở tuổi gần đất xa trời, quanh giường bệnh của Kiều An chẳng có ai. Không gia đình, không bè bạn. Những người từng hâm mộ cô giờ đâu hết. Cô đã đẩy tất cả ra xa, chẳng chia sẻ cuộc đời này với bất kỳ ai. Chính vì thế mà cô sẽ chết đi một mình. Mãi mãi cô độc.
Giọt nước mắt nóng hổi trào ra. Bỗng Kiều An nhớ lại cái siết tay của bà ngoại rất nhiều năm về trước. Trong giây phút lìa đời, bà đã nói rằng bà yêu cô biết bao.
Nhắm mắt. Kiều An nghĩ về Bảo tàng nơi có những quả cầu tuyết rực rỡ của mình lần đầu tiên kể từ khi cô đến cuộc đời này.

-IV-
“Có phải mọi cuộc đời của tôi đều được định sẵn là bất hạnh?”
Với câu hỏi của Kiều An, thực thể bên trong Bảo tàng chỉ cười nhẹ.
“Cô đã sống nhiều cuộc đời như thế mà vẫn chưa nhận ra sao?”
“Nhận ra điều gì?”
Không có tiếng trả lời.
“Này? Người trông coi Bảo tàng?!”
Đáp lời cô vẫn là lặng thinh. Cô nhìn quanh căn phòng. Số lượng cầu tuyết biến mất ngày một nhiều, để lại những khoảng trống nơi cô có thể nhìn thấy lớp cẩm thạch trắng muốt pha lẫn các đường vân vàng và đen. Cô đã sống qua rất nhiều cuộc đời, và hãy còn vô số những khả năng có thể xảy ra ở các quả cầu còn lại. Căn phòng này vốn chẳng có điểm kết thúc, cũng như mỗi lựa chọn trong đời sẽ đưa cô đến với một cuộc sống khác đi.
Vấn đề nằm ở đó. Dù có bao nhiêu cuộc đời đi nữa, cô vẫn không thể tìm được nơi mình được viên mãn. Nó khiến cô nhận ra điều mà cô nói với thực thể tại Bảo tàng:
“Không có một cuộc đời hoàn hảo dành cho tôi… Có phải thế không?”
Ngay khoảnh khắc lời cô vừa dứt, cả căn phòng rung chuyển mạnh. Từng quả cầu tuyết nối đuôi nhau vỡ toang, vụn rơi đầy xuống sàn nhà. Mọi khung cảnh đẹp đẽ dần tan đi như ảo ảnh. Kiều An cuống cuồng:
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Tiếng cười rất khẽ của Người trông coi Bảo tàng cất lên:
“Không hề có một cuộc đời hoàn hảo dành cho bất kỳ ai cả. Trong mỗi cuộc đời, cô đều đưa ra lựa chọn. Và sau đó, cứ hễ có chuyện gì không vừa ý, cô lại hối hận về lựa chọn của mình.”
Kiều An không thể phủ nhận điều đó. Cô đã sống mà luôn nhìn lại quá khứ, ao ước mình đã làm điều gì đó khác đi, hay người ta đối xử với cô khác đi. Là bố mẹ, là Nam, là Châu. Là chính cô. Cuộc đời xoay vần trong những lựa chọn và cô luôn cảm thấy mình chọn toàn những điều sai lầm.
“Có những cuộc đời tưởng chừng như rất hoàn hảo.” Thực thể lại nói. “Nhưng cô vẫn không hài lòng với nó. Cô hối hận, cô trách móc bản thân và người khác vì nỗi bất hạnh trong đời mình. Cô luôn đi tìm một cuộc đời hoàn mỹ, không sai lầm, không đau khổ. Nhưng, hỡi linh hồn đáng thương, hãy nhìn xem mình đang ở đâu.”
Quanh cô là những khoảnh khắc rực rỡ, vỡ vụn. Mọi khoảnh khắc cô đã sống và đã có thể sống. Thế mà cô vẫn không hài lòng. Cô sẽ chẳng bao giờ hài lòng khi chưa nhận ra điều rất cơ bản mà lẽ ra cô nên biết ngay từ khi đặt chân đến nơi này.
“Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ…” Kiều An nói với Người trông coi Bảo tàng, hay cũng là với chính bản thân mình. “Cuộc đời tôi không chỉ gói gọn trong một khoảnh khắc bất kỳ… Mà nó là toàn bộ những khoảnh khắc này… Tôi đã luôn ước được sống khác đi, lựa chọn khác đi, mà tôi đã quên rằng cuộc sống bao gồm cả hạnh phúc và khổ đau…”
“Phải. Mọi cuộc đời đều có hạnh phúc và khổ đau.” Thực thể bí ẩn đáp lời cô, giọng nói đầy hiền hòa, chất chứa sự hài lòng. “Không có cuộc đời nào là hoàn hảo. Nhưng cuộc sống bao gồm tất cả những xúc cảm hỗn độn, niềm vui và nỗi buồn, thăng và trầm hoà quyện với nhau.”
Vô số cầu tuyết đã vỡ, tạo thành một lối đi bằng thuỷ tinh lấp lánh dưới chân Kiều An. Lần đầu tiên trong rất, rất nhiều năm, cô bỗng cảm thấy nhẹ bẫng. Cô như đang lướt trên con đường lấp lánh kia, đi về phía giọng nói của thực thể ngày một gần hơn.
“Nhận ra điều này rồi, cô có còn muốn lựa chọn một quả cầu tuyết khác chăng?”
Kiều An đáp ngay không cần suy nghĩ:
“Lúc đầu ngài đã nói, nếu tôi lựa chọn đúng cuộc đời dành cho mình, tôi có thể sống tiếp. Nhưng giờ tôi đã nhận ra, cuộc đời dành cho tôi không nằm trong những quả cầu. Thế nên chúng mới tan vỡ, phải không?”
“Quả vậy. Giờ cô đã biết cuộc đời nào mới là dành cho chính mình rồi đấy.”
Kiều An lướt rất nhanh khi Bảo tàng sụp đổ quanh mình. Cô nhìn thấy ánh sáng chói lòa hệt như khi vừa đến đây. Cô mỉm cười, hướng mình về phía ánh sáng đó. Tiếng Người trông coi Bảo tàng vang lên như một lời khích lệ và chào tạm biệt:
“Hãy đi đi. Và tạo ra những khoảnh khắc rực rỡ của riêng mình.”

-V-
Người ta nói rằng, trong khoảnh khắc sinh tử, một người có thể thấy được toàn bộ cuộc đời của mình hiện ra trước mắt.
Kiều An nhìn thấy thế giới mở ra lần đầu tiên. Cô chạm vào ngón trỏ của mẹ đang đưa ra, và nắm lấy ngón út của bố.
Cô thấy mình lớn dần lên trong vòng tay gia đình. Rồi tan vỡ. Cô thấy bà ngoại đón cô vào lòng, xoa đầu đầy yêu thương và ủi an. Rồi cô thấy mình siết chặt tay bà lần cuối.
Cô thấy mình từ chối tình yêu của Nam. Cô thấy Châu khóc khi ôm cô vào lòng trước khi họ trở nên xa cách. Cô thấy cuộc đời mình trong căn phòng trọ chật hẹp, tối dần, lạnh dần… Không còn một ai kề bên. Không còn thứ gì có thể níu kéo cô lại nữa.
Vào ngày cuối cùng trước khi chết, Kiều An đã đem bán chiếc máy ảnh mà mình dành dụm bao lâu mới mua được. Số tiền chỉ đủ trả tiền nhà và ăn uống trong vòng một hai tháng. Trước đó, cô đã rút ra khỏi câu lạc bộ nhiếp ảnh, và cãi nhau một trận với đàn anh.
“Em đã nói với anh thế nào, hả Kiều An?” Giọng đàn anh trong câu lạc bộ vang lên. “Khi mua chiếc máy ảnh đó, em hứa là sẽ không để mất nó dù bất cứ chuyện gì xảy ra kia mà?”
“Bây giờ khác rồi!” Cô gắt lên. “Công ty em vừa phá sản. Em cũng không có bằng cấp gì nên chẳng tìm được việc ổn định nữa. Giờ em ăn không no, mặc không ấm thì lấy đâu ra tâm trí để mà chụp ảnh?!”
“Vậy thì để bọn anh giúp em!”
“Không cần đâu!”
Kiều An nói như quát. Trong phút chốc, cô nhìn thấy được sự thương tổn trong đôi mắt người kia.
“Sao em không chịu nhận sự giúp đỡ từ mọi người?” Anh hỏi, giọng vẫn nhỏ nhẹ.
Đôi môi Kiều An mím lại. Cô không muốn trả lời rằng mình chẳng cần sự gắn bó với bất kỳ ai, hay bất kỳ thứ gì nữa. Cô sẽ sống như một người mất đi cái hồn của mình, ngày qua ngày cho đến khi chết. Như thế cô sẽ không còn cảm thấy đau khổ. Chẳng còn cảm thấy gì hết.
“Đó cũng không phải chuyện của anh.” Cô đáp. Lạnh lùng. “Anh chỉ là người quen trong câu lạc bộ. Anh lấy tư cách gì mà can thiệp cuộc sống của em?”
“Kiều An…”
Thứ gì đó vỡ vụn trong trái tim mà cô có thể nghe được. Cô xoay người bỏ đi. Không một lần nhìn lại.
Nắng tắt. Kiều An ngồi một mình trong băng ghế ở công viên. Cô muốn khóc nhưng không khóc được. Cô thấy hối hận sau khi đã từ chối sự giúp đỡ của đàn anh, cũng như của bất kỳ ai khác. Vì sợ mắc nợ, sợ tổn thương. Cứ thế, cô xua đuổi mọi người ra xa.
Có tiếng “meo” vang lên từ dưới đất, kèm theo là cái chạm đầy lông lá nơi cổ chân. Kiều An nhìn xuống. Cô bắt gặp con mèo hoang thường thấy ở công viên này. Nó cũng đang nhìn cô.
“Ra là mày à?”
Con mèo tam thể này không rõ từ đâu đến. Nó đã ở công viên này lâu rồi. Dường như hay được mọi người cho ăn nên nó thích nơi này lắm. Thỉnh thoảng, Kiều An cũng gặp nó và cô hay trò chuyện cùng nó, như thể nó hiểu được lời cô vậy.
“Lên đây nào.” Cô cúi xuống bế nó đặt lên đùi mình. “Hôm nay mày đã ăn gì chưa? Xin lỗi vì không đem đồ ăn đến nhé! Tao cũng đang đói meo đây.”
“Meo.”
Kiều An mỉm cười. Sự xuất hiện của con mèo khiến cô cảm thấy như được ủi an. Cũng như cô, nó không có nơi nào nó thuộc về. Chẳng rõ nó có một gia đình mèo không; cô chưa thấy con mèo nào khác ở đây bao giờ. Vì thế mà cô xem nó như một người bạn đồng cảnh ngộ.
Thật dễ tâm sự với một con mèo hoang. Nó không phán xét, không bảo cô phải làm thế này thế nọ. Chốc chốc, nó sẽ “meo meo” đáp lời, và cô tự cho đó là những lời khích lệ tinh thần của nó dành cho cô. Hoặc có thể nó đang nói cô thật ngu ngốc. Dù là gì, được kể ra mọi chuyện mà không lo lắng bí mật của mình bị người ta đem đi bàn tán cũng tốt.
Kiều An kể cho nó nghe vụ cãi vã vừa rồi, và cái cách lòng cô đau xót ra sao khi chiếc máy ảnh rời khỏi tay mình. Con mèo nằm lim dim trên đùi, khoan khoái tận hưởng cái vuốt ve của cô. Kết thúc câu chuyện, cô hỏi nó:
“Mày cũng thấy tao rất đáng ghét, đúng không?”
“Meooo.”
“Tao biết chứ. Tao biết anh ấy có tình cảm với mình. Nhưng… tao không dám đáp lại… Tao không biết mình có đủ sức để yêu thương ai đó không nữa… Tao sợ lắm…”
“Meo.”
Con mèo nhổm dậy. Tai nó vểnh lên như đang lắng nghe Kiều An thật kỹ.
“Chắc chắn tao sẽ luôn một mình và đau khổ. Tao luôn mắc sai lầm. Tao là bất hạnh với những người xung quanh. Tao chẳng đáng được quan tâm, nhỉ? Có lẽ anh ấy sẽ hạnh phúc hơn với người khác… Mọi người đều sống tốt hơn khi không có tao kia mà…”
Kiều An nhớ đến bố mẹ mình. Cả hai đã có gia đình mới. Rồi cô nghĩ đến Châu, cô bạn càng ngày càng thành công và xinh đẹp hơn sau khi không còn liên lạc với cô nữa. Cô cũng nghĩ tới Nam, người vừa chia sẻ hình ảnh của đứa con đầu lòng với người vợ thuỳ mị của mình vài ngày trước. Tất cả bọn họ đều có cuộc sống thật hạnh phúc mà không có cô.
Nghĩ đến đó là nước mắt chực trào. Chưa kịp khóc thì cô nhận ra con mèo đã nhảy xuống đất. Nó “méo” một tiếng thật to, rồi vụt chạy ra đường.
“Ê!” Kiều An gọi theo nó. Cô cũng đứng dậy ngay tức thì. “Đừng chạy ra đó! Đường đông xe lắm!”
Đang giờ cao điểm. Con đường quanh công viên tuy không kẹt cứng nhưng Kiều An vẫn lo lắng, vì con mèo hoang chưa bao giờ chạy vụt đi về hướng đường như thế. Chẳng hiểu sao mà trong lòng cô chưa nỡ tạm biệt nó. Thế rồi, cô thấy một chiếc xe hơi vừa rẽ vào đường, lao về phía con mèo vừa phóng đi…
Trong tích tắc đó, cô không thấy sợ hãi điều gì hơn là chuyện sắp xảy ra với con mèo. Một con mèo còn không phải là của cô. Trước khi kịp dừng lại hay suy xét gì, cô đã thấy bản thân mình phóng ra đường. Cô chỉ vừa kịp chụp lấy con mèo ngay cái lúc va chạm xảy ra. Tất cả lóe sáng như đèn pha ô tô.
Và rồi, cô thấy mình ở một cái bảo tàng kỳ lạ.
*
* *
Khi mở mắt ra, Kiều An chưa bao giờ thấy cái phòng bệnh nào nhiều màu sắc đến thế.
Có hoa và trái cây trong giỏ. Có thiệp và ảnh. Có cả gấu bông nữa. Cô ngơ ngác nhìn quanh. Dáng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt. Cô cố ngồi dậy và gọi tên anh.
Anh tỉnh giấc. Thấy cô đã dậy thì cũng nhanh chóng tiến về phía cô. Ánh mắt anh chứa đầy sự lo lắng, ân cần. Anh nói:
“Em vừa tỉnh, không nên ngồi dậy liền đâu.”
“Anh Tân?… Sao anh lại ở đây?”
Người đàn anh ở câu lạc bộ nhiếp ảnh nhìn cô một lúc. Tưởng chừng như anh đang cố kìm nén nước mắt, hay tự ngăn bản thân chạm vào cô. Rồi anh ngồi bên chiếc ghế gần mép giường, nắm nhẹ lấy tay cô.
“Em thật sự đã tỉnh lại rồi… Anh vui quá…”
“Em không sao mà…” Cô đáp. Nhưng nhìn thấy tình trạng của mình hiện tại, có lẽ cô đã rất gần với cái chết thật.
“Xin lỗi…” Anh Tân thổ lộ. “Em đã bảo anh không có tư cách can thiệp cuộc sống của em, nhưng anh cứ muốn làm thế… Anh đã đi tìm em khắp xung quanh khu chúng ta nói chuyện. Rồi anh thấy có tai nạn xảy ra. Anh… Anh đã gần như phát điên khi thấy đó là em…”
Máy ảnh. Cãi vã. Tai nạn. Kiều An sực nhớ ra.
“Đúng rồi! Con mèo! Con mèo hoang đó…”
Gương mặt anh Tân cứng lại, sau đó giãn ra thành một nụ cười:
“Trời! Em vừa bị tai nạn đó. Vậy mà tỉnh lại là em nhớ đến con mèo liền!”
“Nó đâu rồi anh? Nó có bị gì không?”
“Nó vẫn sống.” Anh từ tốn trả lời. “Nó chẳng bị trầy xước gì hết. Yên tâm nhé. Trái lại, em bị va đập mạnh và mất máu nhiều. Bác sĩ bảo qua hôm nay nếu em không tỉnh lại thì… Anh… Anh rất sợ, nên anh vẫn đến đây mỗi ngày…”
Tiếng anh nhỏ dần, như thể nửa muốn cho cô biết sự quan tâm của mình, nửa lại thôi. Sau một lúc im lặng, cô nói:
“Cảm ơn anh…”
“Đừng cảm ơn vội.”
“Sao thế?”
Anh lại ngập ngừng:
“Ừm… Anh còn làm vài việc nữa có thể khiến em nổi giận…”
Kiều An nhướng mày. Anh chậm rãi mở ba lô, lấy ra chiếc máy ảnh mà cô đã bán đi.
“Anh…” Cô nghẹn ngào nhìn anh đặt nó lên giường bệnh của mình.
“Anh đã tra ra được chỗ em bán nó. Cũng dễ thôi, vì anh biết ngay em sẽ đem nó tới tiệm rửa ảnh gần câu lạc bộ.”
Tân cười, có chút ngại ngùng. Rồi anh tiếp tục:
“Anh đã mua lại nó. Giờ tặng cho em.”
Kiều An run rẩy đưa tay về chiếc máy ảnh.
“Em… Em…”
“Em không được từ chối món quà này. Nếu không thì anh sẽ rất buồn đó.”
Thổn thức. Trái tim cô quặn lại nhưng không phải theo cái cách bị dày vò vì bất hạnh. Cô đau vì chợt nhận ra tình cảm đáng quý này đang ập đến trái tim cô, không thèm gõ cửa mà cứ thế xâm lấn vào trong. Đã quá trễ, không thể đẩy nó ra được nữa.
“Cảm… Cảm ơn anh…” Cô lí nhí.
Đàn anh vui lắm vì cô đã nhận món quà của mình thay vì đẩy anh ra xa. Anh đáp:
“Không có gì. À, còn một việc nữa… Lúc em bất tỉnh, anh nghĩ nên thông báo một tiếng cho người nhà của em… Anh biết em không còn liên lạc với mẹ, nhưng kết quả sau cấp cứu của em không tốt lắm. Anh đánh bạo gửi một tin nhắn vào số điện thoại của mẹ em. Bà ấy liên lạc lại và đã mua vé máy bay về thăm em.”
Đôi tai Kiều An không tin được những lời mình vừa nghe. Hẳn vẫn còn dư chấn của tai nạn đây mà. Hoặc đây là một giấc mơ.
“Mẹ… Mẹ về thăm em ư?”
“Ừ.” Anh gật đầu. “Chưa hết đâu. Hôm trước một người bạn cũ của em đã nhắn tin. Hình như là tên Châu thì phải. Cô ấy nói đã nhiều tháng không thấy em đăng gì trên mạng xã hội nên lo lắng hiện tại em có ổn không thôi… Anh có bảo em đang bị tai nạn. Cô ấy có gửi hoa và quà đến cho em. Chắc cô ấy cũng nhắn với bạn cũ nữa, vì anh thấy có nhiều giỏ quà gửi đến em lắm. À, trong số này còn có quà của mọi người ở câu lạc bộ nhiếp ảnh đấy.”
Tân tiến về những món quà sắc màu dành riêng cho cô. Rồi anh cầm từng thứ lên, đọc tên người gửi và những dòng chữ trong thiệp. Phần của bạn bè, phần của người thân. Họ đều nhớ đến cô, dù đã lâu không gặp. Chẳng hạn như Châu. Kiều An cứ ngỡ cô bạn đã quên mình, hoá ra cả hai đều âm thầm dõi theo nhau. Hay như Nam, người vừa nghe Châu báo tin đã mau chóng gửi một giỏ đầy yến sào đắt tiền đến bệnh viện. Còn cả nhóm bạn trong câu lạc bộ nữa, họ gửi cho cô rất nhiều ảnh của chính cô khi tập trung tác nghiệp. Chợt, cô nhận ra mình đã luôn tiếc nuối quá khứ mà quay lưng lại với những thứ mình có ở hiện tại biết bao nhiêu.
Kiều An bắt đầu khóc. Cảm xúc cứ thế tuôn ra không dừng lại được dù việc khóc khiến lồng ngực cô quặn thắt và những vết thương đau đớn hơn. Đàn anh, hết sức vụng về, đang cố dỗ dành cô nhưng rồi cũng chịu thua, đành để cô xả hết những giọt nước mắt bị đè nén bấy lâu. Có những điều ta chỉ nhận ra khi phải trải qua khoảnh khắc sinh tử.
Sau khi cơn nức nở đã qua, cô nghe Tân nói:
“Thật ra anh thấy mình hơi quá đáng khi xen vào cuộc sống riêng tư của em lúc em bất tỉnh. Em chẳng có người thân ở cạnh nên anh đã tự cho mình cái quyền đó; liên lạc với mẹ em, trả lời tin nhắn của em, nhận quà cho em… Anh rất xin lỗi. Em giận anh thì đáng đời anh lắm.”
Kiều An không rõ mình có giận anh hay chăng. Có lẽ không. Cô thầm biết ơn anh đã thay mình làm những việc đó. Chuộc lại máy ảnh, tìm đến mẹ, kết nối lại với bạn bè cô… Cô đã chẳng có dũng khí làm điều đó. Còn anh, một người vốn hoàn toàn xa lạ, nhưng đã luôn dành cho cô sự quan tâm đặc biệt. Cô đã cố đẩy anh ra xa, thế mà bằng cách nào đó, anh luôn tìm được đường trở lại, chen vào đời cô.
“Anh vừa nói muốn can thiệp vào cuộc sống của em mà. Hối hận rồi à?”
Tân lại đơ ra như trời trồng. Anh lắp bắp:
“Em… Ý em là… Em nói vậy là…”
“Em không biết mình còn có khả năng yêu thương ai…” Cô đáp. Lúc này, cô chủ động nắm tay anh. “Nhưng tai nạn lần này khiến em nghĩ lại. Sao mình không thử một lần nhỉ? Tự tạo ra những khoảnh khắc tươi đẹp của mình trong tương lai thay vì mãi bám víu lấy quá khứ ấy?”
Dù hơi muộn màng, Kiều An đã hiểu ra. Cô đã có cơ hội sống biết bao nhiêu cuộc đời khác. Mỗi cuộc đời giúp cô tìm ra thứ mình cần là gì. Và giờ đây, cô đã có đủ dũng khí để lựa chọn, để mắc sai lầm mà không hối hận nữa. Vì cô biết nếu nhìn về phía trước, sẽ còn muôn vàn khoảnh khắc rực rỡ đang chờ đợi được tạo ra.
Cuộc đời này ảm đạm hay rực rỡ là do sự lựa chọn của cô.
*
* *
Người trông coi Bảo tàng nâng niu quả cầu tuyết trên đôi tay mờ ảo của mình. Bên trong quả cầu là hình ảnh cô gái trẻ đang lao ra ôm lấy con mèo trước mũi xe hơi đang chuyển động rất, rất chậm. Ngài nở một nụ cười và nháy mắt với con mèo.
“Làm tốt lắm, anh bạn nhỏ. Ta hy vọng ngươi sẽ thích gia đình mới của mình.”
Ngài chỉ về phía cô gái kia. Quả cầu rực sáng không nhờ đèn xe mà từ chính cô gái. Đó là thứ hào quang của hy vọng, của một cuộc đời mới đang nở rộ từ tàn tro của quá khứ. Hài lòng, Người trông coi Bảo tàng đặt quả cầu được khắc cái tên Lê Trần Kiều An cùng chính xác giây phút đồng hồ thời gian của cô ngưng đọng lên giá, nơi có vô số quả cầu tương tự đang ngự yên. Đây là Bảo tàng của những Khoảnh khắc Rực rỡ dành cho riêng ngài.
Con người, chính khi nhận ra cuộc đời mình đáng sống biết bao, đó là lúc họ trở nên rực rỡ.
Người trông coi Bảo tàng tìm thấy một ánh sáng le lói hiện ra giữa những dãy kệ trưng bày. Ngài mỉm cười. Cuộc đời tiếp theo ngài gặp sẽ tỏa sáng theo cách nào đây?
-Hết-

09.2023
Chân thành cảm ơn hai tác phẩm là nguồn cảm hứng cho mình viết ra câu chuyện này:
- “Morrigan Và Lời Triệu Hồi Của Wundersmith” – quyển thứ hai trong series “Xứ Nevermore diệu kỳ” của tác giả Jessica Townsend với viện bảo tàng vô cùng đặc biệt, ghê rợn nhưng kỳ ảo
- Quyển sách Thư viện nửa đêm của Matt Haig.
Truyện đạt giải tác phẩm xuất sắc nhất tam đề tuần thứ 27 của Tri Thức Trẻ Books.
Tranh minh họa: Súy Phù

Để lại một bình luận