Ở tương lai khi con người phải tha hương trong vũ trụ bao la, một cyborg tên Eden mang sứ mệnh đem những hạt giống quay trở lại Trái Đất để ươm mầm cho những sự sống mới. Tại đó, anh tìm thấy những ký ức chưa từng bị hủy diệt của người đã tạo ra mình.
Thể loại: Truyện ngắn, viễn tưởng, kỳ ảo, phiêu lưu, thiên nhiên, tận thế & hậu tận thế
Độ dài: 7900w
Tác phẩm đoạt Giải Nhì cuộc thi viết “Khu Vườn Bí Mật” do Vườn Bút tổ chức (2024).

-I-
Quả cầu xanh lặng lẽ trôi trong không gian mịt mùng của vũ trụ. Từ Trạm 4202 nhìn về phía ấy, chỉ thấy một khoảng xanh sẫm giữa đống đất đá và khói bụi xám xịt. Chốc chốc ở đâu đó lại lóe lên một tia sét, hay rực đỏ bởi dòng nham thạch càng lúc càng hung tợn.
Quả cầu ấy mang cái tên là Trái Đất – ngôi nhà ban sơ của loài người. Gần hai thế kỷ trước, con người đã rời bỏ quê hương để đến sống trên những trạm vũ trụ lơ lửng trong Hệ Mặt Trời. Sứ mệnh của họ là đi tìm một ngôi nhà mới, nhưng không nơi nào có thể trở thành Trái Đất thứ hai. Loài người cứ thế lạc lõng giữa những vì sao, và những trạm vũ trụ ấy trở thành một mái nhà mới.
Vốn dĩ, giống loài ấy thuộc về mặt đất, của nắng ấm và biển khơi. Tất cả mọi thứ mà các trạm vũ trụ dành cho họ, dù có tối tân đến đâu cũng chẳng thể nào nguôi ngoai được nỗi nhớ của người tha hương. Con người đã nỗ lực để sống và để sản sinh trong vũ trụ, nhưng kết quả vẫn là sự diệt vong.
Giờ đây, con người cuối cùng ở Trạm 4202 đang hấp hối.
“Cậu được gọi vào, Eden.”
Giọng nói vừa vang lên tách Eden ra khỏi vị trí quan sát Trái Đất bên ngoài lớp kính. Anh quay lại và gật đầu với vị bác sĩ vừa rời khỏi căn phòng được canh giữ cẩn thận bậc nhất ở Trạm. Căn phòng của con người thực sự duy nhất còn sống ở nơi này.
Eden bước vào trong. Dụng cụ khử trùng phun một làn sương lên anh, và thứ ánh sáng xanh lục dìu dịu quét một lượt khắp cơ thể anh. Trên màn hình nhỏ được đặt gần cửa, anh có thể thấy cấu tạo cơ thể mình hiện lên dưới dạng hình ảnh ba chiều. Anh có dáng hình của một con người, nhưng cấu tạo bên trong thì không phải vậy.
EDEN – CYBORG SỐ HIỆU 831242808
Màn hình nhấp nháy màu xanh báo hiệu đã hoàn tất khâu kiểm tra. Eden từ tốn tiến sâu vào bên trong. Căn phòng vô trùng, đầy đủ tất cả các thiết bị y tế tân tiến nhất hiện có, được các cyborg – những sinh vật nửa người nửa máy – phát triển. Vị bác sĩ gọi Eden khi nãy cũng là một trong số đó. Ở đây, ai ai cũng là cyborg, trừ cụ già đang thoi thóp trên giường bệnh giữa một rừng dây nhợ quấn quanh để duy trì sự sống kia.
Bà ấy đã vượt qua ngưỡng tuổi thọ trung bình của con người từ lâu. Bà lên vũ trụ từ khi còn là một đứa trẻ. Với bộ não siêu việt của mình, bà đã xây dựng Trạm 4202 thành thiên đường với các cyborg, và kéo dài sự tồn tại của chính bản thân mình đến hơn hai trăm tuổi. Bà đã chứng kiến Trái Đất chết đi, con người xây tổ ấm mới trên các trạm, và rồi thời đại của các cyborg được mở ra. Bà cũng chính là người đã trao cho Eden sự sống.
“Thưa bà Eva.” Anh nói sau khi cúi gập người. Bà Eva ra lệnh cho anh lại gần bằng một cái vẫy tay yếu ớt. Cơ thể nhăn nhúm của bà được duy trì bằng dưỡng chất từ các thiết bị y tế. Lồng ngực của bà lộ rõ xương đằng sau lớp áo theo từng nhịp thở mà bà đang níu kéo ở lại.
“Eden…” Người phụ nữ già nua đáng kính thều thào. Cơ thể bà đang mục rữa, nhưng đầu óc vẫn còn rất minh mẫn. “Thời khắc của ta đã gần kề…”
Như mọi con người khác, sẽ đến lúc bà Eva phải chịu thua trước Tử Thần.
“Eden này… Cậu được tạo ra vì mục đích gì vậy?”
Eden có thể trả lời mọi câu hỏi về kiến thức thường thức, hay cả về khoa học cao siêu. Nhưng anh chẳng bao giờ biết được chính xác phải đáp lại câu hỏi của bà Eva thế nào. Mọi cyborg khi được tạo ra đều có một mục đích rõ ràng; nhóm để điều khiển Trạm, nhóm chăm sóc y tế, nhóm cung cấp lương thực, hay nhóm cyborg chuyên về nghệ thuật nữa… Riêng Eden, kể từ khi được kích hoạt, chẳng ai nói cho anh biết anh thuộc về nhóm nào. Mọi thứ anh làm đều là do mệnh lệnh được trao bởi bà Eva hoặc một cyborg cấp cao khác, và anh làm đủ mọi thứ từ chăm sóc vườn tược cho đến tham gia sửa chữa Trạm 4202. Đã rất nhiều lần, Eden thử tìm lại lịch sử các lần nâng cấp trong bộ nhớ, cố tìm thứ gì đó cho anh biết anh là ai hay thuộc về nơi nào. Nhưng với anh, chỉ có mệnh lệnh thay vì mục đích.
“Thưa bà,” Eden nói, “Tôi không rõ điều bà muốn hỏi tôi.”
Bàn tay bà Eva lại vẫy, ngụ ý muốn anh đến gần hơn. Đôi mắt nâu của bà còn rất sáng. Chúng như nhìn xuyên qua lớp da người của Eden và tìm thấy khung xương bằng kim loại cùng trái tim nửa máy móc nửa hữu cơ của anh. Eden đã ở bên bà từ khi anh chỉ là một cái đầu được gắn trên hàng lớp dây điện. Bà Eva già đi theo năm tháng, còn anh đã đi từ một đứa trẻ trở thành thiếu niên, và giờ là bộ dạng một người trưởng thành. Cứ vài chục năm, Eden sẽ trải qua một đợt nâng cấp quan trọng. Ngoại hình của anh sẽ được thay đổi theo thiết kế của bà Eva. Đó cũng là một điều khác biệt nữa chẳng rõ nguyên do giữa anh và các cyborg khác, vì họ luôn giữ hình dạng ban đầu khi mới được kích hoạt của mình.
“Ta hỏi cậu về mục đích của cậu khi được tạo ra, Eden ạ.” Bà Eva lặp lại.
“Vậy thì tôi được tạo ra để phục tùng, thưa bà. Từ khi được kích hoạt, tôi đảm nhận tất cả mọi nhiệm vụ mà bà và cấp trên giao phó cho tôi.”
Bàn tay nhăn nhúm, trắng bệch lộ cả gân máu của bà Eva vươn ra về phía Eden. Anh nắm nhẹ lấy tay bà một cách kính cẩn.
“Đó là mệnh lệnh, không phải mục đích.” Bà hít một hơi thật mạnh để không khí từ ống thở tràn vào mũi và buồng phổi mình kèm theo tiếng rít nhỏ. Sau đó, bà lại nói thêm: “Tất cả các cyborg đều được tạo ra vì mục đích nào đó. Để thay thế ai đó đã qua đời và đảm nhận nhiệm vụ của họ. Nhưng cậu thì khác, Eden. Cậu không gắn liền với bất cứ nhiệm vụ nào trên tàu này cả.”
Mỗi cyborg là thế thân của con người nào đó đó đã khuất. Họ mang hình dáng, tên họ, và được cấy ghép một phần ký ức của con người ấy; chủ yếu là phần ký ức liên quan đến công việc mà họ cần phải làm trên các trạm mà thôi. Số lượng cyborg ngày một nhiều, tỉ lệ nghịch với dân số loài người. Cyborg không hoàn toàn là con người. Họ sống vì nhiệm vụ được giao, họ không thể hiện cảm xúc như cách loài người vẫn làm, và họ không già đi.
Eden trông chờ bà Eva nói cho anh biết mình là thế thân của người nào, hoặc mục đích chính của anh ở Trạm 4202. Vậy mà bà lại nói với anh thế này:
“Cậu có muốn thay ta thực hiện một nhiệm vụ không?”
“Tôi sẵn sàng làm tất cả mọi điều bà yêu cầu, thưa bà.”
Eden đáp. Đó là câu nói mà anh đã được lập trình sẵn để trả lời bà Eva. Tuy nhiên, bà lắc nhẹ đầu.
“Không phải thế, Eden. Đây không phải mệnh lệnh của ta dành cho cậu. Đây là một lời nhờ vả, một nhiệm vụ mà ta đã không còn có thể làm. Giờ đây, ta trao lại nó cho cậu.”
Eden lặng thinh chờ đợi. Bà Eva bấm nút trên điều khiển cạnh giường bệnh và khung cửa kính to bằng cả căn phòng ở phía đối diện sáng dần lên cho đến khi nó hoàn toàn trong suốt. Trái Đất đang nhìn họ từ bên ngoài.
“Ta đã luôn muốn quay trở lại nơi đó.” Bà Eva lên tiếng. “Nhưng ngay cả khi ta sống thêm một trăm năm nữa cũng chưa chắc có thể làm vậy.”
Rồi, bà nhìn anh và mỉm cười. “Thật tốt khi ai đó có thể giúp mình thực hiện nguyện vọng cuối đời, phải không?”
“Thưa bà, bà muốn tôi đến Trái Đất để làm gì?” Eden thắc mắc.
“Ta muốn cậu trở về đó và xây dựng lại ngôi nhà của chúng ta. Một ngôi nhà mới trên nền móng đã cũ. Cậu thấy đó, Eden, vũ trụ không thuộc về loài người. Chúng ta sống ở đây chỉ là tạm bợ, với niềm nhung nhớ và tiếc thương nơi đã từng là mái nhà thật sự dành cho chúng ta.”
Quả thế, dân số con người từ khi lên vũ trụ giảm dần. Họ yếu ớt hơn, dễ mắc phải các loại bệnh mới, và tuy tuổi thọ có thể kéo dài nhờ các thiết bị y tế như bà Eva, nhưng sống như thế này thì chẳng còn là sống – bà thường nói vậy. Eva, cũng như rất nhiều con người khác ngoài kia đều mong mỏi một ngày được đặt chân trở lại trên Trái Đất, được đắm mình trong biển khơi và sưởi ấm bằng ánh nắng thật sự.
“Hai trăm năm,” bà Eva lại nói, “Các tàu tuần tra và thu thập dữ liệu của chúng ta đã cho thấy một hy vọng. Lượng khí độc ở Trái Đất đã giảm, thời tiết nhiều nơi không còn cực đoan nữa. Tuy con người vẫn chưa thể sống ở đó, song ta có thể hy vọng rằng cậu sẽ giúp ta mang những hạt giống này về Trái Đất. Ở đó, cậu sẽ vun trồng chúng. Chúng sẽ lớn lên và mang trên mình nhiệm vụ thanh lọc Trái Đất, tạo ra một hệ sinh thái mới nơi mà con người được an toàn. Hy vọng rằng lần này, chúng ta không ngu ngốc đến mức tự phá huỷ nó như trước.”
Sau khi bà Eva dứt lời, bà chỉ vào chiếc ngăn kéo nhỏ nơi bàn ngủ đặt cạnh giường bệnh. “Mở nó ra đi.”
Eden làm theo, và anh tìm thấy một túi hạt giống nhỏ nằm bên trong.
“Đây là những hạt giống mà ta đã tự tay lấy từ khu vườn của ta mà cậu vẫn đến chăm sóc mỗi ngày. Tổ tiên của chúng là loài hoa mọc ở khu vườn khác khi ta còn thơ bé, dưới mặt đất. Giờ ta giao lại tương lai của chúng cho cậu.”
Eden nâng niu túi hạt giống trong tay. Khi ấy, anh còn chưa hiểu hết được tầm quan trọng của sứ mệnh mình vừa được giao phó. Với anh, đó chỉ là một mệnh lệnh khác từ bà Eva mà anh buộc phải tuân theo. Nhưng bà lại hỏi anh một lần nữa:
“Vậy, cậu có chấp nhận thay ta làm việc này không? Ta hoàn toàn hiểu nếu như cậu muốn ở lại Trạm 4202 và tiếp tục cuộc sống hiện tại của mình.”
Eden nhìn bà. Một cyborg như anh có thể từ chối nhiệm vụ mà chủ nhân đã giao ư? Nhưng anh không muốn phụ sự kỳ vọng của bà Eva, do đó mà anh đáp:
“Tôi sẽ làm việc này, thưa bà.”
Bà giữ anh lại để dặn dò thêm nhiều điều nữa, trước khi cơn đau quặn nơi tim khiến bà phải kết thúc cuộc trò chuyện.
“Hãy nhớ… Eden… Cậu phải đi đến các trạm khác… và nhận hạt giống từ những… con người giống như… ta… Hy vọng rằng… ta có thể đợi được… đến khi màu xanh… của cỏ cây trở lại… với Trái Đất…”
“Vâng, thưa bà.” Eden kính cẩn cúi mình chào bà trước khi rời đi.

-II-
Đó là lần đầu tiên Eden rời khỏi Trạm 4202.
Anh được tạo ra ít lâu sau khi nơi này chính thức đi vào hoạt động. Cả Eden lẫn Trạm đều là tâm huyết cả đời của bà Eva. Dự án ấy là để các cyborg thay thế con người khi mà họ chết đi quá nhanh trên vũ trụ. Từ đó đến nay, họ đã tạo ra vô số cyborg và gửi đi các trạm khác. Nhưng cứ mỗi một cyborg được kích hoạt ở Trạm 4202, Eden lại tự hỏi con người vừa mới qua đời đó là ai, đã sống một cuộc đời như thế nào, và liệu họ có muốn tiếp tục tồn tại dưới dáng hình của một cỗ máy?
Eden nhìn cánh cửa bên mạn Trạm 4202 khép dần rồi đóng hẳn. Anh đã từng quan sát nó ở bên ngoài khi giúp đỡ nhóm bảo trì vài lần. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình thật sự rời khỏi đó. Một mình. Các cyborg chưa thể có cảm xúc phức tạp như con người, nhưng để gọi tên cảm giác lúc này của anh thì có lẽ lưu luyến là từ phù hợp nhất.
Trên con tàu độc lập của mình, Eden hướng dần đến Trạm 4200, nơi có túi hạt giống khác đang chờ. Anh được chào đón bởi các cyborg ở đó. Họ đã nhận được thông báo về nhiệm vụ của anh. Rất nhanh, Eden được đưa đến một căn phòng hệt như nơi ở của bà Eva ở Trạm 4202.
Chủ nhân căn phòng này là một người đàn ông nhiều tuổi hơn Eva, và đương nhiên không còn minh mẫn như bà nữa. Ông ấy từng là một nhà thực vật học vô cùng nổi danh vào thời của mình.
“Thưa ngài Walker.” Eden lên tiếng đánh thức người đàn ông đang ngủ say. Ông có hơi giật mình, nhưng sau khi nghe anh nói rõ lý do mình đến đây thì ông lấy từ bên dưới lớp chăn của mình ra một túi hạt giống.
“Nếu Eva đã cử cậu đến thì rõ ràng là chúng ta có thể đặt niềm tin nơi cậu.” Ông nói.
Eden lại gần giường bệnh, nhưng ông Walker vẫn chưa trao cho anh túi hạt giống. Ông đang hồi tưởng về quá khứ.
“Eva luôn là đứa nói nhiều nhất trong số chúng ta. Cậu biết đấy, có một ngôi trường dành cho những đứa trẻ với đầu óc đặc biệt như chúng ta. Mà Eva thì luôn nổi trội hơn hẳn. Bà ấy học sau ta vài lớp, nhưng nói chuyện thì chẳng kiêng dè một ai. Luôn là đứa mạnh mẽ, luôn là đứa cứng đầu. Nhưng thi thoảng, ta bắt gặp một Eva nhỏ bé khóc thút thít trong hành lang trống nào đó, mắt thì luôn dõi về hướng Trái Đất.”
Trong phòng bệnh của ông Walker không có cửa kính nhìn ra Trái Đất như của bà Eva. Thay vào đó, phía đối diện là hình ảnh một khu rừng mưa xanh mướt, sống động như thật. Khi thấy Eden có vẻ chú ý đến nó, ông Walker nói:
“Đẹp không? Ta thích mê nơi ấy. Rừng thật sự cơ, chứ không phải thứ được tái tạo lại trên các trạm vũ trụ. Dù chúng ta có thể trồng cây ở đây, nhưng không giống. Không phải rừng của Trái Đất.”
Có một khoảng lặng rơi giữa hai người, chỉ còn tiếng máy móc vận hành giữ cho nhịp thở của ông Walker đều đặn. Sau cùng, ông ấy nâng túi hạt giống lên, ngắm nghía một lúc trước khi trao nó vào tay Eden. Nó to và nặng hơn túi hạt của bà Eva nhiều lần.
“Ta đã phân loại những hạt giống bên trong này theo các tầng của một cấu trúc rừng. Ta cũng có một vài ghi chép mà lát nữa đây, ta sẽ tải nó lên não bộ của cậu. Mong rằng cậu có thể tái tạo lại khu rừng nhiệt đới mà ta yêu mến, dù ta biết chắc mình không còn đợi được đến ngày đó nữa.”
*
* *
Sau khi xong việc ở Trạm 4200, Eden tiếp tục hướng đến các trạm tiếp theo trên lộ trình. Ở mỗi trạm mà anh đến đều có một con người ốm yếu đang đợi. Họ đều là bạn học, là đồng nghiệp, là người quen biết của bà Eva. Đa số họ đều ở trong tình trạng giống như bà, quá già yếu và đang nằm đợi cái chết. Tuy nhiên, có một vài trường hợp khác; như cặp vợ chồng giáo sư gần một trăm tuổi ở Trạm 4111 vẫn còn khoẻ mạnh trao cho Eden những hạt giống của cây phượng hoa đỏ, người phụ nữ trạc ngũ tuần làm việc trong đội sửa chữa tàu ở Trạm 4096 có túi hạt giống hoa đồng nội,… Nhưng dù là ai, mang theo hạt giống gì, tất cả bọn họ đều có chung một niềm hy vọng.
“Tôi mong rằng cậu có thể gieo trồng một cánh đồng cỏ thật đẹp.”
“Tôi ước được nhìn thấy đủ màu sắc của hoa tulip trải dài đến tận chân trời.”
“Tôi luôn mơ tới việc được đắm mình trong đồng oải hương đầy nắng.”
“Chúng tôi đã nghe bà Eva nói về chuyến đi của cậu. Eden, cậu mang theo cả hy vọng của tất cả chúng tôi!”
Và, con người đã khiến Eden ngạc nhiên nhất là một đứa trẻ bệnh tật ở Trạm 4017.
Aurelia chỉ chừng mười tuổi. Cô bé sinh ra với một trái tim yếu ớt, vì thế, trong những dịp hiếm hoi khi em có thể rời phòng bệnh để ra ngoài, em luôn thích ngồi ngắm Trái Đất phía sau đồng lúa chính vàng ở trạm của mình.
Eden đến gặp em ở đồng lúa. Em kể rằng gia đình của em đã nhiều đời làm nông. Em được sinh ra ở vũ trụ, cả bố mẹ em cũng chưa từng được đến Trái Đất. Song em cảm thấy mình gắn kết với nơi ấy vô cùng, và em luôn mường tượng ra khung cảnh mình là một cô nông dân nhỏ bé trong một trang trại thật lớn. Em tìm thấy bình yên từ sự tưởng tượng đó, cũng như việc nhìn ngắm quả địa cầu lặng lẽ phía sau đồng lúa chín vàng này.
“Em ước mong được nhảy múa trên cánh đồng dưới mặt đất.” Aurelia nói với Eden như thế. “Anh nghĩ em có thể chờ được đến khi đó không?”
“Tất nhiên rồi.” Eden đáp. Những đứa trẻ sinh ra ở vũ trụ như Aurelia thường có thể chất yếu hơn, tuổi thọ cũng ngắn hơn thế hệ được sinh ra ở Trái Đất. Dù có nhiều cách để duy trì sự sống cho họ, nhưng để họ trở nên hoàn toàn khỏe mạnh là kỳ tích rất hiếm khi xảy ra.
“Anh Eden nghĩ như vậy sao? Em thì không chắc lắm… Họ nói bọn em sẽ khoẻ lại, và bọn em sẽ là thế hệ được quay về Trái Đất. Nhưng… bạn Clara ở phòng sát vách với em vừa qua đời tuần trước…”
Giọng con bé bỗng dưng nhỏ lại. Hai bím tóc vàng ươm như màu lúa chín của nó buông xuống vai đầy buồn bã.
“Bạn ấy không thể quay về đó nữa rồi…”
Eden quay sang nhìn con bé. Mắt nó ngấn lệ. Kể từ khi được kích hoạt đến nay, chứng kiến rất nhiều con người trút hơi thở cuối cùng, Eden cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sự sống có thể ngắn ngủi dường nào. Hai trăm năm, hay mười, tất cả đều chỉ ngắn như một hơi thở.
“Bố mẹ bạn ấy không muốn một cyborg thay thế con mình… Em nghĩ, bố mẹ em cũng sẽ lựa chọn như vậy… Họ sẽ không thay thế em, phải không anh?”
Các cyborg có thể tồn tại mãi mãi. Ngay cả khi cơ thể của họ bị hỏng hóc, chỉ cần bộ nhớ nằm trong não vẫn nguyên vẹn thì họ vẫn có thể tiếp tục sống. Nhưng con người thì không như vậy. Cái chết là kết thúc của họ. Dù cho có bao nhiêu phiên bản cyborg giống hệt họ đi nữa, cái nằm bên trong không còn là chính họ nữa.
Những ký ức của con người được truyền vào cyborg thay thế không nhiều, đa số chỉ là những mảnh chắp vá, vừa đủ để cyborg ấy biết được mình là ai và mình cần làm gì. Sau cùng, cyborg vẫn chỉ là cyborg, thiếu đi sự trải nghiệm, thiếu đi cảm xúc và suy nghĩ rất đỗi cá nhân của con người. Rốt cuộc họ có được sự bất tử để làm gì, khi những con người mà họ phụng sự sẽ sớm không còn nữa?
Eden chưa từng trăn trở về điều này cho đến khi bà Eva phải vào phòng điều trị đặc biệt và từ chối tạo một phiên bản cyborg của riêng mình. Các cyborg thay thế con người vốn là dự án của bà, nhưng bà lại không sử dụng nó. Bà chọn cách ra đi và để lại di sản của mình cho hậu thế, thay vì cố níu kéo sự tồn tại trong một cỗ máy. Phải chăng đó cũng là điều là Aurelia muốn?
“Họ sẽ không thay thế em, phải không anh?…” Quay trở lại cánh đồng ở Trạm 4017, Aurelia đang nắm nhẹ lấy vạt áo của Eden. Anh nói với con bé:
“Tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn rằng, nếu em kiên cường tiếp tục điều trị, em sẽ được sống thêm nhiều ngày nữa cùng với gia đình mình.”
“Nếu em kiên cường thêm nữa, em sẽ đợi được đến ngày anh Eden trồng được lúa trên mặt đất chứ?”
Eden gật nhẹ đầu. Anh cảm nhận bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ nắm lấy tay mình và đặt vào đó một túi hạt giống.
“Vậy thì anh cầm lấy đi. Em sẽ cố gắng sống thật tốt, chờ ngày anh Eden đón em và mọi người xuống Trái Đất.”
Eden nhìn chiếc túi nhỏ trong tay mình, khẽ siết. “Tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
“Anh hứa nhé?” Aurelia xoè ngón tay út của nó ra. “Móc ngoéo nào.”
Trong đầu Eden lóe lên một loạt các hình ảnh được truyền về từ hệ thống dữ liệu chung, về cách con người móc ngoéo tay với nhau để thể hiện lời hứa. Anh cũng đưa ngón út của mình lên. Aurelia mỉm cười tươi tắn như ánh nắng vàng đang rải trên cánh đồng. Dường như tại khoảnh khắc đó, Eden đã mường tượng ra được viễn cảnh con bé nhảy múa trên đồng lúa chín, ở mặt đất thật sự.

-III-
Ngày thứ năm trăm kể từ khi Eden rời khỏi Trạm 4202, những khoảng trống trên tàu của anh đã được lấp đầy bằng các hạt giống quý. Eden đã gần hoàn thành nửa đầu nhiệm vụ của mình, đó là thu thập các túi hạt từ những trạm vũ trụ rải rác trong Hệ Mặt Trời. Duy chỉ có một nơi mà anh chưa thể tìm ra: Trạm 3000.
Đó không phải là một trạm cố định để sinh sống như các trạm khác mà Eden đã đi qua. Chỉ huy trưởng của Trạm 3000 là một người vô cùng thích khám phá, ông chẳng ở yên một chỗ bao giờ. Vì thế mà cả trạm cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong ngân hà, rong ruổi theo những cuộc chu du dài hơi hòng tìm kiếm một vùng đất mới cho con người an cư.
Lần cuối cùng tin nhắn của bà Eva được gửi đến họ là ba trăm ngày trước. Không có phản hồi, nhưng Eden đã nắm được vị trí của Trạm 3000 xuất hiện trở lại bên rìa Hệ Mặt Trời, gần Sao Diêm Vương. Tàu của anh tức tốc đến đó nhờ các bước nhảy không gian.
Chào đón anh là vị Chỉ huy trưởng – một chàng trai trong độ gần ba mươi, hoàn toàn khác hẳn với dữ liệu mà Eden đã nhận được. Anh ta tự giới thiệu mình là Noah, cháu trai của Chỉ huy trưởng cũ. Ông chính là người bạn mà bà Eva hay nhắc đến, và là người Eden cần tìm.
“Ông ấy đã qua đời rồi sao?” Anh sững sờ.
“Từ hai mươi lăm năm trước.” Noah trả lời cộc lốc. Họ đang đi dọc theo một hành lang vắng.
“Vậy tại sao dữ liệu về ông ấy không được cập nhật đến các trạm khác?”
“Đó là mong muốn của ông tôi. Bố tôi trở thành Chỉ huy trưởng tiếp theo, nhưng vài năm sau đó cũng mất vì trọng bệnh. Tất cả đều được ghi chép lại trong nhật ký của Trạm, nhưng không gửi về.”
“Tại sao vậy?”
Noah dừng bước, Eden cũng làm thế ngay lập tức.
“Là một cyborg nghe theo mệnh lệnh, anh hỏi nhiều hơn mức cho phép rồi đấy.”
“Thứ lỗi cho tôi.” Eden đáp. Anh cũng chẳng rõ vì sao mình lại hỏi thêm, trong khi việc của anh ở đây chỉ là thu thập hạt giống. Nhận thấy vẻ tò mò trên gương mặt anh, Noah lại nói:
“Thôi. Nếu anh có lòng muốn biết thì tôi cũng chẳng giấu làm gì. Ông tôi khi bắt đầu đưa Trạm 3000 ra khỏi Hệ Mặt Trời đã mang theo lời hứa về một vùng đất mới cho loài người. Nhưng ông đã qua đời mà chưa thực hiện được điều đó. Ông không muốn những người đang đặt niềm tin quá lớn vào ông phải đau buồn hay thất vọng. Do đó mà cái chết của ông không được thông báo lại. Trừ khi tôi quay trở về với bằng chứng xác thực rằng ở đâu đó ngoài kia có một hành tinh khác dành cho con người, sự ra đi của ông mới không còn là một nỗi thất vọng lớn lao nữa.”
Eden ngẫm nghĩ một lát, sau đó anh lên tiếng:
“Trạm 3000 đang tiến vào Hệ Mặt Trời. Điều đó có nghĩa là anh đã tìm thấy gì đó, phải không?”
Nụ cười của Noah mang đầy vẻ tự tin. Anh đáp:
“Đúng vậy. Vào đài chỉ huy đi. Tôi sẽ cho anh thấy niềm hy vọng mới của loài người.”
*
* *
“Tôi sẽ cho anh một lời đề nghị, Eden. Anh có thể đi cùng tôi và đem số hạt giống mình đã thu thập được đến hành tinh mới. Cùng nhau, chúng ta có thể xây dựng một Trái Đất thứ hai cho con người và cyborg.”
Giọng Noah vang vọng trong đài chỉ huy. Thứ mà anh gọi là “hy vọng” kia là một hành tinh xa xăm mà anh còn chưa đặt chân đến. Mọi dữ liệu được gửi về đều là từ tàu thăm dò từ đời ông của Noah. Nhưng anh vẫn rất tự tin về điều này. Trạm 3000 quay trở lại Hệ Mặt Trời ngoài để báo cáo ra, còn là vì muốn kêu gọi sự hỗ trợ về mặt nhiên liệu và nhân lực từ các trạm khác để thực hiện chuyến đi đến hành tinh mới. Noah cho rằng đã đến lúc Eden, bà Eva và những người khác nên từ bỏ Trái Đất cũ kỹ kia rồi.
“Tại sao phải tái tạo lại một hành tinh đã gần như bị huỷ diệt? Trong khi ta có thể sử dụng tài nguyên để xây dựng một nơi khác tốt đẹp hơn?” Noah đặt vấn đề.
Eden lên tiếng sau một khoảng lặng dài:
“Nhiệm vụ của tôi là thu thập các hạt giống và vun trồng chúng ở Trái Đất. Tôi phải hoàn thành nó.”
“Nhưng anh có sự lựa chọn. Và nó đang ở trước mắt anh đấy.”
Eden nhìn vị Chỉ huy trưởng của Trạm 3000 bằng một ánh mắt khó hiểu. Noah giải thích thêm:
“Tôi đã nhận được lời nhắn của bà Eva cùng mọi thông tin về anh, Eden ạ. Anh không giống bất cứ cyborg nào được tạo ra trước đây, những kẻ chỉ biết làm theo mệnh lệnh và sống vì một cái nhiệm vụ nào đó. Không. Eden, anh khác hẳn. Việc bà Eva giao trọng trách này cho anh là một minh chứng cho lời tôi nói.”
“Tôi không hiểu lắm. Đây cũng là một nhiệm vụ được giao cho tôi mà?”
“Một nhiệm vụ mà anh đã chọn.”
Eden bỗng nhớ lại thời khắc mà bà Eva trao cho anh sự lựa chọn, “Đây không phải mệnh lệnh của ta dành cho cậu. Đây là một lời nhờ vả.”Anh có thể chọn thực hiện nhiệm vụ này hoặc tiếp tục cuộc sống trên Trạm 4202. Giờ thì anh đã hiểu, không chỉ có túi hạt giống, bà Eva đã trao cho anh tự do nữa. Còn món quà nào mang tính con người hơn như thế?
“Giờ anh lại có thêm một lựa chọn khác.” Noah lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Eden. “Đi cùng tôi đến thế giới mới, hoặc quay về tiếp tục cứu vãn hành tinh đang chết dần kia.”
Trong Eden là ngổn ngang suy nghĩ mà trước đây anh chưa từng phải trải qua bao giờ. Sự bất ngờ khi biết mình được lựa chọn, sự đắn đo trước việc giữ vững mục tiêu ban đầu hay chuyển hướng sang một con đường khác… Tất cả như một cái hố đen cuốn lấy Eden. Phải chăng bà Eva, Noah, hay bất cứ con người nào khác luôn bị vây hãm bởi những sự lựa chọn khác nhau này trong cuộc đời của họ? Đó là thứ khiến họ khác biệt khỏi các cyborg, ngoài cảm xúc ra. Vì các cyborg chưa bao giờ phải phân vân về mục đích của mình. Họ tồn tại để thực hiện một nhiệm vụ có sẵn từ trước. Không có câu hỏi, không có nghi ngờ. Cyborg được lập trình sẵn, còn loài người thì được lập trình qua các lựa chọn và trải nghiệm riêng của họ. Nếu là một con người thật sự, Eden sẽ quyết định ra sao?
Khi ngẩng lên nhìn Noah, anh đã có câu trả lời của mình.

-IV-
Con tàu của Eden mang theo vô vàn hạt giống trôi giữa những vì sao, tiến dần vào quỹ đạo Trái Đất.
Trong buồng điều khiển, cạnh ghế lái có một túi hạt màu nâu, thêu Trạm 3000 bằng chỉ vàng bên trên. Giọng của Chỉ huy trưởng Noah trong lúc từ biệt còn vang vọng đâu đây:
“Tôi giao lại cho anh túi hạt giống này. Tất cả đều là loài cây chắc chắn nhất mặt đất, từng được dùng để đóng tàu thuyền mà ông tôi đã trồng trên Trạm từ rất lâu về trước. Tôi có lòng tin rằng anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình, Eden ạ. Trong khi đó, tôi vẫn sẽ tiếp tục hành trình đến với thế giới mới kia. Hãy cùng đánh cược xem hành tinh của tôi hay Trái Đất của anh sẽ trở thành ngôi nhà thích hợp hơn cho loài người nào!”
Một nụ cười xuất hiện trên môi Eden khi anh nhìn túi hạt giống. Anh nhớ đến bà Eva, ông Walker, Aurelia và tất cả những người đã trao cho anh câu chuyện của họ được gói ghém trong các túi hạt. Kể cả Noah nữa. Anh tin rằng mình đã lựa chọn đúng.
Màn hình điều khiển đang báo hiệu tàu sẽ tiến vào quỹ đạo Trái Đất trong sáu mươi giây đếm ngược.
*
* *
Tàu hạ cánh tại đúng vị trí mà bà Eva đã gửi đến cho Eden. Trước Tận Thế, nơi này từng là một khu ngoại ô yên ả. Lượng khí độc giờ đã vơi dần, song vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Eden mang hy vọng rằng những hạt giống mà anh mang đến sẽ sớm phát triển để giúp thanh lọc Trái Đất.
Eden đã làm việc không ngừng nghỉ nhiều ngày liền để dọn dẹp đống đổ nát của nền văn minh cũ khi xưa. Khi đào sâu xuống mặt đất cạnh một ngôi nhà đã sụp gần hết, anh tìm thấy những chiếc hộp trụ tròn bằng kim loại được chôn bên dưới. Trên chúng có đánh số và khắc ngày tháng, một năm trước sự kiện Tận Thế.
Eden quét đi quét lại các hộp trụ mà vẫn không thể xác định chúng là gì. Thứ gần giống nhất mà anh tìm được trong hệ thống dữ liệu chung mang tên hộp thời gian. Bên trong chúng thường chứa đựng thứ quý giá của con người để lại cho thế hệ sau này. Người đã chôn chúng ở đây có lẽ bây giờ đã không còn nữa. Tò mò, Eden mở thử chiếc hộp đánh số một ra xem.
Trong chiếc hộp ấy có một bức thư và chiếc USB nhỏ loại cũ. Eden cầm phong thư lên đầu tiên. Nét chữ ngay ngắn trên đó viết rằng: “Dành cho bất cứ ai đã mở chiếc hộp thời gian này.”
Eden điều chỉnh đèn ở tàu của mình, sau đó ngồi xuống ghế và bắt đầu mở thư.
“Xin chào. Cảm ơn cậu vì đã tìm thấy chiếc hộp này. Có lẽ cậu chỉ tình cờ nhặt được nó vào thời điểm mà chúng tớ đã không còn trên đời này nữa. Tuy nhiên, mỗi cuộc gặp gỡ đều là duyên phận. Cảm ơn cậu đã đến gặp chúng tớ. Trong khu vườn này, chúng tớ đã chôn giấu rất nhiều hộp thời gian rải rác khắp nơi. Tất cả chúng đều là ký ức của chúng tớ. Hy vọng rằng cậu có thể dành thời gian để tìm hiểu về chúng tớ, về Trái Đất và những tháng ngày tươi đẹp cuối cùng của nó trước khi quá muộn.
Chúng tớ là Eden và Eva.”
Eden chớp mắt trước hai chữ ký ở cuối trang giấy. Anh đọc đi đọc lại nó. Một cảm giác thân quen trào dâng trong lòng. Lúc sau, anh quyết định xem bên trong chiếc USB kia có gì.
Màn hình lớn của tàu đang hiển thị mức nhiên liệu còn lại dần chuyển sang chế độ chiếu phim. Khu vườn yên ả trong ráng chiều hiện ra trước mắt, trong tiếng cười nói của trẻ thơ. Một đứa con gái với hai má bầu bĩnh xuất hiện, cười với Eden và nói:
“Tớ là Eva!”
Một giây sau, có cánh tay của đứa trẻ khác lọt vào khung hình. Eva tóm lấy.
“Nè nè! Đừng ngại chứ! Mau ra đây đi, Eden!”
Đứa trẻ thứ hai từ từ xuất hiện. Em cao bằng Eva, cũng mái tóc vàng hơi xoăn và đôi mắt xanh như bầu trời quang đãng. Và ngay lập tức, trái tim máy móc của Eden quặn thắt.
Vì, đứa trẻ đó mang dáng hình hệt như phiên bản đầu tiên của anh.
Eden đã từng là một đứa trẻ. Khi ấy, anh cứ nghĩ rằng mình sẽ được giao cho một gia đình vừa mất con. Nhưng bà Eva, người đã tạo ra anh nói rằng anh thuộc về riêng bà.
Anh chưa bao giờ hỏi bà về chuyện mình là cyborg thay thế cho ai, dù vẫn thầm mong bà nói cho anh biết. Khi đó, bà đã ngoài sáu mươi. Vài chục năm sau, Eden lại được nâng cấp và trở thành một cậu thiếu niên. Vào lần nâng cấp cuối cùng của mình, anh đã mang dáng vẻ của một người trưởng thành như hiện tại.
Chẳng bao giờ Eden nghĩ, thật sự có một phiên bản khác của Eden ở dưới mặt đất.
Giờ đây, phiên bản đó đang tươi cười trên màn hình, bên cạnh Eva tí hon. Đứa trẻ nói:
“Đây là anh trai song sinh của mình. Anh ấy tên là Eden!”
Đứa bé Eden ngượng ngùng mỉm cười, vẫy tay về phía camera. Rồi Eva nhỏ lại nói:
“Anh ấy sinh trước tớ mười phút thôi. Nhưng cơ thể anh ấy yếu ớt lắm… Tớ muốn ghi lại mọi khoảnh khắc vui vẻ của chúng tớ trước khi Eden nhập viện lần nữa… Thế nên là… Eden! Anh có thể ngồi sát lại đây không?”
“Từ từ đã…” Giọng của Eden nhỏ vang lên. Từ phía sau màn hình có tiếng cười khúc khích của một phụ nữ. Cô nói với hai đứa trẻ:
“Eva, đừng kéo anh con mạnh tay nhé! Còn Eden nữa, mau lại đây đi. Con ngồi xa thế mẹ chỉ quay được mỗi vai của con.”
Cả phân đoạn sau là tiếng cười đùa khi Eva nhỏ trêu chọc anh trai song sinh của mình, người đang che mặt lại vì ngượng ngùng. Video kết thúc bằng lời nói của em:
“Thế nhé, hôm nay chỉ đến đây thôi. Chúng tớ sẽ đi chôn đoạn video này xuống đất. Mẹ nói rằng làm như vậy thì các thế hệ sau này sẽ biết đến chúng tớ đã sống hạnh phúc thế nào. Tạm biệttttttttt!”
Màn hình tắt phụt. Eden lặng người chừng vài phút. Rồi anh quyết định mở chiếc hộp mang số hai, số ba,… Cứ thế, cuộc đời của Eva và Eden hiện ra trước mắt anh, từng mảnh một như những ký ức vỡ vụn đang được chắp vá lại.
“Hôm nay Eden bị sặc nước vì vừa uống vừa cười. Anh đang xem chương trình hoạt hình yêu thích của mình.”
“Hôm nay chúng tớ sẽ đi thăm vườn bách thảo. Eden ít được ra ngoài lắm, nên anh rất mong chờ chuyến đi này…”
“Vườn bách thảo phải chờ thêm một chút rồi… Hôm nay Eden đột ngột ngất xỉu… Vì thế mẹ quyết định cả nhà sẽ ở cùng anh ấy tại bệnh viện…”
Chiếc hộp đánh số mười một được bật nắp. Gương mặt Eva bé nhỏ hiện ra vừa có chút vui mừng, vừa có chút lo lắng:
“Bố của chúng tớ là nhà khoa học. Ông ấy nói rằng cả nhà sắp sửa lên vũ trụ sống đấy! Hào hứng quá đi! Eden ơi, anh thấy sao hả?…”
Eva nhỏ đang lay lay Eden nằm trên giường bệnh. Đứa trẻ mỉm cười yếu ớt đáp lại:
“Nếu được lên đó thì tốt biết bao…”
“Nhưng em nghe nói rằng chúng ta phải lên vũ trụ vì Trái Đất đang chết dần đấy… Chúng ta không thể cứu Trái Đất sao?”
“Em là đứa thông minh nhất nhà mà. Em sẽ có thể cứu Trái Đất đó, Eva!”
Eva nhỏ bé nắm lấy tay anh trai của mình. “Nhưng em không biết làm thế nào cả.”
Eden suy nghĩ một lát rồi đáp: “Chúng ta có thể trồng thật nhiều cây xanh mà… Bố thường nói rằng những cái cây đang chết dần… Nếu chúng ta có thể giúp chúng, hay trồng thêm cây mới thì có lẽ Trái Đất sẽ được cứu…”
“Phải ha!” Eva reo lên. “Vậy thì em sẽ phủ lại màu xanh khắp nơi!”
Hai đứa trẻ cùng cười. Eva choàng tay ôm lấy anh mình và nói khẽ: “Eden mau khoẻ lại để giúp em đấy! Anh hứa đi!”
Nhưng lời hứa của hai đứa trẻ không thể thành sự thật. Trong chiếc hộp thứ mười hai, cũng là chiếc hộp cuối cùng, chỉ có mỗi Eva xuất hiện.
Con bé mặc một chiếc váy đen, khác hẳn với màu sắc sặc sỡ mà em hay mặc trong những video trước đó. Đôi mắt của em sưng húp cùng với sự đau thương hiển hiện trong từng lời nói:
“Hôm nay, tớ sẽ lên tàu vũ trụ cùng gia đình… Eden… Eden không đến được. Anh ấy đi rồi… Thân xác anh ấy sẽ mãi mãi ở lại mặt đất…”
Những giọt nước mắt lã chã rơi trên gương mặt Eva. Đoạn quay được sau đó đã bị cắt đi một lúc. Khi màn hình sáng trở lại, con bé tiếp tục:
“Tớ sẽ cố gắng thực hiện mong ước của anh… Đó là đem màu xanh trở lại nơi này…”
Eva nâng niu trong tay một bông cúc trắng – loài hoa từng mọc đầy bãi cỏ trong vườn nhà họ nay chỉ còn mỗi một đoá.
“Một ngày nào đó, tớ sẽ quay về, và trồng cho Eden một khu vườn… Tạm biệt, Trái Đất!”
Vừa dứt lời, Eva chạy ra khỏi khung hình và đoạn video cũng kết thúc ở đó.
Bóng tối trong khoang tàu vũ trụ của cyborg Eden dần nhường chỗ cho những tia nắng ấm của ngày mới. Anh đã ngồi hàng giờ trong ấy để xem đi xem lại những đoạn video của Eva. Và giờ thì anh đã hiểu sự tồn tại của mình là vì nghĩa lý gì.
Anh là Eden. Anh là đứa anh trai song sinh mãi mãi không được lên vũ trụ của Eva. Anh được bà tạo ra trong nỗi day dứt về quá khứ của bà. Nhưng anh lại không được cấy ký ức của Eden thật sự, vì chúng cũng đã nằm lại Trái Đất, trong những chiếc hộp thời gian này đây.
Lẽ ra bà Eva có thể để anh mãi mãi mang dáng hình của Eden nhỏ tuổi. Nhưng bà đã cho phép anh lớn lên, trao cho anh quyền lựa chọn mà mọi cyborg trước đó chưa từng có. Liệu rằng, đây có phải là điều bà từng muốn cho anh trai của mình – được sống tự do?
Eden mở chiếc túi mà bà Eva đã trao cho anh. Chúng đều là hạt giống hoa cúc trắng. Anh đã có thể chọn lựa đi cùng Noah. Ngay cả bây giờ, anh cũng có thể bỏ mặc chúng ở đây tự sinh tự diệt. Anh được tạo ra trong hình dáng của đứa trẻ đã lìa đời từ lâu. Nhưng bà Eva đã chẳng gán cho anh một mục đích nào cả. Bà đã muốn anh tự đi tìm lấy nó. Và anh đã lựa chọn quay về Trái Đất. Có lẽ một phần là vì bà Eva, phần còn lại là vì chính anh.
Anh muốn được sống như con người. Anh muốn tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình. Thời gian ở Trạm 4202 đã dạy cho anh tất cả kỹ năng cần thiết để sinh tồn, dù là ở vũ trụ hay mặt đất. Giờ đây, anh có thể sử dụng những kiến thức đó để tự xây cho mình một mái nhà mới. Eden sẽ gieo trồng các hạt giống mình có. Chúng sẽ hình thành một khu vườn, một cánh rừng, một hệ sinh thái ở nơi này. Thực vật sẽ thay anh kể lại câu chuyện của những con người đã trao hạt giống cho anh. Một ngày nào đó, anh sẽ có thể chào đón thế hệ tương lai của con người quay trở về.
Chàng cyborg đã suy tư rất lâu trong sự tĩnh lặng của bình minh. Có vô vàn thứ mà anh còn chưa hiểu rõ, muôn ngàn câu hỏi anh muốn bà Eva giải đáp cho mình. Nhưng như ý bà mong muốn, anh sẽ dần dần tìm hiểu từng thứ một. Bỗng dưng màn hình chính trong khoang điều khiển sáng lên, báo hiệu mười tàu con sắp sửa đổ bộ ở khu vực lân cận và thu hút toàn bộ sự chú ý của Eden. Anh bước ra ngoài.
Những con tàu ấy được gửi đến từ nhiều trạm vũ trụ khác nhau. Bên trong chúng là các cyborg, hạt giống và nhiều thiết bị cần thiết. Họ được gửi đến đây, hay chính xác hơn là họ đã lựa chọn được đến đây vì mục đích giống với Eden.
Từ chỗ đứng, Eden có thể nhìn thấy mạn sườn của Trạm 4202. Anh vẫy tay chào, biết rằng bà Eva sẽ không nhìn thấy được mình. Nhưng trong lòng Eden nở ra một niềm tin, rằng khi mảnh đất này phủ một màu xanh tươi tốt, chắc chắn bà ấy sẽ nhìn thấy anh.
*
* *
Eva ngồi trong phòng. Ngăn cách bà và Trái Đất là một ô kính dày. Bà mỉm cười nhìn theo những con tàu vũ trụ đồng loại hướng về mặt đất. Tuy có nhiều trạm quyết định sẽ hỗ trợ Trạm 3000 mở đường đến hành tinh mới, vẫn còn những trạm khác chưa từ bỏ Trái Đất. Câu chuyện của Eden, hay chính câu chuyện của bà, đã lay động rất nhiều người và cyborg. Cùng nhau, họ đã đưa ra quyết định giúp Eden cải tạo ngôi nhà cũ ấy.
Giờ này, có lẽ Eden đã đến được nơi mà bà Eva từng sống cùng gia đình mình. Có lẽ anh cũng tìm thấy những chiếc hộp thời gian của bà.
Khi tạo ra các cyborg, bà Eva đã mong họ có thể sống thay những con người xấu số đã qua đời. Nhưng rồi bà dần nhận ra mỗi cá thể là độc nhất vô nhị. Người hay máy đều có cuộc đời riêng cho mình. Dù bà đã cố tìm thấy hình ảnh anh trai mình trong cyborg Eden, bà vẫn không thể. Cái mà bà tìm được là một Eden hoàn toàn khác, có cuộc đời riêng, có những trăn trở riêng mà bà không hề lập trình sẵn cho anh.
Bà hiểu khúc mắc trong lòng anh, nhưng qua thời gian, anh sẽ tự mình tìm được câu trả lời. Bà tin như thế. Giống như cái cách loài người vẫn luôn loay hoay đi tìm mục đích của đời mình, cyborg rồi cũng sẽ tìm thấy điều tương tự trong cuộc đời dài đằng đẵng của họ.
Chuyến hành trình của Eden chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng với bà Eva, đây đã là trạm cuối cùng. Những ngón tay già nua của bà chạm lên mặt kính. Dường như bà đã thấy được màu xanh của Trái Đất nở rộ trở lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. Bà khẽ cười, thì thầm lần cuối:
“Em về cùng anh đây, Eden.”
-Hết-


Để lại một bình luận