Quận Nam đã từng là một nơi sầm uất với các nhà máy, công xưởng mọc lên như nấm, là giấc mơ đổi đời của biết bao nhiêu người trước khi dịch bệnh bùng phát, kéo theo những Kẻ Săn Mồi hung hãn đến chiếm đóng gần một nửa quận. Lực lượng phòng vệ đã lấy lại đất, song vì đã có quá nhiều mất mát xảy ra, Quận Nam chẳng còn là nơi an toàn để người ta quay về nữa.

Rất nhiều người đã chọn rời đi sau khi chính quyền Linkon hứa hẹn cho họ một nơi ở mới tại các quận khác. Hầu như tất cả nhà máy đều đóng cửa, bị bỏ hoang và dần trôi vào quên lãng. Chỉ còn số ít cố gắng bám trụ lại đây hoặc dạt từ phương xa đến. Họ đều có một điểm chung, đó là chẳng còn nơi nào tốt hơn để ở.

Nhưng đối với Caleb, có lẽ cái “gia đình” tạm bợ bên trong tòa tháp canh cũ ấy là thứ tốt nhất mà hắn từng có được trong cả cuộc đời mình.

Sau một đêm ngủ say như chết trên tấm nệm chắp vá, hắn đón một bình minh mới bằng bữa sáng với trứng và bánh mì nướng, còn có cả hoa quả tươi được Lunaire xắt lát rồi bày ra đĩa thật đẹp. Hắn không biết con bé dậy từ lúc nào.

“Chào buổi sáng, Caleb.” Em nói với hắn.

“Chào em,” hắn đáp. Đôi mắt hắt lướt qua phần tóc bị rơi xuống của em trong khi em cứ đi quanh căn phòng.

“Anh ngủ ngon chứ? Ông Joseph từng bảo là chỗ lạ thì có thể sẽ gây khó ngủ.”

“Anh ngủ thẳng cẳng đến bây giờ đấy.” Hắn cười trong khi mải mê nhìn mấy lát táo tươi trên đĩa của mình. Và cả trứng rán thơm lừng nữa.

“Caleb dùng tạm trứng nhé?” Em nói tiếp. “Hôm qua ông Joseph không kiếm được thịt nên chúng ta chỉ còn trứng và bánh mì thôi. Nếu anh cần ăn thêm thì cứ bảo em nhé.”

Con bé ngồi vào chỗ của em bên cạnh Caleb. Hắn quan sát em một lúc trong khi em thả một ít bánh mì xuống sàn cho hai con chó hoang. Một con còn chạy sang chỗ của hắn, vẫy đuôi chờ đợi. Nhưng hắn cố tình lờ nó đi và chỉ tập trung vào Lunaire.

Hắn hỏi: “Ông Joseph đâu rồi?”

“Đi săn rồi ạ. Ông ấy đi thật sớm cùng vài người khác trong khu phố. Thường thì họ sẽ đi ra khỏi quận và về vào lúc tối muộn, hoặc sang ngày hôm sau cơ.”

Hắn không hỏi gì nữa, chỉ còn tiếng nĩa kim loại chạm vào mặt chiếc đĩa mẻ. Ông Joseph không có ở đây đồng nghĩa với việc Lunaire sẽ lo liệu mọi thứ. Trông con bé có vẻ người lớn hơn hẳn độ tuổi của mình.

“Thường ngày em luôn dậy sớm và tự nấu nướng thế này ư?” Caleb hỏi con bé.

“Không hẳn là sớm như hôm nay,” em đáp. “Nhưng vì bây giờ em là người chịu trách nhiệm với Caleb, thế nên em phải dậy sớm để chuẩn bị mọi thứ cho anh.”

Hắn tròn mắt nhìn con bé, trong đầu lại nhớ đến lời ông Joseph nói hôm qua: “Thú hoang ai nhặt về thì người đó tự đi mà chăm!” Rồi hắn lắc nhẹ đầu, miệng cười nhẹ.

Chó hoang cũng được, miễn là Lunaire chịu trách nhiệm với hắn.

Sau bữa sáng, hắn hỏi Lunaire: “Em có muốn anh giúp gì không? Buộc lại tóc cho em chẳng hạn?”

Đợi hắn nói thì con bé mới nhận ra dây chun lỏng lẻo trên đầu chẳng thể giữ tóc gọn gàng được nữa. Con bé xoay lưng lại với hắn và đáp:

“Vâng. Nhờ anh. Nhưng mà anh biết buộc hay tết tóc chứ?”

Hắn gãi đầu. “Không phải chỉ cần túm tóc lên và buộc lại thôi sao?”

Con bé xoay người lại một chút để nhìn hắn. Rồi em bật cười.

“Không. Kiểu tóc tết mà em thích thì rắc rối hơn thế. Bà Edith hàng xóm hay tết cho em vào mỗi sáng khi em ra ngoài. Còn trước đó, ở nhà, tóc em toàn bù xù thế này thôi.”

Caleb tìm được một chiếc lược trên kệ gần đó. Hắn bảo Lunaire ngồi xuống ghế để hắn chải tóc cho. Con bé có một mái tóc nâu dài, xoăn nhẹ. Em có nhiều tóc lắm, nhưng chúng khá mảnh và không quá rối. Hắn chưa bao giờ chải tóc cho người khác trước đây nên còn lúng túng. Tuy vậy, hắn luôn học hỏi khá nhanh và chẳng mấy chốc, tóc của Lunaire đã gọn hơn rất nhiều.

Trong lúc hắn lo chuyện tóc tai cho em thì Lunaire tiếp tục khâu những mũi cuối cùng vào chiếc áo đã cũ, vừa vặn kích cỡ người hắn.

“Em đã sửa lại cho anh mấy chiếc áo này rồi.” Em vừa nói vừa chỉ tay vào xấp quần áo được gấp gọn gần đó.

“Cảm ơn em.” Caleb đáp. Hắn dùng chun buộc tóc em lại theo kiểu đuôi ngựa, còn lấy một mảnh vải hoa nhỏ để thắt nơ cho em. “Anh sẽ phải nhờ bà Edith chỉ cho cách tết tóc em mới được.”

“Em nghĩ như vầy cũng tuyệt rồi,” Lunaire xoay người lại nhìn hắn. Em đang cười rất rạng rỡ, và cố tình lắc lư cái đầu để phần đuôi ngựa phía sau cũng chuyển động theo. Con bé vô cùng thích thú với điều đó, còn Caleb mừng thầm vì nút thắt của hắn đủ chặt để không làm tóc em rơi ra ngoài nữa. “Giờ thì em bắt đầu thích kiểu tóc này hơn rồi đấy!” Em nói.

Sau đó, Lunaire bắt đầu dọn dẹp bếp. Em chỉ cho Caleb vị trí của những vật dụng cần thiết, cửa sau và cả khu vực em dành riêng để cho lũ chó mèo hoang cư ngụ. Em bảo rằng chúng đều không ở đây quá lâu. Thường thì chủ chúng sẽ đi tìm quanh khu vực này, hoặc chúng tự động bỏ đi. Đôi lúc sẽ có người trong Quận Nam chủ động nhận nuôi chúng. Còn Lunaire đảm nhận trọng trách cung cấp thức ăn và chỗ trú cho lũ chó mèo tạm thời.

Ngẫm lại thì có vẻ như em cũng làm điều tương tự với Caleb.

Lunaire đi qua đi lại trong căn phòng được dùng làm bếp và phòng ăn, tay ôm hết cái giỏ này đến cái túi kia. Hắn ngoan ngoãn đi theo em và làm bất cứ thứ gì em nhờ, hoặc trước cả khi em kịp mở miệng trong khi liến thoắng về đủ thứ hai đứa nghĩ đến. Sau khi dọn dẹp nhà cửa, Lunaire dẫn Caleb ra ngoài. Khi đó, hắn mới phát hiện ra rằng con bé có độ nổi tiếng nhất định ở đây. Hầu như mọi người họ gặp trên đường đều chào em với một nụ cười. Thi thoảng lại có người kéo em lại, dúi vào chiếc giỏ mây của em ít trái cây hoặc bánh kẹo.

“Của cháu đây, Lunaire! Cảm ơn vì đã giúp cô tìm con mèo hôm trước nhé!”

“Mang cái này về ăn cùng ông Joseph nhé!”

“Một ít bắp cải tươi đây. Chia cho nhà cháu một ít. Con nít ăn nhiều mới mau lớn được.”

Mỗi lần như thế, Lunaire đều cười toe toét và cảm ơn hàng xóm rối rít. Cái giỏ của con bé trở nên nặng trĩu, đến nỗi Caleb phải giành xách cho em.

“Kìa, Lunaire lại tha chó hoang về nhà đấy à?”

Người vừa hỏi là một anh chàng tầm hai mươi. Những hình xăm trổ lộ ra bên dưới tay áo cộc của anh ta. Đầu anh ta hất về phía Caleb đang đi phía sau Lunaire.

“Anh ấy tên là Caleb ạ,” Lunaire cười đáp lời trước khi Caleb kịp lên tiếng đính chính cho bản thân. Bằng một cách nào đó mà anh chàng này không phải là người duy nhất trong khu phố xem hắn là một con thú hoang khác mà Lunaire mang về nhà. Chuyện lạ là hắn lại thấy không mấy khó chịu với việc bị trêu đùa như thế bằng việc Lunaire đang tươi cười nói chuyện với chàng trai lớn hơn em nhiều tuổi kia.

“Ồ, chào Caleb.” Anh ta nói và lùi lại phía sau, chừa lối cho hai đứa bước vào căn nhà xập xệ với lối đi chật ních các thứ máy móc điện tử, từ màn hình ti-vi đến máy tính cũ, đài phát thanh ngổn ngang. “Vậy ra nhân viên làm thêm mà sáng nay ông Joseph nói đến là cậu à?”

Caleb nhìn Lunaire trước khi tự mình bước lên phía trước, vào trong cửa tiệm điện máy cũ với tấm biển mang tên Jimmy bên ngoài.

“Là tôi. Anh chắc là Jimmy nhỉ?” Hắn hỏi.

“Ờ.” Người kia thờ ơ đáp. Sau đó anh ta nhìn Lunaire và cười toe toét: “Cứ để nhóc này ở lại đây với anh. Anh đã nhận được lời nhắn của ông Joseph sáng nay rồi.”

“Vâng,” Lunaire đáp. Con bé quyến luyến nhìn Caleb một lúc như thể muốn nói gì đó riêng với hắn vậy. Hắn bước về phía em, thì thầm:

“Hẹn gặp lại em vào buổi chiều nhé!”

Con bé nhoẻn miệng cười rồi xoay người rời khỏi cửa tiệm. Hắn nhìn theo đến khi mái tóc nâu nâu của em biến mất ở ngã rẽ vào con hẻm khác.

Công việc mà Lunaire đã nhắc đến sáng hôm ấy, hay công việc mà ông Joseph đã sắp xếp cho hắn là một chân chạy việc ở tiệm sửa chữa máy móc này. Chủ tiệm, anh chàng tóc vàng tên Jimmy, chỉ sống một mình sau khi bố mẹ anh mất trong một cuộc tấn công của Kẻ Săn Mồi. Khó mà tìm được gia đình nào ở Quận Nam còn toàn vẹn với đầy đủ thành viên. Gia đình ở đây đều là những bức tranh bị khuyết thiếu, hoặc những mảnh ghép hoàn toàn xa lạ như hắn, Lunaire và ông Joseph.

Hắn không hiểu vì sao Lunaire lại đem hắn về đây, vì sao con bé đối xử tốt với hắn ngay từ đầu. Họ vốn chỉ là hai người xa lạ. Em hoàn toàn có thể bỏ mặc hắn như biết bao người đã từng ngó lơ hắn trên đường đến đây. Nhưng em đã đưa cho hắn trái táo ấy, và mời hắn bước vào cuộc đời em.

Thành thật mà nói, Caleb biết ơn em vô ngần. Chưa từng có ai trao cho hắn tấm lòng chân thành như thế. Và hắn định sẽ đáp lại em. Hắn quyết định không trốn chạy nữa. Gác lại quá khứ chỉ có đau đớn, hắn sẽ là một con người hoàn toàn mới, một người thật tốt với Lunaire. Người tốt nhất với em.

Con bé đến đón hắn vào buổi chiều. Trên người em có mùi đất và cỏ, còn trong tay là chừng một tá hoa quả tươi. Con bé đến phụ việc cho một gia đình gần đây. Họ có một mảnh vườn vừa đủ để cung cấp rau tươi, quả sạch cho khu xóm. Và họ cho em rất nhiều hoa quả mang về. Khi con bé đến tiệm của Jimmy, hai mắt em tròn xoe khi thấy tiệm đông khách hơn thường ngày. Có ba người tất cả, tính Jimmy nữa là bốn. Họ đang vây quanh Caleb khi anh vừa khiến cho một cái máy phát điện nhỏ hoạt động trở lại.

“Anh kiếm ở đâu ra cậu nhóc này vậy?” Một người trong nhóm đó hỏi Jimmy.

“Bí mật kinh doanh!” Jimmy cười lớn.

Caleb cũng đang tủm tỉm cười. Một lọn tóc của hắn phủ ngang mắt, khiến Lunaire nghĩ rằng em nên tỉa lại thêm chút nữa. Ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh nhìn của Lunaire, ngay lập tức, hắn trả lại đống dụng cụ cho Jimmy.

“Tới giờ em về rồi.”

Jimmy nhìn đồng hồ vừa điểm năm giờ chiều. “À, được rồi.” Anh nói gì đó với những vị khách. Họ trả tiền rồi mang máy về. Xong xuôi mọi việc, anh mới quay sang Lunaire và nói:

“Em có một cậu thợ giỏi đấy. Anh không nghĩ rằng cậu ấy lại sửa chữa được nhiều thứ như thế trong ngày đầu tiên. Đã thế lại còn giúp anh bán được hàng cũ nữa!”

Caleb khịt mũi. Hắn không biết trên mặt mình có dính một chút bụi.

“Em cũng chỉ vừa biết điều đó đấy,” Lunaire đáp. Em nhìn hắn với vẻ tò mò xen lẫn thích thú không giấu đi đâu được. “Nhưng giờ bọn em xin phép về đây. Nếu ông Joseph quyết định quay về sớm và không thấy bữa tối, hẳn ông ấy sẽ cau có cho mà xem!”

Jimmy bật cười. “Vậy hẹn ngày mai nhé, nhóc thợ máy! Nhớ tới đúng giờ. Mai anh sẽ đưa chú mày đi nhặt rác một chuyến.”

Caleb gật đầu và ra hiệu bằng tay rằng hắn đã hiểu. Sau đó, hắn đi theo Lunaire về nhà.

“Anh có một chút bẩn ở mặt này…” Con bé ngập ngừng, rồi đưa tay quẹt một đường trên gò má hắn.

Tay của Lunaire rất ấm, và mềm, còn lưu một chút mùi của mấy loại rau mà con bé đã chạm vào trước khi đến đây. Hắn đợi con bé lau xong thì nắm chặt lấy tay của em.

“Cảm ơn, Lu.”

Lu á?” Con bé bật cười khiến hắn bối rối.

“Nếu em không thích cái biệt danh đó thì…”

Hắn vừa định nói rằng hắn có thể gọi con bé là Lunie, như cái cách hàng xóm của họ hay gọi. Nhưng hắn không thích thế. Hắn muốn gọi con bé theo một cách khác, cách mà chỉ có hắn mới khám phá ra và được phép gọi như thế.

“Em thích mà.” Lunaire đáp, xua đi mọi ngập ngừng trong hắn. Tay con bé siết chặt hơn với hắn. “Nó mang một cảm giác là lạ. Nhưng đặc biệt. Em bắt đầu thấy gắn bó với nó rồi.”

Trên con phố vắng, hai đứa đan tay với nhau, cùng hướng về nhà.

Ông Joseph vẫn chưa về, thế nên chỉ có hai đứa làm bữa tối. Caleb giao nhiệm vụ rửa và thái phần bắp cải mà Lunaire đã được tặng ban sáng trong khi hắn lo việc làm món mặn với một ít xúc xích mà họ được người khác tặng.

Nhìn thấy hắn hí hoáy trong bếp, Lunaire reo lên:

“Có nhiều thứ về Caleb thật sự làm em ngạc nhiên lắm!”

“Như là?” Hắn ngước lên nhìn con bé một giây trước khi quay trở lại với thức ăn trên bếp.

“Thì như anh Jimmy nói đó. Anh biết sửa chữa đồ điện, biết bán hàng. Giờ còn biết cả nấu nướng nữa.”

“Lu cũng biết làm rất nhiều việc mà.”

“Đó là vì ông Joseph và hàng xóm dạy cho em,” con bé tạm ngừng tay và ngước lên nhìn hắn. “Em không biết trước kia mình có thể làm những thứ này không nữa… Em chẳng nhớ gì cả.”

Caleb chưa từng thắc mắc Lunaire từ đâu đến. Hắn đinh ninh rằng con bé là người ở Quận Nam, thậm chí còn là người thân của ông Joseph nữa cơ. Nhưng lời con bé đã bác bỏ suy nghĩ ấy.

“Em cũng lạc đến đây sao?” Hắn hỏi.

Lunaire chỉ lắc đầu.

“Em không nhớ nữa. Em chỉ biết rằng khi em tỉnh dậy, thế giới xung quanh vô cùng hỗn loạn. Em biết mình tên gì từ một cái vòng cao su đeo ở cổ tay. Sau đó em theo một nhóm tị nạn chạy đến đây.”

Căn bếp trở nên lặng thinh. Caleb nhìn con bé hồi lâu. Hóa ra em cũng như hắn, cũng bị trôi dạt đến đây.

“Em gõ cửa nhà ông Joseph xin ăn đấy.” Lunaire mỉm cười. Thay vì tiếp tục đắm chìm vào cơn ác mộng của những ngày đã qua, em chọn nhìn vào ký ức tươi đẹp của mình. “Ông ấy định đuổi em đi cơ. Nhưng đêm đó mưa to lắm. Nhìn ông ấy như vậy mà rất thương người đó. Thế nên ông ấy cho em ở lại. Sau này cũng không đuổi em nữa.”

Caleb mừng rằng ông Joseph đã nhận con bé vào. Và giờ thì ông cho phép hắn ở lại nữa. Tuy bề ngoài ông luôn tỏ ra cáu kỉnh, hắn có thể thấy rõ ông chăm lo cho em khá tốt. Con bé lại kể tiếp:

“Em không nhớ rõ mình là ai, nhưng em nghĩ mình đã từng có một người anh trai.”

Đến đây thì Caleb thật sự tò mò. Hắn dừng việc làm bếp để nhìn em hồi lâu. “Anh trai à?”

“Có thể không thật sự là anh trai, nhưng em nhớ đã từng có ai đó luôn trò chuyện với em lúc em cảm thấy đau… Em cũng không rõ vì sao mình lại thấy đau nữa… Mọi thứ cứ mờ mịt, chẳng rõ ràng.”

“Nếu không nhớ được thì không cần phải cố,” bất giác hắn nghiêng về phía Lunaire để xoa đầu con bé. “Hiện tại em đang sống vui vẻ ở đây, thế là được.”

Em gật đầu lia lịa. “Giờ thì em đã có Caleb là anh trai rồi.”

Hắn tròn mắt. “Anh trai?”

“Tất nhiên. Chúng ta là một gia đình, phải không?”

Caleb nhìn con bé thêm một lúc nữa, trong đầu hắn là những suy nghĩ rối ren, những cảm xúc khó nói thành lời. Sau cùng, hắn chỉ hỏi con bé trong lúc cả hai cho bắp cải vào nồi:

“Em muốn làm em gái của anh à? Em chắc muốn nhận người em mới nhặt về hôm qua làm anh trai chứ?”

Đôi mắt tròn xoe của Lunaire nhìn hắn khi em đáp: “Vậy thì có sao đâu ạ? Trừ khi anh đã có em gái hoặc em trai rồi, và không cần thêm một người nữa…”

Chẳng hiểu sao con bé lại nghĩ vậy. Thật ngô nghê. Thật đáng yêu. Làm sao hắn có thể không cần em kia chứ? Em đã cứu sống hắn bằng một quả táo. Em cho hắn một mái nhà và tìm cho hắn một công việc nữa. Hắn đã có cái cảm giác phải yêu thương và bảo bọc em kể từ khi em nắm lấy tay hắn lần đầu tiên.

“Lu sẽ là em gái của anh,” hắn đáp. “Lu sẽ là gia đình của anh. Thế nên bất cứ điều gì em muốn biết về anh, dần dần anh sẽ kể hết.”

“Vậy…” Lunaire nhìn vào mắt hắn. “Em cũng sẽ kể cho Caleb nghe mọi điều về em!”

Con bé mỉm cười. Với hắn, em như một phước lành.

Về Phía Mặt Trời Rơi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ