Khi Quý cô Alice Summerose đến căn lều của Phù Thủy để mua một lọ độc dược vào một ngày mùa thu, cô hoàn toàn chỉ có ý muốn giúp đỡ chàng quản gia Fitzie của mình vượt qua cơn thịnh nộ của người sói khi kỳ trăng tròn đang đến gần. Thế nhưng, một “sự cố” đã xảy ra khiến lọ độc dược mà Alice mang về nhà lại có công dụng hoàn toàn khác. Trước tác dụng của loại thuốc ấy, liệu tất cả chỉ là ảo mộng hay tình cảm chân thành rồi sẽ được bày tỏ?

Giấc mơ được dệt cho Uyen Le.

Fandom: Jolly Good: Cakes and Ale

Ship: Fitzie x Alice (The Jolly Good Person)

Thể loại: BG, AU, reader-insert, lãng mạn, hài hước, siêu nhiên.

Số từ: 4,500+

Độ tuổi: 16+

Thông tin gói gacha, quyền và miễn trừ trách nhiệm.

Các nhân vật Jolly Good: Cakes and Ale thuộc quyền sở hữu của tác giả Kreg Segall.

Alice Summerose là nhân vật của Uyen Le, dựa trên bộ sách tương tác Jolly Good: Cakes and Ale.

Phù Thủy là nhân vật thuộc về tác giả Kỳ Kỳ, được xây dựng riêng cho câu chuyện này.

Ý tưởng cho truyện được ủy thác này thuộc về và được chắp bút bởi Kỳ Kỳ (Tiệm Dệt Mộng), dựa trên các từ khóa: người sói x quý tộc, nhà, mùa thu, tình dược.

Mùa thu phủ một lớp lụa sắc đỏ và vàng lên London cổ kính. Vào những ngày hiếm hoi khi mặt trời chịu ló dạng ban phát chút nắng ấm, người ta sẽ đổ về khu quảng trường lớn và khu vực hội chợ, nơi các gian hàng mọc lên như nấm sau mưa. Mà trong các gian hàng ấy, gian của Phù Thủy là được đông đảo các quý cô ghé đến nhất.

“Cho tôi một lọ nước thơm!”

“Tôi lấy một lọ làm xoăn tóc nhé!”

“Gói cho tôi mấy lọ dưỡng da này!”

Chẳng biết mấy lọ độc dược đầy màu sắc của Phù Thủy có thật sự hiệu nghiệm hay không, chỉ biết rằng các quý cô ai nấy đều hài lòng khi bước ra khỏi lều của bà. Phù Thủy là một người phụ nữ tóc bạc trắng, nhưng trông vẫn còn trẻ và nhanh nhẹn hơn độ tuổi (ấy là trong trường hợp ai đó biết được tuổi thật của bà ta!). Dù sao thì, tiếng thơm về căn lều của bà ở khu hội chợ đã lôi kéo được sự chú ý của Alice Summerose, quý cô cháu gái yêu dấu của Bá tước xứ Flutterbury.

Cô bước vào căn lều và mọi lớp bùn đất dưới gót giày cô được ma thuật gạt bỏ ngay ở bên ngoài. Bên trong thiếu thốn không gian nên việc đi lại cực kỳ khó khăn. Alice chỉ có thể quan sát những cái kệ được đặt ngay gần lối ra vào, và cố ý tránh va chạm với hai quý cô khác đang mua hàng. Đợi họ rời khỏi, cô mới tiến tới cái bàn tròn ở giữa lều, cũng là nơi mà Phù Thủy đang ngồi.

Làn khói xì-gà trắng mờ tỏa ra từ bà khiến Alice suýt nữa chết ngạt. Cô vội kìm lại được cơn ho khù khụ và quay mặt đi chỗ khác để tránh khói thuốc. Giọng nói của Phù Thủy vang lên ngay sau đó:

“Ta chưa từng thấy gương mặt kiều diễm này đến túp lều mọn của ta. Nhưng hẳn là ta biết cô đấy, Tiểu thư Summerose.”

Alice tròn mắt ngạc nhiên. Cô hỏi: “Bà biết tôi thật sao, thưa bà? Liệu chúng ta đã từng gặp mặt ở đâu đó trên đường phố nhộn nhịp của London rồi?”

Phù Thủy bật cười khiến chuỗi hạt đeo quanh cái cổ khá đẫy đà của bà rung lên. Bà đáp: “Không, không! Quý cô thân mến, không phải thế đâu. Ta biết trước mọi vị khách sẽ đặt chân đến gian hàng của ta.”

Thế thì chắc bà biết được chuyện đang làm tôi phiền lòng!, Alice thầm nghĩ như thế trong lúc Phù Thủy vẫy tay về phía cái ghế đối diện bà.

“Ngồi đi, quý cô thân mến. Liệu ta có thể hỏi chuyện gì đã khiến một quý cô xinh đẹp như cô tại trông có vẻ ủ dột đến thế này?”

“Hóa ra bà có thể đoán trước được thật!” Alice mừng rỡ, lần này chẳng phải là ý nghĩ thoáng qua trong đầu nữa mà cô đã thật sự thốt ra thành lời.

Phù Thủy ngả người ra sau cái ghế bọc nhung và cười thật to, khiến Alice cảm thấy đỡ căng thẳng hơn.

“Ôi, tất nhiên là ta biết!” Phù Thủy đáp sau tràng cười của bà, “Nhưng nếu tiểu thư có thể nói rõ cho ta hay điều cô đang tìm kiếm ở đây thì việc đó sẽ giúp cả hai chúng ta rất nhiều đấy.”

Alice ngó quanh. Mặc dù chẳng còn ai khác trong lều, cô vẫn cảm thấy chuyện mà cô sắp nói cần phải kín kẽ. Cô nhỏ giọng:

“Tôi đang tự hỏi liệu quý bà có loại độc dược nào có thể giúp cho một… người sói không?”

“Tiểu thư thân mến, cô muốn giúp linh hồn đáng thương đó trong việc gì?” Phù Thủy rít một hơi nữa và khói thuốc trắng được nhả từ từ qua khóe môi đỏ chót của bà. “Hóa sói mất kiểm soát? Chứng sợ bất cứ thứ gì hình tròn? Hay là độc dược giúp kiềm chế bản năng?”

Gò má Alice hây hây. Nếu là mua cho cô thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn rồi và cô chẳng phải tỏ ra ngượng ngùng như thế này nữa. Cô đáp một cách từ tốn:

“Tôi nghĩ là… vế cuối cùng? Về chuyện kiềm chế bản năng ấy. Dạo gần đây anh ấy có hơi nóng tính hơn trước, dễ dàng nổi cáu, thậm chí là… ném người qua cửa sổ…”

Alice nói chi tiết về vấn đề mà cô đang gặp phải với chàng quản gia người sói ở nhà mình. Phù Thủy chăm chú nghe cô kể chuyện như thể bà vô cùng yêu mấy câu chuyện phiếm. Còn Alice lại thấy một người bán hàng như bà thật dễ mến! Chẳng trách các quý cô hay đến đây để nhờ bà giải ưu tư muộn phiền cho mình, với một cái giá chỉ có giới thượng lưu mới chi trả nổi. Nhưng vì câu chuyện về anh chàng người sói của Alice quá đỗi lôi cuốn, bà quyết định giảm giá cho lọ độc dược màu đỏ thắm mà cô mang ra khỏi lều sau chừng nửa giờ đồng hồ.

Lang thang ở khu vực hội chợ một lúc nữa, Alice vô tình va phải Rory Cygnet-Signet. Chị đi ngược hướng với cô, và lơ đãng ngắm nhìn mấy gian hàng liền kề nhau hệt như Alice đang làm. Kết quả là túi xách của cả hai rơi xuống cỏ, đồ đạc bên trong còn văng ra tứ tung.

“Ối! Xin lỗi… Tiểu thư Summerose?” Rory lên tiếng.

“Là lỗi của em,” Alice nói ngay. “Xin lỗi vì em đã lơ đễnh va cả vào chị, Quý cô Cygnet-Signet.”

Cả hai cô gái nhanh chóng thu nhặt đồ đạc của mình. Trên cỏ chỉ còn hai chiếc lọ đựng chất lỏng màu đỏ giống hết nhau và không nhãn mác. Tất nhiên, chúng đều đến từ một nơi duy nhất là cái lều của Phù Thủy kia.

“Ừm… Cái nào là của em vậy nhỉ?” Rory hỏi.

Alice nhìn cả hai chiếc lọ và không thể phân biệt nổi cái nào là của mình nữa. Cô cầm lên cái gần chân mình nhất và đưa lọ còn lại cho Rory.

“Em nghĩ đây là của em…”

Cô không chắc, nhưng nếu chúng đều đến từ gian hàng của Phù Thủy và trông y hệt như nhau thì ắt hẳn công dụng cũng tương tự. Alice có chút thắc mắc vì sao Rory lại mua độc dược dành cho người sói, nhưng không tiện hỏi cho lắm. Hai quý cô trao đổi với nhau vài lời trước khi chào tạm biệt.

***

“Tôi về rồi đây.”

Mái đầu sẫm và đánh rối của Fitzie xuất hiện ở lối ra vào. Anh tiến vào phòng với cổ áo xộc xệch và tay áo trắng thì lấm lem. Khi anh di chuyển lại gần bàn trà của Alice, cô thề là mình có thể ngửi thấy mùi cỏ lẫn bùn đất.

“Hôm nay ai là người xúi quẩy bị anh đấm vậy, Fitzie?” Cô buột miệng hỏi.

Alice không nhìn Fitzie, nhưng nếu ngẩng lên, hẳn cô sẽ phát hiện cái quắc mắt anh dành cho mình. Nhưng nó biến mất ngay sau đó khi Fitzie chỉnh trang lại cổ áo, dù vẫn không buồn cài hết hàng nút lại, sau đó anh kéo cái ghế đối diện Alice và ngồi xuống.

“Cái tên bẩn thỉu của họ không xứng đáng lọt vào tai cô đâu, tiểu thư ạ,” Fitzie đáp, và Alice thấy tội cho người vừa lãnh trọn cơn thịnh nộ của quản gia nhà mình. Nhưng điều cô bận tâm hơn cả là cái tính khí ngày một nóng nảy của anh, như thể việc chỉ nổi cơn tam bành vào đêm trăng tròn thôi là chưa đủ.

“Fitzie này, anh thật sự ổn không đấy?” Alice hỏi với sự quan tâm thật lòng.

Chàng quản gia nhìn về phía cô chủ, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi mắt họ tìm thấy nhau.

“Tôi hoàn toàn ổn, cảm ơn cô!” Fitzie đáp trong lúc nhìn xuống bàn và tỏ ra cực kỳ thích thú với loại trà màu đỏ mà cô chủ đã rót sẵn ra tách. Chỉ là anh không muốn Alice biết việc mình đang càng lúc càng khó kiểm soát cảm xúc. Có thể là do ngày trăng tròn sắp sửa đến, hoặc vì một thứ gì đó khác mà anh chưa thể gọi tên nó được.

“Nếu cô định tìm một người hầu khác,” Fitzie nói thêm trước khi Alice kịp đáp lời. “Thì quên chuyện đó đi nhé.”

Tôi sẽ đảm bảo cô không thể thuê ai khác ngoài tôi nữa đâu!, Fitzie định nói như thế, nhưng tiếng cười khúc khích của Alice từ phía đối diện đã làm anh yên lòng hơn.

Cô sẽ chẳng thuê ai khác ngoài anh. Đó là điều chắc chắn.

“Tôi chỉ quan tâm người hầu hiện tại của mình,” Alice đáp lời.

“Đôi khi chuyện đó sẽ mang lại cho cô rắc rối đấy.”

Fitzie nói mà chẳng kịp nghĩ. Alice nhìn anh, đầu cô hơi nghiêng một chút.

“Chúng ta đang nói đến loại rắc rối nào nhỉ?”

Với Alice, rắc rối hẳn là việc phải xử lý khủng hoảng mà quản gia của cô “lỡ tay” gây ra cho giới thượng lưu. Fitzie là một người sói độc lập. Anh chẳng nể nang ai, kể cả chính chủ nhân của mình. Vì thế mà việc anh thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người hầu nhà khác, thậm chí mắng mỏ vài tên công tử đâu đó quanh London chẳng còn là chuyện lạ nữa. Còn Alice vốn đã vô tình rơi vào dèm pha từ lâu sau một vụ lừa đảo mà chính cô cũng là nạn nhân. Ngẫm thế nào cũng thấy họ là một cặp chủ – tớ vô cùng hoàn hảo.

Nhưng rắc rối với Fitzie lại là kiểu hoàn toàn khác. Kiểu mà Alice còn quá ngây ngô chưa hiểu ra vào lúc đó.

Anh chỉ tay vào tách trà được rót sẵn ở phía mình và chuyển cuộc nói chuyện sang đề tài khác. “Để tôi uống tách này kẻo nguội.”

Alice liếc nhìn tách trà thật nhanh rồi mỉm cười, “Anh cứ tự nhiên.”

Fitzie đưa tách trà lên, và như bản năng, anh ngửi tất cả mọi thứ trước khi cho vào miệng.

“Hôm nay cô đổi công thức pha trà à?”

Quả nhiên không có gì qua nổi cái mũi thính của Fitzie. Do đã lường trước được điều này nên Alice bình tĩnh đáp lời:

“Tôi cho thêm một ít atiso đỏ đấy.”

“Không giống mùi atiso lắm…”

Fitzie tự nói với bản thân mình trong khi lắc nhẹ tách trà để nước sóng sánh gần chạm đến miệng tách. Alice hồi hộp đến nỗi bấu cả vào váy. Cô chỉ khẽ thở phào khi chứng kiến Fitzie làm một hơi hết sạch tách trà được pha chế riêng cho anh.

Với ba giọt độc dược.

***

Alice cho rằng có gì đó rất bất ổn với Fitzie.

Không phải kiểu bất ổn thường ngày của anh; như việc anh cố gãi đầu bằng chân, hay việc anh bị ám ảnh quá mức với việc vồ mấy chú chim trong vườn vào buổi sáng… Không, điều này hoàn toàn khác.

Fitzie đã ngắm nhìn Alice gần một giờ đồng hồ khi cô đang chúi mũi vào quyển tiểu thuyết lãng mạn của nhà văn Fifi Buttercup. Vào những ngày hết sức bình thường, Fitzie hẳn sẽ bình phẩm điều gì đó đại loại như “sự suy đồi của văn học đương đại” ngay khi thấy cô cầm nó lên. Nhưng hôm ấy, Fitzie chỉ chống cằm lên phần tựa lưng của cái ghế mà anh đang ngồi ngược lại để nhìn cô. Đăm đăm đến mức mê mẩn.

Có lẽ vài giọt độc dược của Phù Thủy đang phát huy công dụng. Alice nghĩ thầm rằng sẽ tiếp tục rót thêm vài giọt nữa vào đồ ăn của Fitzie hôm nay. Cứ thế đến ngày thứ ba, sự tĩnh lặng trong tâm hồn của Fitzie đã bị khuấy động ngay trong phòng ăn vào bữa sáng.

Lúc Alice xuống lầu thì đã thấy mấy tờ báo rách bươm rơi la liệt trên bàn và dưới đất. Chúng bị xé toạc bởi hàm răng của chẳng ai khác ngoài quản gia của cô.

“Fitzie?” Alice kêu lên. “Có chuyện gì với tờ báo đáng thương đó vậy?”

Gương mặt Fitzie hơi đỏ, nhưng đôi mắt anh dịu lại khi anh nhìn về phía cô. “Báo lá cải, thư tiểu thư! Cô không nên bận tâm mà làm gì, đặc biệt là về những điều cái tên Starling kia nói về cô!”

“Starling?” Alice lặp lại. Đó là tên của người hầu trước đây của cô. “Anh ta nói gì về tôi à?”

Sự tò mò trong Alice khiến cô bước tới, hơi khom người để nhặt mảnh vụn to nhất của tờ báo lên đọc. Nhưng trước khi tay cô chạm vào nó thì Fitzie đã đột ngột tóm lấy cổ tay cô.

“Đừng.”

Fitzie gần như rít qua kẽ răng. Anh làm Alice sững sờ đến mức chưa biết phải phản ứng thế nào. Những ngón tay anh siết chặt, để lại từng vệt đỏ trên cổ tay trắng nõn của chủ nhân mình.

“Fitzie…” Alice khẽ gọi. Cô vừa bị anh dồn vào cạnh bàn ăn và cơ thể rắn chắc của chàng người sói càng lúc càng tiến gần hơn. “Anh… đang giận à?”

Alice bối rối vì phản ứng của Fitzie với một tờ báo, hay đúng hơn là với Starling. Chẳng biết quản gia cũ đã nói gì về cô ở đó. Fitzie không trả lời ngay, nhưng Alice có thể thấy đôi vai anh đang gồng lên như thể cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng.

“Hắn ta dám nhắc đến tên cô,” sau cùng Fitzie đáp, “Sao hắn có thể nghĩ rằng cô sẽ cho hắn cơ hội trở lại đây kia chứ? Hắn đã bỏ rơi cô khi cô cần sự giúp đỡ nhất!”

Alice cố xoay cổ tay để thoát khỏi gọng kìm của Fitzie. Cô nghĩ trong trường hợp này, điều nên làm nhất là xoa dịu người sói trước đã.

“Ừ, đúng là anh ta không còn việc gì ở đây nữa.”

Vừa dứt lời, Alice thấy cả cơ thể mình được nhấc lên, nhẹ bẫng. Fitzie đặt cô lên bàn ăn rồi úp mặt mình vào cổ tay cô. Chóp mũi của anh lướt dọc theo mạch máu của cô rồi đột ngột, răng nanh của anh cắn nhẹ lên đó.

“Fitzie!” Alice kêu lên. Cô giằng ra nhưng chỉ càng làm anh siết chặt tay mình hơn. Đôi môi anh hôn nhẹ lên chỗ vừa cắn ấy và trước khi cô kịp đạp anh một cái vào bụng, Fitzie đã áp má mình vào lòng bàn tay cô.

Đôi mắt thăm thẳm của người sói đang khóa chặt Alice, khiến tim cô hẫng một nhịp.

“Tôi nghĩ mình cần phải làm rõ một chuyện,” Fitzie nói, không phải với thái độ giận dữ như vừa nãy mà là bằng tông giọng vô cùng dịu dàng, chỉ dành riêng cho cô chủ của anh. “Cô Alice, tôi không có ý định chia sẻ chủ nhân của mình với bất kỳ ai khác đâu.”

Alice chỉ biết tròn mắt nhìn anh. Cô có thể hiểu việc Fitzie chưa muốn mất việc ở đây, mà cô cũng không đủ kinh phí để thuê thêm người làm mới. Họ tất nhiên có thể thương lượng thêm về vấn đề này. Chỉ là…

Chỉ là cái tư thế quá đỗi thân mật này hoàn toàn không phù hợp chút nào.

Xưa nay, Fitzie vốn chẳng để tâm đến phép tắc, rằng tôi tớ thì không bao giờ được tự ý chạm vào chủ nhân của mình. Alice thì lại nổi tiếng là quý tộc thân thiện, người sẵn sàng làm bạn với giai cấp bé mọn hơn. Chính vì cô xem Fitzie là “bạn” và đối xử với anh như người ngang hàng nên thi thoảng, anh còn ra dáng chủ nhân hơn cô. Nhưng chuyện tiếp xúc da thịt này thì vô cùng mới mẻ, nó khiến Alice đỏ mặt và dường như không thể thở được bình thường nữa.

“Fitzie…”

Mỗi lần tên anh được thốt ra khỏi đôi môi mềm mọng, Fitzie như phát điên lên. Anh đã luôn muốn chạm vào chúng, được nếm thử chúng như thứ quả ngọt ngào nhất trên trần gian. Anh không nghĩ mình có thể kìm lại thêm được lâu hơn nữa.

Người sói nắm lấy chiếc cằm xinh xắn của tiểu thư, nâng nó lên để cô không còn lựa chọn nào khác ngoài nhìn vào mắt anh.

“Alice. chỉ thuộc về riêng mình tôi. Cô hiểu chứ?”

Ngón tay của Fitzie đang day day trên cằm đối lập với nước da trắng như sứ của Alice, gương mặt cô lại càng nhợt nhạt hơn khi cô cố cắt nghĩa điều anh nói.

“À… Tôi nghĩ là… tôi hiểu…”

Nếu là chuyện không thuê thêm người làm nữa thì Alice có thể đồng ý với anh. Trước khi cô định nói với Fitzie điều đó thì anh nhếch mép cười.

“Tốt lắm,” anh đáp. Và hôn cô.

Thoạt đầu, đó chỉ là một cái chạm môi rất nhẹ. Fitzie ngừng lại vài giây để quan sát phản ứng của Alice, khi mà gương mặt cô đơ ra và đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng. Anh lại nhếch môi cười như thể anh chưa từng kỳ vọng điều gì khác ở cô, trước khi hôn cô thêm một lần nữa.

Lần này thì Fitzie không hề nương tay chút nào. Anh dùng lưỡi tách đôi môi của Alice ra và cứ thế tiến sâu vào vòm miệng cô như vị khách tới nhà mà không được mời. Răng nanh của người sói cắn nhẹ vào làn môi mềm, vừa là sự chiếm hữu vừa là sự bỡn cợt với con mồi yếu thế hơn mình. Alice cố lấy lại nhịp thở, nhưng Fitzie chẳng để cô có cơ hội tách khỏi anh. Chỉ đến khi lớp sương mờ che phủ đôi mắt cô, anh mới buông lỏng vòng tay đang giữ cô lại.

“Fitzie… Anh đang… Chúng ta đang…” Alice bối rối đến mức chữ nghĩa bay biến hết cả đi. Cô nhớ đến cái rắc rối mà chàng quản gia đã từng đề cập nếu chủ và tớ quá thân thiết với nhau. Lẽ nào lúc đó anh muốn nói về… chuyện này?

“Ôi, Alice…” Fitzie nhìn cô. Alice cam đoan mình đã thấy ánh mắt hình trái tim của anh chỉ có chỗ cho mỗi cô mà thôi. Anh gục đầu vào hõm cổ cô, vừa hôn vừa thì thầm: “Tôi mừng vì cô hiểu, Alice… Cô không biết tôi đã phải cố gắng kìm nén bản thân mình thế nào khi ở gần cô đâu…”

Cơn váng vất vẫn chưa rời khỏi Alice. Cô mơ hồ nhận thấy cả hai đang không nói về cùng một vấn đề đâu, nhưng trong tình huống này, cô thật sự chẳng hề muốn đẩy anh ra chút nào.

Mà Fitzie cũng không cho cô làm thế. Bàn tay anh trượt từ hông xuống sâu hơn nữa đằng sau cô, và siết nhẹ. Alice khẽ giật mình và ngả về phía trước, vào trong lòng Fitzie. Cô có thể nghe thấy tiếng cười rất nhỏ của anh. Vô cùng đắc thắng.

Fitzie tự tiện tách đôi chân của Alice ra và để cơ thể mình áp sát vào cô chủ. Anh dồn Alice đến mức cô phải ngả hẳn người xuống bàn ăn. Trong khi Alice đang cố gắng không làm rơi bất kỳ món đồ sứ sang trọng nào thì Fitzie đang cực kỳ tận hưởng việc cô nằm gọn bên dưới mình. Anh ghi nhớ mùi hương của cô ngay từ lần đầu gặp mặt, nhưng cảm giác được vùi mặt vào tóc và cổ cô lại là thứ hoàn toàn mới mẻ. Nó khiến anh phát cuồng lên.

“Úi… Đau…” Alice kêu lên khi cảm nhận được răng nanh của Fitzie cắn vào cổ mình. Cô không thể lơ là chuyện anh là người sói, dù thường ngày anh có dịu dàng với cô đến mức nào. Alice cố đẩy anh ra nhưng chỉ khiến anh thể hiện sự khao khát cô càng mãnh liệt hơn mà thôi.

Lớp váy dài của Alice bị kéo lên đột ngột. Cô chụp lấy tay Fitzie, nhưng nhận ra mình thật sự không muốn bảo anh dừng lại. Những cái chạm từ anh đã trở nên nóng bỏng quá mức cần thiết, và cô không thấy sợ hay ghét bỏ nó. Trái lại, cơ thể cô đang đáp lại anh theo cái cách chính cô cũng chẳng ngờ đến.

Cô tận hưởng điều này.

Tận hưởng anh.

Thế nên Alice nắm lấy cổ áo Fitzie và kéo anh xuống bàn, sát với mình hơn. Ánh mắt anh đang khóa chặt cô hiện rõ sự ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự mê đắm mà anh chưa bao giờ có cơ hội bày tỏ cho cô biết.

Họ hôn nhau. Say đắm. Và Fitzie thầm cảm ơn cái thứ thuốc chết tiệt mà Alice đã bỏ vào nước trà của anh, dù nó là gì đi chăng nữa.

***

Tình dược,” Phù Thủy phán sau khi ngửi cái lọ độc dược màu đỏ đã gần cạn mà Alice mang đến. Bà còn nói thêm gì đó nữa nhưng cô không để lọt tai từ nào ngoài cái tên của loại thuốc kia.

“T-Tình dược ạ?” Gương mặt Alice ửng lên.

“Chắc chắn rồi. Ta biết mình đã bán ra cái gì mà, và ta cam đoan rằng cái lọ ta đưa cô không phải loại độc dược này.”

Phù Thủy phả một làn khói trắng vào Tiểu thư Summerose đang ngồi đối diện. Chiều hôm ấy cô đến túp lều của bà, với dáng vẻ hốt hoảng và liên tục kéo chiếc cổ áo vốn đã kín mít lên cao hơn nữa, cứ như thể đang muốn che giấu những dấu vết bên dưới vậy.

“Không rõ vì sao cái lọ này lại đến tay cô,” Phù Thủy nói thêm. “Ta nhớ mình đã bán nó cho Quý cô Cygnet-Signet khi cô ấy muốn tìm thứ gì đó để khiến bọn thú cưng của chồng biết quý mến mình hơn.”

Alice “ồ” lên một tiếng rõ to. “Tôi đã va phải chị ấy trên đường về! Lúc ấy, chúng tôi đã không rõ cái lọ nào mới là của mình!”

Phù Thủy vừa rít hơi thuốc vừa nói: “Ta không chấp nhận hoàn tiền trong bất cứ trường hợp nào đâu, cô bé ạ. Vả lại, Quý cô Cygnet-Signet không hề đến tiệm ta than phiền mấy hôm nay, chứng tỏ rằng dù cô ấy lấy phải loại độc dược giúp an thần đi nữa thì hiệu quả cô ấy mong đợi vẫn xảy ra.”

Rồi bà liếc nhìn Alice, “Ta có thể nói điều tương tự về cô không, Tiểu thư Summerose?”

Alice như bừng tỉnh khỏi suy tư. Cô đáp: “À, vâng… Tôi đoán rằng nó có hiệu quả ngoài mong đợi…”

Khi nghĩ về chuyện đã xảy ra vào sáng hôm nay ở nhà, cùng với Fitzie, cô chỉ muốn đào một cái hố thật sâu dưới chân mình và chui xuống đấy. Họ đã phải tìm một cái bàn mới sau khi cái cũ bị gãy chân, vì rõ ràng nó không được chế tạo để chịu đựng sức nặng của một thiếu nữ và một người sói. Phù Thủy bật cười thật to như thể đã nhìn thấu tuổi trẻ. Bà nói:

“Ôi, cô gái ạ! Ta sẽ đổi cho cô một lọ độc dược đúng như loại ban đầu cô đã mua. Nhưng bật mí cái này nhé; tình dược của ta không hề có tác dụng khiến kẻ vốn chẳng yêu mình bỗng dưng trở thành kẻ cuồng si đâu. Nói cách khác, tình dược này chỉ khuếch đại cảm xúc yêu thương vốn sẵn có trong lòng người nếm phải nó thôi.”

***

Cơn mưa thu dừng lại trước cửa nhà Summerose. Fitzie đã ngồi chờ cô chủ của mình về từ vài tiếng trước, và ngay khi tiếng cửa trước mở ra, anh đã lập tức xuất hiện. Nếu Fitzie còn đang trong dạng sói của mình, hẳn Alice đã bắt gặp cái đuôi anh vểnh cao lên, phe phẩy qua lại đến chóng cả mặt.

“Alice! Em về rồi!”

Fitzie ôm cô, hay đúng hơn là chồm lên người cô như một con sói bự.

“Em đã đi đâu cả ngày nay vậy? Và không hề báo trước cho tôi nữa chứ! Em có biết tôi cô độc thế nào khi thức dậy và thấy bên cạnh giường trống trơn không?”

Sau một tràng như thế, Fitzie còn không để Alice đáp lời. Anh quyết liệt hôn cô đến mức áp cả người cô vào cửa chính.

“Fitzie… Ôi trời…” Alice thở dài ngay khi anh buông cô ra, chỉ để tiếp tục cởi bỏ lớp áo khoác ngoài dính chút mưa của cô. “Tôi đến nhà Cygnet-Signet và trò chuyện với chị Rory thôi mà…”

Chiếc nơ lụa trên cổ áo của Alice bị Fitzie tháo ra ngay sau đó. Anh hôn lên phần cổ hơi ẩm ướt của cô. “Tôi nhớ em vô cùng, Alice ạ…”

Alice cười khúc khích vì nhột, và cũng vì thái độ nũng nịu này của Fitzie. Mấy ngày nay, anh liên tục bày tỏ tình yêu với cô theo cách thật mãnh liệt, kể cả khi cô đã ngừng cho Fitzie dùng loại tình dược kia từ cái hôm cô trở về ở chỗ Phù Thủy. Cứ đà này thì bàn ăn không phải là thứ duy nhất họ cần thay mới.

Alice khúc khích cười và hôn anh, “Tôi cũng nhớ anh, Fitzie ạ.”

Rồi cô để anh nhấc bổng mình lên, tiến vào phòng ngủ. Trên đường đi, Alice tự hỏi liệu Fitzie sẽ phản ứng ra sao nếu biết được sự thật; rằng chẳng hề có một loại độc dược nào ràng buộc trái tim anh với cô cả, rằng mọi thứ anh đang làm với cô đều xuất phát từ khát khao thuần túy của anh. Có lẽ ngày mai, anh sẽ biết tình dược đã không còn, và cô sẽ ngừng huyễn hoặc bản thân anh chỉ cần cô vì ma thuật mà thôi.

Nhưng chỉ khi ấy, cơ hội cho họ để can đảm đối mặt với tình cảm chân thành của mình mới thật sự đến.

-Hết-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ