Nước mưa xối xả chảy xuống từ những cái máng cũ kỹ bị rò rỉ. Cả khu phố chìm trong một màn trắng xóa, nhưng cũng chẳng thể gột rửa sự tanh tưởi và nhớp nháp của nơi này khi chúng bám vào gót giày mới toanh của hắn.

Quận Nam. Đã lâu lắm rồi hắn mới về lại đây. Đưa mắt nhìn quanh, hắn nhận ra từng mái nhà quen thuộc giờ đã tồi tàn hơn cả trong trí nhớ của hắn. Dường như ký ức của hắn về nơi này được phủ lên một màng lọc ấm áp ánh nắng, kèm dư vị ngọt ngào của táo tươi trong tay vị thiên sứ mà hắn đã gặp gỡ năm nào.

Khi ấy, hắn chỉ là một thằng nhóc ốm đói. Hắn có gia đình hay không thì hắn cũng chẳng nhớ nổi nữa. Nhiều ngày lang thang, hắn đói đến muốn lả đi. Ở Quận Nam này chẳng có gì cho hắn, ngay cả một chén cơm thừa cũng không. Trái táo đỏ đang thối rữa gần nửa bị vứt lăn lóc bên vệ đường là tất cả những gì hắn tìm được. Nhưng trước khi hắn kịp chạm tay vào nó, trái táo đã rơi vào bàn tay nhỏ nhắn hơn, trắng trẻo hơn thuộc về đứa con gái vừa mới xuất hiện.

Con bé mặc một bộ đầm cũ kỹ, gần như rách gấu. Nhưng trên người em tuyệt nhiên không có một vết bẩn nào, và tóc thì được chải chuốt rất gọn, tết thành hai dải màu nâu sẫm thả xuống ngang vai. Con bé nhìn hắn, bằng đôi mắt lấp lánh chút sắc tím hồng như lăng kính kỳ ảo được nắng chiếu vào. Thật kỳ lạ khi hắn cũng có một đôi mắt mang sắc màu tương tự, nhưng lại u ám hơn rất nhiều.

“Trái táo này hỏng rồi.” Con bé cất tiếng. Giọng nói thật nhỏ nhẹ, thật du dương. “Anh không nên ăn đồ hỏng đâu. Nó sẽ làm anh phát bệnh mất.”

Hắn nhìn con bé kỳ quặc đó. Bệnh chết hoặc đói chết. Đằng nào thì kết quả cũng như nhau cả thôi.

“Đưa đây!”

Hắn gầm gừ. Hắn không định dọa con bé, mà có vẻ em chẳng thấy sợ hắn chút nào. Con bé tiến lại gần hắn, nhìn hắn với vẻ thương hại như thể hắn chỉ là một con thú hoang đang sắp chết. Thế rồi, em chìa trái táo về phía hắn. Một trái táo đỏ vẹn nguyên.

Hắn dụi mắt. Đó không còn là trái táo bị hỏng một nửa mà hắn đã thấy nữa.

“Của anh đây.” Con bé nói. “Dù thế nào thì cũng nên ăn uống đàng hoàng một chút.”

Lưỡng lự vài giây, rồi hắn giật lấy trái táo trong tay con bé, ngấu nghiến đến nỗi nuốt cả hạt.

“Làm sao bây giờ nhỉ? Cây táo sẽ mọc mầm trong bụng anh đấy!”

Con bé kia, tự nhiên như thể được mời, ngồi xuống bên cạnh hắn và cười khúc khích. Mái hiên lủng lỗ chỗ trên đầu khiến nắng vàng rải xuống trên tóc em, như hoa nở. Ăn xong, hắn lại quay sang nhìn em đến ngây người.

Con bé lại khúc khích. Hai mắt nheo lại để lộ phần đuôi mắt kéo dài trông rõ xinh. Hắn còn tưởng mình đã thấy đôi cánh trắng lấp ló đằng sau lưng em. Nhưng hắn mau chóng định thần lại. Dù có chết rồi, hắn cũng quá xấu xa để mà được lên Thiên đàng.

Chắc chắn chỗ này không phải Thiên đàng. Còn con bé hẳn là thiên sứ vô tình bị lạc xuống đây.

“Em còn vài quả nữa.” Vừa nói, em vừa giở cái giỏ mây tre của mình ra và để cho hắn thấy mấy trái táo đỏ vừa chín tới. Tuy không có thịt, nhưng có lẽ bữa táo này là thứ ngon nhất mà hắn từng được ăn trong suốt nhiều tuần liền.

“Cảm ơn…”

Hắn thều thào trước khi ngốn bằng hết đống trái cây đó. Con bé kia không những nhường cho hắn, lại còn đưa cả bình nước sạch của mình. Sau khi cơn đói khát đã được cầm cự, hắn mới run run đưa trả lại cái bình rỗng cho em.

“Xin lỗi… Tôi uống hết rồi…”

“Không sao.” Con bé mỉm cười, bắt đầu thu dọn cái giỏ của mình. “Giờ em phải về rồi. Anh tự về nhà anh được chứ?”

“Tôi không có nhà.” Hắn đáp cộc lốc.

“Ôi!” Con bé kêu lên. “Thế thì ai sẽ giúp anh chăm cái mầm cây táo trong bụng đây?”

Hắn nhìn con bé. Trông em chỉ nhỏ hơn hắn vài tuổi là cùng, nhưng sao lại ngốc đến mức nghĩ rằng hạt sẽ mọc thành cây ở trong bụng kia chứ? Hắn toan mở miệng đáp lời thì em đã kéo cánh tay hắn đứng dậy.

“Vậy chúng ta đi thôi. Em sẽ giúp anh chăm sóc cái mầm cây đó nhé!”

Cứ thế, hắn bị con bé lôi đi mà không hề chống cự. Chẳng muốn, mà cũng chẳng có lý do gì để phản đối. Em kéo hắn đi được một đoạn thật xa, ra khỏi cái khu tan hoang này để đến một khu xóm trông có nhiều người ở hơn. Hai bàn tay vẫn đan chặt suốt từ lúc nãy.

Đến trước cửa tòa tháp canh cũ, em mới buông tay hắn ra.

“Đến rồi. Đây là nhà của em. Có thể ông Joseph sẽ mắng em một trận, nhưng ông sẽ không đuổi anh đi đâu. Cơ mà em vẫn chưa kịp giới thiệu nhỉ? Em là Lunaire.”

Con bé bước lên bậc tam cấp đã sứt mẻ và quay lại đối diện với hắn. Giờ thì em cao hơn hắn hẳn một cái đầu rồi.

“Còn anh? Anh có tên chứ?”

“Caleb… Tôi là Caleb.”

“Rất vui được gặp anh, Caleb.” Con bé lại nắm lấy tay hắn. “Giờ thì ta vào nhà thôi.”

Em cho hắn một trái táo, hắn trả cho em một đời.

***

“Ta đã nói với cháu bao nhiêu lần rồi hả, Lunaire? Đừng có mà tha chó mèo hoang về nhà nữa.”

Người đàn ông già nua với thân hình cao lớn đứng chắn hoàn toàn ở lối ra vào bé xíu. Sau lưng Lunaire, hắn nhìn lên và bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của ông.

“Lần này không phải là chó mèo hoang đâu ạ!” Giọng con bé vang lên. Một bàn tay em vẫn còn đang giữ ở sau lưng, đan chặt với tay của hắn.

“Hừm.” Ông Joseph liếc cả hai. “Với ta thì cũng như nhau cả thôi!”

“Vậy ông cho anh ấy ở lại nhé? Anh ấy tên là Caleb.”

“Chỗ này đã chật lắm rồi. Dẫn nó đi chỗ khác đi. Và đừng về quá giờ ăn tối đấy!”

Ông lão xua tay, toan đóng cánh cửa nhưng Lunaire đã kịp níu lấy gấu áo ông.

“Ông ơi! Ông từng bảo trẻ con như cháu không nên lang thang ở ngoài kia một mình… Anh ấy đã không còn nhà để về nữa…”

“Thế thì liên quan gì đến ta?” Ông Joseph đã từng đưa con bé về đây, chỉ vì xót thương nó vừa mất cả gia đình trong cơn đại dịch rồi chạy loạn đến Quận Nam này. Nhưng Lunaire là đứa trẻ cuối cùng mà ông dủ lòng thương xót như vậy. Vì chính ông cũng đang chật vật kiếm sống qua ngày, mà bệnh tình trong người ngày càng trở nặng. Ông sẽ chẳng thể nuôi nổi đứa nào nữa.

Dường như biết được ưu tư của ông, Lunaire nói tiếp:

“Ông đã cứu cháu rồi thì giúp thêm anh ấy nữa, nhé? Vả lại, bọn cháu biết đỡ đần ông mà.” Rồi con bé quay sang hắn. “Anh có thể làm việc, đúng chứ, Caleb?”

“À… Ừ, có.” Dù lúc đó hắn chưa biết em muốn nói đến loại công việc nào, liệu có giống những thứ trước đây người lớn bắt hắn phải thực hiện không? Nhưng hắn nghĩ mình có thể làm nhiều thứ với sức mạnh trong người hắn nếu như đó là điều cần thiết để được ở lại đây.

“Đi mà, ông? Ông ơi? Ông giữ anh ấy lại nhé? Nha? Nha ông?!!” Con bé nài nỉ bằng giọng hết sức nũng nịu. Đến hắn chỉ đứng phía sau cũng thấy chẳng nỡ lòng nào mà từ chối em. Sau cùng, ông Joseph chịu thua và tránh đường để cả hai đứa đi vào bên trong.

“Ta không nuôi ai không công đâu đấy!” Ông nói, cụ thể là nói với Caleb khi hắn vừa bước vào nhà. “Thú hoang ai nhặt về thì người đó tự đi mà chăm!”

Caleb định phản bác lại chuyện hắn không phải là một con thú hoang, nhưng Lunaire đã nhanh nhảu reo lên.

“Cảm ơn ông rất nhiều!”

Nói rồi em kéo tay hắn vào trong. Hắn cúi đầu, cảm ơn ông lão rồi lon ton chạy theo con bé lên những bậc cầu thang cũ kỹ đầy bụi. Em chỉ cho hắn một chỗ bên cửa sổ, nơi có một tấm đệm đã bong tróc và được vá lại bằng mấy miếng vải không đồng bộ với nhau.

“Đó là chỗ của em,” em nói. “Lát nữa chúng ta sẽ tìm cho anh một chiếc đệm khác. Em tin chắc rằng trong kho đồ cũ của ông Joseph vẫn còn một hai cái tạm ổn.”

Caleb gật đầu. Hắn còn chưa kịp nói tiếng cảm ơn thì Lunaire đã kéo tay hắn, chỉ cho hắn tường tận từng thứ trong phòng. Chỗ này là bàn học, chỗ kia có quạt mát, góc khác có lối thông với phòng bên dưới,… Hắn cứ đi theo Lunaire, chăm chú lắng nghe và gật gù mỗi khi con bé hào hứng chỉ cho hắn mấy thứ mà em nghĩ là hay ho. Khi nhìn thấy góc ở tầng trệt dành riêng cho mấy con thú nhỏ được em đem về, dường như hắn đã hiểu được lời nói của ông Joseph khi vừa nhìn thấy hắn rồi.

Sau đó, cả hai đứa mò vào nhà kho để tìm mấy thứ còn dùng được. Công việc dọn dẹp và giặt giũ mất gần cả một ngày, nhưng vào chạng vạng, căn phòng gác mái đã có thêm chỗ cho một cái đệm cũ nữa.

Lunaire bày ra gần tấm gương lớn đã mẻ một góc trong phòng một cái ghế. Con bé kéo tay Caleb và bắt hắn ngồi xuống.

“Trong khi chờ bữa tối thì chúng ta sẽ làm gì đó với mái tóc này, nhé?”

Vừa nói, em vừa giơ kéo lên và mỉm cười tươi rói.

“Em chắc là cắt được không đấy?” Caleb nhìn con bé một cách ngờ vực, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế. Hắn quan sát nét mặt của Lunaire, hoàn toàn tập trung và tận tuỵ với việc tỉa tót mái tóc loà xoà của hắn. Lát sau, cái đầu của hắn đã trở nên gọn ghẽ hơn rất nhiều.

“Anh thấy sao?”

Caleb nhìn cậu thanh niên gầy gò trong gương. Mái tóc của hắn có chút lởm chởm, hẳn là hậu quả của mấy lần tay Lunaire khẽ run. Nhưng nhìn chung thì hắn bất ngờ trước tay nghề của con bé. Trông gương mặt hắn sáng sủa hẳn lên.

Cũng chính lúc ấy, khi hắn nhìn vào trong gương và thấy ảnh phản chiếu của Lunaire bên cạnh mình, hắn nhận ra một thứ cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng. Có lẽ là hạnh phúc.

Hắn nhìn Lunaire thật kỹ, như thể để khắc ghi khoảnh khắc này. Em thấy hắn không nói gì thì lại hỏi:

“Anh không thích hả?”

“Sao?” Hắn bừng tỉnh.

“Tóc anh ấy. Đây là lần đầu tiên em cắt tóc cho con trai nên…”

Caleb mỉm cười. Hắn không nhịn được mà đưa tay xoa đầu con bé. “Anh dám cá ở cả cái Quận Nam này không thằng nào có kiểu tóc như anh đâu.”

Mắt con bé tròn xoe khi nhìn hắn. Hẳn em cũng chưa từng nghe một lời khen kiểu như thế bao giờ. Ngẩn người ra một lúc khi nhìn nhau, thế rồi cả hai cùng bật cười thật lớn.

Về Phía Mặt Trời Rơi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ