Kể từ sau khi ông Joseph qua đời, Caleb đảm nhận nguồn thu nhập chính trong gia đình. Ngoài việc sửa chữa ở tiệm của Jimmy, hắn còn nhận nhiều công việc làm thêm khác. Ai nhờ việc gì hắn cũng làm. Hắn rời khỏi nhà từ sáng sớm và chỉ về sau chín giờ. Đôi lần hắn về quá khuya nhưng ánh đèn ở căn phòng họ dùng làm phòng khách rộng nối với gian bếp vẫn còn mở. Hắn biết em vẫn còn đợi hắn.

Lunaire ngủ thiếp đi trên cái xô-pha cũ, quanh chân chỉ đắp một tấm mền mỏng. Trên bụng em còn có quyển sách đang để mở. Caleb nhấc nó lên thật khẽ, gấp lại rồi đặt lên bàn, nơi có mấy quyển vở khác của em. Sau đó hắn ngồi bệt xuống đất. Cơn đói và sự mệt mỏi của hắn dường như tan biến khi hắn lặng lẽ ngắm nhìn thiên thần đang ngủ say trước mắt. Caleb cài lên tóc em một bông hoa cúc dại hắn mang về từ trên đường.

Hắn đã hứa sẽ bảo vệ em, chăm sóc em. Hắn buộc em phải học thật tốt ở trường để sau này em có thể biến ước nguyện trở thành một nhà sinh vật học trở thành hiện thực. Với số tiền tiết kiệm ít ỏi mà ông Joseph để lại và tiền dành dụm của hai đứa, chỉ có một người được tiếp tục lên đại học, và hắn đã quyết định đó sẽ là Lunaire.

Caleb từng dự định sẽ đi làm luôn ngay khi tốt nghiệp. Với tài năng sửa chữa và buôn bán của mình, hắn có thể tìm một công việc mới tốt hơn cửa tiệm của Jimmy. Hắn trấn an Lunaire rằng hắn vẫn có thể học tiếp vào buổi tối, nhưng sự thật rằng hắn không nghĩ những kiến thức ở trường thôi là đủ để giúp hắn sinh tồn ở thế giới khốc liệt ngoài kia. Thứ hắn cần là quyền lực, và một địa vị xã hội đủ tốt để hắn có thể che chở cho Lunaire.

Vì thế mà Caleb đã thật sự cân nhắc chuyện đầu quân cho LCBI – Cục Điều tra Thành phố Linkon. Họ đã mở chương trình đào tạo nhân viên trẻ tuổi, đặc biệt là những người có thể chống lại Kẻ Săn Mồi. Với khả năng điều khiển trọng lực của mình, hẳn Caleb sẽ dễ dàng lọt vào danh sách của họ. Nhưng việc huấn luyện sẽ đòi hỏi hắn phải xa nhà, đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải để Lunaire một mình ở đây.

Hắn biết em hoàn toàn có thể tự lo cho bản thân mình, nhưng hắn không nỡ xa em. Họ đã hứa sẽ luôn ở bên nhau, và hắn chưa tìm được thời điểm thích hợp để bàn với em về việc này. Hắn dự định sẽ nói với em sau khi em thi vào Đại học Linkon. Thậm chí hắn đã nghĩ đến chuyện cả hai cùng dọn đến trung tâm thành phố ở. Sẽ tốn kém một khoản lớn, nhưng suốt quãng thời gian vừa qua, hắn đã luôn làm việc cật lực vì kế hoạch này.

Thời gian đầu sẽ rất khó khăn, hắn biết. Nhưng chỉ cần Lunaire ở bên, hắn sẵn sàng làm tất cả. Vừa nghĩ ngợi, hắn vừa tựa đầu vào xô-pha nơi em đang nằm. Và hắn thiếp đi lúc nào chẳng hay. Hắn chỉ tỉnh giấc khi cảm nhận được những ngón tay của em luồn vào mái tóc sẫm màu của mình. Ngẩng lên nhìn, hắn thấy Lunaire đang mỉm cười.

“Anh về lúc nào vậy?”

“Mới đây thôi,” hắn đáp trong lúc cố nén cái ngáp dài. “Anh làm Lu thức à?”

Em lắc đầu. “Không, em chỉ mới có một giấc mơ rất tệ thôi.”

Caleb dụi mặt vào cả lòng bàn tay em. “Em mơ thấy gì vậy?”

Lunaire nhắm mắt một lúc như đang cố nhớ lại, “Để xem nào… Em mơ thấy lúc chúng ta còn bé, Caleb đã lén ăn hết bánh ngọt của em…”

Hắn bật cười. Dưới ánh đèn trên đầu, Lunaire thấy được một vệt bẩn quanh mũi hắn. Em dùng ngón tay lau đi cho hắn.

“Caleb lại để mặt bẩn rồi này.”

Hắn không đáp, chỉ mỉm cười tận hưởng sự chăm sóc rất đỗi dịu dàng của em. Khi hắn nắm lấy tay em, Lunaire nhận ra những vết cắt mới tinh trên đó.

“Anh bị thương à?”

“À, chỉ là chút tai nạn nghề nghiệp thôi. Không có gì to tát đâu.”

Nhưng Lunaire không hài lòng với câu trả lời ấy. Em ngồi thẳng dậy, nắm lấy hai bàn tay hắn. Chỉ trong chớp mắt, các vết cắt rươm rướm máu đã hoàn toàn biến mất.

Đó là khả năng của Lunaire. Em có thể chữa lành những vết thương nhỏ, không quá nghiêm trọng hay bệnh vặt. Với bản thân em thì chuyện đó chẳng hề khó vì cơ thể em tự phục hồi rất thần tốc. Với người khác, đôi khi em cần tập trung nhiều hơn, hao tổn năng lượng nhiều hơn. Và đôi khi em bất lực. Riêng với Caleb, em luôn cảm thấy thật dễ dàng khi chữa trị cho hắn, như thể em kết nối với hắn theo cái cách không thể lý giải được, như thể hắn là một phần của em vậy.

Thi thoảng, khi em làm thế, cơn đau từ hắn sẽ truyền sang em, chỉ một chút thôi. Chuyện này chưa từng xảy ra với ai khác từng được em bí mật chữa trị. Theo lời ông Joseph dặn khi còn sống, cả hai đều giấu nhẹm năng lực của mình đi trước mắt người ngoài. Vả lại, Lunaire không biết rõ em có thể chữa những loại vết thương hay bệnh tật gì. Em chỉ len lén dùng khả năng đó để chữa lành cho người khác khi họ không hề hay biết thôi.

Những ngón tay của Lunaire nhảy nhót trong lòng bàn tay Caleb. Hắn nắm lại và hôn nhẹ lên chúng.

“Cảm ơn em, Lu.”

Gò má em ửng hồng, nhưng em nhanh chóng chuyển đề tài sang chuyện khác. “Để em hâm nóng bữa tối cho anh.”

Caleb để em đi, tay hắn còn luyến tiếc hơi ấm từ em. Hắn theo em về hướng bếp.

“Xin lỗi vì anh lại về muộn. Lần sau em không cần phải thức chờ anh nữa đâu.”

“Anh biết em sẽ không thể ngủ yên được khi anh chưa về mà,” Lunaire đáp bằng một nụ cười. “Vả lại, nếu em không nấu cho anh thì anh sẽ chỉ ăn mì gói qua loa thôi còn gì?”

Lunaire hiểu hắn hơn ai hết. Hắn nhìn con bé cột vội tóc mình lên, tròng cái tạp dề hình hoa quanh cổ rồi bật bếp. Có một khoảnh khắc vụt qua khi mà Caleb tự hỏi từ lúc nào mà con bé này lại lớn đến thế kia rồi? Mới hôm qua thôi, em còn là cô nhóc với sợi ruy-băng trong tay, hớn hở chờ đợi hắn tết tóc cho mình kia mà?

Hắn muốn giữ Lunaire mãi mãi là con bé theo đuôi hắn ngày nào, đồng thời hắn cũng muốn em lớn lên và nhìn nhận tình cảm giữa họ không chỉ đơn thuần là nương tựa lẫn nhau.

anh trai của em, hắn không thể có những suy nghĩ vượt quá bổn phận của mình được. Caleb đột ngột lắc đầu thật mạnh khiến Lunaire phải thắc mắc.

“Anh vẫn ổn chứ?”

“À… Ừm… Anh chỉ đói ngấu thôi.”

Hắn gạt đi bằng một nụ cười, rồi xắn tay áo lên và vào bếp giúp Lunaire hâm nóng thức ăn.

***

Vào những buổi chiều khi không phải bận rộn ở trường hoặc chạy việc vặt giúp hàng xóm, Lunaire sẽ trèo qua cánh cửa sổ trên gác mái và ngồi trên mái nhà. Từ chỗ này, em có thể nhìn thấy phần lớn Quận Nam bên dưới, những mái nhà xập xệ trải dài ra đến chân trời, và một chút của biển nữa.

Đôi lần em đã hỏi Caleb:

“Có gì đó ngoài kia hả anh? Ở nơi mặt trời lặn ấy?”

Bên ngoài các quận của Linkon là những vùng đất đã suy tàn sau khi Kẻ Săn Mồi xuất hiện. Chúng hoang tàn và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chúng cũng có biển mênh mông, có đồng hoa bát ngát, có sự tự do không bị ràng buộc bởi chính quyền ở Linkon. Những vùng đất dành cho kẻ chạy trốn, hoặc những phòng thí nghiệm bất hợp pháp như nơi hắn và em đã từng ở.

Có lệnh giới nghiêm dành cho các quận ở Linkon này. Không có cư dân nào được phép đi ra khỏi thành phố, trừ những trường hợp đặc biệt được phép. Nhưng bằng nhiều cách khác nhau mà vẫn có người lẻn ra được. Tương tự thế, Kẻ Săn Mồi từ bên ngoài thỉnh thoảng vẫn xuất hiện ở các quận, ban phát nỗi sợ cho tất cả mọi người trong thành phố. Linkon đã siết chặt an ninh hơn những năm gần đây, nhưng thế giới ngoài kia, ở nơi mặt trời lặn, vẫn là nơi vô cùng hỗn loạn.

“Nếu em muốn ra ngoài ấy,” Caleb đáp lời Lunaire. “Tốt nhất phải gọi anh đi cùng.”

“Tất nhiên rồi,” em bật cười. “Em có muốn cắt đuôi anh cũng không được.”

Họ ngồi bên nhau, ngắm mặt trời từ từ chìm xuống bên dưới những tòa nhà cao hoang tàn. Rồi, em lại nói:

“Hôm trước, họ đã mang Tom đi.”

Tom là thằng nhóc hàng xóm chuẩn bị vào cấp ba. Nó đã biến thành Kẻ Săn Mồi và tấn công chính gia đình của mình trước khi bị LCBI lôi đi. Khi đó, Caleb không có ở nhà và chỉ được nghe kể lại. Nhưng Lunaire đã chứng kiến chuyện đó, và nó làm con bé không yên lòng.

“Nếu có một phương thuốc nào đó chữa cho những người bị nhiễm virus, hoặc có cách nào đó để giúp đỡ những Kẻ Săn Mồi trở lại cuộc sống bình thường thì hay biết mấy.”

Đôi mắt Lunaire sáng lên như thể em thật sự tin rằng phép màu có thể xảy ra ở thế giới đang mục rữa này vậy. Caleb nhìn em, và hắn cũng bắt đầu tin như thế.

“Em có thể là người tìm ra phương thuốc đó,” hắn đáp. “Hai năm nữa, em sẽ là tân sinh viên Công nghệ Sinh học rồi còn gì.”

“Hì hì,” em tựa vào vai hắn. Tóc em có hương thơm thoang thoảng của táo và nắng làm tim hắn trật một nhịp.

Caleb chưa nói với em về chiếc đơn hắn đã nộp cho LCBI. Hắn đang đợi họ phản hồi, và nếu mọi chuyện diễn biến tốt đẹp, hắn sẽ đưa em dọn đến trung tâm Linkon. Hắn muốn giữ bí mật để làm em bất ngờ sau khi nhận được thông báo. Nếu không được chọn thì hắn có thể giấu nhẹm chuyện này đi, không làm em phải lo lắng.

“À mà em có quà cho anh đấy, Caleb.”

Lunaire ngồi thẳng dậy. Em lấy cái hộp nhỏ đã mang theo ra ngoài này để đưa cho hắn.

“Sao lại tặng anh quà?” Hắn hỏi.

“Mừng anh tốt nghiệp mà. Vả lại, dạo này việc buôn bán của em rất khấm khá nên anh không phải lo,” Lunaire nói. Caleb cương quyết ngăn cản em đi tìm việc làm thêm bên ngoài, nên em kiếm tiền bằng cách bán bánh và đồ thủ công tự làm. Với sự nổi tiếng của em ở Quận Nam thì đơn hàng đến liên tục, phần lớn là từ hàng xóm thương cảm cho hoàn cảnh của hai anh em. Nhưng gần đây, em cũng có thêm đơn đặt hàng từ các quận khác nữa.

“Lu bán được bao nhiêu cái bánh mà đòi mua quà cho anh?” Hắn mỉm cười thật trìu mến. Trong đôi mắt hắn nhìn em luôn chất chứa thật nhiều dịu ngọt và yêu thương. “Nếu thật sự muốn đậu vào Đại học Linkon thì em phải cắm cúi học từ bây giờ thay vì tập trung kinh doanh chứ.”

Caleb véo nhẹ má em một cái khiến nó ửng hơn vốn có. Em giả vờ nhăn mặt. “Biết rồi. Em biết rồi mà! Anh mau mở quà đi!”

Hắn chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong có một chiếc dây chuyền bằng kim loại, có mặt dây là một chiếc thẻ bài quân nhân trống. Hắn ngẩng lên nhìn Lunaire.

“Anh thích chứ? Em nghĩ nó sẽ hợp với anh.”

Khoé môi hắn nhếch lên. Hắn sẽ thích bất cứ thứ gì mà em tặng hắn, nhưng em đã chọn một món phụ kiện rất hợp gu hắn. Lòng hắn vui như mở cờ khi biết em để tâm đến hắn nhường nào.

Caleb nhấc sợi dây ra khỏi hộp, nói: “Anh có thể hiểu vì sao em chọn quả táo. Nhưng còn thẻ bài quân nhân này?”

Lunaire giả vờ như đang suy tư lắm. Em gõ nhẹ lên cằm mình mấy cái và đáp: “Không biết nữa. Chắc là do ngay khi nhìn thấy nó ở cửa tiệm, em đã nghĩ đến anh. Hoặc có lẽ là do em tình cờ tìm thấy phong thư gửi LCBI mà anh chưa kịp gửi đi vào tuần trước chăng?”

Giờ thì đến lượt hắn ngạc nhiên không kể xiết. “Lu biết rồi à?”

“Em chỉ đoán thôi, rằng anh muốn gia nhập LCBI. Nhiều bạn học của em cũng đang bàn tán về chương trình đào tạo của họ mà.”

Caleb đã khá lơ là những cuộc chuyện trò vặt vãnh ở trường, dù kha khá người từ giáo viên đến bạn học đều tò mò hắn sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp. Hắn vốn dĩ nổi tiếng là viên ngọc sáng của Quận Nam, thế nên người ta đều cho rằng sau này tương lai của hắn sẽ rộng mở. Còn điều hắn nghĩ đến chỉ là cố tốt nghiệp càng sớm càng tốt, để hắn có cơ hội tìm một công việc tốt và chăm sóc em gái tốt hơn.

Hắn quay sang nhìn em và nói: “Anh không định giấu Lu đâu. Anh muốn đợi đến khi có phản hồi thì mới nói với em sau.”

“Em hiểu mà,” con bé mỉm cười. Em chìa tay về phía sợi dây chuyền. “Em đeo cho anh nhé?”

Caleb gật đầu. Hắn nghiêng người về phía em, lắng nghe nhịp tim càng lúc càng dồn dập trong lồng ngực. Lunaire vòng tay qua cổ hắn, hơi thở em làm vành tai hắn ửng lên. Khi sợi dây chuyền đã yên vị trên cổ hắn, ngón tay em quyến luyến mặt dây hồi lâu trước khi mắt chạm mắt. Hoàng hôn như dừng lại trên đôi môi của em, và hắn khao khát nếm thử cảm giác mềm mại, ngọt ngào của chúng.

Nhưng em lùi lại. Phải chăng hắn đã bắt được chút tiếc nuối trong đáy mắt em, như thể em cũng không nỡ để khoảnh khắc này kết thúc như vậy. Hắn nhìn xuống sợi dây quanh cổ mình, ngón tay nghịch mặt dây và miệng thì cứ toe toét đến tận mang tai.

“Cảm ơn em, Lu.”

“Khi đến LCBI rèn luyện, anh có thể nhìn nó và nhớ đến em.”

Hắn nghiêng đầu về phía Lunaire, thì thầm: “Anh luôn nhớ em, Lu ạ. Em là một cô bé rất khó quên.”

Trên gương mặt em là một vệt đỏ ửng. Em đấm nhẹ vào vai hắn, đáp lại: “Tốt.”

Lunaire khoác cánh tay hắn và tựa đầu lên vai hắn. Một cử chỉ rất đỗi quen thuộc với cả hai mỗi ngày, và hắn trân trọng từng giây phút ấy.

Đã không ít lần Caleb mường tượng về tương lai của cả hai, và nhiệm vụ của hắn là luôn phải đảm bảo dù Lunaire chọn làm gì, em cũng sẽ không rời khỏi hắn. Họ sẽ luôn đi cùng một hướng, về chung một nhà. Kể cả khi em có bay cao đến đâu đi chăng nữa, hắn sẽ luôn là điểm tựa của em. Hắn chắc chắn điều đó.

Nhưng Caleb chẳng thể ngờ rằng một cuộc tấn công quy mô lớn của Kẻ Săn Mồi ở Quận Nam đã phá hỏng toàn bộ cái viễn cảnh tương lai với Lunaire ấy.

Hôm đó, hắn xin nghỉ làm thêm một buổi và hí hửng trở về nhà với một hộp trang sức nhỏ trong tay. Đây là món quà mà hắn đã cất công đến tận Quận Bắc để mua. Thế mà vừa về đến Quận Nam, thứ chào đón hắn là dàn còi báo hiệu rền vang.

Caleb vội vã chạy về hướng ánh sáng đỏ lóe lên từ trên nóc tòa tháp canh cũ, báo hiệu nguy hiểm cho mọi người trong quận. Rất nhiều còi báo hiệu từ các nơi khác cũng hòa nhịp, tạo thành một bản nhạc hãi hùng với tất cả cư dân ở đó. Dòng người hối hả mang theo đồ đạc chạy ngược hướng. Vài người trong số họ hét lên với hắn:

“Về tìm em gái đi, Caleb! Có lệnh di tản rồi! Lần này lớn chuyện đó!”

“Lunaire vẫn chưa đi à?” Hắn túm lấy vai người phụ nữ hay cho họ rau củ và hỏi. “Bác có thấy em ấy không?”

“Con bé chạy về nhà rồi!”

“Nhanh lên! Bọn chúng vượt qua trạm gác rồi!”

Ai đó xô đẩy Caleb về phía trước. Hắn buông tay người hàng xóm ra và cố lách mình về phía tòa tháp canh. Với những cuộc tấn công quy mô nhỏ chỉ có một hai Kẻ Săn Mồi, cư dân sẽ được hướng dẫn ở yên trong nhà và khóa chặt cửa nẻo. Nhìn tình hình trước mắt, Caleb đoán được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cả khu vực đang phải di tản, thậm chí rất có thể họ sẽ mất nhà.

Nhưng hắn không thể để mất Lunaire. Hắn chạy thật nhanh ra khỏi con hẻm chật chội và cuối cùng cùng đến được tháp canh. Cửa chính mở toang toác, và hắn liên tục gọi tên em. “Lu? Lu? Lu ơi?”

Caleb phát hiện lũ chó mèo hoang trong nhà đã được thả ra hết, nhưng vẫn chẳng thấy em đâu. Cửa sau mở. Hắn đi theo lối đó và nghe thấy tiếng hét thất thanh của em.

“Lu!”

Trước mặt em là một Kẻ Săn Mồi to gấp đôi mình. Gã dùng một tay tháo dỡ toàn bộ lớp hàng rào mà Caleb vừa gia cố cách đó không lâu. Rồi gã ném nó về phía con bé.

Caleb dùng năng lực của mình bắt lấy cái hàng rào gai và hất nó ngược lại phía tên kia. Hắn lao đến chỗ Lunaire, đỡ con bé dậy và cả hai cùng chạy. Chạy mãi. Ra khỏi tòa tháp canh cũ nơi bọn Kẻ Săn Mồi vừa xông vào từ cửa sau và bắt đầu đập phá mọi thứ đã từng là kỷ niệm của cả hai.

“Nhà… Nhà của chúng ta…” Lunaire dừng lại để lấy nhịp thở. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt em được Caleb lau đi ngay lập tức.

“Chúng ta phải đi thôi, Lu!”

Em biết điều đó. Em gửi cho tòa tháp một ánh nhìn đầy tiếc nuối rồi cùng hắn chạy qua con hẻm nhỏ dẫn đến đường lớn. Khắp xung quanh họ là tiếng gầm của nhóm Kẻ Săn Mồi, phải đến chục tên. Cùng với tạp âm đó là những tiếng la hét, khóc than.

Lunaire thấy sợ. Ký ức của em không in hằn cảnh tượng Kẻ Săn Mồi tấn công trụ sở phòng thí nghiệm xưa bên ngoài Linkon nữa. Thế nên điều đang diễn ra trước mắt là hoàn toàn mới đối với em, và nó khiến chân tay em bủn rủn đến mức vấp ngã vài lần.

“Cố lên, Lu! Chỉ cần LCBI đến, chúng ta sẽ được an toàn!”

Nhưng khi họ chưa kịp đến, hơn nửa Quận Nam đã bị giày xéo trong cơn điên loạn rồi.

Caleb vừa nắm tay Lunaire mà chạy, vừa dùng năng lực ném tất cả mọi thứ có thể vào Kẻ Săn Mồi đang đuổi theo cả hai. Họ rẽ vào một con hẻm thưa thớt hơn, và nhận ra một gương mặt vô cùng quen thuộc đang ở đó.

Cái lưng của Jimmy đang chắn giữa lối đi. Anh ta quay người khi nghe thấy tiếng chân của Caleb và Lunaire.

“Ồ, chào Caleb,” anh ta nói bằng giọng ồ ồ khác hẳn ngày thường. “Chào Lunaire…”

Khi đó, cả hai mới nhận ra rằng Jimmy đã biến đổi. Mái tóc vàng của anh ta dài hơn, đôi mắt của anh ta long lên sòng sọc trong cơn loạn thần, còn khoé miệng thì dính đầy máu.

Ở khoảng trống trước nhà anh ta là cơ thể ai đó gục ngã. Anh ta mỉm cười nhưng không còn là nụ cười ấm áp thường ngày nữa, chỉ còn lại sự hoang dại. Và khát máu.

“Hai nhóc đến đúng lúc lắm.” Jimmy gầm lên. Ngay lập tức, Caleb đẩy em ra sau lưng mình. Hắn ném mớ đồng nát phía trước tiệm điện máy về phía người chủ đã mất trí của hắn và tiếp tục kéo em gái chạy về hướng ngược lại.

Nhưng chỉ được vài bước thì họ đã bị chặn lại bởi một Kẻ Săn Mồi khác. Lần này cũng là một gương mặt quen thuộc trong Quận Nam.

“Đi đâu thế?” Gã ta nói. Caleb biết gã tên là Frank, một mối làm ăn lớn của Jimmy. “Bọn tao còn định rủ chúng mày nhập hội cơ mà.”

Frank và Jimmy cười lớn. Lunaire nép chặt sau lưng Caleb, nhưng bây giờ cả hai phía đều không an toàn. Hắn cần phải nghĩ cách thoát ra thật nhanh.

“Yên tâm, sẽ chỉ đau một lúc thôi.” Jimmy tiến một bước về phía Lunaire.

“Đừng động vào em ấy!” Caleb gầm lên cảnh cáo. Đôi mắt hắn sắc lẹm như có thể xuyên qua cơ thể anh chủ cũ bất cứ lúc nào.

Jimmy lùi lại và giơ hai tay lên không trung. “Căng thẳng vậy, nhóc? Hay bọn anh sẽ ra tay với mày trước nhé?”

“Không!” Lần này là Lunaire hét lên. Em vòng tay ra sau lưng mình, bao bọc lấy Caleb như thể đang che chở cho hắn.

Jimmy tặc lưỡi trước biểu hiện đó, nhưng Frank thì quá sốt ruột rồi. Gã cần phải giải toả cơn điên loạn trong đầu mình. Gã cần ai đó phải đổ máu.

“Đừng đùa với con mồi nữa, Jimmy!” Gã nói. Gần như ngay lập tức, gã bổ nhào về phía Caleb. Hắn phản ứng thật nhanh và đẩy Lunaire ra. Em ngã xuống đất.

“Caleb!” Em gào tên hắn. Cánh tay hắn đã bị Kẻ Săn Mồi cào rách. Máu bắn lên bức tường xám xịt.

“Chạy đi, Lu!” Hắn giục con bé. Em lồm cồm bò dậy, vừa đúng lúc Jimmy nhào tới.

Caleb vung tay về phía đó, hất văng Jimmy ra xa khỏi Lunaire. Con bé vội vã kéo hắn đi trước khi Frank kịp lao đến thêm một lần nữa. Gã tông trúng chồng thùng giấy chất bên ngoài. Caleb vớ được một thanh sắt trong đống lộn xộn và gõ mạnh vào đầu Frank, khiến gã rú lên trong đau đớn.

Hắn đẩy Lunaire ra sau lưng, sẵn sàng vung nắm đấm vào bất cứ kẻ nào muốn đến gần con bé. Nhưng em đã kéo tay hắn, dẫn hắn rẽ vào một con hẻm khác.

Sức của Caleb và Lunaire không thể bì được với hai Kẻ Săn Mồi đã biến đổi. Chúng nhanh chóng bắt kịp hai đứa ngay ở lối ra đường lớn. Jimmy nhảy lên nóc nhà còn Frank chạy bằng cả tứ chi, chực chồm lên hai đứa. Cánh tay của Caleb không ngừng chảy máu. Hắn đau đớn và chẳng còn sức chống trả nữa. Hắn biết mình sẽ không thoát được Kẻ Săn Mồi, nhưng Lunaire không thể chịu cùng số phận với hắn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn đã quyết định.

“Chạy đi, Lunaire!”

Chút năng lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể Caleb bao bọc lấy Lunaire, đẩy em ra xa khỏi hắn, đưa em bay vút qua con hẻm trước sự ngỡ ngàng của Kẻ Săn Mồi và hạ cánh ở đường lớn. Em ngoái đầu nhìn hắn.

“Caleb!… Không, không!… Caleb ơi!…”

Em dùng hết sức mình để quay trở lại với hắn, nhưng ai đó đã giữ em lại từ phía sau. Nước mắt làm nhoè đi tất cả, nhưng em sẽ mãi khắc ghi gương mặt của Caleb đang nhìn em, nửa nhẹ nhõm nửa luyến tiếc, trước khi hai cái bóng của Kẻ Săn Mồi cùng đổ ập lên hắn.

Về Phía Mặt Trời Rơi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ