“Gia đình” theo cách cắt nghĩa của Lunaire gồm có Caleb, ông Joseph, và những chú chó mèo đáng thương mà con bé nhặt về nữa. Giữa thế giới loạn lạc như thế thì việc cứ vài ba bữa lại có người cần giúp đỡ đã là chuyện thường tình. Nhưng ông Joseph đã cấm tiệt Lunaire mang thêm người nào nữa về nhà, và Caleb không thể đồng ý hơn với quyết định đó.

Caleb luôn luôn đảm bảo rằng hắn là người duy nhất được em “nhặt” về. May mắn thay, ngoài hắn ra, chẳng còn ai khác lâm vào hoàn cảnh màn trời chiếu đất như thế nữa. Thế là hắn cứ thế ở lại bên em, ngày ngày học cách làm “anh trai” thật hoàn hảo của em.

Ông Joseph dạy cho hắn nhiều thứ, từ sửa chữa đồ dùng trong nhà đến ra ngoài câu cá và săn bắt. Họ không thể vượt qua ranh giới của thành phố, nhưng ở Quận Nam vẫn còn một cánh rừng xanh, nơi họ có thể tìm thấy thịt sống. Tuy nhiên, lượng thịt ở đó càng lúc càng ít đi, thế là họ phải tính đến chuyện làm thêm những công việc lặt vặt khác mà các gia đình khác nhờ để đổi lấy đồ ăn cùng tiền mặt.

Gần tòa tháp canh cũ còn có bà Edith, người phụ nữ già nua chỉ sống một mình. Bà thường tết tóc cho Lunaire vào buổi sáng. Công việc này đã được chuyển lại cho Caleb sau khi hắn học được bí quyết của bà. Vả lại, mắt bà đã kém đến độ không còn thấy rõ được mấy lọn tóc bị rơi ra của Lunaire nữa. Bà ra đi vào mùa xuân tiếp theo sau khi Caleb đến ở Quận Nam. Lunaire vẫn giữ mấy sợi ruy-băng bà hay dùng để buộc tóc cho con bé làm kỷ niệm.

Ngoài bà Edith ra, mọi người trong xóm đều quý mến con bé. Vì thế mà họ cũng quý mến Caleb. Hắn cứ như cái bóng của Lunaire, đôi khi em là cái bóng của hắn. Trừ những lúc ở tiệm của Jimmy ra thì hầu như Lunaire làm gì, đi đâu thì hắn cũng sẽ kè kè bên cạnh. Hắn giúp em giải cứu và chăm sóc lũ chó mèo gặp nạn. Chúng không ở tòa tháp lâu, mà nơi ấy dường như là một chốn dừng chân, một trạm cứu hộ trước khi chúng tìm lại được chủ cũ, có nhà mới, hoặc cứ thế lặng lẽ bỏ đi. Thi thoảng, khi phải tạm biệt một con cún hoặc một con mèo nào đó, Lunaire không giấu nổi buồn bã. Em sẽ ngồi trước hiên nhà thật lâu, nhìn về phía chúng vừa rời đi cùng một người khác. Em vui vì chúng tìm được mái nhà của chúng, nhưng cũng ghét phải nói lời tạm biệt. Khi ấy, Caleb sẽ ngồi cạnh em, nắm lấy bàn tay em và nhắc nhở em rằng:

“Anh sẽ không đi đâu hết. Anh sẽ luôn ở bên Lu.”

Thu đến, những đứa trẻ ở Quận Nam quay trở lại ngôi trường duy nhất còn mở cửa ở khu vực. Khuôn viên của trường đủ rộng để dạy nhiều cấp. Caleb phải làm một bài kiểm tra để được phân lớp, dù hắn rất muốn học cùng Lunaire. Trước đây, hắn chưa từng đến trường. Mọi kiến thức được dạy cho hắn qua một cái màn hình trong căn phòng với những bức tường trắng, và người ở đó quan tâm đến năng lực hắn sở hữu hơn là hắn có trong đầu. Hắn biết đọc và có một số kiến thức nhặt nhạnh từ cuộc sống cũ, nhưng hầu như chẳng khớp với chương trình giáo dục phổ thông là mấy. Chính vì thế mà hắn phải học sau Lunaire vài lớp.

Nhưng Caleb không thấy đó là vấn đề. Hắn tiếp thu rất nhanh và với sự thông minh sẵn có của mình, hắn đã được chuyển lên lớp của Lunaire trước khi mùa thu kết thúc. Lẽ ra hắn đã có thể học lớp cao hơn, nhưng hắn nằng nặc phải học cùng con bé. Thế là hai đứa luôn cùng nhau đến trường vào sáng sớm, rồi cùng nhau trở về nhà vào buổi chiều. Luôn luôn tay trong tay.

Caleb vượt trội ở trường, dù là bài vở hay thể thao. Nếu có điều gì đó khiến các giáo viên phải chê bai thì đó chính là nét chữ xiêu vẹo của hắn. Rất nhiều giờ đồng hồ mỗi tối được dành ra trên bàn học, nơi Lunaire cầm tay hắn để nắn nót từng chữ. Lúc ấy, hắn đã nghĩ hóa ra chữ xấu cũng là một cái lợi đấy chứ, nhưng hắn không để cho công sức của em bỏ sông bỏ biển. Chữ của Caleb đẹp hơn trông thấy một thời gian ngắn sau đó, và có những nét tương đồng rõ rệt với chữ của Lunaire. Hắn thích nhất là viết tên của con bé, thậm chí còn sáng tạo ra một kiểu viết chữ cái L in hoa hết sức đặc biệt chỉ dành để viết tên em.

Từ ngày đến trường trở lại, bên cạnh Lunaire xuất hiện thêm một người bạn nữa trạc tuổi em. Cô bé đó tên Aurora, là một đứa trẻ thường xuyên đau ốm và phải nghỉ học nhiều ngày. Chính vì thế mà Lunaire rất hay mang bài vở sang nhà bạn để học cùng. Còn có một thằng nhóc tên là Zayne nữa.

Tuy Caleb xưng hô với Zayne như bạn bè đồng trang lứa, thực chất thì cậu ta lớn hơn hắn vài tuổi. Cậu ta là gia sư cho Aurora, cũng có quan hệ rất tốt với Lunaire. Với Caleb thì hơi khác một chút. Đôi khi hắn xem Zayne là đối thủ trên bảng thành tích ở trường, đặc biệt là trong mấy trò thể thao hay khi đi câu cá cùng các gia đình trong quận. Lúc khác, hắn lại thấy Zayne là một người bạn tốt và có thể trông cậy được.

Nhưng Zayne không ở Quận Nam mãi. Gia đình cậu ta chuyển đi ngay sau khi Aurora biến mất khỏi Quận Nam. Lunaire khá buồn vì chuyện đó, dù chính em là nạn nhân trong vụ việc này.

Hôm đó ở trường, Caleb đang chạy việc vặt cho giáo viên, còn Lunaire thì trực nhật trong lớp. Hỗn loạn bùng nổ ngay tại phòng học sau khi Aurora bắt đầu co giật và lao vào tấn công Lunaire. Mấy đứa trẻ khác vội vã lao đi tìm sự trợ giúp. Nhưng khi Caleb chạy đến và tìm thấy em trong vũng máu, hắn đã gần như phát điên. Hắn ném Aurora vào tường bằng sức mạnh điều khiển trọng lực của hắn, thứ mà hắn phải giấu đi nhưng không thể nào kiểm soát được trong lúc ấy nữa.

Hắn bế Lunaire về nhà. Con bé có một vết cắn nham nhở ở bắp tay. Bạn học của em kể lại rằng lúc cơn cuồng loạn của Aurora bắt đầu phát tác, con bé đã cố giúp đỡ bạn mình bình tĩnh lại. Lòng tốt của em phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Trong cơn hỗn loạn, chẳng ai nhớ rõ chi tiết những chuyện đã xảy ra, chỉ biết rằng Aurora bỗng trở thành một Kẻ Săn Mồi, và đã bị gãy rất nhiều xương trước khi biến mất khỏi Quận Nam, mãi mãi.

Ông Joseph từ chối đưaLunaire đi bệnh viện. Ban đầu, Caleb phản đối đến mức suýt đấm vào mặt ông, nhưng khi nhìn vết thương trên người Lunaire dần lành lặn, hắn đã hiểu.

“Lunaire và chú mày đều là những đứa trẻ đặc biệt,” giọng ông Joseph vang lên từ lối vào căn phòng trên gác mái. “Và chú mày biết người ta sẽ làm gì với những đứa trẻ đặc biệt không?”

Hắn không đáp, chỉ quắc mắt nhìn ông. Nhưng hắn biết. Quá biết là đằng khác. Hắn có thể thấy được bốn bức tường trắng xóa bao lấy mình, bàn mổ và hàng đống dây rợ gắn chặt vào cơ thể mình, cùng những giọt nước mắt không thể khóc và những tiếng thét bị bóp nghẹt. Đó là nơi mà hắn đã từng ở trong một thời gian dài, trước khi các bức tường đổ sụp để hắn có thể thấy lại bầu trời xanh.

Ngoài chuyện đó ra, Caleb còn nhớ được điều khác. Một ký ức mong manh hắn chọn vùi thật sâu trong tâm khảm. Ở bên kia bức tường trắng là ai đó nhỏ hơn hắn, một đứa con gái cùng số phận. Hắn nhớ con bé thường thút thít sau mỗi lần những người mặc áo trắng vào phòng nó. Đôi lúc, con bé sẽ hét rất to và im bặt. Ở phòng bên cạnh, hắn nghe tất cả. Nhưng những lúc khác, khi con bé hoàn toàn tỉnh táo và vui vẻ, cả hai sẽ trò chuyện cùng nhau, đọc sách cho nhau nghe, hoặc hắn chỉ ngồi yên nghe con bé hát.

Con bé ấy đã từng là người mà hắn rất muốn giải thoát, rất muốn dẫn đi xa khỏi những bức tường cao cao màu trắng, khỏi bàn mổ lạnh giá và tất cả những kẻ đang muốn làm hại họ. Nhưng một ngày, con bé bị đưa đi và căn phòng bên cạnh hắn mãi mãi chỉ còn thinh lặng.

Caleb siết chặt tay Lunaire. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống mặt hắn. Hắn không chấp nhận chuyện mất đi đứa em gái này, mất đi người mà hắn muốn bảo vệ một lần nữa.

Nhưng Lunaire không đi đâu cả. Khi bình minh ló dạng vào ngày hôm sau, em đã hoàn toàn bình phục. Vết thương của em chẳng để lại sẹo. Thậm chí điều hắn lo sợ rằng em đã bị nhiễm virus từ Kẻ Săn Mồi cũng đã không xảy ra.

Con bé không bị nhiễm bệnh.

“Caleb? Anh trông nhợt nhạt như bóng ma ấy.” Đó là điều đầu tiên em nói với hắn khi tỉnh dậy. Hắn bật cười, và ôm ôm em. Tay hắn vẫn nắm lấy tay em suốt cả đêm không rời.

“Em nói gì vậy, Lu? Em mới là đứa mới ốm dậy đấy.” Hắn đáp.

Con bé nhoẻn miệng cười.

“Cảm ơn anh, Caleb!”

Trong cơn mê man đêm vừa rồi, Lunaire biết hắn vẫn ở bên mình. Em có thể nghe thấy giọng hắn gọi tên em thật trìu mến, bàn tay hắn luôn tìm thấy em, và hắn dỗ dành em chìm vào một giấc ngủ sâu. Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng mà em không thể lý giải nó. Em nghĩ mình đã từng trải qua chuyện tương tự thế này, bị đau đớn và có một giọng nói luôn bên cạnh ủi an em. Em không nhớ rõ đó là ai, nhưng hiện tại, người bên em chỉ có thể là Caleb.

Ít lâu sau đó, mọi chuyện trở về như cũ. Chẳng ai nhắc đến đứa trẻ tội nghiệp đã bị biến thành Kẻ Săn Mồi kia, nhưng thi thoảng, Lunaire sẽ thắc mắc không biết cô bạn đó có ổn không. Con bé có một lòng thương người dào dạt đến nỗi Caleb tự hỏi nhờ đâu mà em trở nên như vậy. Em chỉ vui vẻ đáp rằng vì em đã được cư dân ở Quận Nam yêu thương, vì em đã may mắn gặp được vô số người tốt bụng với mình nên em cũng muốn dùng sự ấm áp đó trao tặng cho người khác. Em có lòng tin vào con người, vào những điều tốt đẹp còn sót lại trên thế giới này. Caleb thấy sự lạc quan lẫn trái tim nhân hậu của con bé là điều vô cùng hiếm hoi, và hắn càng phải nỗ lực để bảo vệ điều ấy hơn nữa.

Nhưng những ngày nắng vàng không kéo dài lâu. Vào ngày đầu tiên của mùa mưa nhiều năm sau đó, ông Joseph đã bỏ lại hai đứa mà đi.

Đám tang của ông diễn ra chóng vánh. Họ chôn cất ông ở nghĩa trang cũ trong quận. Lunaire khóc đến sưng cả hai mắt, nhưng con bé vẫn gắng gượng tổ chức buổi lễ đưa tiễn với sự giúp đỡ của Caleb. Sau khi hàng xóm đã về nhà hết và chỉ còn hai đứa trong tòa tháp canh quá rộng lớn, quá trống trải, con bé mới đổ gục vào vòng tay hắn.

Caleb vỗ về em. Hắn đưa em trèo qua ô cửa sổ căn gác mái, cùng ngồi trên mái nhà ngắm chút hoàng hôn sau cơn mưa. Tay hắn vẫn nắm chặt tay em.

“Caleb ơi… Anh sẽ không rời đi mà chưa chào tạm biệt em chứ?”

Câu hỏi của Lunaire cứ thế cứa vào tim hắn.

“Ngốc vừa thôi. Anh sẽ không bao giờ để Lu phải một mình.”

Em nhìn hắn, khuôn mặt bầu bĩnh có chút lem luốc vì nước mắt. “Đừng đột ngột biến mất… như ông vậy… Được không?… Em sẽ… sẽ cố tìm cách phát triển năng lực của mình… Biết đâu em có thể chữa cho ai khác bị… bị như ông…”

Caleb vội kéo Lunaire vào lòng ngay khi con bé bật khóc lần nữa. Em run rẩy, nghẹn ngào. Em tự trách mình vì đã không thể dùng năng lực cứu sống ông. Nhưng ông Joseph không như lũ chó mèo hoang với những vết thương nhỏ mà em đã chữa được. Ông bị ốm từ rất lâu trước khi em đến nơi này rồi. Việc ông sống thêm được vài năm nữa đã là một điều kỳ diệu. Caleb muốn Lunaire hiểu điều đó, và rằng em không có trách nhiệm với tính mạng của bất cứ ai, kể cả khi em có khả năng chữa lành đi nữa.

Ngồi trên mái nhà, hắn ôm em thật lâu. Đến khi em thôi nức nở, hắn mới lên tiếng:

“Lu. Anh sẽ không biến mất đâu. Hứa đấy. Anh sẽ luôn mạnh khỏe, và luôn ở bên em. Kể cả khi chán ghét anh, em cũng sẽ không đuổi được anh đi đâu.”

Con bé ngẩng lên nhìn hắn. Một nụ cười nhợt nhạt đã trở lại trên khóe môi em. “Vậy bất cứ nơi nào anh đến, em sẽ đi cùng anh. Em sẽ là cái bóng theo đuôi anh. Caleb sẽ không thể đuổi em đi chỗ khác.”

“Tất nhiên rồi,” hắn xoa đầu em. “Cái bóng lớn và cái bóng nhỏ. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Cánh tay con bé vòng qua người hắn, ôm chặt như thể xác nhận lại lời hứa của hai đứa vậy.

***

Sau khi ông Joseph qua đời, Caleb dọn xuống căn phòng ở tầng dưới. Hắn nhường lại cho Lunaire cả căn gác mái, nhưng con bé có vẻ vẫn thích việc hai cái đệm của họ ở gần nhau, chỉ được ngăn cách bởi mỗi một bức bình phong cũ. Em thích trò chuyện trước khi ngủ, và điều này không hề thay đổi kể cả khi hắn đã dọn sang phòng khác.

Nếu không phải là hắn trèo lên gác mái thì em sẽ đi xuống phòng hắn, cuộn tròn trong tấm chăn và vòng tay hắn, trò chuyện với hắn cho đến khi ngủ thiếp đi.

Thỉnh thoảng, hắn sẽ bế Lunaire trở lại giường của em. Nhưng em sẽ tỉnh dậy và thế là hắn ở lại đó với em thêm một lúc nữa. Vậy nên chuyện dời phòng xuống tầng dưới thật sự không ảnh hưởng mấy đến thói quen khi ngày tàn của họ. Nhưng vì cả hai đã lớn hơn trước, sự riêng tư là điều cần thiết.

Caleb nhân một ngày cuối tuần đã dọn dẹp lại hết căn phòng cũ ông Joseph để lại. Lunaire rất háo hức muốn phụ giúp nhưng hắn giao cho con bé việc làm bữa trưa, và em đã hí hửng xách giỏ đi chợ từ sớm. Chỉ còn một mình Caleb trong căn phòng, sắp xếp lại đống giấy tờ cũ. Ông Joseph từng là quân nhân, đồ đạc của ông đều gợi nhớ đến quãng thời gian anh hùng ấy. Sau một hồi sắp xếp, Caleb lại tình cờ tìm được trong ngăn kéo bàn một vật vốn thuộc về Lunaire.

Đó là một chiếc vòng tay cao su có in tên con bé, và một số hiệu. Ngay thời khắc cầm nó lên, đầu óc hắn quay cuồng. Hắn dường như đã ngủi thấy mùi thuốc sát trùng hòa quyện với rất nhiều loại hóa chất khác. Mắt hắn mờ dần đi, và bốn bề xung quanh trở nên trắng xóa. Hắn không thể đứng vững và phải vịn một tay vào thành bàn. Mất một lúc lâu sau, Caleb mới định thần trở lại.

001.

Chiếc vòng trong tay hắn đến từ một phòng thí nghiệm. Hắn biết rõ vì chính hắn cũng đã từng có một cái vòng như thế.

Lunaire là đứa trẻ mang số hiệu 001. Còn số hiệu trên vòng tay của Caleb là 002.

Trong đầu hắn vang lên một giai điệu đã quá nhạt nhòa, hắn còn chẳng thể nhớ rõ giữa những tiếng la hét và khóc lóc. Mơ mơ hồ hồ, hắn vừa cầu mong Lunaire là đứa trẻ từng ở phòng bên mà hắn luôn ao ước được nhìn thấy, vừa nguyện rằng em chưa bao giờ phải chịu đựng sự giày vò trong bốn bức tường suốt quãng thời gian kinh hoàng đó.

Con bé năm xưa ở phòng bên có giọng nói rất dịu dàng, và em hát rất hay. Caleb có thể chỉ ra sự tương đồng giữa em và Lunaire, dù ký ức cũ kỹ đã dần phai nhòa trong tâm trí hắn giữa những cơn đau. Em chỉ ở bên hắn trong một thời gian ngắn, sau đó, em biến mất. Hắn đã ngỡ rằng mình sẽ mãi mãi chẳng thể gặp được em, nhưng rồi hắn đã tìm thấy em. Hay đúng hơn là em tìm thấy hắn, ở một nơi rất xa phòng thí nghiệm đã đổ sụp.

Cuộc đời quả nhiên rất biết cách trêu ngươi. Hắn đã muốn phủi sạch quá khứ, nhưng giờ đây, mỗi khi nhìn vào Lunaire, hắn sẽ chỉ thấy cay đắng trước những gì em đã phải chịu đựng khi còn quá nhỏ. Hắn cảm thấy mình có một mối liên kết vô cùng đặc biệt với con bé, vì hắn đã trải qua điều tương tự, vì hắn chỉ có em là sự hy vọng và ủi an.

Caleb siết chặt chiếc vòng trong tay, đến mức hắn có thể biến nó thành tro bụi. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng cánh cửa to mở ra và đóng lại, hắn biết Lunaire đã trở về. Giọng em gọi tên hắn vang lên ngay sau đó:

“Caleb ơi? Em về rồi đây!”

Lúc ấy, hắn đã chẳng biết nói gì. Hắn nên nói gì? Liệu hắn có thể hỏi em về những chuyện em đã quên sạch không? Người duy nhất có thể biết được chút ít về Lunaire của trước kia giờ đã ngủ yên trong nấm mồ. Mà hắn ngờ rằng ông Joseph cho hắn được câu trả lời. Ông cũng chỉ nhặt con bé về khi em đã thoát ra khỏi phòng thí nghiệm mà em chẳng còn ký ức gì về nơi ấy nữa.

Đó là một lời nguyền, hay một phép màu đây?

“Caleb?”

Giọng con bé vang lên ở dưới chân cầu thang. Hắn ném vội chiếc vòng vào góc ngăn kéo và ngóc đầu ra khỏi phòng, đáp:

“Anh đây…”

Caleb mừng rằng con bé không hề để ý đến gương mặt tái nhợt của hắn, và em cho rằng mấy giọt mồ hôi trên trán là do hắn đã quá vất vả lau dọn phòng mà thôi. Em mỉm cười, tay nâng một quả táo đỏ tươi lên.

“Có quà cho anh này!”

Em ném trái táo lên cao, chưa đủ cao để đến được với hắn. Nhưng với hắn thì việc bắt được món quà ấy lại quá dễ dàng, chỉ cần ra tay chút ít mà thôi.

Dưới chân cầu thang, Lunaire nhe răng toe toét. Trong khoảnh khắc hắn đón lấy nụ cười của em, hắn đã quyết rằng em đã từng là ai đều không quan trọng nữa. Em chỉ cần mãi như thế này là đủ.

Về Phía Mặt Trời Rơi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ