Một sự cố nhỏ xảy ra ở Last Light Inn đã khiến cho nàng elf Rael phải bắt tay với gã orc Ordovis trong cuộc hành trình tìm một chiếc đèn mới.
Giấc mơ được dệt cho Mầm Linh.
Fandom: Baldur’s Gate 3
Thể loại: kỳ ảo, phiêu lưu. Có hint Ordovis x Rael.
Số từ: 6,000+
Quyền và miễn trừ trách nhiệm.
Các nhân vật Baldur’s Gate 3 thuộc quyển sở hữu của Wizards of the Coast.
Các nhân vật gốc (OC – Rael, Ordovis) thuộc quyền sở hữu của Mầm Linh.
Manus là nhân vật được tác giả Kỳ Kỳ xây dựng riêng cho câu chuyện này.
Ý tưởng gốc thuộc về Mầm Linh, được triển khai và chấp bút bởi Kỳ Kỳ (Tiệm Dệt Mộng).
Tựa truyện do người gửi ủy thác đặt.
・・・・・
Tôi (tác giả) từ chối cho phép sử dụng tác phẩm đã đăng để sao chép và biến thành các tác phẩm phái sinh dưới mọi hình thức. Tôi từ chối cho phép sử dụng một phần hoặc toàn bộ tác phẩm cho việc huấn luyện trí tuệ nhân tạo (AI, chat bot,…), kể cả vì mục đích “học tập”. Mọi việc đăng tải lại ở bất cứ phương tiện truyền thông nào hoặc sử dụng cho các mục đích công khai khác phải có sự cho phép của tôi hoặc/và người gửi ủy thác, và đảm bảo các quyền nhân thân của tác giả.

Dưới ánh nến lập lòe từ cái giá kim loại lớn gần đó, Rael mở quyển sổ chép tay của mình ra bên cạnh một chiếc đèn. Từng trang giấy ố vàng đầy ắp những chữ viết chi chít, và cô đối chiếu thông tin trên đó với tấm bản đồ đã sờn nhiều.
Đã nhiều ngày kể từ khi Rael rời khởi Emerald Grove, nhưng cô vẫn chưa thật sự tìm thấy được tung tích của Halsin, người thầy của mình. Hành trình dẫn cô theo chân những người tị nạn đến đây, Last Light Inn này. Tuy công cuộc tìm kiếm hiện vẫn chưa mấy khả quan, cô tin rằng mình đang đi đúng hướng.
Rael đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Chẳng có gì ở đó ngoại trừ bóng tối vô tận. Ánh sáng từ nến và đuốc bên trong quán trọ này mang lại hơi ấm cùng sự ủi an ngắn ngủi. Chừng nào lời nguyền còn chưa được phá giải thì toàn bộ những vùng Shadow-cursed này sẽ chẳng thấy lại được ánh sáng.
Nghĩ thế, cô gái tộc elf lại hướng sự tập trung của mình trở lại các ghi chép các nhân. Cô vén một lọn tóc vàng óng ra sau chiếc tai nhọn, cố gạt đi những tạp âm đến từ những bàn khác ở tầng trệt quán trọ, mà nổi bật nhất là tiếng cãi cọ từ nơi có một tên bán orc đang ngồi kia.
“Con mẹ nó!” Tên đó la lên. “Tại sao phần của tao còn có bốn trăm đồng vàng?”
Một người trong hội ấy đáp, nhưng Rael không thể nghe rõ vì khoảng cách giữa họ và tiếng đập bàn tức tối của tên bán orc kia đã át đi tất cả. Mọi nỗ lực tập trung trở lại của cô đều vô ích. Lẽ ra cô nên ở trong phòng nghiên cứu thay vì xuống đây, nếu không phải do cái bụng đói đang kêu réo.
Rael nghe chữ được chữ mất từ cái bàn lộn xộn ở kia. Nhóm người đó đã đi từ chửi rủa lẫn nhau sang trò chuyện bằng nắm đấm. Nhiều người khác trong quán trọ đã bắt đầu chú ý đến họ. Rael dọn dẹp đồ đạc vào trong chiếc túi da đeo bên mình, định rằng sẽ mang phần thức ăn còn lại lên phòng. Thế mà khi cô chỉ vừa đứng dậy, một cái ghế được quẳng ngay về phía cô.
Rất nhanh chóng, Rael thụp người xuống để tránh đi. Cái ghế lao thẳng ra bên ngoài qua ô cửa sổ mà nó làm vỡ. Cô chỉ vừa định thần lại thì đã tiếp tục thấy một cái rìu bay loạn về phía bàn mình.
Lần này thì thứ bị vỡ chính là chiếc đèn của cô.
“Ôi hỡi Selune!”
Rael kêu lên. Cô nhìn chiếc đèn đã vỡ ra làm nhiều mảnh, bàn tay run lên vì tức giận. Chiếc đèn ấy là hy vọng của cô ở cái nơi tăm tối này, nhưng giờ thì nó chẳng thể sáng được nữa. Và cô dồn hết sự căm phẫn vào cái chuôi rìu kia. Cô quắc mắt nhìn về phía tên bán orc, giờ đây đang giơ hai tay lên trên không trung như thể đầu hàng, cùng lúc “đánh rơi” hai tên đồng đội vừa bị hắn tẩn cho một trận xuống đất.
“Tôi… Tôi lỡ tay.”
Chẳng cần dùng lời để tả, cơn tức tối đã hiện rõ trên gương mặt yêu kiều của Rael. Cô dùng sức rút cái rìu ra, dù phải công nhận rằng nó làm cô chao đảo đôi chút. Rael kéo cái rìu về phía tên bán orc đang bối rối đứng yên một chỗ, để lại những tiếng rên rỉ thảm thiết khi lưỡi của nó chạm vào sàn nhà. Chẳng ai muốn ngáng đường một nàng elf đang giận dữ nên đã lùi ra xa.
“Anh!” Rael rít lên. “Anh làm hỏng cái đèn của tôi!”
Rael quẳng mạnh cái rìu xuống sàn, chuôi của nó lăn trúng chân tên bán orc kia. Thế mà hắn ta chỉ nhìn xuống nó một cái thật nhanh như thể mình chẳng hề hấn gì. Hắn đã say mèm.
“À, chuyện đó… Tôi có thể tìm đèn khác cho cô…”
Hắn còn chưa kịp nghĩ ra nên đi tìm đèn ở đâu thì Rael đã ra rả vào mặt hắn:
“Anh vừa nói đèn mới? Ôi! Nữ thần ơi! Anh còn không biết mình đã gây ra chuyện gì! Cái đèn này không phải loại tầm thường! Nó là đèn được nữ thần Selune ban phước! Tôi làm sao tìm được cái thứ hai ở đây nữa chứ?”
“Ờm…” Gã bán orc chầm chậm lùi lại ra sau theo từng bước mà Rael tiến tới. Hai tay hắn vẫn giơ lên không trung và gương mặt tỏ vẻ hết sức vô hại. Nhưng Rael biết hắn, dù không đủ để gọi là người quen.
Hắn xuất hiện ở Last Night Inn gần như cùng ngày cô đến đây. Hắn đi cùng nhóm bạn mình để thực hiện một ủy thác nào đó trong khu vực. Tên này thường xuyên ghé lại quán trọ để chè chén, và hắn luôn là kẻ ồn ào nhất ở đây. Rael vốn không ưa gì orc, hay một nửa dòng máu orc. Sự vụ lần này lại thêm một lý do khác khiến mức thiện cảm với họ của cô giảm xuống thậm tệ, dù vốn nó đã ở dưới mức bình thường rồi.
“Tôi nói rồi mà. Tôi sẽ tìm cho cô một cái khác để đền bù!” Gã bán orc nói, hết sức thờ ơ như thể cái đèn của Rael có thể tùy tiện được tìm thấy ở ngoài chợ vậy.
“Đèn! Được! Selune! Ban! Phước! Đấy!” Đôi mày của Rael đã bị nhíu đến mức gần như chạm vào nhau rồi. “Anh nói tôi nghe thử xem anh sẽ tìm một cái tương tự ở đâu chứ?”
Gã bán orc gãi đầu. Một trong những thành viên Harper gần đó lên tiếng giải vây:
“Muốn tìm đèn mới thì có một cách. Bọn Absolute sở hữu mấy cái đèn được tinh chế để chống lại bóng tối ở Shadow-cursed lands. Cô chỉ cần lấy một cái là được.”
Rael quay lại, trố mắt nhìn Harper kia. Gã bán orc đằng sau cô nói bằng giọng ồm ồm:
“Ra vậy! Cảm ơn người anh em!” Rồi hắn nói với Rael, “Thế nào? Cô muốn đi lấy đèn chứ?”
Rael nhăn mặt. Ưu tiên của cô là tìm ra Halsin trước chứ nào phải bị cuốn vào tranh chấp giữa các thế lực ở đây. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, muốn xóa bỏ lời nguyền ở khu vực này thì sớm muộn gì cô cũng phải chạm trán với giáo phái Absolute kia. Rael khoanh tay và nói với gã bán orc:
“Người gây chuyện thì phải có trách nhiệm sửa lỗi. Anh phải đi tìm cái đèn mới với tôi.”
“Ờ, tất nhiên,” hắn đáp. “Không rủ thì tôi cũng tự đi.”
Rồi hắn hướng về phía mấy tên đồng đội mình vừa đánh kia, nhưng bọn họ đều lùi ra xa, hoàn toàn không hứng thú với việc giúp đỡ hắn. Họ chửi tục vài câu rồi kéo nhau ra khỏi quán trọ. Gã bán orc lầm bầm mấy lời nguyền rủa. Trong khi đó, Rael tranh thủ hỏi thăm vị Harper kia về cái đèn tinh chế đặc biệt cũng như tung tích của bọn Absolute trong khu vực.
***
Ánh sáng từ Last Light Inn trở nên mờ ảo hơn với mỗi bước chân Rael tiến xa khỏi đó. Cô đưa mắt nhìn cây đuốc to lớn đang cháy phừng phừng được người đồng hành bán orc bất đắc dĩ của mình đang cầm phía trước. Trong lòng cô là nhiều suy nghĩ ngổn ngang, mà điều khiến cô không yên nhất là cây đuốc kia liệu có thể cháy đến khi nào.
Theo những gì mà Rael biết thì ánh đuốc chỉ có thể giúp họ đi một quãng ngắn, không quá xa Last Light Inn. Nhưng khu vực này luôn có các Harper đi tuần tra mỗi ngày, hẳn cô sẽ chẳng tìm thấy bọn Absolute gần đây đâu. Họ cần phải đi xa hơn, mà với một đuốc này thì không khả quan lắm.
Chẳng hay biết đến những lo lắng của Rael, Ordovis cứ ngân nga hát một bài phía trước. Mỗi sải chân của hắn bằng hai, hoặc ba bước của cô khiến cô khó lòng mà theo kịp.
“Cô là elf chậm chạp nhất mà tôi từng biết đấy, Rael.” Hắn còn cả gan bình luận như vậy.
Rael ném về phía tấm lưng hắn một cái liếc. “Ồ, giờ tôi cảm thấy mình thật đặc biệt ghê đó chứ! Cảm ơn anh!”
Ordovis dừng lại, xoay người nhìn Rael. Hắn nhướn mày vì không thể hiểu được sự mỉa mai trong giọng nói của cô.
Đuốc trong tay Ordovis soi đường cho cô nhưng bằng cách nào đó, cô vẫn vấp phải một hòn đá khá trơn và loạng choạng suýt té. Trên đầu họ văng vẳng tiếng quạ kêu.
“Có vẻ như đám quạ tìm thấy chúng ta rồi.”
Ordovis ngước nhìn lên trời. Rael cũng làm theo và thấy được mấy cái đốm đen vụt qua vụt lại. Tuy chúng không thật sự là mối đe dọa ở đây, nhưng chúng là thứ phiền phức mà Rael không muốn có thêm trên hành trình này. Trong lúc Rael nhẩm tính các loại phép sẽ cần dùng đến thì Ordovis đã đột ngột kéo cánh tay cô rẽ sang một lối khác.
“Tôi biết một lối tắt ở đây.”
Trong hai người thì rõ là Ordovis có kinh nghiệm chiến đấu nhiều hơn Rael, và hắn đảm nhiệm vai trò cầm đuốc dẫn đường, nhưng không vì thế mà cô cảm thấy dễ chịu hơn chút nào khi họ đi chệch tuyến đường được đội Harper chỉ dẫn từ trước.
“Tôi không thấy con đường này trên bản đồ.”
“Chính vì thế nó mới gọi là lối tắt đấy,” Ordovis trả lời mà không cần nhìn đến bản đồ trên tay Rael. “Đôi khi chúng ta phải ứng biến chứ.”
“Tôi có thể xử lý một đàn quạ bóng tối,” Rael đáp. Tuy vậy, cô cảm thấy rằng không phải đối đầu với chúng và để dành sức cho bọn Absolute thì tốt hơn. Cô chỉ từ chối nói ra điều đó, từ chối để Ordovis có cớ vênh váo vì cô thừa nhận rằng hắn có lý.
“Ờ,” hắn chỉ đáp có vậy rồi lại tiến về phía trước. Một tay hắn cầm đuốc, tay kia cầm cái rìu cán dài vắt ngang trên vai. Rael đi theo sau và nhận ra hắn đã bước chậm lại hơn một chút. Có lẽ là vì hắn không thật sự biết con đường mới này dẫn đến đâu, hoặc hắn để tâm đến chuyện cô vất vả thế nào mới theo kịp hắn ban nãy.
Rael nhét cái bản đồ trở lại trong túi. Thành viên đội Harper mà cô gặp ở quán trọ khi nãy tên là Manus, và anh ta đã tốt bụng đánh dấu cho cô một số nơi mà họ thường phát hiện giáo phái Absolute hoạt động ở đó. Vừa đi, Rael và Ordovis vừa hỏi thăm tình hình từ các thành viên đội Harper khác. Loay hoay gần cả ngày trời mà đối tượng họ cần vẫn chưa thấy xuất hiện. Giờ thì Ordovis còn dẫn cô vào một lối khác, càng đi lại càng tối hơn. Có lẽ họ cần phải bàn bạc lại chuyện nên đi tiếp hay quay trở về. Nhưng trái với những mối lo của Rael về hiểm họa ở khu vực này, Ordovis lại tỏ ra vô cùng bình thản. Có lẽ đó là tác phong của một lính đánh thuê lâu năm. Còn với Rael, cô chỉ thấy ngứa mắt hơn.
Dù sao thì việc họ phải ở đây bắt nguồn từ cái rìu của hắn ta mà ra. Rael không thể nào có hảo cảm hơn với hắn nhanh như thế được, nhưng ít nhất thì cô dồn tâm trí vào việc tìm đèn càng sớm càng tốt. Như thế thì cô mới có thể mau mau thoát khỏi hắn ta và tiếp tục hành trình của riêng cô.
Ordovis đang đi từ phía trước thì bỗng dưng ngừng lại, làm Rael suýt chút nữa đâm sầm vào cái lưng to bè của hắn.
“Chuyện gì vậy?” Cô hỏi.
Gã bán orc đưa một tay ra để ngăn Rael tiến về phía trước. Hắn chĩa cây đuốc ra xa hơn, và nhờ ánh lửa bập bùng, cả hai có thể thấy được hình thù của những bụi gai nhọn hoắt.
“Đừng nói với tôi là anh dẫn chúng ta thẳng vào một lũ Blight,” Rael thì thầm đằng sau lưng Ordovis.
Hắn quay lại, nhún vai và cười xuề xòa. “Cô không ngại thư giãn gân cốt một chút chứ?”
Rael muốn kéo hắn đi ngược lại con đường đã dẫn đến đây. Chắc hẳn sẽ có lối khác dành cho họ chứ. Nhưng giờ đã quá muộn. Xung quanh họ không chỉ có một Blight ở phía trước. Rael phát hiện ra có một con Needle Blight khác đang ẩn nấp ở đằng sau họ.
“Tôi sẽ lo con Vine trước. Chúng ta sẽ làm thế này…”
Rael chăm chú lắng nghe chiến thuật đương đầu với kẻ địch của Ordovis. Thú thật cô không chắc nó sẽ thành công được bao nhiêu phần trăm. Cô chưa bao giờ đối mặt với một trong số những Blight ở đây, dù cô biết mọi câu thần chú để triệt hạ chúng. Thoạt đầu, Rael có chút lóng ngóng vì không nắm bắt được đòn đánh của Ordovis nhằm vào đâu để mà hỗ trợ, nhưng sau chừng mười phút, họ đã phối hợp tốt hơn rất nhiều.
Kết quả là họ đã có thể bước ra khỏi đó chỉ với cái giá phải trả là một phần máu của Ordovis. Rael ngầm thừa nhận kinh nghiệm của hắn đã giúp chiến thắng đến nhanh hơn với họ. Tuy vậy, nếu không có cô thì hắn chẳng thể xoay sở một mình. Ordovis thở hồng hộc trong khi tựa lưng vào phiến đá to bên lối mòn, chờ đợi Rael đọc xong phép chữa thương.
“Thần chú phục hồi của cô cũng ra trò đấy,” hắn nhận xét. “Nhưng lần tới nhớ tập trung vào tôi trước nhé, nếu cô còn định tiếp tục dùng tôi làm tấm khiên như vừa rồi.”
Rael nhìn hắn nhưng không đáp ngay. Sau khi đã làm phép xong thì cô mới lên tiếng:
“Nếu anh chịu nghe theo chiến thuật của tôi thì đã không bị mất máu nhiều như vậy.”
“Nếu cô chịu trị liệu trước cho tôi thay vì tập trung vào bản thân mình thì tôi đã không phải bị thương.”
Rael siết chặt cây trượng trong tay mình. Ngay khi cô vừa nghĩ Ordovis có tiềm năng trở thành một đồng đội không quá sức khó chịu thì hắn đã chứng minh điều ngược lại. Cô đáp:
“Anh nên xem lại chiến thuật của mình trước khi chỉ trích người khác không làm theo.”
Ordovis trông có vẻ như đã hết biết phải đáp trả thế nào. Hắn nói: “Còn cô… Ờ, mà cô đã biết gì về đánh đấm đâu cơ chứ? Thực chiến khác với mấy thứ cô đọc trong sách vở đấy, công chúa ạ!”
Chút hối hận dâng lên trong lòng Rael, khiến cô muốn rút lại phép chữa thương vừa rồi và cứ thế để cho Ordovis lê cái thân mình đầy máu về lại Last Light Inn. Cô khoanh tay, nói:
“Có lẽ tôi không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu. Nhưng tôi biết nhiều về orc và bán orc đấy! Đặc biệt là sự thô lỗ, nóng nảy và cực kỳ thiếu tư duy suy luận!”
Ordovis tiến lại gần Rael, còn cúi xuống để nhìn thẳng vào cô khi anh nói: “Cô biết nhiều về bọn tôi quá cơ đấy? Mấy đứa xinh đẹp và ích kỷ như cô thì biết gì chứ?”
Rael nhìn vào mắt hắn. “Ồ,” cô lên tiếng. “Cảm ơn vì đã khen tôi xinh đẹp.”
“Gì cơ?” Ordovis lùi lại, trông bối rối ra mặt. “Khoan đã… Không phải thế đâu!”
Hắn định phân trần nhưng Rael đã nở một nụ cười đắc thắng.
“Thôi, sao cũng được… Đi thôi.” Ordovis không chấp nhặt nữa. Hắn định nhặt cây đuốc của họ lên rồi cả hai sẽ quay trở lại quán trọ. Nhưng cây đuốc bị hắn quẳng sang một bên trong lúc giao chiến ban nãy giờ đã bị vùi lấp trong cát. Nỗ lực cứu lấy ánh lửa cuối cùng đã thất bại. Cây đuốc chào tạm biệt họ trước khi bóng đêm kéo đến nuốt chửng cả hai.
“Tuyệt!” Rael cảm thán. Còn từ vị trí Ordovis đang đứng vang lên tràng chửi thề.
Cô nắm chặt cây trượng trong tay, lùi lại vài bước cho đến khi lưng của cô và gã bán orc đâu vào nhau, sẵn sàng cho một cuộc tấn công mới của bất cứ thứ gì trong bóng tối.
“Rael, cô có phiền tạo ra một chút ánh sáng không?” Ordovis hỏi.
“Thật ra là có đấy,” cô đáp, rồi dùng phép triệu hồi lửa để thắp sáng một vòng quanh khu vực họ đứng. “Làm sao anh có thể phá hỏng đèn của tôi lẫn cây đuốc duy nhất ở đây trong cùng một ngày vậy?”
Rael nghe thấy tiếng Ordovis bật cười từ phía sau trước khi những con quái vật trong bóng tối kéo đến chỗ họ.
“Cô có thể thêm một điều nữa vào danh sách những thứ cô biết về tôi rồi đấy, nhỉ?”
***
Bên ánh lửa từ đống củi được Ordovis chất lên giữa khu nhà bỏ hoang, nơi hắn và Rael đang chờ đợi để phục kích đoàn hộ tống của Absolute. Họ biết được tin chúng sẽ đi qua con đường này từ Manus, và anh đã dẫn đội Harper của mình đi tuần theo đường vòng đến chỗ một trong dãy nhà hoang phía đối diện để hỗ trợ từ trên cao.
“Có lẽ giờ họ đã đến rồi,” Rael tự lẩm nhẩm với chính mình khi đưa mắt nhìn về hướng mà Manus đã đánh dấu cho đội của anh. Dù cô biết vị trí của ngôi nhà trên cao nơi họ sẽ đến, song cô thật sự chẳng thấy gì hơn ngoài bóng tối mịt mùng ở bên rìa vòng sáng mà đống lửa của Ordovis tạo ra.
Hắn đáp, “Chưa đâu. Tôi đoán họ chưa đến nhanh như thế được. Lối họ đi có nhiều Blight chờ sẵn mà.”
Rael nhìn hắn mà không đáp gì. Cô đã dọn đồ đạc vào lại trong túi, còn mình thì thu gối và chờ đợi. Nhìn thấy cô có vẻ bứt rứt, Ordovis lên tiếng hỏi:
“Lần đầu cô tham gia một trận chiến như thế này nhỉ?”
Nàng elf gật đầu. Ordovis lại nói thêm, “Có tôi ở đây thì đảm bảo cô sẽ không bị bọn Absolute đấm đâu.”
Rael bắt đầu nghĩ về tất cả số lần họ gặp đám quái lâu la trong bóng tối chỉ vì Ordovis bỗng dưng “linh cảm” họ nên đi hướng này, hướng kia. Đó là mới chỉ trong một ngày. Rồi cô đáp:
“An tâm thật đấy nhỉ?”
Lại một lần nữa, Ordovis không hiểu được sự mỉa mai của cô. Hắn chỉ cười hề hề như thể mình rất tự tin về mấy cái bẫy của mình. Hắn đã rải thuốc nổ trên tuyến đường của bọn Absolute. Chỉ cần bọn chúng đạp phải bãi mìn ấy thì thể nào cũng tan tác, sau đó hắn và Rael sẽ đánh phủ đầu với sự trợ giúp của các Harper từ trên cao.
“Trông anh chẳng lo lắng chút nào.” Rael có vẻ chưa chắc chắn lắm về kế hoạch của họ.
“Sao phải lo chứ? Mọi chuyện đã được sắp xếp đâu vào đấy rồi.”
Ordovis không nhìn vào mắt Rael, có lẽ vì hắn sợ cô sẽ đánh hơi được chút thiếu vững vàng trong giọng nói của hắn. Phải, hắn không hoàn toàn chắc chắn rằng kế hoạch của họ sẽ thành công. Hắn chỉ tỏ ra tự tin như thế để Rael không coi thường hắn mà thôi.
Nhưng rõ ràng là cô nàng đã suy tính kỹ từ sớm. Cô nói, “Tôi có thể chỉ ra bảy mươi bảy điểm khiến kế hoạch của chúng ta trật nhịp đấy. Và mấy cái bẫy của anh chiếm phần lớn tổng số ấy.”
“Thôi nào,” Ordovis thở dài. “Giờ thì tôi biết vì sao cô cứ nằng nặc đặt thêm bẫy băng ở chỗ cách bẫy của tôi một đoạn rồi.”
Rael nhìn hắn, nhún vai. “Cẩn tắc vô ưu mà.”
Ordovis cảm thấy như mình đã bị xem nhẹ. Nhưng trước khi hắn kịp giảng giải cho Rael nghe về việc hợp tác với nhau như đồng đội, thì có một con chuột chui ra từ cái hốc tường đóng rêu phía sau cô.
Trước sự ngạc nhiên của hắn, Rael để con chuột trèo lên lòng bàn tay mình. Nó phát ra mấy tiếng chít chít, còn gương mặt cô trở nên đanh lại. Sau đó, cô bẻ cho nó một mẩu bánh mì trong túi rồi thả nó đi.
Đó là lần đầu tiên hắn phát hiện rằng cô nàng elf đi cùng mình có thể nói chuyện với động vật. Ở cái nơi tối tăm này, động vật chưa bị bóng tối tha hóa còn lại rất ít huống chi là chịu chạy ra trò chuyện cùng ai đó.
“Chúng ta gặp vấn đề rồi,” Rael nói khi Ordovis vẫn còn chưa hết kinh ngạc. “Đoàn hộ tống của Absolute đến sớm hơn dự kiến.”
“Người bạn nhỏ của cô vừa kể cho cô chuyện đó à?” Ordovis hỏi trong lúc dập lửa để tránh bị phát hiện từ xa. “Đi thôi,” hắn giục Rael. “Chúng ta phải đến chỗ cái bẫy trước.”
“Chờ đã!” Rael níu lấy tay hắn. “Chúng ta nên chờ Manus đến nơi và gửi tín hiệu đã chứ! Hai người chúng ta xông vào cả một đoàn hộ tống thì quả thật không biết lượng sức mình.”
Nhưng Ordovis đáp, “Tôi sẽ không chờ đợi thêm và làm lỡ mất cơ hội này đâu.”
Nói xong, hắn vụt ra khỏi chỗ ẩn nấp, lao về hướng bẫy của mình. Ngay khi vừa thấy đoàn hộ tống Absolute từ xa, nổi bật nhờ ánh sáng từ chiếc đèn lồng ánh trăng đi đầu, Ordovis kích hoạt bẫy nổ.
Thế mà chỉ có một tiếng “tách” nhỏ xíu vang lên. Đốm lửa nhỏ xíu lẹt xẹt một hai giây rồi tắt phụt. Ordovis nén tiếng chửi thề trong khi Rael đã đến ngay phía sau hắn.
“Mặt đất ẩm ướt hơn tôi dự đoán,” hắn nói với Rael ở phía sau, rồi kéo cô lùi xa ra khỏi con đường nơi đoàn hộ tống vừa tới. Dẫn đầu đoàn là một gã tộc drider với tám chân nhện. Gã là Kar’niss, đúng như thông tin mà Manus đã chia sẻ. Chiếc đèn lồng ánh trăng trong tay gã người nhện được giơ cao, soi lối cho bọn tùy tùng gồm yêu tinh và cả orc đi đằng sau. Chúng thản nhiên đi qua khu vực mà Ordovis đã rải thuốc nổ. Hoàn toàn bình yên vô sự.
Hắn đã thất bại, nhưng vẫn còn Rael. Ngay khi phái đoàn Absolute đi vào vùng được cô đánh dấu sẵn, cô lập tức kích hoạt bẫy. Băng hiện ra khiến mặt đất trơn trượt, đánh ngã đa số bọn tùy tùng và giam giữ chân chúng lại.
“Ngon rồi đây!” Ordovis cười khẩy khi nhìn thấy những cái chân nhện của Kar’niss đang chật vật giữ thăng bằng cho gã. “Lên thôi, Rael!”
Ordovis phóng cây rìu của mình về phía gã drider. Kar’niss dễ dàng né được đòn của hắn, nhưng một trong tùy tùng của gã thì không nhanh như vậy. Cái rìu bổ đôi tên đó ngay tức khắc. Một luồng sáng hiện ra, bao lấy Ordovis. Ma thuật của Rael đã tăng cường sức mạnh cho hắn. Được đà, hắn phóng về phía Kar’niss trong lúc rút nhanh song kiếm phía sau lưng. Mặc dù hắn ra đòn dứt khoát và mạnh mẽ, Kar’niss vẫn kịp tạo được lớp khiên bảo vệ bản thân mình trước kẻ địch.
“Rael!” Ordovis gọi, “Tôi cần một chút hỗ trợ ở đây!”
Từ chỗ nàng elf xuất hiện những lưỡi băng nhọn hoắt, đâm thẳng vào lá chắn của tên người nhện. Nhưng chúng vỡ ra thành từng mảnh trước khi kịp xuyên qua đó. Kar’niss bật cười như thể hai kẻ ngốc chặn đường gã yếu đến độ chẳng đáng để tâm. Ordovis tuôn một tràng chửi thề, rồi hét về phía Rael:
“Cô lo bọn tùy tùng kia nhé!”
“Đang làm đây!”
Rael mải bận rộn thả phép gây sát thương lên đám lâu la trong đoàn hộ tống. Không như Kar’niss, chúng chẳng dễ dàng thoát khỏi cái bẫy băng của cô và chỉ đành chịu trận. Nhưng lớp băng đang tan dần và cô sẽ không thể cầm chân chúng được lâu hơn nữa. Rael canh thời gian thật chuẩn xác khi băng tan thành nước, rồi dùng phép tạo một luồng điện cực lớn phóng thẳng vào đám quái kia. Chỉ trong chớp mắt mà cả khu vực đã bừng sáng lên bởi dòng điện của Rael, giật bay hầu hết đám tùy tùng của Absolute.
“Hay lắm!” Lời khen của Ordovis vang lên ngay giữa trận đấu tay đôi của hắn với Kar’niss. Rael phổng mũi, gạt mớ tóc vàng vừa rơi xuống mặt mình sang một bên. Đòn đánh của cô chỉ kết liễu được bọn quái nhỏ, còn vài con lớn hơn đã kịp chạy thoát. Cô tiếp tục gọi băng đến để ngăn chúng lao thẳng về phía mình hoặc đồng đội đang chật vật ở kia.
Ordovis áp sát Kar’niss, nhưng gã người nhện đều tránh được mọi đòn của hắn. Thanh kiếm trong tay gã chém liên tục, vài nhát đã trúng vào da Ordovis. Hắn rú lên chửi, rồi lại tiếp tục lao vào giao chiến. Nhưng thương tích đã làm cho Ordovis chậm chạm hơn. Lợi dụng cơ hội đó, Kar’niss đã giăng tơ trói chặt chân hắn xuống đất.
“Ordovis!” Rael la lên. Dù kẻ bị trói là Ordovis, chính cô lại thấy mình ở tình thế tiến thoái lưỡng nan khi không biết cần ưu tiên điều gì trước; hồi máu cho hắn, hay giải trừ ma thuật đang giữ chân hắn? Còn đám quái phía sau cô và một tên drider đang chém nhát nào chí mạng nhát đấy vào đồng đội của cô nữa…
“Rael!” Giọng Ordovis vang lên thật lớn. Tuy không di chuyển được nhưng hắn vẫn đỡ được vài đòn từ Kar’niss, còn kịp nhắc nhở cô, “Phía sau cô kìa!”
Rael ngoái lại, chỉ để thấy cái bóng đen của một tên cuồng tín cầm đao lăm le về phía mình bị một mũi tên xuyên tim. Ngay sau đó, một trận mưa tên khác trút xuống đám tùy tùng còn sót lại đang tản ra xung quanh.
“Là đội của Manus!” Rael reo lên. Các Harper đã đến được toà nhà bỏ hoang bên trên để hỗ trợ họ.
Rael xốc lại tinh thần. Nhờ đội Harper lo liệu đám lâu la còn sót lại, cô có thể tập trung vào Ordovis. Một câu thần chú được tung ra, đưa phép tăng tốc về phía hắn, giúp chân hắn di chuyển nhanh hơn và sau cùng là thoát khỏi đống tơ nhện giăng đầy dưới đất.
“Cái khiên của gã, Rael!” Ordovis nhắc nhở cô phải dồn lực vào việc phá đi rào chắn của tên drider. Rael gật đầu với hắn, dù hắn đang mải chạy quanh kẻ địch với tốc độ chóng mặt. Cô nhẩm câu thần chú mới ngay sau đó để đánh vào khiên của người nhện.
Tấm chắn vẫn không hề hấn gì, còn gã drider đã trở nên vô cùng tức giận. Gã lao đến Orodvis.
“Rael!”
“Đến đây!”
Đáp lời Ordovis là một luồng sức mạnh của băng và điện thật lớn phát ra từ Rael, đánh thẳng vào Kar’niss. Gã người nhện chưa kịp trở tay, tấm khiên vừa được hắn dựng lên để đỡ đòn đánh của cô đã không thể phát huy tác dụng. Loạng choạng, gã lùi ra sau và đó là khi đồng đội của cô lao đến.
Gã người nhện vung một nhát chém về phía Ordovis, nhưng hắn đã đỡ được và nhanh cơ hội tước cả vũ khí của gã. Rael dồn lực tăng cường đòn đánh chí mạng cuối cùng cho đồng đội, giúp hắn nhanh chóng hạ gục được Kar’niss. Chỉ chớp mắt sau đó, gã drider đã lăn xuống vũng máu của chính mình, còn đèn trong tay gã thì văng ra xa.
Ordovis cúi xuống nhặt chiếc đèn đang toả ra ánh sáng trắng bạc rồi thẩy nó về phía Rael.
“Chiến lợi phẩm của cô đây,” hắn nói. “Giờ tôi hết nợ nhé!”
Rael chụp lấy chiếc đèn. Cô trừng mắt nhìn Ordovis, chưa kịp mắng hắn một trận về việc hắn có thể làm vỡ chiến lợi phẩm khi ném nó một cách thô bạo như thế thì sự chú ý của cô bị phần bên trong đèn thu hút. Dường như ở đó là một sinh vật nhỏ có cánh.
“Trong này hình như có gì nè.”
Ordovis tiến đến chỗ cô. “Gì đấy?” Hắn hỏi, “Đồ chơi của Kar’niss à?”
“Ta không phải là đồ chơi!” Từ trong chiếc đèn phát ra tiếng nói léo nhéo của một sinh vật nhỏ bé. “Ta là Dolly Dolly Dolly. Ta là tiên đấy! Mắt ngươi mù hay sao mà không thấy hả?”
Rael nheo mắt để nhìn vào trong khung đèn. Ở đó thật sự có một cô tiên bé xíu màu xanh thẫm đang bị mắc kẹt. Cô nói:
“Tôi hiểu rồi. Hoá ra bọn Absolute dùng cách này để chế tạo đèn ánh trăng!”
“Chứ còn gì nữa hả con bé tóc vàng kia?” Nàng tiên trong đèn lại nói bằng cái giọng chanh chua, “Cái thứ khốn kiếp Kar’niss đó nhốt ta vào đây và dùng ta làm tim đèn! Các ngươi còn đứng đấy làm gì? Mau giải thoát cho ta!”
Ngón tay Rael xoay xoay cái đèn. Trong lòng cô dấy lên chút nghi hoặc, nhưng Ordovis đã nhanh miệng lên tiếng trước:
“Chờ đã! Nếu bọn ta thả cô đi thì cái đèn sẽ không hoạt động được nữa còn gì? Tốt nhất vẫn nên để cô ta ở lại đó.”
“Cũng có lý ha,” Rael trầm tư. Cô muốn giải thoát sinh vật tội nghiệp này thay vì tiếp tục lợi dụng cô ta để soi sáng cho mình, nhưng họ đã phải vất vả lắm mới tìm được một chiếc đèn ánh trăng thế này.
Dường như thấy được sự đắn đo của Rael, Dolly Dolly Dolly lại eo éo:
“Muốn biết vì sao tên khốn Kar’niss bắt ta vào đây không? Vì ta có quyền năng tạo ra ánh sáng giúp gã đi lại trong Shadow-cursed lands! Gã không có được phước lành của ta nên mới phải nhốt ta trong cái đèn chết tiệt này. Thả ta ra ngay! Rồi các ngươi sẽ được ban tặng phước lành thật sự của ta!”
Ordovis và Rael cùng cân nhắc một lúc. Sau cùng, hắn nói, “Đèn là của cô. Cô làm gì thì tuỳ. Còn tôi thì không muốn xách theo cái thứ của nợ biết chửi bới này đi theo đâu.”
“Phải đấy!” Dolly Dolly Dolly gào lên. Cuối cùng thì Rael đồng ý huỷ cái đèn, trả tự do lại cho nàng tiên bị nhốt. Đúng như lời hứa hẹn, cô ta thật sự đã tặng cho cả hai món quà của mình.
Những hạt bụi lấp lánh từ trên cao phủ xuống trên Rael và Ordovis như mưa. Khi chúng ngừng rơi, Rael và Ordovis chào tạm biệt Dolly Dolly Dolly, tất nhiên là sau khi nghe cô ta càm ràm về việc mình đã bị đối xử ra sao trong chiếc đèn và hai người họ nên biết ơn cô ta thế nào. Nàng tiên bay đi mất trước khi đội Harper kéo xuống hội họp với cả hai.
“Không ai bị thương chứ?” Manus hỏi.
Rael lắc đầu, rồi cô mỉm cười. “Cảm ơn anh, Manus. Và tất cả các bạn nữa.”
Cô bày tỏ sự biết ơn của mình với nhóm của anh. Còn Manus lịch thiệp đáp, “Tôi mới phải cảm ơn hai người đã giúp Harper xử lý được một vấn đề khá lớn ấy chứ.”
Ordovis thì cười thật lớn khi nhìn Rael:
“Haha! Không tệ chút nào so với một tân binh đánh trận lần đầu!”
Niềm vui và hãnh diện hiện rõ trên gương mặt Rael, đến nỗi cô cảm thấy Ordovis chẳng còn đáng ghét như trước nữa. Manus nói với cả hai:
“Giờ chúng tôi sẽ về Last Light Inn để báo cáo tình hình. Hai người cũng về chứ?”
Rael chưa quyết định ngay. Mang theo phước lành của tiên trong người, cô càng muốn đi sâu hơn vào vùng đất bị nguyền rủa này để theo đuổi mục tiêu ban đầu của cô. Ordovis cũng chưa muốn về, hắn đáp:
“Tôi sẽ đi loanh quanh một lúc nữa. Còn Rael thì sao?”
“À, tôi cũng vậy,” cô đáp.
Cả hai chào tạm biệt Manus và đội Harper. Khi ánh đuốc của họ đã mất hút vào trong khu rừng, Ordovis mới lên tiếng:
“Nè. Cô định đi tìm thầy của mình luôn hả?”
Rael nghiêng đầu nhìn hắn. “Tất nhiên. Tôi tìm đèn mới cũng là vì điều này mà.”
“Tuyệt. Tôi sẽ giúp cô.”
Thoáng ngạc nhiên hiện trên gương mặt kiều diễm của Rael. “Sao anh lại muốn giúp tôi?”
Trước câu hỏi đó, hắn gãi đầu rồi cười. “À thì… Tôi muốn tiếp tục khám phá nơi này, và chúng ta là một đội thật xịn. Cô không thấy vậy sao? Lúc nãy đánh nhau, cô phối hợp ăn ý với tôi phết đấy. Với kinh nghiệm chiến đấu của tôi và ma thuật của cô, chúng ta sẽ phá đảo Shadow-cursed lands trong sớm chiều thôi!”
“Ra vậy,” cô hơi nhoẻn miệng cười. “Nhưng tôi không muốn một đồng đội lúc nào cũng lên mặt với tôi, luôn đi nhanh hơn tôi, và hát dở. Cực kỳ dở.”
Ordovis tròn mắt. “Hả? Tôi lên mặt khi nào chứ? Vả lại tôi hát để khuấy động không khí thôi mà?”
Rael không nói nữa. Cô bước nhanh hơn nữa nhưng Ordovis dễ dàng bắt kịp cô với sải chân rộng của hắn.
“Thôi được rồi! Không hát hò nữa. Còn chuyện chiến thuật thì… Cô lo phần lên kế hoạch, tôi sẽ lo phần ứng biến. Chiến lợi phẩm chia đều. Thế nào?”
“Tôi sẽ cân nhắc chuyện đó,” Rael bật cười, tiếng cười thoải mái nhất kể từ khi cô đến Shadow-cursed lands. Việc có thêm một người bạn đồng hành dường như chẳng tệ như cô nghĩ.
Ordovis cũng thấy thế, rằng Rael là đồng đội tốt hơn đám bạn cũ đã bỏ lại hắn rất nhiều. Mặc dù ban đầu hắn và cô chẳng ưa nhau nhiều lắm, nhưng trận chiến vừa rồi đã chứng tỏ họ có thể lập thành một nhóm ra trò đấy chứ.
Họ để lại Last Light Inn ở phía sau, hướng về một mục tiêu mới. Tiếng trò chuyện rôm rả của cả hai suốt dọc đường vang lên, xua đi bóng tối vĩnh hằng của nơi này.
-Hết-


Để lại một bình luận