Khi em tình cờ gặp Zayne ở một thành phố xa lạ, và tất cả những lời “tạm biệt” hóa thành “hẹn gặp lại nhau”.


Request ẩn danh trên tumblr, dựa theo prompt:

They only realized they were holding hands the entire time, the moment they had to let go.”

Reader trong fic là MC theo lore game.


Quyền và Miễn trừ trách nhiệm

Nhân vật Love and Deepspace thuộc về Infold.

Prompt thuộc về creativepromptsforwriting.

Cốt truyện thuộc về tác giả (Kỳ Kỳ).

Trong dòng người đông đúc ở một thành phố xa lạ, em vẫn bắt gặp dáng hình thân quen của vị bác sĩ ấy.

Mái tóc đen của Zayne nổi bật giữa nền trời ảm đạm của một ngày đầu đông. Đôi mắt mang sắc xanh pha chút vàng của anh mang lại sự ấm áp ngay khi chúng tìm thấy em, người đang đứng chờ chuyến xe tiếp theo cách anh chừng mười bước chân.

“Chào anh, Bác sĩ Zayne!” Em là người lên tiếng trước trong lúc anh chủ động đến gần. “Em không ngờ nhiệm vụ ở nơi xa thế này lại có thể giúp em gặp được anh đấy.”

Khóe môi Zayne khẽ cong lên. Dạo gần đây, tần suất anh ngẫu nhiên xuất hiện ở những nơi em đến làm nhiệm vụ ngày một nhiều.

“Trùng hợp thật,” Zayne đáp. “Tôi được mời đến thỉnh giảng ở một đại học y gần đây. Còn em? Nhiệm vụ mới à?”

“Vâng.” Em gật đầu.

Không gian rơi vào tĩnh lặng sau đó. Em và Zayne cùng chờ một chuyến xe điện. Đó là phương tiện nhanh nhất để đi lại quanh thành phố này. Nhưng giờ thì em đã tan ca, và chẳng mấy gấp gáp. Zayne cũng đã xong việc ở đại học. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay một chút, dáng vẻ hơi bồn chồn. Rồi anh quay sang nói cùng em:

“Nếu em không bận gì thì tôi biết một quán bánh ngọt rất ngon gần đây đấy.”

Em mỉm cười. Chỉ cần thế thôi, em không còn đợi chờ xe điện để về phòng trọ một mình nữa. Em dành buổi chiều hôm đó để cùng Zayne thử mấy món bánh ở cửa hiệu anh chọn. Đồ ngọt, trà nóng và những mẩu chuyện vụn vặt từ chủ đề này đến chủ đề khác đã khiến em quên khuấy giờ hẹn ăn tối với Tara, đồng nghiệp và cũng là bạn thân của em. Mãi đến khi tin nhắn hối thúc của cô nàng hiện trên màn hình điện thoại, em mới rối rít chào tạm biệt Zayne.

Anh đưa em trở về chỗ xe điện dù cả hai không cùng chung tuyến. Con đường trở nên đông đúc hơn ban nãy vì đang là giờ tan tầm, và còn có một lễ hội nhỏ đang diễn ra ở đó.

“Em sẽ không kịp mất…” em thì thầm, nhưng Zayne đã nghe thấy. Anh mỉm cười và kéo tay em.

“Không sao,” Zayne đáp. “Ba phút nữa đến chuyến xe tiếp theo của em. Chúng ta sẽ kịp thôi.”

Cứ thế, Zayne dùng chiều cao của mình để lách qua đám đông và sự vững chãi của tấm lưng anh che chở cho em khỏi việc va chạm với người khác. Cả hai đến trạm dừng vừa lúc chiếc xe điện của em đỗ lại.

Nhưng em vẫn chưa muốn nói lời tạm biệt.

Tay em vẫn quyến luyến trong lòng tay Zayne. Lúc nhận ra chúng đã đan khít vào nhau cũng là lúc cả hai phải rời xa. Zayne ôn tồn nói:

“Lên xe đi em.”

Em leo lên bậc thang dẫn đến cửa sau của chiếc xe điện kiểu dáng xưa, nhưng tất cả những gì em để tâm đến là hơi ấm từ bàn tay Zayne, thứ em vẫn không muốn rời.

Nhận thấy điều đó, anh siết nhẹ tay em. Bác sĩ Zayne bắt đầu sải bước theo bánh xe đang chuyển động rất chậm như thể còn đợi hai người tạm biệt nhau.

“Zayne… Em…”

Em không muốn về.

Em không muốn buông tay anh.

Zayne bước nhanh hơn khi chiếc xe điện bắt đầu tăng tốc. Anh nói thật nhanh trước khi nó mang em đi:

“Hẹn em buổi chiều ngày mai. Tôi sẽ… Tôi sẽ ở tiệm bánh ngọt.”

Em gật đầu, miệng cười toe toét khi những ngón tay em rời khỏi lòng bàn tay anh. Em bước vào trong xe điện, nhìn theo bóng dáng Zayne nổi bật giữa ánh đèn từ một thành phố xa lạ.

Không cần phải chào tạm biệt nhau, chỉ cần nói “Hẹn gặp lại” mà thôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ