Khi hơi ấm từ bàn tay của Sylus là thứ luôn níu giữ em lại thế giới này sau mỗi trận chiến.
Request bởi Scarlet Benoit, dựa theo prompt:
“Sometimes the hand holding your own is the only thing that connects you to the world.“
Lưu ý: “Em” trong fic giữ vai trò như MC trong game.
Quyền và Miễn trừ trách nhiệm
Nhân vật Love and Deepspace thuộc về Infold.
Prompt thuộc về creativepromptsforwriting.
Cốt truyện thuộc về tác giả (Kỳ Kỳ).

Từng hạt mưa lạnh rơi từ trên bầu trời xám xịt xuống vùng ngoại ô u buồn. Một lỗ hổng chẻ đôi không gian vừa được khép lại, cuốn theo những tiếng gầm gừ của Quái Lang Thang biến mất vào trong hư vô.
Xa xa phía chân trời, đường phố Linkon bắt đầu lên đèn. Đó là một kiểu ấm áp chưa bao giờ thuộc về em. Thứ duy nhất thuộc về em là cái lạnh; và có lẽ là cả nỗi khiếp sợ cùng phẫn nộ đan xen ẩn chứa bên trong mỗi ảo cảnh được lũ Quái Lang Thang tạo ra. Nhiệm vụ của em là xử lý chúng. Hết tên này đến tên khác. Hết cơn ác mộng này đến cơn ác mộng khác. Nhưng khi em bước ra khỏi ảo cảnh đó rồi, thứ vây lấy em cũng chỉ là một giấc mơ chẳng mấy êm đẹp.
Ở phía thành phố Linkon đẹp đẽ kia chẳng còn ai chờ em quay về sau mỗi cuộc chiến nữa rồi.
Nhưng em ngạc nhiên lắm khi đôi mắt vô tình bắt gặp bóng chiếc mô-tô màu đen thấp thoáng trong đám cây. Ai đó đang ở đây, ngoài em ra. Có lẽ em biết người đó. Có lẽ em đã quen thuộc với hơi ấm từ lòng bàn tay người đó xuyên qua giá lạnh của cơn mưa để chạm vào tay em.
“Mèo con, em ướt như chuột lột rồi.”
Khi nhìn lên, em bắt gặp một cặp mắt đỏ rực. Sắc màu đó thật đẹp, thật nổi bật giữa cái u ám của ngày hôm ấy.
“Em không sao.”
Em cố quay đi, nhưng bàn tay anh vẫn giữ em lại. Đôi lúc, em nghĩ, bàn tay ấy là thứ duy nhất níu giữ em lại thế giới này.
“Anh ở đây làm gì vậy, Sylus? Em nhớ nhiệm vụ này chỉ dành cho một người.” Em nói. Em chẳng mong sẽ chạm trán Thủ lĩnh Onychinus ở đây, nhưng như mọi lần, anh luôn tìm thấy em trước.
“Có cô Thợ Săn chạy đi làm nhiệm vụ khó nhằn mà không cần đội hỗ trợ,” Sylus đáp. “Và cô ấy còn không trả lời tin nhắn của anh.”
“Em có thể xử lý được đám Quái Lang Thang này mà.”
Tuy nói vậy, cả cơ thể em như kiệt sức vì trận chiến kéo dài, em cũng bị thương đôi chỗ nữa. Nhưng em từ chối thể hiện đau đớn hay mệt mỏi ra trước người khác. Đặc biệt là Sylus.
Anh đưa tay lau đi một vệt máu trên gò má em. Màn mưa làm hình ảnh của anh trước mắt em nhòe đi, nhưng hơi ấm của anh vẫn luôn hiển hiện rõ rệt.
“Anh biết em có thể làm tất cả,” Sylus dịu dàng nói với em. “Nhưng chắc hẳn là không muốn cuốc bộ một mình về nhà trong mưa thế này đâu nhỉ?”
Chẳng biết từ khi nào, Sylus luôn xuất hiện đúng lúc em cần nhất. Đôi lúc là giữa một trận chiến, đôi lúc sẽ như lần này vậy; anh đến vào tàn cuộc và kéo em trở về với thế giới này, thế giới có anh.
“Không,” em đan tay với Sylus. “Em không muốn về nhà một mình…”
Em chẳng muốn một mình làm bất cứ điều gì nữa kể từ khi anh đến và chỉ cho em cách dựa dẫm anh. Tin tưởng anh.
Chiếc mô-tô hướng về Linkon trong mưa. Em tựa đầu vào vai anh từ phía sau. Trên con đường này, em chẳng còn phải độc hành.


Để lại một bình luận