Khi bức tranh mà Rafayel dạy em vẽ trở thành vũ khí truy bắt Quái Lang Thang mới.
Request bởi lyrisnightblood, dựa theo prompt:
“In her hand everything seems to become a weapon.”
Lưu ý: “Em” trong fic giữ vai trò như MC trong game.
Quyền và Miễn trừ trách nhiệm
Nhân vật Love and Deepspace thuộc về Infold.
Prompt thuộc về creativepromptsforwriting.
Cốt truyện thuộc về tác giả (Kỳ Kỳ).

Thomas đã đứng trước bức tranh đó gần nửa tiếng rồi mà vẫn không thể hiểu nổi những điều ẩn giấu bên trong nó. Bức tranh khiến anh không thốt nổi nên lời, khiến đôi mắt yêu nghệ thuật của anh đau nhói và sau cùng, nó làm cho anh nghi ngờ toàn bộ sự nghiệp hội họa của mình trong những năm qua.
“Dù anh đang nghĩ điều gì thì cũng đừng nói ra,” Rafayel lên tiếng. Anh vừa tiến đến cạnh Thomas, trước bức tranh mới nhất trong triển lãm của anh.
Rafayel hất đầu về người con gái đang bận rộn với đồng nghiệp Thợ săn của mình ở một góc phòng; em chính là người đã tạo ra bức tranh.
Vừa thấy em quay về phía mình, Rafayel mỉm cười thật tươi, còn Thomas vội lảng đi chỗ khác để không phải dối lòng mà tặng em những lời khen ngợi. Nhưng em thì cười rạng rỡ khi tiến về phía Rafayel và bức tranh của em.
“Thomas chắc là sốc lắm, nhỉ?” em hỏi
Rafayel nhìn em, rồi lại nhìn bức tranh. “Chà, sốc là một từ còn nhẹ đấy. Nhưng kế hoạch của em đã thành công mỹ mãn rồi. Trông em vui thế kia thì tất cả đều đáng, nhỉ?”
Em gật đầu và cười khúc khích. Chuyện là, hai tuần trước ở xưởng tranh của Rafayel, em đã có một ý tưởng vô cùng tuyệt vời cho triển lãm mới của anh.
Có một Quái Lang Thang mới xuất hiện gần đây ở Linkon, lại còn là một kẻ vô cùng yêu nghệ thuật. Hiệp hội Thợ săn đã nhiều lần lùng bắt nó nhưng thất bại. Sau cùng em đưa ra một sáng kiến đó là đặt một chiếc bẫy trong triển lãm của Rafayel, sử dụng màu vẽ đặc biệt được chế tạo để kích hoạt bẫy ngay khi con Quái Lang Thang ấy chạm vào bức vẽ.
Nhưng để Quái Lang Thang chú ý đến thì bức tranh ấy phải thật đặc biệt. Tất nhiên, con quái này yêu mọi thứ mà Rafayel vẽ ra nên nó sẽ đến triển lãm và trà trộn vào dòng người. Nhưng như thế thì việc tìm bắt nó sẽ khó khăn hơn cả. Thế là em nài nỉ Rafayel dạy em vẽ. Và sau một tuần, bức phong cảnh biển đêm của em được trưng ở một góc ít người qua lại trong triển lãm. Em tự tin rằng tài năng hội họa của mình là đủ để thu hút Quái Lang Thang kia. Đúng như em dự đoán, ngay khi nhìn thấy bức vẽ của em, nó đã lao đến với mục đích phải xóa bỏ cái thứ báng bổ nghệ thuật ấy và rơi ngay vào bẫy của em.
Cuối cùng thì em cũng bắt được con Quái Lang Thang đó, với cái giá phải trả là mấy hôm lấm lem trong xưởng tranh của Rafayel, nghe anh càm ràm và chê bai. Em đâu có ngờ Rafayel là một giáo viên khó tính đến thế. Nhưng trước chiến thắng của em, anh phải công nhận rằng em thật sự có năng khiếu, chỉ là nó không thể bị đóng khung và treo lên thế này.
“Chúng ta có thể gỡ nó xuống được rồi,” em nói với Rafayel ở phòng triển lãm. Nhưng dường như anh có kế hoạch khác với nó.
Anh đáp, “Không cần thiết phải gỡ xuống đâu. Cứ để nó ở đấy cho đến hết thời gian trưng bày. Đây là bức tranh phong cảnh đầu tiên của em. Vả lại, đằng sau nó là một câu chuyện hết sức lôi cuốn đó chứ.”
Em nhíu nhẹ mày. “Rafayel, em thật sự không biết là anh đang khen hay chê em nữa đấy…”
“Tất nhiên là khen rồi,” Rafayel đáp trong lúc xoa đầu em. “Thú thật, anh khá bất ngờ với ý tưởng cho kế hoạch này của em đấy! Trong tay em, thứ gì cũng có thể trở thành vũ khí. Kể cả màu vẽ hay nghệ thuật.”
Chẳng phải ngày nào cũng được họa sĩ tầm cỡ như Rafayel khen, thế là em cứ sung sướng đến mức muốn nổ cả mũi. Em còn chưa tận hưởng điều đó được bao lâu thì anh đã nói thêm:
“Giờ anh đã biết em đúng là có tài năng hội họa rồi. Em nghĩ sao về việc tiếp tục lớp vẽ chỉ có hai đứa mình nhỉ?”
Em tròn mắt nhìn anh. Em chưa sẵn sàng để gặp lại Giáo sư Rafayel khó tính trong xưởng vẽ nữa đâu.
“À, chuyện đó… Em thấy không cần đâu mà…”
Tìm đường thoái lui, em lùi ra xa nhưng nhận thấy mình đã thất bại ngay khi Rafayel nắm lấy cổ tay em và kéo em về phía anh. Một tay anh luồn ra sau lưng đỡ lấy em, còn khóe miệng thì ánh lên sự tinh quái.
“Chốt vậy nhé. Toàn bộ ngày nghỉ tiếp theo của em sẽ thuộc về anh, và chỉ anh thôi đó.”


Để lại một bình luận