Chuyện bé Lunaire và chiếc bánh kem đầu tiên cho anh hai.
Dựa theo thẻ Your Skyblue.
Mừng sinh nhật Caleb.

“Lunie, cháu đã trang trí bánh xong chưa?”
Từ lối ra vào phòng bếp, bà Josephine ngó vào trong và hỏi.
“Vâng, chỉ còn bước cuối thôi ạ!”
Đứa con gái vui vẻ đáp lời. Trong tay cô là món trang trí bằng sô-cô-la dẻo mang hình dáng một chiếc máy bay, bên trong còn có hình thù một viên phi công nhỏ. Cô cẩn thận đặt nó lên trên cùng chiếc bánh kem màu vàng cam, điểm xuyết bằng trái cây tươi và kem bơ bắt thành hình những đám mây. Dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Caleb” được cô nắn nót từng chút một suốt nãy giờ.
Lunaire ngắm nhìn chiếc bánh một lượt. Đó là chiếc bánh kem đầu tiên cô làm, và nó dành cho anh.
Bà Josephine bước vào bên trong, hỏi: “Cháu có cần bà mang nó ra ngoài giúp không?”
“Không đâu ạ,” Lunaire đáp. Cô trèo xuống cái ghế đẩu bằng nhựa đóng vai trò nâng đỡ cô lên đủ cao để trang trí thoải mái. “Cháu sẽ tự đem ra ạ.”
Lunaire cởi chiếc tạp dề nhỏ có đính hình mèo tam thể bên trên, treo nó lên giá rồi nhón chân để lấy cái bánh.
“Cẩn thận đấy,” bà Josephine nhắc nhở trong lúc tránh đường để cô đi qua. “Bà sẽ thu dọn trong bếp rồi ra đấy sau nhé.”
Sau một tiếng “vâng” nhỏ, Lunaire cầm chiếc bánh ra ngoài. Cô đi thật chậm, dù cái bánh không quá to, nó vẫn cần được hết sức nâng niu. Bà Josephine đã đề nghị mua bánh ở tiệm gần nhà, nhưng Lunaire muốn làm điều gì đó đặc biệt cho cậu bé có sinh nhật vào ngày mười ba tháng Sáu.
Caleb và Lunaire chỉ mới về mái nhà này được một thời gian ngắn. Hai đứa vốn là trẻ mồ côi lang thang ở tu viện sau Thảm họa Chronorift, rồi được bà Josephine đón về. Chính vì không thể tách hai đứa ra nên bà mới nhận nuôi cả hai. Với Lunaire, sinh nhật đầu tiên của Caleb ở nhà mới hết sức quan trọng. Cô không nhớ rõ lúc trước họ đã từng tổ chức sinh nhật bên nhau chưa, nhưng lần này sẽ được khắc ghi mãi mãi vào lòng cô như một khởi đầu mới của tương lai dành cho cả hai.
Quyết tâm tặng cho anh một chiếc bánh kem tự làm, Lunaire đã nài nỉ bà Josephine dạy cho mình cách làm bánh. Giấu Caleb là chuyện không tưởng, vì anh có mặt hầu như mọi lúc mọi nơi bên cạnh cô. Thế là cô đã phải mách nhỏ với bà Josephine để bà gửi cô đến bếp của một người quen mà học. Sau nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng thì chiếc bánh trông có vẻ ngon miệng đã ra lò. Ngoài táo, dưa lưới và vài loại trái cây tươi khác ra, Lunaire còn thử sức làm một chiếc máy bay nhỏ bằng sô-cô-la dẻo nữa, tất nhiên là với sự trợ giúp của bà Josephine ở nhà.
Buổi tiệc được tổ chức trong sân nhà họ. Bà Josephine đã bày biện bánh quy và nước ngọt ở đó. Mấy đứa trẻ trong xóm đều được mời, và bố mẹ chúng còn gửi kèm theo quà cùng đồ ăn. Đây cũng là dịp tốt để Caleb và Lunaire làm thân với đám trẻ ở khu phố này, nhưng anh đã chẳng gặp khó khăn gì trong việc thích nghi với nơi ở mới.
Vây quanh Caleb là đám bạn cao thấp khác nhau, nhưng đứa nào đứa nấy đều hò reo khi thấy anh dùng Evol nâng mẫu mô hình máy bay của mình để “đua” với một đứa trẻ khác có điều khiển trong tay. Lunaire đã nhờ một vài người bạn “giữ chân” anh lại bằng cách bày trò chơi với nhau trong khi cô hoàn tất cái bánh. Đám trẻ con đều thích Caleb, chúng liên tục vỗ tay cổ vũ cho anh. Hẳn trong mắt chúng, anh thật ngầu, thật đáng ngưỡng mộ.
Lunaire cũng thấy như vậy. Anh trai cô là nhất quả đất. Cô may mắn hơn bọn trẻ kia vì được thấy dáng vẻ siêu ngầu đó của anh mỗi ngày, được anh tết tóc, được anh làm cơm trưa, được anh ru ngủ cho,… Có lẽ quá khứ còn là một màn sương mơ hồ với cô, nhưng cô biết rõ Caleb đã luôn ở bên mình, nắm chặt tay mình.
Cô nghĩ, mình cũng cần làm gì đó cho anh chứ. Chính vì thế mà chiếc bánh trong tay Lunaire không đơn thuần là một món quà, mà còn là sự biết ơn cũng như tình cảm quý mến cô dành cho anh trai. Hí ha hí hửng, Lunaire vừa bước đi vừa mường tượng ra cảnh Caleb sẽ ngạc nhiên đến thế nào khi nhìn thấy chiếc bánh của cô. Nụ cười của anh sẽ toe toét đến tận mang tai, và anh sẽ khoe với tất cả mọi người về cái bánh em gái làm tặng, từ ngày này sang ngày khác, đến độ người ta chán nghe thì thôi. Điều đó làm Lunaire vui lắm, và trong lúc hí ha hí hửng bước ra ngoài, cô đã vấp chân té ngay bậc thềm.
“Úi!”
Lunaire ngã nhào xuống đất. Chiếc bánh vuột khỏi đôi tay bé nhỏ và hạ cánh xuống sân. Cô ngẩng lên, trong lúc ngỡ ngàng chỉ có thể nghe thấy tiếng của Caleb bật lên hẳn khỏi tiếng của bọn trẻ.
“Lu! Em có làm sao không?”
Anh không nhìn cái bánh, chỉ nhìn cô. Anh đỡ cô ngồi dậy. Nhưng đôi mắt Lunaire cứ đăm đăm vào chiếc bánh với gần một nửa đã bị thảm cỏ xanh ăn mất. Ngay cả cái máy bay bằng sô-cô-la dẻo cô đặc biệt yêu thích cũng đã gãy lìa một cánh.
“Em… Em xin lỗi…” Lunaire không thốt nên lời. Mắt cô ầng ậng nước khi cô bò về phía cái bánh và cố vớt lại phần còn nguyên vẹn của nó trở vào trong đĩa. “Em xin lỗi…”
Caleb đang quỳ một chân bên cạnh em gái. Anh lấy cái đĩa bánh từ tay cô và đáp: “Không sao! Phần ở trên vẫn còn ăn được đấy!”
Nói xong, anh lấy ngón tay quẹt lớp kem rồi nếm thử. Thấy nụ cười vẫn hết sức tươi tắn của anh, Lunaire chẳng vui hơn, trái lại còn bật khóc bù lu bù loa.
“Em đã phá hỏng chiếc bánh của Caleb rồi! Em phá hỏng tiệc sinh nhật của anh rồi!”
“Nào, nào,” Caleb vội đặt cái bánh xuống cỏ, dùng tay lau nước mắt cho em. “Anh không muốn thấy Lu khóc trong ngày sinh nhật của mình đâu.”
Lunaire nín bặt ngay tức thì. Chẳng có đứa em gái ngoan ngoãn nào lại đi khóc um sùm trong ngày đặc biệt của anh trai cả. Cô mím môi, làm hai má bầu bĩnh phồng lên và ửng đỏ, còn đôi mắt thì vẫn ngậm nước.
“Haha!” Caleb cười và véo má cô. “Được rồi, anh chỉ muốn em đừng khóc nữa thôi. Dù thế nào thì anh cũng sẽ ăn hết chiếc bánh em làm mà.”
“Thế này không hề giống như em tưởng tượng xíu nào,” Lunaire lẩm nhẩm một mình. Cô lau nước mắt rồi nhặt lên chiếc máy bay sô-cô-la dẻo lăn ra cỏ. “Nó gãy rồi…” Cô phụng phịu nói.
Trước khi một cơn mưa nước mắt nữa rơi xuống, Caleb đã nhanh nhảu nhặt phần còn lại của cánh máy bay màu xanh làm bằng sô-cô-la. Anh dùng Evol của mình để giữ nó khớp vào với máy bay.
“Giờ thì nó ổn rồi, phải không nào?”
Evol của Caleb giúp chiếc máy bay liền thành một mảnh, nhưng vết rạn nứt trên ấy vẫn rõ mồn một. Lunaire nhìn nó bằng ánh mắt buồn bã.
“Nhưng… làm sao phi công bay được khi cánh máy bay đã gãy chứ?”
“Sẽ luôn có muôn vàn thử thách với một phi công,” Caleb nói với cô. “Họ sẽ phải đối mặt với chúng. Và họ sẽ luôn tìm cách trở về nhà an toàn. Quan trọng nhất là không được bỏ cuộc.”
Caleb lại dùng Evol khiến chiếc máy bay sô-cô-la dẻo tung cánh lên cao, bay qua lũ trẻ đang trầm trồ thán phục. Sau một vòng quanh sân, máy bay trở về với Lunaire trong đôi tay đang mở ra của cô.
Cuối cùng thì Lunaire cũng chịu mỉm cười. Dường như anh luôn biết cách khiến khóe môi cô cong lên khi nó đang rủ xuống, biết cách làm cô cười khi cô đang bật khóc, biết cách biến một điều gì đó tồi tệ trở thành một kỷ niệm vô cùng khó quên.
Cô đưa chiếc máy bay trở về bên trên phần còn lại của cái bánh kem mà Caleb đang giữ. Buổi tiệc sinh nhật được tiếp tục trong sân nhà. Khi hoàng hôn buông xuống, bà Josephine thắp nến và Caleb nắm lấy tay Lunaire.
“Một ngày nào đó, anh sẽ trở thành phi công thật giỏi,” Caleb nói lên điều ước của mình. “Và anh sẽ luôn vượt qua thử thách để trở về nhà. Với em.”
Anh xoa đầu Lunaire.
Lunaire ngẩn ra nhìn lên Caleb, trong mắt anh là ánh lửa ấm áp, đầy hy vọng. Bất giác, cô cũng có thể thấy được mình là một phần của tương lai mà anh hướng đến. Tương lai của cả hai. Anh hãy cứ tự do bay lượn trên bầu trời, còn cô sẽ là mặt đất giúp anh an toàn đáp xuống.
“Caleb, em biết anh sẽ là phi công giỏi nhất quả đất!” Lunaire reo lên. Viên phi công bé xíu màu đen được vẽ bằng màu thực phẩm trên chiếc máy bay sô-cô-la dẻo dường như đang vẫy tay chào cả hai người họ.
***
Ánh lửa trên chiếc bánh kem vụt tắt như hoàng hôn ngày hôm đó. Làn khói mỏng manh vây quanh gương mặt rạng rỡ của chàng trai đối diện Lunaire. Nụ cười của Caleb vẫn thế, vẫn tươi sáng và tỏa nắng kể cả khi nhiều năm đã trôi qua. Ở điểm đối cực với ngôi nhà xưa cũ của họ, giữa dòng người từ một thành phố xa lạ, họ đã dành cả một ngày vô cùng đặc biệt bên nhau. Dưới đất, trên mây, cả không gian này đều ghi dấu kỷ niệm của họ. Chẳng có cái bánh kem nào bị rơi. Chẳng có máy bay sô-cô-la dẻo nào bị gãy cánh. Ngày hôm ấy chỉ có tiếng cười và niềm hạnh phúc, chỉ có phước lành thuần túy dành riêng cho chàng trai này và cô gái mà anh yêu thương.
Lunaire đan tay với Caleb, lắng nghe điều ước sinh nhật của anh. Niềm vui thể hiện rõ trên gương mặt sáng bừng của cô khi mọi kế hoạch cô chuẩn bị cho dịp đặc biệt này đều suôn sẻ. Chàng trai của cô xứng đáng được cười nhiều như thế này mỗi ngày. Caleb và Lunaire ngồi bên nhau như hai thân cổ thụ trưởng thành cùng nhau qua năm tháng. Cô mỉm cười khi vô tình nhớ về mảnh ký ức xưa cũ thời cả hai còn nhỏ. Không thể ghi nhớ mọi thứ một cách hoàn hảo như Caleb, thi thoảng Lunaire còn quên mất điều mình từng nói. Nhưng dần dà, chúng vẫn quay lại với cô một cách tình cờ; như việc nhìn anh thổi nến ở nơi xa nhà nhất này lại kéo cô quay về mảnh sân óng ánh thời thơ ấu ấy.
Giờ thì cậu bé bên cạnh cô đã là phi công giỏi nhất quả đất rồi. Và anh luôn giữ lời hứa của mình, luôn luôn quay về nhà, nơi có cô đợi anh hạ cánh an toàn.




Để lại một bình luận