Các cư dân ở Simulanka cùng tổ chức một sự kiện đặc biệt để chào tạm biệt Henna và nhóm bạn đến từ Teyvat.
Giấc mơ dành cho Vịt Nguyễn
Fandom: Genshin Impact
Ship: Wanderer x Henna (OC)
Thể loại: Character x OC, ngọt, tình bạn,
Dựa trên các sự kiện trong phiên bản “Rồng và Vương quốc Hè”.
Gói: Moony Dream

Mặt trời ló dạng trên Simulanka. Từ đỉnh tháp vút cao đến những đồng cỏ và rừng xanh bát ngát, tất cả đều tắm mình trong ánh ban mai ấm áp. Thật là một buổi sáng dễ chịu, nó khiến cho việc phải từ biệt nơi này càng khó khăn hơn bao giờ hết.
Cư dân ở Vương Thành Tinh Cầu đã chuẩn bị một buổi tiệc trước khi chia tay những người bạn đến từ thế giới khác. Henna và bạn bè đều có mặt đông đủ ở Nhà Nhỏ Chúc Phúc như đã hẹn từ trước. Họ muốn cùng nhau đi chào hỏi các cư dân ở đây. Nói cho cùng, với mỗi người trong số họ Simulanka có lẽ chỉ đơn thuần là một thế giới cổ tích, thế mà sau một thời gian ngắn ngủi ở lại đây, họ đã trở nên yêu quý từng cư dân sống ở nơi này biết bao. Đặc biệt là Henna.
Nàng cảm thấy cuộc sống ở nơi này rất tươi đẹp. Nàng cũng đã học được rất nhiều điều ở đây. Chẳng những thế, nàng còn được gắn kết với những người bạn đồng hành hơn. Và điều quan trọng nhất, nàng gặp lại được người mà nàng cứ ngỡ đã mất từ lâu.
Thú thật rằng nàng chưa muốn phải nói lời tạm biệt, nhưng đồng thời, nàng biết mình phải quay về Teyvat thôi. Ở đó mới là cuộc sống thật sự của nàng. Đang ngẩn ngơ suy nghĩ một mình thì nàng nghe thấy giọng nói thân thuộc đang gọi mình:
“Cậu nghĩ gì mà đăm chiêu thế?”
Henna xoay người nhìn. Đang tiến về phía nàng là cậu thanh niên với mái tóc ngắn, sẫm màu và đôi mắt cùng tông nhưng nhạt hơn một chút. Không rõ Wanderer đã vào nhà từ bao giờ. Bên cạnh cậu là con rồng nhỏ màu tím, Durin.
“Chào cậu, Kuni,” Henna đáp chào với một nụ cười. “Chào Durin nữa nhé!”
“Chào Henna! Chào Lumine, Nilou và cả Navia nữa!” Durin vui vẻ nói. Nhưng trái với sự thân thiện của nó, Wanderer không tỏ ra đặc biệt hứng thú với một ngày đẹp trời như thế, hay với những hoạt động mà nhóm bạn dự định sẽ làm vào hôm ấy. Cậu ngồi xuống bên cạnh Henna, trong vòng tròn mà cả nhóm đã quây quần bên nhau. Henna di chuyển sang một bên để chừa chỗ cho Wanderer và Durin mới đến.
Henna quay sang nhìn Wanderer một lúc. Nhận thấy ánh nhìn của nàng, cậu không nói gì mà chỉ quay mặt đi. Đã lâu lắm rồi, họ mới có thể ngồi cạnh nhau như thế này. Kể từ khi Wanderer rơi xuống khỏi cỗ máy ở Sumeru, từ bỏ mưu đồ trở thành một vị thần của mình, họ đã không còn liên lạc nữa.
Thế nên Henna thầm biết ơn quyển sách cổ tích ma thuật đã đưa nàng đến Simulanka này, cho nàng được gặp lại Wanderer. Và sự quyến luyến của nàng với nơi này có lẽ liên quan phần nhiều đến cậu.
Henna kéo một đĩa bánh quy đầy ắp về phía mình, rồi đẩy nhẹ nó sang cho Wanderer.
“Của cậu đây,” nàng nói nhỏ.
Cậu nhón một miếng bánh, chưa kịp ăn thì Durin đã chen vào: “Cho tôi nữa!”
Henna mỉm cười và nâng đĩa bánh lên để chú rồng nhỏ có thể lấy. Thật khó mà tin khi chỉ mới vài hôm trước, Durin còn là một con rồng đồ chơi khổng lồ và suýt chút nữa đã hại cả nhóm bọn họ cùng cư dân cổ tích ở đây. Thế mà bây giờ, nó đã trở thành một “thú cưng” nhỏ bay theo Wanderer, mong đợi sự bầu bạn của cậu.
“Nếu ngươi ăn quá nhiều và không còn bay nổi nữa, ta sẽ bỏ mặc ngươi ở lại đây đấy.”
Durin vừa định cắn một miếng bánh rõ to giờ lại cảm thấy nghẹn ngào.
“Xem ra hai người kết thân với nhau nhanh nhỉ,” Lumine ngồi cạnh Henna đưa ra bình luận. Mọi người đều tán đồng với ý kiến của cô. Duy chỉ có Wanderer là nhăn nhó mặt mày, cố phủ nhận chuyện đó.
Ngồi được một lúc mà vẫn chưa thấy Kiara đâu, Henna mới sốt ruột hỏi:
“Kirara đâu nhỉ? Tớ vẫn chưa thấy cậu ấy xuất hiện.”
Navia lắc đầu: “Tớ cũng không thấy. Cứ tưởng cậu ấy đi cùng Lumine chứ.”
Lumine đáp: “Còn tớ thì nghĩ cậu ấy đến đây một mình từ trước.”
Khi cả bọn đang định đi tìm thì cánh cửa Nhà Nhỏ Chúc Phúc bật mở. Kiara xuất hiện trong hình dạng bưu kiện mèo xuất hiện ở cửa.
“Meoooo! Tớ đến rồi đây!”
Henna thở phào nhẹ nhõm vì cô bạn đã đến nơi an toàn. Nàng vừa lo lắng rằng có trục trặc gì đó đã xảy ra trên đường mới khiến Kiara đến trễ như vậy chứ. Nhưng cô bạn chỉ giải thích:
“Xin lỗi đã để mọi người chờ lâu. Sáng nay, tớ vừa nhận một đơn hàng đặc biệt khẩn cấp từ Rừng Chúc Phúc giao đến Vương Thành Tinh Cầu đó mà!”
Quả nhiên là Kiara; cô nàng có thể giao hàng ở bất cứ nơi nào, kể cả thế giới trong sách! Cô biến trở lại dạng người và chen vào giữa Nilou cùng Lumine. Vòng tròn trở nên chật hơn, Henna cũng theo đó mà nhích sang một chút để nới rộng chỗ cho bạn. Nhưng Wanderer thì chẳng thèm di chuyển gì. Kết quả là nàng chạm vào cánh tay cậu.
Gương mặt Henna ửng hồng. Nàng khẽ quay sang Wanderer. Cậu cố tỏ ra không quan tâm, nhưng hai tai thì đỏ chót hết cả lên và cậu chầm chậm di chuyển, còn nói: “Hừm, Durin, ngươi chiếm nhiều chỗ quá rồi đấy!”
Chú rồng tội nghiệp ngơ ngác với một miệng bánh quy ngẩng lên, chẳng hiểu vì sao mình lại vừa bị mắng.
“Vậy các cậu đang nói chuyện gì đấy?” Kirara hỏi trong khi nhón lấy một mẩu bánh quy. “Ừm… Ngon thật!”
Nilou là người trả lời cô nàng: “Bọn tớ đang ôn lại kỷ niệm cũ thôi ấy mà. Còn bánh quy này là do tớ, Lumine, Navia và Henna cùng làm đấy.”
“Tớ có thể ăn hết chỗ này!” Kirara vui vẻ nói. Ở phía bên kia, bàn tay Wanderer đã thò ra và nhón thêm vài cái bánh nữa.
“Tớ không biết là cậu thích ăn đồ ngọt như vậy đấy, Wanderer!” Durin bay một vòng rồi đáp xuống ghế, chỉ để bị người bạn đồng hành của mình quắc mắt lườm một cái. Henna ngồi cạnh cười tủm tỉm một mình. Chuyện Wanderer bỗng dưng thích ăn bánh quy có liên quan gì đến việc chúng được Henna góp sức làm ra không nhỉ?
Phía bên kia bàn, mọi người lại trở về chủ đề chính, đó là nhắc lại những kỷ niệm đã xảy ra kể từ lúc cả nhóm tình cờ đặt chân đến đây. Nilou lên tiếng đầu tiên:
“Lúc nãy tớ đã kể cho các cậu nghe chuyện tớ bị cuốn vào thế giới này, rồi được các cư dân gọi là Nàng Tiên Rừng rồi nhỉ? Tuy tớ yêu quý mọi người bạn đã gặp trên đường, nhưng tớ hơi lo lắng việc phải ở đây một mình. Thế rồi, Lumine xuất hiện. Ôi, tớ đã mừng đến mức ôm chầm lấy cậu ấy ngay khi vừa thấy bóng dáng cậu ấy!”
Nilou nhìn sang Lumine, cả hai cùng mỉm cười với nhau. Rồi, Nhà Lữ Hành tóc vàng mới nói tiếp:
“Lúc Nilou lao đến, tớ đã suýt nữa ngã nhào xuống đất vì bất ngờ đấy!”
Cả bọn cùng cười. Nilou kể thêm vài chi tiết về việc những người bạn đã giúp Quán Rượu Sắc Mực tìm lại được màu sắc như thế nào, và Lumine cũng không ngớt tán thưởng điệu múa tuyệt diệu của cô bạn. Henna bảo: “Nhất định một hôm nào đó, Nilou sẽ phải dạy cho tớ điệu múa đấy nhé!”
Nàng Tiên Rừng gật đầu vui vẻ. “Tất nhiên rồi,” cô đáp. Wanderer ngồi bên cạnh len lén nhìn sang Henna. Cậu đang tự hỏi rằng khi nàng múa sẽ đẹp đến thế nào đây.
Tiếp đó, họ lại nói về cuộc gặp gỡ với Kirara ở trên xe lửa. Khi nhóm bạn Nilou, Lumine và Henna định đi Tàu tốc hành Maritime đến Vương Thành Tinh Cầu.
“Đâu có ngờ bọn mình lại bắt gặp Kirara cuộn mình ngủ ngon lành trên tàu, nhỉ?” Nilou nói với Lumine và Henna.
“Ừ. Lúc đó mình đã rất bất ngờ đấy!” Henna đáp. “Mình còn muốn thử chạm vào tai cậu ấy, xem cậu ấy có thức dậy ngay không.”
Kirara ngó lên đôi tai trên đầu. Chúng sẽ cử động qua lại. Gương mặt cô hơi ửng hồng khi nghe Henna bảo rằng muốn sờ tai mình.
“Nếu tớ không thức dậy kịp lúc, hẳn là cậu sẽ xem tớ như là một cô mèo cưng ở trong lòng mình rồi nhỉ. Phải không, Henna?”
Trước câu hỏi đó của Kirara, nàng chỉ cười đáp lại. Nàng có một dự cảm không lành lắm ở phía còn lại của mình, và khi xoay đầu sang hướng ấy, nàng thấy Wanderer đang ném cho Kirara một cái nhìn khó chịu.
Câu chuyện sau đó nhanh chóng chuyển hướng sang Navia và việc cô nàng bỗng trở thành Quốc Vương của Vương Thành Tinh Cầu.
“Chà, bộ ria giả đó thật sự hợp với cậu đấy, Navia!” Henna vừa nói vừa khúc khích cười. Những người bạn khác cũng thế. Navia chẳng thấy ngượng ngùng, trái lại còn pha trò bằng cách lấy bộ ria giả từ trong túi ra và gắn nó lên mép mình.
“Các ngươi dám bất kính với Quốc Vương! Ta sẽ phạt mỗi người các ngươi phải ăn thêm bánh quy!”
Một tràng cười nắc nẻ khác vang lên. Mọi người tiếp tục ăn bánh và nói chuyện về những Vệ Binh Khối Gỗ của Navia, và các rắc rối họ gặp phải với mớ dây cót rải rác trong Vương Thành. Cả nhóm còn bắt tay vào điều tra một vụ án nghiêm trọng ở đó.
“Không ngờ tên Thám Tử đó lại là hung thủ!” Kirara nói. “Lại còn bày ra đủ chướng ngại cầm chân chúng ta.”
“May mắn thay, đến cuối cùng thì hắn cũng đã bị gô cổ.” Lumine đáp lời.
Navia, giờ đã gỡ chiếc ria mép ra, nói: “Nhờ các cậu mà Vương Thành Tinh Cầu được yên ổn trở lại.”
Khi mọi người tiếp tục bàn tán sôi nổi về những chuyện đã xảy ra, những kỷ niệm đẹp khi đồng hành cùng nhau, Henna chú ý đến cậu bạn cùng con rồng của mình đang ngồi trong góc. Nàng quay sang thì thầm với Wanderer:
“Cậu chỉ đến Simulanka muộn hơn bọn tớ ít hôm thôi mà, Kuni. Đừng cảm thấy như mình bị ra rìa nhé!”
Wanderer khịt mũi, đáp lời: “Ai bảo rằng tôi cảm thấy bị ra rìa chứ? Tôi chẳng muốn phí thời gian với những trò vặt vãnh như thế đâu.”
Nilou vui vẻ xen vào:
“Chà, nhưng cậu đã xuất hiện vô cùng đúng lúc để cứu bọn tôi.”
“Phải đó,” Navia nói thêm. “Nhờ cậu ấy mà cả bọn đều an toàn tiếp đất.”
Họ cùng gợi nhớ về chuyến tàu chạy trên đường ray đã bị đứt đoạn ở Biển Vỡ Vụn. Suýt chút nữa cả đám đã rơi xuống và tan xác khi toa tàu không kịp dừng lại. Thế mà Wanderer đã xuất hiện đúng thời điểm. Sử dụng năng lực gió của mình, cậu đã đỡ tất cả mọi người và đưa họ đến nơi an toàn.
Wanderer không đáp lời, nhưng vẻ mặt cậu dần chuyển thành tự mãn.
“Cậu ấy sốt ruột nhất khi nhìn thấy Henna đấy!” Lumine thì thầm.
Kirara tiếp lời: “Ừ. Mọi người đều thấy rõ Wanderer lo lắng cho Henna thế nào mà.”
Hai má của Henna ửng hồng như cánh hoa. Nàng khẽ quay sang Wanderer, người đang khoanh tay lại và ngoảnh mặt đi chỗ khác, vờ như không nghe thấy gì. Nhưng tai cậu đỏ lên một chút.
Nghĩ lại thì, đã rất lâu rồi, Henna mới gặp lại Wanderer đó.
Lần đầu tiên họ gặp mặt nhau đã là rất, rất nhiều năm trước. Không phải một vài năm, mà là vài trăm. Khi đó, Henna đã rất tò mò về con rối mà Lôi Thần tạo ra. Còn Wanderer, cái tên năm ấy của cậu là Kunikuzushi, cậu chỉ thấy con người đầu tiên mà mình gặp rất kỳ lạ, thu hút. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của họ kết thúc bằng việc Kunikuzushi bị vứt vào Hội quán Shakkei và dần mất đi cảm nhận về thế giới xung quanh. Sau đó, họ có hội ngộ với nhau khi cậu được cứu ra ngoài. Cùng nhau, họ đã trải qua vô vàn biến cố ở Teyvat này; là sự kiện ở Tatarasuna, là những ngày tháng ngắn ngủi sống cùng đứa trẻ loài người ở ven biển rồi nhìn nó chết đi, là cuộc hành trình gian khổ màn trời chiếu đất… Họ là bạn đồng hành, là bạn tâm giao luôn dựa dẫm lẫn nhau cho đến một ngày, Henna hy sinh.
Khi nàng được hồi sinh, thời thế đã hoàn toàn thay đổi. Kunikuzushi cũng chẳng còn thấy đâu nữa. Khi gặp lại nhau ở Sumeru, cậu đã là một cỗ máy khổng lồ tự xưng là thần linh. Henna muốn biết một mình cậu đã phải trải qua những gì khi mang cái tên Scaramouche, Quan Chấp Hành của Fatui. Đứng ở hai đầu chiến tuyến, nàng đã không thể chạy đến bên cậu khi cậu cần. Tuy vậy, mọi chuyện đã được dàn xếp ổn thoả và cậu cũng đã có một thân phận mới, một cuộc đời mới.
Biết được cậu đã được Thảo Thần cho ở lại Giáo Viện và trở thành Wanderer, Henna cũng yên tâm hơn mà lên đường theo Nhà Lữ Hành sang Fontaine. Bẵng đi một thời gian dài, nàng không còn gặp cậu nữa. Thế rồi một ngày, nàng bị cuốn vào thế giới Simulanka này và không lâu sau, cậu cũng xuất hiện để đỡ lấy nàng từ trên cao.
Kể từ khi gặp lại ở nơi này, họ đã dành thêm thời gian để bắt kịp với nhau về những chuyện đã xảy ra với mỗi người. Thoạt đầu, Henna còn một chút ngượng ngùng, vì người đang đứng trước nàng giờ đây đã không còn là con rối năm xưa nữa. Chính bản thân Henna cũng đã thay đổi trên hành trình của mình. Thế mà, nàng đã sớm nhận ra rằng nếu có thứ gì không đổi thay, thì đó chính là tình cảm mà họ dành cho nhau. Nó vẫn vẹn nguyên như vậy, trong sáng và lấp đầy trái tim trống rỗng của cậu, tô điểm cho cuộc sống dài đằng đẵng của nàng.
Trở lại bên căn nhà gỗ, miếng bánh cuối cùng đã hết và chuyện trò cũng vơi dần. Mọi người quyết định sẽ thực hiện một chuyến đi vòng quanh các khu vực ở Simulanka trước khi quay về Vương Thành Tinh Cầu. Khi cả nhóm mở cửa bước ra ngoài, đợi sẵn ở đó là một đàn sóc giấy quen thuộc. Họ tặng cho mỗi người một búp bê bằng giấy. Món quà hoàn toàn ngẫu nhiên và không ai biết được mình sẽ bốc trúng búp bê như thế nào. Henna vừa tò mò vừa thích thú, cho tay vào trong giỏ của đám sóc giấy và rút ra một con búp bê có hình dáng hệt như Wanderer. Nàng toe toét quay sang nhìn cậu.
“Kuni, xem này! Tớ bốc được cậu đấy!”
Wanderer quay sang nhìn nàng. Tay cậu đang cầm vật gì đó vội giấu ra đằng sau. Henna nhíu mày, hỏi: “Này, cậu bốc được bé búp bê thế nào vậy? Cho tớ xem với!”
“Không có gì…” Wanderer quay mặt đi. Tất nhiên, Henna đâu có chịu tha cho cậu dễ dàng như vậy. Nàng kéo mạnh tay cậu về phía mình và nói:
“Cho tớ xem với mà—Ơ?…”
Bất ngờ vì bị đánh lén, Wanderer chưa kịp đáp trả thì Henna đã tìm thấy búp bê trong tay cậu. Đó là phiên bản tí hon của nàng. Hai má nàng bừng bừng lên. Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Wanderer đã định nói gì đó nhưng lại thôi. Cả hai cứ đứng nhìn nhau một lúc thật lâu, đến khi Lumine lên tiếng gọi. Cậu rút tay mình về và ho khan một tiếng, còn Henna bẽn lẽn cúi mặt xuống.
Nhóm bạn cảm ơn và chào tạm biệt đàn sóc giấy, sau đó cùng nhau đến ga tàu. Con tàu hoả đồ chơi đang hú còi, báo hiệu giờ khởi hành. Henna vui vẻ định leo lên toa trước ngồi cùng Lumine, nhưng bàn tay của Wanderer đã kéo nàng lại.
“Ngồi đây đi.” Cậu chỉ về toa cuối cùng. Henna đi theo cậu và leo lên tàu, mặt lại đỏ như quả cà chua. Nàng cúi đầu nhìn búp bê trong tay mãi trong suốt quãng đường ra khỏi ga và hướng về phía Rừng Chúc Phúc.
“Tôi kéo cậu xuống đây là để tiện ngắm cảnh,” giọng nói của Wanderer vang lên bên tai. “Thế mà cậu chỉ chăm chăm vào con búp bê đó. Nó có gì hay đâu chứ?”
Henna ngẩng lên. Gió thổi những lọn tóc màu sẫm của Wanderer che đi một phần gương mặt cậu. Song, nàng vẫn có thể thấy vệt đỏ kẻ từ tai đến má cậu. Nàng nhìn xuống búp bê bé nhỏ trong tay cậu, được giữ chặt nhưng vẫn hết sức nâng niu, sợ rằng mình sẽ làm rơi mất nó. Henna mỉm cười với cậu:
“Kuni cũng rất thích bé búp bê này mà, phải không?”
“Thích gì chứ?…” Lời thì thầm của cậu bay theo gió. “Tôi chỉ tiện tay cầm theo thôi…”
Nụ cười của Henna lại rạng rỡ hơn. “Tớ thì rất thích phiên bản nhỏ của cả hai chúng ta.”
Nói rồi, nàng mang búp bê của mình đặt cạnh búp bê trong tay cậu. Nàng và cậu phiên bản tí hon đang đung đưa trong gió cùng nhau.
*
* *
Rừng Chúc Phúc đã ở trước mắt. Cả nhóm được chính Công Chúa Của Vương Quốc Chuông Gió chào đón. Cùng với các cố vấn của mình, cô đã chuẩn bị sẵn những thử thách bay lượn dành riêng cho những người bạn phương xa. Họ chơi theo đội hai người. Wanderer và Henna bắt cặp với nhau. Tất nhiên, với sự hiếu thắng cùng khả năng bay lượn của mình, cậu đã đánh bại các cặp khác, giành chiến thắng về cho Henna. Tất cả bọn họ đều được Công Chúa Cimest tặng vòng hoa đội đầu.
Sau khi dạo chơi ở khu vực thí luyện, họ men theo lối mòn dẫn đến Ao Khúc Hát Mưa, nơi có dàn đồng ca ếch giấy đang hát mừng. Các chú ếch giấy cũng đã bố trí sẵn trò chơi cho cả nhóm, khi họ điều khiển ếch giấy vượt qua chướng ngại vật để đến vạch đích quy định. Trong trò này thì Wanderer cũng chẳng chịu thua ai, và kết quả là cậu về đích sát sao với Lumine, trong khi Henna và Nilou thì điều khiển dàn đồng ca ếch giấy tấu bài hát chúc mừng chiến thắng.
Vui chơi hết nửa ngày ở Rừng Chúc Phúc, trước khi quay về ga tàu, cả nhóm được các bạn ếch và sóc giấy mời lên chiếc lá sen khổng lồ. Họ ngồi đâu lưng vào với nhau, và chiếc lá sen bắt đầu chuyển động, đưa cả nhóm đến hang động. Cơn gió lớn thổi tất cả bay lên không trung, nơi họ có thể ngắm được toàn cảnh Rừng Chúc Phúc yên bình bên dưới. Henna nắm chặt lấy tay Wanderer, lơ lửng cùng cậu qua cả khu rừng.
“Đẹp quá!” Nàng reo lên.
“Cẩn thận đó.” Wanderer nhắc nhở nàng, rồi kéo nàng lại về phía mình hơn một chút. Nhìn thấy nàng vui vẻ như vậy, cậu cũng không giấu nổi nụ cười dù chỉ thoáng qua.
Sau khi ngắm cảnh, cả nhóm quay trở về ga, vừa kịp lúc đoàn tàu hoả đến Vương Thành Tinh Cầu bắt đầu khởi hành.
*
* *
“Thưa Quốc Vương, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng!” Một nhóm Vệ Binh Khối Gỗ cúi chào rồi thông báo với Navia. Cô vội quay lại nhìn Henna và Wanderer đang trò chuyện vô cùng vui vẻ ở đằng xa, sau đó gật đầu với binh lính.
“Bắt đầu đi.”
Navia trao đổi ám hiệu bằng ánh mắt thật nhanh với nhóm bạn gần đó. Henna không nhìn thấy, nhưng chắc chắn Wanderer đã để ý điều đó. Cậu cũng có linh cảm rằng mọi người đang giấu Henna và cậu chuyện gì. Kể từ khi đến Rừng Chúc Phúc, không ít lần cậu bắt gặp nhóm bạn của Henna bí bí mật mật thảo luận gì đó mà không cho nàng biết. Cậu nghĩ hẳn họ sẽ không làm hại đến nàng, nhưng trong mọi trường hợp, cậu đã sẵn sàng để bảo vệ Henna.
“Kuni? Cậu có nghe tớ nói không đó?”
Giọng nói của Henna kéo sự tập trung của cậu về với nàng. Đúng lúc đó, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội, hệt như có một trận động đất khổng lồ vừa xuất hiện.
“Henna!” Wanderer la lên. Cậu đưa tay về phía trước để nắm lấy nàng, nhưng đã quá trễ! Nơi nàng vừa đứng giờ đây trống không. Khi mặt đất ngừng rung, trước mặt Wanderer là hàng loạt cạm bẫy vừa được dựng lên.
Những người khác và đám vệ binh đều đã biến mất. Cả Durin cũng không thấy bóng dáng đâu nữa. Wanderer ngước nhìn lên cao tít phía trên. Nơi tòa tháp có bóng dáng một thiếu nữ đang ở đó.
“Henna!”
Cậu gọi tên nàng. Henna chạy về phía ban công và nhìn xuống bên dưới.
“Kuni!”
Nàng vẫy tay về phía cậu. Nàng chẳng rõ vì sao mà mới giây trước nàng vẫn đứng cạnh cậu, bây giờ lại thấy mình ở trên tháp cao. Chẳng những thế, nàng còn được khoác lên mình bộ váy được may vô cùng tỉ mỉ, với màu xanh đậm hơn đôi mắt nàng, đậm như màu bầu trời đêm vậy. Điểm xuyết lên váy là những hoa văn màu vàng lấp lánh như ánh sao. Trên đầu nàng còn xuất hiện một chiếc vương miện nhỏ.
Đó là lần đầu tiên Wanderer chứng kiến Henna ăn vận trang phục lộng lẫy đến vậy. Nhất thời cậu chưa biết phải nói gì với nàng, chỉ đứng ở bên dưới chiêm ngưỡng nàng trong những tia nắng cuối cùng của ngày.
Mặt trời tắt. Đúng lúc đó, giọng nói của Navia vang lên từ trên cao:
“Hỡi vị Hiệp Sĩ Của Gió! Công Chúa Tinh Tú Henna của Vương Thành Tinh Cầu đã bị bắt cóc và giam giữ bởi một con rồng hung hãn!…”
Navia xuất hiện bên một tòa tháp khác gần với nơi Henna đang đứng. Cô nhìn lên trên cao một lúc rồi hắng giọng:
“E hèm! Bởi một con rồng hung hãn!…”
Lúc đó, có tiếng đập cánh vang lên, và Durin xuất hiện trong hình dạng rồng khổng lồ của mình. Nó đậu ngay bên trên tòa tháp của Henna và nói:
“Ơ, đừng hiểu lầm nhé! Tớ chỉ đang đóng vai rồng hung hãn thôi. Chứ tớ vẫn là Durin của các cậu đấy!”
Navia lại hắng giọng, ngắt lời chú rồng: “Hụ hụ! Đây không phải là màn kịch gì cả! Công Chúa Tinh Tú đang thật sự bị giam giữ! Hỡi hiệp sĩ, mau mau đến giải cứu công chúa!”
Wanderer nhìn về phía Henna. Nàng trao cho cậu một cái nhún vai, ngụ ý rằng chính mình cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu nhăn mặt, nói với Navia:
“Thì ra các ngươi úp úp mở mở suốt cả ngày để bày trò này. Ta không ngờ ngươi cũng tham gia đấy, Durin!”
Wanderer ném cho con rồng một ánh mắt khó chịu. Nó giả vờ quay đi chỗ khác làm ngơ. Đến nước này thì cậu chỉ có thể hùa theo và đóng vai Hiệp Sĩ để giải cứu Henna. An nguy của nàng vẫn phải được ưu tiên hàng đầu.
“Được. Ta chấp nhận thử thách để cứu công chúa!”
“Tốt lắm, Hiệp Sĩ Của Gió! Cả vương quốc đặt niềm tin nơi ngươi!”
Navia ra lệnh cho Vệ Binh Khối Gỗ bắt đầu tiến vào quảng trường. Wanderer nhìn nhanh về phía Henna, gửi gió đến nhắn nhủ với nàng rằng cậu sẽ đến bên nàng sớm thôi.
“Đợi tôi!”
Henna đan hai tay vào như đang cầu nguyện. Nàng hy vọng Wanderer sẽ sớm vượt qua được chông gai, đồng thời cũng vô cùng tò mò muốn xem họ đã chuẩn bị những gì cho cậu.
Các thử thách mà Wanderer phải vượt qua giống hệt như loạt trò chơi mà họ đã từng tham gia ở Rừng Chúc Phúc. Nhưng lần này, Wanderer chỉ có một mình, và các Vệ Binh Khối Gỗ đã bố trí thêm nhiều thử thách giải đố khác nữa. Để đến được tòa tháp của công chúa, chàng hiệp sĩ này sẽ phải vất vả đây!
Mặt khác, Henna đang quan sát cậu từ trên cao. Kirara đã xuất hiện bên cạnh nàng từ lúc nào. Cô nói:
“Cậu thấy sao hả? Tớ vất vả lắm mới giúp vận chuyển được hầu hết mọi thứ từ Rừng Chúc Phúc đến đây đó!”
“Vậy ra cậu đến trễ là vì nguyên nhân này!” Henna thở dài. “Sao lại giữ bí mật với tớ chứ?”
“Đây là món quà mà bọn tớ cùng các cư dân ở đây chuẩn bị riêng cho cậu và Wanderer đó,” Kirara nói kèm một cái nháy mắt. “Bọn tớ biết cậu thích những câu chuyện cổ tích. Sẽ rất đáng tiếc nếu chúng ta rời đi mà không để cậu trải nghiệm làm nhân vật chính một lần.”
Henna xúc động đến mức chẳng biết làm gì hơn ngoài việc ôm chầm lấy Kirara. “Cảm ơn cậu. Cảm ơn tất cả các cậu!”
Kirara vỗ về nàng và bảo nàng hãy nhìn xuống bên dưới xem. Wanderer đã thành công vượt qua hơn nửa số thử thách, và vừa đánh bại Nàng Tiên Rừng Nilou cùng dàn đồng ca ếch giấy của nàng.
“Ôi không!” Đám giấy nhao nhao lên. “Nàng Tiên Rừng đã bị đánh bại. Chúng ta không thể cầm chân được Hiệp Sĩ nữa rồi!”
Nilou xoay người một cách điệu nghệ, rơi xuống trên đám lá sen và nằm trên mặt nước. Cô nói bằng giọng yếu ớt:
“Gửi lời chúc phúc của ta đến chàng hiệp sĩ dũng cảm và nàng công chúa xinh đẹp…”
Thế rồi, cô nhắm mắt. Đám ếch giấy đẩy lá sen bên dưới Nilou và đưa nàng đi khuất. Cả khu vực được tái tạo lại như Ao Khúc Hát Mưa thu nhỏ biến mất ngay sau đó.
Wanderer phủi áo quay đi. Khoảng cách đến tòa tháp nơi Henna bị giam giữ mỗi lúc một gần. Nhưng đứng giữa họ là một chiến binh mới xuất hiện: Lumine trong bộ áo giáp sáng bóng bước ra, chĩa gươm về phía Wanderer.
“Hiệp Sĩ Của Gió! Nếu muốn cứu Công Chúa Tinh Tú, ngươi phải đánh bại được ta!”
“Hừm. Ta cũng muốn đọ sức với ngươi một lần nữa từ sau trận chiến đó ở Sumeru đấy!”
Wanderer nắm chặt pháp khí trong tay. Lần trước đối đầu với Lumine, cậu đã thua trận thảm hại. Nhưng tình cảnh lúc đó hoàn toàn khác bây giờ. Trận quyết đấu lần này mới thể hiện đúng năng lực thật sự của họ.
“Cậu nói nhiều quá đấy!” Lumine vung kiếm. “Lên đi!”
Họ bắt đầu trận chiến nảy lửa. Henna quan sát từ trên cao, khẽ mỉm cười khi thấy cậu thiếu niên bên dưới đã thật sự trở thành một người khác. Ngay cả động tác của cậu cũng tự do và phóng khoáng hơn trước. Kirara tò mò hỏi:
“Cậu khá thân thiết với cả hai người họ. Vậy cậu cổ vũ cho ai đây, Henna?”
Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Dù ai thắng thì tớ cũng đều sẽ vui mừng cả. Nhưng trong tình cảnh này, tớ nên mong rằng Kuni sẽ thắng để đến cứu tớ nhỉ?”
Mải nói chuyện với Kirara, Henna không bắt kịp chuyển động nhanh như gió của Wanderer. Cậu đã đánh lừa Lumine và phóng ra đằng sau cô, sử dụng gió để đánh cô ra xa trong khi lấy đà bay lên cao. Cậu hạ cánh ở ban công, ngay bên cạnh Henna.
“Ơ?…” Trong lúc nàng còn mơ màng thì cậu đã nhấc bổng nàng lên. Cả hai cùng bay ra khỏi tòa tháp dưới sự ngỡ ngàng của Kirara, và Durin đang sụt sịt tán thưởng người bạn của mình.
“Tôi tìm thấy cậu rồi!” Wanderer nói với nàng công chúa trong tay mình. Gấu váy nàng tung bay trong gió, hoà vào màn đêm và lớp hoa văn trên đó đã thật sự tỏa sáng cùng những vì sao. Trên người Henna khoác cả một dải ngân hà, còn nàng là vì sao sáng nhất mà Wanderer chẳng thể rời mắt.
“Kuni… Cậu đã giải thoát tớ!”
Henna bẽn lẽn nói khi nép mình vào Wanderer. Hai tay nàng choàng quanh cổ cậu để giữ thăng bằng. Đôi môi nàng nở nụ cười nhẹ nhõm khi nhìn tòa tháp bên dưới đang xa dần. Nghĩ về những chuyện đã qua, nàng cảm thấy mình như chú chim bị nhốt trong lồng son nay đã được giải thoát. Nàng được Wanderer trợ giúp chắp đôi cánh mới. Và cuối cùng, nàng công chúa đã có thể gác tất cả lại phía sau để cùng hiệp sĩ của mình tiến về tương lai.
Khi mặt trăng đã lên cao, cả nhóm bạn cùng ngồi trên nơi cao nhất ở Simulanka, nơi họ có thể nhìn thấy cả Rừng Chúc Phúc, Vương Thành Tinh Cầu, Biển Vụn Vỡ, còn cả hầm mỏ mà họ đã đi qua nữa. Ngày cuối cùng ở thế giới cổ tích đã kết thúc thật trọn vẹn, đặc biệt với Henna. Nàng ôm Durin đã trở lại hình dáng nhỏ bé trong tay, tay còn lại vẫn đan chặt vào với Wanderer. Nàng không định để cậu đi lần nào nữa.
Nàng mỉm cười, rồi tựa đầu vào vai cậu.
“Cảm ơn cậu. Cậu đã tìm thấy tớ.”
-Hết-

Quyền & Miễn trừ trách nhiệm/Credits & Disclaimers
OC và ý tưởng gốc thuộc về Vịt Nguyễn. Triển khai và chấp bút bởi Kỳ Kỳ.
Các nhân vật Genshin Impac thuộc quyền sở hữu của Hoyoverse.
———
Tôi (tác giả) từ chối cho phép sử dụng tác phẩm đã đăng để sao chép và biến thành các tác phẩm phái sinh dưới mọi hình thức. Mọi việc đăng tải lại ở bất cứ phương tiện truyền thông nào hoặc sử dụng cho các mục đích công khai khác phải có sự cho phép của tôi hoặc/và người gửi ủy thác, và đảm bảo các quyền nhân thân của tác giả.

Để lại một bình luận