Trong một lần vô tình cứu đoàn phù thủy sinh từ Mahoutokoro đến Hogwarts tham dự giải đấu Tam Pháp Thuật, Zvonimir đã chiếm được sự chú ý của Yumi Ito. Từ đó, tình yêu nảy nở giữa những con người với nhiều bí mật khác nhau.
Giấc mơ được dệt cho Nguyễn Vy.
Fandom: Harry Potter: Magic Awakened
Ship: Yumi Ito x Zvonimir Wilson (OC)
Thể loại: ngọt, tình đầu, học đường, phép thuật, Character x OC
Số từ: 7537.

Chương một: Bão Hải Âu
Năm thứ năm của Zvonimir Wilson ở Hogwarts hứa hẹn nhiều phiền toái khi ngay từ đầu năm, mọi thứ đã chẳng mấy suôn sẻ với cậu. Mọi đứa học trò năm năm đều lo lắng về Kì thi Pháp thuật Thường đẳng – OWLs – tất nhiên rồi. Nhưng riêng Zvonimir thì cậu còn phải đối mặt với chuyện rớt hoàn toàn môn Bay lượn.
Cậu không thích bay, chưa bao giờ hứng thú với nó. Nhưng rõ ràng ở năm này, các bạn học cùng trang lứa đều đã thuần thục trên chiếc chổi bay của mình. Chỉ riêng Zvonimir vẫn cứ lẹt đẹt ở phía sau. Không thể phủ nhận việc cậu chủ đích trốn tiết là nguyên nhân chính khiến cho điểm số môn này tệ đến vậy. Tuy nhiên, nếu biết được bí mật mà cậu đang cất giấu thì có lẽ người ta sẽ phần nào hiểu được vì sao cậu ghét môn Bay đến thế.
“Không. Trò sẽ phải học lại môn Bay trong học kỳ này. Hoặc là trò có thể chứng minh bản thân mình là một phù thuỷ có tiềm năng bằng cách tham gia đội Quidditch của nhà thay cho Salamander vừa bị chấn thương tuần trước. Ta đã nói chuyện với Giáo sư Hooch rồi đấy.”
Giáo sư Flitwick, già nua và bé tí đứng trên chồng sách cao ngất và ngó xuống nói với Zvonimir. Thầy vẫy đũa phép và mớ giấy tờ ghi lại điểm số môn Bay của cậu qua các năm. Zvonimir nhăn mặt, hỏi lại:
“Thưa giáo sư, thầy chắc rằng thầy muốn nhà Ravenclaw sẽ đứng bét bảng mùa giải năm nay chứ?”
Gương mặt nhăn nhúm như những trang giấy bị nhàu nát trong một quyển sách cổ bất kỳ của Giáo sư Flitwick bỗng giật giật. Nhưng chỉ trong tích tắc, ông đã trở lại vẻ điềm tĩnh như cũ.
“Trò là một phù thuỷ tiềm năng. Đừng để một môn học cản bước mình. Học lại, hoặc tham gia Quidditch.”
Rồi Giáo sư Flitwick xua cậu ra khỏi phòng học. Và như thế, chuỗi ngày tồi tệ năm thứ năm của cậu chính thức bắt đầu.
Việc Zvonimir xuất hiện ở sân tập Quidditch đã gây ra một tràng cười lớn cho cầu thủ nhà Ravenclaw. Rất nhanh sau đó, họ đã nhận ra một sự thật rằng rất có thể họ sẽ thua thậm tệ khi cậu chính thức vào đội. Buổi tập đầu tiên diễn ra hết sức căng thẳng, vì hầu như ai nấy đều cố ép cậu phải theo kịp mình. Tuy nhiên, vẫn có một số thành viên đội nhà Ravenclaw tỏ ra hết sức tích cực, cụ thể như đàn anh Valor, người luôn miệng chỉ dẫn Zvonimir kèm những lời động viên.
Dù Zvonimir chống đối môn Bay hay Quidditch thế nào thì cậu vẫn phải cải thiện điểm số của mình trước khi kết thúc học kỳ này. Vì thế mà cậu vẫn thường nhờ Valor luyện tập thêm cùng mình vào những buổi chiều sau khi hết tiết. Buổi tập của cả đội nhà Ravenclaw trước thềm trận Quidditch tiếp theo diễn ra khá ổn. Ít ra thì Zvonimir cũng đã nghe được thêm vài lời khen ngợi từ phía đồng đội của mình. Tuy nhiên, ở vòng cuối cùng, khi một thành viên quá khích lỡ tay đánh quả Bludger văng đi hơi xa, một tai nạn suýt chút nữa đã xảy ra khiến cho cả Hogwarts đều mất mặt.
Hôm ấy, ở phía chân trời xuất hiện những cái chấm đen. Thoạt đầu, trông chúng rất nhỏ và không mấy ai để ý đến. Thế rồi, chúng hiện hữu càng lúc càng rõ rệt hơn, cho đến khi cả đội nhận ra đó là một đàn chim lớn.
“Gì thế nhỉ?”
“Trông như Bão Hải Âu ấy.”
“Sao ở Hogwarts lại có Bão Hải Âu?”
Ai nấy đều lấy làm lạ, nhưng được vài phút thì sự chú ý lại quay trở về với buổi luyện tập. Riêng Zvonimir cứ chốc chốc quay về hướng đàn chim đang bay đến. Xét theo vận tốc và hướng đi vẫn không đổi của chúng thì tốt nhất cả đội nên hạ độ cao trước khi lộn xộn xảy ra.
Cậu vừa ra hiệu cho đồng đội bay thấp xuống trước thì trái Bludger tai quái đó bay vụt qua, suýt chút nữa nó đã phá huỷ cái sống mũi cao cao của cậu.
“Quỷ thần ơi! Mình thề là mình chỉ lỡ tay…” Người đồng đội cùng năm tên Archie Jones của Zvonimir lên tiếng. Cậu nhìn theo trái Bludger, vốn dĩ nó phải đuổi theo cậu, nhưng dường như nó đã tìm thấy mục tiêu ở nơi khác. Nó lao thẳng về phía đàn Bão Hải Âu đang tiến đến Hogwarts với vận tốc phi thường.
Cứ thế này thì đàn chim sẽ bị đánh cho tan tác mất, và rồi cả nhà Ravenclaw sẽ mang danh hiệu mới là kẻ huỷ hoại thiên nhiên. Nhưng lúc lao theo trái Bludger, Zvonimir đã chẳng nghĩ nhiều đến thế. Cậu chỉ muốn hoàn thành buổi tập luyện hôm đó mà không phải ở lại nhặt lông chim đến khuya. Cây chổi của cậu không hợp tác như mong đợi, nhưng cũng đủ để cậu đến gần trái Bludger và phang mạnh vào nó một gậy trước khi nó kịp chạm đến con Bão Hải Âu bay đầu đàn.
Đúng lúc đó, cậu mới nghe thấy những tiếng thét đến từ những con chim. Nói đúng hơn là từ những người ngồi trên chúng.
Cơn bất ngờ của Zvonimir chưa kịp trôi đi thì cậu đã bị cuốn vào đàn chim lớn. Chúng tách ra bay quanh hai bên cậu, và cậu thấy những cái bóng ngồi trên lưng Bão Hải Âu vụt qua mình. Phải vất vả lắm, Zvonimir mới lấy lại được thăng bằng trên cán chổi. Cậu nhìn theo đàn chim đang sà xuống khuôn viên trường Hogwarts trong sự ngạc nhiên của toàn thể đội Quidditch nhà Ravenclaw, rồi chính cậu cũng bay xuống sau họ.
Các cầu thủ tập hợp lại thành một hình vòng cung ngay ngắn trên sân cỏ, trong khi những con Bão Hải Âu hạ cánh an toàn ngay khu vực gần đó. Có khoảng hơn chục người đang xuống, hầu hết là phù thuỷ sinh trạc tuổi Zvonimir hoặc lớn hơn. Tất cả bọn họ đều khoác trên mình bộ đồng phục màu hồng.
Giáo sư Hooch, người đứng lớp môn Bay hớt hải chạy ra từ phòng làm việc của mình. Bà vẫn thường quan sát các đội tập Quidditch ở gần đó. Vừa đến nơi, bà đã bắt tay chào hỏi những phù thuỷ vừa đến. Khi Zvonimir đáp xuống sân cỏ thì cũng là lúc Giáo sư Hooch giới thiệu với cả đội về những vị khách của họ.
“Đây là Hiệu trưởng và các phù thuỷ sinh trường Mahoutokoro. Họ đến từ Nhật Bản xa xôi để tham dự cuộc thi Tam Pháp Thuật.”
Đầu năm học này, cô Hiệu trưởng McGonagall đã thông báo về cuộc thi Tam Pháp Thuật sẽ diễn ra tại Hogwarts. Họ sẽ tiếp đón các vị khách đến từ hai trường khác. Các phù thuỷ sinh trường Ilvermorny đã đến vài hôm trước, còn các đại diện từ Mahoutokoro thì cũng đã đến đông đủ. Zvonimir xách cây chổi của mình trong một tay, tay còn lại cầm cây gậy Tấn Thủ và nhập vào hàng ngũ nhà Ravenclaw.
Cậu quan sát Giáo sư Hooch và Hiệu trưởng trường Mahoutokoro trao đổi với nhau điều gì đó thật nhanh. Thế rồi, cô Hooch quay về phía Zvonimir và nói:
“Wilson. Trò nhận được lời cảm ơn từ đoàn đại diện trường Mahoutokoro vì hành động rất can đảm và kịp thời vừa rồi.”
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu. Những tiếng vỗ tay lác đác vang lên từ phía đoàn trường Mahoutokoro, rồi lan dần sang đội tuyển nhà Ravenclaw. Zvonimir bối rối chưa biết nói gì, ánh mắt cậu vô tình lướt qua cô gái đứng ở hàng đầu, cạnh bên vị Hiệu trưởng của mình. Như thể đã chờ cậu nhìn về hướng mình suốt từ lúc nãy đến giờ, cô nở một nụ cười.

Chương hai: Hộp cơm trưa
Cuộc sống của Zvonimir ở Hogwarts sau khi trở thành anh hùng trong mắt các học trò trường Mahoutokoro không có gì khá khẩm hơn. Việc cứu họ khỏi trái Bludger tai quái đó cũng chẳng giúp cậu thêm điểm môn Bay. Điều duy nhất khác biệt có lẽ đó là cậu bắt đầu có một chiếc đuôi cứ quẩn quanh theo mình.
Đó là một học trò năm cuối cấp trường Mahoutokoro. Đàn chị đã để ý đến cậu ngay từ lần đầu gặp mặt, khi cậu dũng cảm đỡ cho cô trái Bludger đó. Việc cảm ơn và đáp đền là phép lịch sự tối thiểu, nhưng với Zvonimir, điều đó chỉ gây thêm phiền não cho cậu mà thôi.
Tất nhiên, cô gái tên Yumi Ito đó không tài nào mà hiểu nổi thái độ trốn tránh của cậu là như thế nào. Cô chỉ muốn gặp cậu để cảm ơn, và tặng cậu một chút thức ăn do tự tay mình chế biến. Ở Nhật Bản thì điều này hết sức thường tình. Thậm chí, nếu cậu không nhận tấm lòng của cô thì cô sẽ thêm khúc mắc trong lòng, như thể mình đã làm gì đó sai trái lắm vậy.
Cái sai duy nhất của Yumi Ito có lẽ là việc cô đã xuất hiện trước mặt Zvonimir, khiến cậu không thể nào lờ đi định mệnh của mình. Tất nhiên, điều này cũng chỉ nằm trong đầu cậu, còn đàn chị trường Mahoutokoro không biết gì. Chẳng ai biết về loại năng lực kỳ lạ mà Zvonimir đã thừa hưởng từ mẹ mình.
Ngoài khả năng lập kết giới và khả năng nhận biết thiện – tà ý người khác dành cho mình, Zvonimir còn nhận được món quà khác từ người mẹ nhân ngư quá cố của cậu. Đó là khả năng nhìn thấy bạn đời tương lai sẽ sánh vai cùng mình. Và ngay từ cái khoảnh khắc mà cậu bắt gặp Yumi Ito đang nở nụ cười với mình trên sân Quidditch, Zvonimir biết ngay rằng định mệnh đã tự tìm đến mình rồi.
Có lẽ mẹ của cậu năm xưa cũng đã nhìn thấy cha cậu trong cái viễn cảnh tươi đẹp đó, thế nên bà mới tự nguyện bỏ đi chiếc đuôi cá của mình để trở thành con người và về một nhà với ông. Nhưng Zvonimir thì biết gì về tình yêu, khi cả đời cậu đều không cố gắng tìm kiếm nó chứ? Đã có lúc cậu cho rằng bạn đời của cậu, nếu thật sự có ai đó ngoài kia, thì tốt hơn hết là họ đừng nên xuất hiện thì hơn. Vì cậu chẳng muốn trải qua sự mất mát mà cha cậu phải chịu đựng sau khi mẹ cậu qua đời. Mẹ cậu đã đổi tuổi thọ để lấy đôi chân, và cậu đã hôn lên trán bà lần cuối khi cậu mới năm tuổi. Kể từ khi đưa cậu đến Hogwarts, cha cậu lại lên đường lang thang đó đây như trước khi gặp gỡ mẹ cậu. Người ta nói rằng ông để những chuyến đi ấy lấp đầy khoảng trống trong tim mình khi người vợ dấu yêu đã không còn nữa. Một thằng nhóc như Zvonimir lúc ấy thì làm sao mà hiểu được chuyện đó? Điều duy nhất cậu hiểu rằng mình phải cố gắng không để tình yêu biến mình trở nên khổ sở như vậy.
Đó cũng là lý do mà cậu vẫn vui vẻ một mình trong khi bạn bè cùng trang lứa đều đã hẹn hò ít nhất một lần trong đời.
“Anh nói cậu này, cậu đã học năm thứ năm ở Hogwarts rồi mà chưa hề có một mảnh tình vắt vai như vậy thật thảm hại quá sức.”
Người vừa lên tiếng là Valor. Zvonimir quắc mắt nhìn đàn anh trong khi cả hai đang ngồi đối diện nhau ở Đại Sảnh Đường trong giờ ăn trưa. Miệng Valor vừa nhồm nhoàm một cái đùi gà nướng mật ong, vừa lên tiếng chê bai cậu:
“Anh nói thật đấy… Chơi cùng cậu riết mà người ta tưởng anh cũng ế như cậu…”
Cái đĩa của Zvonimir vẫn còn nguyên, vì ngoài việc cậu ăn khá ít ra thì nhìn đàn anh như vậy cũng đã đủ no rồi. Cậu đáp:
“Chuyện anh vừa bị đàn em nhà Gryffindor từ chối thì có liên quan gì đến em chứ?”
Như thể vừa chạm bị trúng vết thương còn chưa lành, Valor tỏ ra hết sức khổ sở.
“Cậu thì sướng rồi, nhỉ? Cậu được cả học trò trường Mahoutokoro theo đuổi cơ mà.”
Zvonimir thở dài một cách ngao ngán. “Anh nói linh tinh cái gì đấy?”
Valor vừa kết thúc món gà của mình, đúng lúc có tiếng bước chân rất nhẹ đến gần họ. Đàn anh ngước lên, lại còn hất nhẹ đầu về phía người đang tiến lại từ phía sau Zvonimir.
“Vừa nhắc đã đến rồi kìa. Vận đào hoa của cậu sau bao năm cuối cùng cũng nở rộ đấy!”
Zvonimir còn chưa kịp quay lại thì Valor đã lên tiếng trước:
“Chào cậu, Yumi Ito! Cậu đến tìm Zvonimir à?”
Bàn tay cầm chiếc nĩa của Zvonimir bất giác co lại. Cậu ngồi im như thể vừa bị trúng bùa choáng Stupefy vậy. Yumi Ito đến gần và chào hỏi cả hai.
“Chào cậu, Valor. Chào Zvonimir.”
“Vâng… Chào chị…” Zvonimir chỉ ấp úng được như vậy. Thế rồi, Valor bất ngờ đứng lên với cái đĩa đồ ăn vơi gần hết của mình và nói:
“Anh nghĩ là mình cần thêm một cái đùi gà nữa. Anh sẽ… ờ, sang chỗ kia xử lý phụ thằng Archie vậy. Hình như nó không thích món này cho lắm…”
Nói rồi, Valor lẩn đi mất mà chẳng thèm chú ý đến ánh mắt cầu cứu của Zvonimir. Cậu cũng định đứng lên, kiếm đại một cái cớ gì đó để cắt đuôi Yumi Ito như cậu vẫn thường làm. Thế nhưng cô nàng đã đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ xuống cạnh cậu.
“Tặng em,” đàn chị lên tiếng. “Chị ngồi đây, được không?”
Yumi Ito chỉ tay vào chỗ trống cạnh Zvonimir. Không có quá đông học trò trong Đại Sảnh Đường vào hôm đó, và bàn ăn nhà Ravenclaw hãy còn kha khá chỗ. Nhưng Yumi Ito nhất định phải ngồi cạnh cậu. Zvonimir thấy mình không thể chuồn đi được nữa thì đành gật đầu một cách miễn cưỡng.
“Chị đã làm cho em đấy.” Yumi Ito vừa nói vừa đẩy chiếc hộp gỗ sang bên cạnh. “Ở Nhật, bọn chị gọi nó là bento.”
Không thể phủ nhận một điều rằng Zvonimir bắt đầu thấy tò mò với văn hoá từ một quốc gia xa lạ. Như bắt được ánh mắt đó của cậu, Yumi Ito nhoẻn miệng cười.
“Những chiếc hộp như thế này đựng đồ ăn mang đi, rất tiện lợi cho bữa trưa đấy. Tất nhiên là ở trường bọn chị không có một đại sảnh đầy ắp thức ăn như ở Hogwarts rồi.”
Zvonimir nhìn xuống chiếc hộp vuông vức. Yumi Ito thì lại nhìn cậu với vẻ háo hức không thể giấu trên gương mặt.
“Mau mở ra đi.”
Cậu lưỡng lự một lúc rồi cũng làm theo lời đàn chị. Vừa chạm tay vào hộp thì chiếc nắp đã tự động bật mở. Gần như ngay lập tức, Zvonimir đã bị lóa mắt bởi màn trình diễn bên trong.
Hộp thức ăn được chia làm bốn ngăn nhỏ, mỗi ngăn đều có món gì đó trông như là cơm trắng, rong biển và những miếng thịt cá, tôm tươi. Cơm được nắn lại với nhau thành một miếng vừa đủ cho vào miệng, bên trên mỗi phần là tôm, trứng hoặc một loại thịt cá khác nhau. Thức ăn bên trong được Yumi Ito phù phép, khiến chúng nhảy lên nhảy xuống vài vòng như thể chúng là động vật biển còn sống đang ngụp lặn dưới nước, trong trường hợp này là không khí. Sau cùng, chúng quay trở về yên vị ở đúng vị trí mà Yumi Ito đã sắp xếp từ trước.
“Món này là sushi,” Yumi Ito giới thiệu. Có lẽ cô đã lầm biểu cảm trên gương mặt Zvonimir khi ấy là sự ngạc nhiên. “Tuy là đồ sống nhưng chị đã chế biến rất kỹ đó. Em thử dùng xem.”
Cái mùi cá tươi, không hề tanh tưởi, nhưng vẫn là mùi đặc trưng của biển xộc thẳng lên mũi Zvonimir. Trong đầu cậu đã hiện ra một khung cảnh khủng khiếp của những con cá, những con tôm vẫy vùng trong nước, van xin được tha mạng. Và nằm giữa chúng là chính cậu, với lớp vảy cá lớn nhỏ trên người đang chờ bị người ta cạo sạch rồi mang lên thớt. Ở đó, cơ thể cậu sẽ bị cắt ra từng khúc, từng khúc, và cuối cùng được bày ra trên dĩa như một món ăn thơm ngon khó cưỡng với kẻ khác…
Zvonimir bật dậy. Một tay ôm bụng một tay bụm miệng để ngăn cơn buồn nôn dâng trào trong lòng. Cậu vội vã chạy ra khỏi Đại Sảnh Đường, để Yumi Ito ở lại với gương mặt đỏ ửng vì sượng, và tiếng Valor vang văng vẳng:
“Ơ kìa! Cái thằng này sao lại?!…”

Chương ba: Bí mật
Yumi Ito không tài nào hiểu được vì sao Zvonimir lại phải ứng như vậy trước hộp cơm trưa cô đã cất công đến khu bếp của Hogwarts (và phải nghe bọn gia tinh cằn nhằn) để làm cho cậu. Cô ủ rũ suốt vài hôm liền, mãi đến khi Valor tiết lộ cho cô biết rằng Zvonimir vốn không thích hải sản, sự tự tin của cô mới quay trở lại.
Hôm đó, Yumi Ito mang một ít bánh ngọt đến cho Zvonimir vào buổi chiều, sau khi tiết học cuối cùng của ngày hôm đó kết thúc. Đám học trò năm năm thường xuyên túm tụm lại với nhau để tự ôn luyện cho kỳ thi quan trọng sắp đến, còn các đội Quidditch thì vẫn giữ lịch trình luyện tập như thường. Zvonimir đang ủ dột ở sân cỏ thì nhác thấy bóng Yumi Ito đến. Cô nàng ngồi lặng lẽ trên khán đài trống, đôi mắt dõi theo chổi bay của cậu. Thật tình mà nói, việc bị nhìn thế này còn áp lực hơn với Zvonimir, thế nên phong độ của cậu còn tệ hơn những lần trước và bị đội trưởng quở trách nhiều.
Cuối cùng thì buổi tập cũng đã kết thúc. Zvonimir mệt rã rời đưa mắt về phía khán đài. Không thấy Yumi Ito đâu nữa, cậu cứ đinh ninh rằng cô đã bỏ về sau màn trình diễn đáng thất vọng của mình. Hoá ra cô đang đứng đợi cậu ở hành lang dẫn vào lâu đài. Đội Quidditch nhà Ravenclaw đi tới, chào hỏi Yumi Ito rồi vừa nhìn Zvonimir vừa cười khúc kha khúc khích với nhau.
“Nhớ xin lỗi người ta đấy!” Valor thì thầm với Zvonimir khi hai đứa đi cuối cùng trong đội. Anh chàng gật đầu chào Yumi Ito rồi đẩy các đồng đội còn hóng hớt của mình đi nhanh lên, chừa lại không gian cho đôi bạn trẻ.
“Chào chị…” Lần này là Zvonimir chủ động lên tiếng. Yumi Ito nhoẻn miệng cười, sau đó giơ lên chiếc hộp bánh.
“Chị mang một chút đồ ngọt đến. Không biết em có thích đồ ngọt hay là…”
Yumi Ito bỏ lửng câu nói, cô chăm chú quan sát biểu cảm của Zvonimir, đến mức gò má bên dưới những đốm tàn nhang của cậu đỏ ửng lên trong nắng chiều.
“Em không có ý chê bai đồ chị nấu đâu!” Zvonimir buột miệng. “Em x-xin lỗi…”
Vì cậu đã gây ra ấn tượng xấu như vậy, liệu Yumi Ito có còn ở trong bức tranh về tương lai của hai người? Nhưng khi vô tình chạm mắt của cô, cậu biết rằng họ sẽ còn gắn bó với nhau rất lâu, rất lâu nữa.
Trong sự ngỡ ngàng của cả hai, họ chỉ đứng đó nhìn nhau một lúc thật lâu.
Yumi Ito bật cười: “Không vấn đề gì đâu. Chị đã nghe cậu bạn Hill nói rồi. Vì muốn cảm ơn em hôm đó đã giúp đỡ trường chị, nên chị mới làm cơm để đáp lễ. Nếu không ăn được sushi thì bánh ngọt nhé?”
Zvonimir đưa tay đón lấy hộp bánh từ Yumi Ito. Dẫu sao thì đàn chị đã mất công làm bánh và ra đến tận đây để đưa cho cậu. Nếu từ chối nữa thì cậu sẽ bị cả trường, dẫn đầu là Valor, dần cho một trận nhừ tử vì không biết ga lăng là gì.
“Cảm ơn chị,” cậu đáp.
Yumi Ito gật đầu. Trông cô như vừa đẩy được một tảng đá to đè nặng trái tim ra ngoài. Cô chúc Zvonimir ngon miệng, sau đó quay bước uyển chuyển dọc theo hành lang và khuất dạng.
*
* *
Cứ ngỡ rằng sau khi Zvonimir nhận hộp bánh ngọt do chính tay Yumi Ito làm đó, đàn chị sẽ không còn lý do gì mà phải chú ý đến cậu nữa. Thế mà hình bóng cô nàng vẫn xuất hiện ở những nơi mà cậu thường lui tới, là hành lang giữa các lớp học, Đại Sảnh Đường, hay sân tập Quidditch. Giữa lúc những thử thách đầu tiên của cuộc thi Tam Pháp Thuật diễn ra sôi nổi, và điểm số môn bay của Zvonimir được cải thiện dần, Yumi Ito thường xuyên động viên cậu bằng những món ăn tinh xảo. Tất nhiên là không có hải sản.
Zvonimir không phải là người thích ăn uống. Nhưng cậu cũng phải thừa nhận rằng được tặng đồ ăn như thế này khiến cậu đỡ kén ăn đôi chút. Cậu còn khá tận hưởng vẻ mặt thòm thèm của Valor mỗi khi cậu mở hộp đồ ăn của Yumi Ito ra nữa chứ.
“Anh sẽ không động vào nếu đó là quà của Yumi Ito tặng cậu…” Vừa nghe đàn anh nói vậy, Zvonimir vội vàng kéo chiếc hộp thơm phức mùi thức ăn về phía mình. “Ấy, khoan đã! Ý anh bảo rằng… Ờ… Để anh ăn thử một miếng để biết mùi vị ẩm thực Nhật Bản thế nào thôi đó mà…”
Zvonimir vui vẻ san sẻ phần thức ăn của mình, dù sao cậu cũng sẽ không ăn hết. Yumi Ito quả thực đã làm rất nhiều món cho cậu trong chỉ một hộp cơm trưa be bé.
“Ngon… hật… ấy…” Valor bình phẩm với một miệng đầy cơm. Zvonimir không đáp lời, chỉ vô thức đưa mắt về phía đầu bàn ăn tập thể rất dài của nhà Ravenclaw, nơi các phù thuỷ sinh trường Mahoutokoro đang dùng bữa cùng nhau.
Khoảng thời gian đó, cả trường bắt đầu rộ lên tin đồn rằng Yumi Ito đang theo đuổi Zvonimir. Đàn chị còn không hề có ý định đính chính gì cả, trái lại còn tiếp thêm lửa cho câu chuyện bằng cách chủ động đến tìm Zvonimir. Thoạt đầu, cậu chỉ có suy nghĩ đơn giản rằng đàn chị thích nấu nướng và tặng đồ ăn cho cậu như một cử chỉ biết ơn. Thế rồi, thời gian gặp gỡ của họ mỗi lúc một nhiều. Yumi Ito viện cớ tặng quà và đến lấy lại hộp thức ăn để gặp Zvonimir hầu như mỗi ngày.
Đến khi cậu cảm thấy mọi chuyện dần đi quá kiểm soát, hay chính trái tim mình đang mất dần sự lạnh lẽo vốn có của nó, cậu bắt đầu né tránh Yumi Ito. Đương nhiên, sự lạnh nhạt của cậu khiến cô nàng tò mò, và Valor nghiễm nhiên trở thành “sứ giả” bất đắc dĩ của hai người.
“Của cậu đây,” Valor đặt một hộp thức ăn xuống trên chiếc bàn trong Phòng Sinh Hoạt Chung. “Hôm nay có món súp miso, cơm gà và đồ tráng miệng nữa…”
Trông Valor như đang tiếc thầm rằng hộp thức ăn đó không dành cho mình. Zvonimir chỉ ngước lên nhìn đàn anh, sau đó lên tiếng:
“Cảm ơn anh, Valor.”
Zvonimir đứng dậy, cầm lấy hộp thức ăn và đi về hướng phòng riêng. Mấy ngày này, cậu chàng né tránh Yumi Ito, khiến cô chỉ có thể nhờ Valor gửi cơm hộp đến cậu. Không hẳn là anh chẳng biết nguyên do vì sao Zvonimir lại tỏ thái độ như vậy với cô. Chính vì biết rõ, đôi lúc anh mới cảm thấy sự thôi thúc muốn đấm cho cậu một phát.
Đợi cho một ngày dài ở Hogwarts trôi qua, và những ánh sao soi tỏ lối dẫn đến Hồ Lớn, Zvonimir mới lẻn ra khỏi lâu đài. Trút bỏ lớp đồng phục, cậu thả mình vào làn nước mát lạnh ở hồ. Giữa cái tĩnh lặng của thiên nhiên, tách biệt khỏi những phù thuỷ khác, cậu mới tìm thấy được sự bình yên.
Thả mình trôi nổi trên mặt nước, Zvonimir bắt đầu suy nghĩ mông lung về những chuyện xảy ra gần đây, về Yumi Ito. Dù có cố lờ đi tình cảm đang nảy nở trong lòng, cậu biết rằng mình chẳng thể chống lại số phận. Nhưng cậu chọn cách né tránh cô cũng là vì không muốn cô biết được bí mật của mình, rằng cậu là một người cá.
Và Zvonimir cứ bồng bềnh trong nước, xoay vần với chính những suy tư của mình. Cậu nào biết được ở xa xa trên bờ, có một bóng người đã tình cờ thấy động ở Hồ Lớn và đến đó xem thử. Đôi mắt cô ngỡ như mình đang chứng kiến một giấc mơ, khi chúng thấy những lớp vảy lấp lánh dưới ánh trăng bạc, những cái mang cá lộ ra từ cổ người đó, thậm chí là hai bàn tay với các ngón dính liền với nhau bằng một lớp màng mỏng khi cậu bơi lội…
Tất cả những hình ảnh đó đã ghi sâu vào tâm trí Yumi Ito, vào cái đêm cô phát hiện ra bí mật của Zvonimir.

Chương bốn: Lời mời
Mùa Đông kéo đến Hogwarts, phủ lên ngôi trường cổ kính một lớp tuyết trắng dày đặc như lớp bọt trên những ly bia bơ mà tụi phù thuỷ sinh yêu thích. Đợt giá lạnh đầu tiên kéo đến, mang theo sự phấn khởi, nô nức không thường thấy ở đây. Vì cuộc thi Tam Pháp Thuật vẫn đang diễn ra và Hogwarts đang nỗ lực rất nhiều để trở thành một chủ nhà chu đáo, cô Hiệu trưởng đã chính thức công bố sự kiện Dạ Vũ Giáng Sinh sẽ được tổ chức với khoản chi tiêu rộng rãi từ phía nhà trường.
Khỏi phải nói đám học trò nhốn nháo thế nào chỉ để mời được bạn nhảy tâm đầu ý hợp. Một số chỉ muốn có cái vinh dự được đi cùng chàng trai hay cô gái nổi tiếng. Số khác lại viện dịp này để bày tỏ tình cảm với đối tượng mà mình đã để ý đến từ lâu. Khắp các hành lang nối giữa dãy phòng học, trong Đại Sảnh Đường, ở khuôn viên trường hay bất cứ nơi nào có người lui tới, ta cũng đều dễ dàng bắt gặp cảnh các cô các cậu từ ba trường phù thuỷ tiếng tăm đỏ mặt trao nhau lời mời. May mắn hơn, ta còn có thể chứng kiến niềm vui của họ, và đôi khi là sự tan vỡ của trái tim chết yểu tuổi học trò.
Trái với sự nồng nhiệt tìm kiếm bạn nhảy của Valor, Zvonimir lại chẳng mấy hào hứng. Với cậu thì việc đến Dạ Vũ Giáng Sinh một mình chẳng tệ đến mức như đàn anh cứ nói quá lên. Thậm chí cậu còn mừng vì không phải dành quá nhiều thời gian cho những bài tập khiêu vũ mà nhà trường bắt buộc phải tham dự để không làm xấu mặt phù thuỷ sinh Hogwarts trước mặt bạn bè quốc tế. Điều duy nhất mà cậu lấy làm vui lòng với sự kiện này đó là khi nó chuyển sự chú ý của hầu hết mọi người đến những nơi thật sự lãng mạn trong trường, và chừa lại cái thư viện yên tĩnh cho cậu nghiên cứu bài vở.
Thay vì vò đầu bứt tóc nghĩ ra một lời mời thật hay, hoặc tranh thủ thời cơ tìm bạn nhảy, Zvonimir tìm thấy sự an ủi nơi những quyển sách cũ dày cộp và bụi bặm, một số còn làm cậu hắt hơi rõ to trong thư viện ít bóng người. Điểm số môn bay của cậu đã được cải thiện hơn sau vài lần làm trò hề cho cả trường, và trường bạn, trên sân Quidditch. Giờ cậu chỉ cần tập trung vào những môn học thật sự quan trọng hơn thôi.
“Này Zvonimir,” giọng đàn anh Valor vang lên bên cạnh khi cả hai đang lững thững trên sân trường. “Nhìn bên kia kìa.”
Ở phía bên kia mảnh sân rộng ngay bên ngoài phòng học Biến Hình là một nhóm phù thuỷ sinh trong bộ đồng phục hồng của trường Mahoutokoro, với Yumi Ito đứng ở trung tâm. Đối diện cô là một nam sinh trường Hogwarts. Dường như cậu ta vừa mới ngỏ lời với cô, khiến nhóm phù thuỷ trẻ bên cạnh trầm trồ rõ to, thu hút sự chú ý của mọi người tại mảnh sân. Valor huých nhẹ vào tay Zvonimir, nói:
“Xem vẻ mặt của cậu ta thì chắc là bị từ chối rồi. Người thứ ba trong tuần rồi đấy.”
Đáp lại lời ảnh chỉ có sự im lặng của Zvonimir. Với sự nổi tiếng của Yumi Ito tại đây thì việc cô có vài lời mời đi dự dạ vũ là điều hết sức hiển nhiên. Tuy vậy, có vẻ cô vẫn chưa chọn được bạn nhảy ưng ý.
“Anh bảo rồi, cậu mà không nhanh chân lên thì người khác sẽ cuỗm mất cơ hội khiêu vũ cùng người đẹp đó!” Valor lại nói, có phần trách móc sự thờ ơ của Zvonimir.
Cậu chuyển ánh nhìn đi nơi khác khi vừa nhác thấy Yumi Ito quay đầu về hương mình.
“Chị ấy đi dự vũ hội với ai thì đâu phải việc của em?”
Miệng thì thốt ra những lời như vậy, nhưng trong lòng Zvonimir lại thấy cồn cào. Một cảm giác thật sự khó chịu cứ len lỏi vào trong tim cậu, khiến nó như thể bị bóp nghẹt khi nghĩ đến việc Yumi Ito gật đầu đồng ý với cậu trai kia. Người mà cậu đã thấy trong cái viễn cảnh tương lai tay trong tay ấy có thể sẽ đi vũ hội với một người khác. Cậu đâu có thích điều đó, nhưng bản thân lại chẳng đủ can đảm để ngỏ lời với Yumi Ito. Chính cậu vẫn đang lẩn tránh đàn chị khoảng thời gian này kia mà.
Valor lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của Zvonimir:
“Thái độ cậu như vậy chán quá đi mất! Này, cậu đi đâu đó?!”
Không muốn nhìn thấy cảnh tượng khiến bản thân khó chịu như thế nữa, Zvonimir quay về hướng lâu đài mà chẳng thèm chào Valor. Giọng đàn anh vẫn còn văng vẳng phía sau:
“Đã bảo sẽ cùng nhau ghé sang Hogsmeade sau giờ học rồi mà. Cái thằng này…”
Tiếng của Valor, tiếng cười nói tắt dần khi Zvonimir rẽ vào hành lang vắng. Giờ chỉ còn bước chân cậu vang vọng, và nỗi lòng mỗi lúc một to dần. Chính bản thân cậu cũng đang thét lên rằng: Mình là một thằng hèn! Nhưng cậu có thể làm gì đây? Đến gặp Yumi Ito và hỏi rằng liệu cô ấy có muốn yêu đương với một đứa con lai nửa người nửa cá, kẻ luôn tự ti với cơ thể xấu xí và kỳ quặc của mình?
Chưa gì cậu đã đoán được câu trả lời. Viễn cảnh khi Yumi Ito trở thành bạn đời của cậu hẳn chỉ là một giấc mơ hoang đường mà thôi.
Nén sự bực tức trong lòng, Zvonimir mở cửa thư viện. Hôm nay cũng vắng vẻ như mọi ngày. Tuyệt. Cậu chẳng muốn chia sẻ không gian của mình với ai khác lúc này. Cậu chọn cho mình một chỗ ngồi sáng sủa, quẳng chiếc cặp chất đầy sách lên trên bàn và bắt đầu dạo quanh từng giá sách cổ kính để tìm thêm tài liệu cần thiết cho các môn học của mình.
Một lát sau, có tiếng cửa chính của thư viện được mở. Zvonimir chẳng buồn ngó ra nhìn xem ai vừa mới vào. Cậu chỉ chăm chú vào những gáy sách đang ở trước mặt. Ngón tay cậu lướt qua từng lớp bìa da, đôi lúc chạm vào một ít bụi trên kệ. Chầm chậm, cứ thế, cậu đã lướt qua cả hàng sách mà chẳng tìm được quyển nào để đọc, cũng vì tâm trí cậu đang để đẩu đâu.
Thế rồi, Zvonimir đã vô tình va phải ai đó ở cuối kệ sách sừng sững. Gần như ngay lập tức, cậu lên tiếng xin lỗi.
“Ối! Thật sự rất xin lỗi—Chị Yumi Ito?”
Nếu người thủ thư ở trường có mặt tại đấy, hẳn cậu sẽ bị tống cổ ra ngoài và nhà Ravenclaw sẽ mất thêm điểm chỉ vì cậu đã la lớn cái tên của đàn chị như vậy. Nhưng đúng thật là Yumi Ito đang ở đó, trước mặt cậu.
“Chào Zvonimir,” đàn chị lên tiếng.
“C-Chào chị… Sao chị lại ở đây?”
Yumi Ito đưa cho cậu một quyển sách đã cũ. Cậu nhận ra nó không phải là sách ở Hogwarts nhờ những nét chữ tượng hình bên trên.
“Nghe Valor nói em đang tìm đọc thêm sách về độc dược. Có thể cái này sẽ giúp được em. Đây là sách chị sưu tầm đó.”
Zvonimir tròn mắt. “Cái này… Cho em à?”
“Tất nhiên rồi!” Yumi Ito giữ giọng mình thật nhỏ nhẹ, song cậu có thể nghe thấy tiếng cười rất khẽ của cô trong thư viện vắng. “Với một điều kiện.”
Bàn tay Zvonimir vừa đưa ra đón lấy quyển sách bỗng khựng lại. Cậu chớp mắt.
“Đừng hoảng vậy chứ,” Yumi Ito lại nói. Cô dúi hẳn sách vào tay cậu. “Điều kiện này chắc chắn cậu sẽ làm được.”
Khoảng lặng rơi xuống thư viện như nơi này vốn luôn là như thế. Yumi Ito trông có phần hơi bồn chồn. Cô tiến thêm một bước đến gần Zvonimir hơn và nói:
“Dự Dạ Vũ Giáng Sinh với chị đi.”
Trong khoảnh khắc đó, Zvonimir như vừa ôm trọn một quả Bludger vào ngực. Cậu bị hạ gục mà không hề có tuyến phòng vệ nào che chắn được nữa. Yumi Ito quan sát biểu cảm của cậu, chờ đợi. Cậu biết mình phải nói gì đó, nhưng tất cả những gì môi cậu có thể mấp máy là câu từ không hoàn chỉnh:
“Em… Chị… Chuyện này…”
Hẳn gương mặt cậu đã đỏ hơn cả hoàng hôn rồi. Zvonimir có thể cảm thấy sức nóng dâng lên hai bên má mình. Cậu không dám nhìn vào mắt Yumi Ito, không dám tin chuyện đang xảy ra.
“Chị muốn dự Dạ Vũ Giáng Sinh cùng em.” Yumi Ito lặp lại. Giọng của cô vẫn luôn kiên định. “Em đồng ý chứ?”
Zvonimir cúi đầu nhìn xuống sàn nhà đen sì bên dưới. Cậu đang cố sắp xếp suy nghĩ trong đầu để tìm ra lời hồi đáp thích hợp nhất cho cô.
“Chị sẽ không muốn nhảy với em đâu. Em… tệ khoản đó lắm…”
“Không vấn đề gì. Chúng ta có thể tập khiêu vũ cùng nhau.” Yumi Ito vẫn chưa bỏ cuộc.
“Thật ra em…” Zvonimir lại ngập ngừng. Cậu nhìn thấy bàn tay của Yumi Ito ở phía đối diện. Điều gì đó bên trong thôi thúc cậu nắm lấy nó, không để cơ hội này vuột mất. Nhưng cậu lại siết chặt tay mình thành nắm.
“Em có nỗi khổ. Mong chị hiểu cho…”
Zvonimir định quay đi, nhưng Yumi Ito đã chủ động nắm lấy tay cậu trước.
“Có lẽ chị hiểu.”
Ánh mắt cậu tìm thấy cô.
“Chị hiểu được phần nào nỗi khổ của em đấy,” Yumi Ito lặp lại. “Chị đã… tìm hiểu một số chuyện về em, Zvonimir. Theo cách riêng của chị. Và nếu em nghĩ rằng chị sẽ sợ hãi hay ghét bỏ em khi phát hiện ra điều đó thì em sai rồi. Ai cũng có bí mật của riêng mình, kể cả chị cũng thế.”
Hơi ấm từ tay Yumi Ito truyền đến cậu khi cô nhẹ nhàng đan tay vào với cậu. Trước sự ngỡ ngàng và tiếng trống ngực mỗi lúc một lớn của Zvonimir, cô nói thêm:
“Chị cũng có nhiều điều muốn nói với riêng em. Chị muốn ở bên cạnh em. Chị muốn tìm hiểu em nhiều hơn. Thế nên đừng chạy trốn chị nữa.”

Chương năm: Hẹn ước
Sau này, Zvonimir mới biết rằng Yumi Ito đã tình cờ phát hiện ra bí mật của cậu vào một đêm ở Hồ Lớn.
Còn vào cái thời điểm mà Yumi Ito chính thức ngỏ lời mời cậu dự Dạ Vũ Giáng Sinh, cậu vừa tò mò lại vừa không dám hỏi thẳng cô về những bí mật mà cô đã ám chỉ ở thư viện hôm ấy. Yumi Ito trấn an cậu rằng cô sẵn sàng tìm hiểu cậu, cũng như hoàn toàn thoải mái với việc cậu biết những chuyện riêng tư của cô. Trong những ngày tiếp theo đó, họ luôn ở bên nhau; từ phòng học cho đến Đại Sảnh Đường, sân Quidditch và cả Hồ Lớn nữa. Yumi Ito trổ tài nấu nướng cho cậu, còn cậu đáp lễ lại cô bằng những thứ thảo dược mà mình sưu tầm được. Zvonimir còn mạnh dạn hơn qua việc chủ động nắm tay Yumi Ito khi cả hai lang thang ở Hogsmeade trong một ngày hò hẹn có tuyết nhẹ rơi. Đầu óc cậu như đang bồng bềnh trên những cơn sóng dìu dịu của ái tình. Cậu không tin được rằng mình đang hẹn hò với Yumi Ito; đúng hơn hết thì chẳng ai tin được cả.
“Được đấy, Zvonimir! Anh biết là anh không nhìn lầm cậu mà!” Valor xuất hiện từ đằng sau, vừa quàng tay qua cổ vừa vò đầu cậu liền mấy cái.
Mọi chuyện đều quá sức tốt đẹp, đến mức cậu phải tự véo mình thật mạnh để chắc chắn rằng mình không nằm mơ, hay trúng phải thứ bùa chú gì đó. Đặc biệt là khi cậu tận mắt nhìn thấy Yumi Ito trong bộ váy lấy cảm hứng từ trang phục truyền thống của Nhật Bản, với cánh hoa anh đào ma thuật rơi nhẹ xung quanh mỗi bước cô đi và tan biến vào màn đêm trước khi cậu kịp đón lấy chúng ở Dạ Vũ Giáng Sinh.
Yumi Ito từ tốn bước xuống bậc thang, chìa một bàn tay về phía cậu, chờ đợi. Đến lúc đó thì cậu mới nhận ra mình đã đứng đực mặt ra đấy mà nhìn chằm chằm vào cô. Gương mặt cậu đỏ ửng lên trong sự bối rối, rồi cậu nhanh chóng nắm lấy tay cô, cúi mình và hôn nhẹ lên đó.
Điệu nhạc du dương cất lên, từng cặp đôi xoay vòng ở giữa Đại Sảnh Đường, nơi đã được trang hoàng theo chủ đề lễ hội Mùa Đông. Dù đã tập dợt trước nhiều tuần với Yumi Ito, song cơ thể Zvonimir lại trở nên cứng đờ khi cả hai bắt đầu khiêu vũ.
“Thả lỏng đi,” Yumi Ito thì thầm. “Như khi chúng ta tập cùng nhau ấy.”
Zvonimir nhìn vào đôi mắt cô. Chúng đang phản chiếu hình ảnh của cậu. Hệt như những buổi tối trăng rót lên bóng họ nhảy múa bên nhau cạnh Hồ Lớn. Trong phút chốc, cả Đại Sảnh Đường lặng đi, không gian như chỉ còn mỗi hai người họ mà thôi.
Giá mà cậu biết được câu thần chú làm ngưng đọng thời gian, đóng chai lại được ký ức để nó mãi vẹn toàn ở những ngày tháng tươi đẹp khi sự duyên dáng của Yumi Ito làm bừng sáng cả Hogwarts. Một khi đã quen với sự hiện diện của ai đó trong đời mình, việc phải rời xa họ là một liều thuốc độc. Zvonimir vẫn chưa sẵn sàng quay trở lại cuộc sống cô độc như trước kia, mà cậu nghĩ rằng mình chẳng bao giờ muốn vậy nữa.
“Vậy là chị sẽ ở lại Nhật Bản sau khi tốt nghiệp à?” Zvonimir hỏi, cậu cũng đã biết câu trả lời từ trước.
“Ừ. Có một số chuyện chị cần làm trước.”
Gió đêm se lạnh thổi, làm cho ánh trăng vỡ ra thành nhiều mảnh trên mặt Hồ Lớn. Zvonimir ngồi cạnh Yumi Ito trên thảm cỏ. Mùa hè kéo đến thật nhanh. Sự chia ly cũng thế.
“Chuyện của chúng ta…”
Zvonimir để lửng câu nói. Cậu không dám hỏi, càng không dám nghe câu trả lời của Yumi Ito.
Đã đến lúc kết thúc rồi sao?
“Ừ nhỉ, chị cần phải nói rõ ràng với em chuyện của chúng ta.”
Đám cỏ vô tội bên cạnh Zvonimir bỗng dưng bị bàn tay cậu giày vò đến mức thê lương. Yumi Ito là người bắt đầu mối duyên này, để cô kết thúc nó cũng là điều hợp lý.
Thế mà, trái với tưởng tượng của cậu, Yumi Ito nhìn vào mắt cậu mà nói:
“Kể cả khi chị không có mặt ở đây, em cũng không được hẹn hò với người khác đấy!”
Zvonimir tròn mắt.
“Việc yêu xa có thể sẽ khó khăn một chút, nhưng chị chắc chắn sẽ có cách đến thăm em thường xuyên.”
“Chị vẫn muốn gặp em sau khi về Nhật Bản à?”
Một câu hỏi thật ngớ ngẩn! Hẳn lúc đó trông Zvonimir buồn cười lắm. Cậu cư xử như một thằng ngốc vậy.
Đàn chị lên tiếng hỏi lại:
“Sao chị lại không muốn gặp em nữa chứ?”
Zvonimir khẽ cúi đầu. Dường như đã hiểu ra điều gì, cậu nhoẻn miệng cười.
“Không có gì đâu. Chỉ là một suy nghĩ ngu ngốc của em thôi.”
Bàn tay của Yumi Ito tìm thấy tay cậu. Chúng đan vào nhau, vừa khít như đó là vị trí vốn có của chúng vậy.
“Đợi đến khi em tốt nghiệp rồi, chúng ta có thể đi đến những nơi em luôn muốn đến.”
Yumi Ito nhớ rằng Zvonimir từng chia sẻ với cô về ước mơ chu du khắp thế gian, tìm hiểu về các loài thảo dược ít người biết đến. Có lẽ tâm hồn tự do như cơn gió ấy là thứ mà cậu thừa hưởng từ bố mình, và cũng là một trong số vô vàn điểm khiến Yumi Ito thích cậu.
Về phần Zvonimir, khi ấy cậu còn chưa nghĩ được xa đến vậy. Nhưng với lời Yumi Ito đã nói, cậu đã thật sự tin vào viễn cảnh tương lai mà mình đã thấy, khi cả hai trở thành bạn đời của nhau.
“Nhớ nhé,” Yumi Ito lên tiếng. “Nếu chị nhận được cú từ Valor kể rằng em đã có mối tình khác thì chắc chắn em sẽ thấy một con Bão Hải Âu vô cùng giận dữ tiến thẳng về phía mình đấy.”
Zvonimir bật cười. Trong khi cậu vẫn còn đang suy nghĩ nên đáp lời Yumi Ito thế nào thì cô đã nghiêng người về phía cậu, thật gần. Bàn tay thanh mảnh của cô nâng cằm cậu lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve phần bên dưới khóe miệng cậu. Ánh mắt của Yumi Ito khoá lấy cậu, rồi sau đó chuyển xuống đôi môi.
“Hôn chị đi.”
Hơi thở của Zvonimir đứt quãng, hoà vào với Yumi Ito. Ánh trăng bạc đổ lên hai chiếc bóng vừa khẽ chạm môi nhau, quyến luyến không muốn rời xa.
-Hết-

Quyền & Miễn trừ trách nhiệm/Credits & Disclaimers
OC và ý tưởng gốc thuộc về Nguyễn Vy. Triển khai và chấp bút bởi Kỳ Kỳ.
Các nhân vật Harry Potter: Magic Awakened thuộc quyền sở hữu của Portkey Games.
———
Tôi (tác giả) từ chối cho phép sử dụng tác phẩm đã đăng để sao chép và biến thành các tác phẩm phái sinh dưới mọi hình thức. Mọi việc đăng tải lại ở bất cứ phương tiện truyền thông nào hoặc sử dụng cho các mục đích công khai khác phải có sự cho phép của tôi hoặc/và người gửi ủy thác, và đảm bảo các quyền nhân thân của tác giả.

Để lại một bình luận