Khi em giả vờ hẹn hò với Rafayel để che mắt người nhà trong một buổi tiệc.


Request ẩn danh trên tumblr, dựa theo prompt:

“Relax it was one time, you don’t have to ask for my hand in marriage – yet.”


Quyền và Miễn trừ trách nhiệm

Nhân vật Love and Deepspace thuộc về Infold.

Prompt thuộc về creativepromptsforwriting.

Cốt truyện thuộc về tác giả (Kỳ Kỳ).

Tiếng nhạc du dương vang vọng khắp sảnh đường bắt đầu vang lên. Tất nhiên em sẽ không bỏ qua khúc nhạc mà mình yêu thích rồi. Thế là em ngó sang Rafayel, người đang nhắm mắt say sưa thưởng thức từng nốt nhạc. Em bật cười.

“Anh muốn nhảy không?”

Trước câu hỏi của em, anh chỉ mở to mắt. Thoáng ngạc nhiên hiện ra trên gương mặt anh, rồi anh cười.

“Sao lại không nhỉ?”

Rafayel nhìn bàn tay đang chìa ra của em, mỉm cười đầy hài lòng. Anh nắm lấy tay em và để em kéo mình ra giữa sảnh. Ánh mắt anh tìm đến góc phòng, nơi người thân của em đang tụ lại thì thầm điều gì đó về cả hai.

“Bình tĩnh nào,” em cười khi buông lời trêu ghẹo Rafayel. “Chỉ là một điệu nhảy thôi. Chúng ta chưa phải kết hôn hay gì đâu.

Trông Rafayel có chút bối rối, nhưng anh không thể hiện rõ ra mặt. Tay em được anh siết nhẹ, còn bàn tay khác của anh thì chạm vào lưng em.

“Nếu em muốn họ tin chúng ta là một cặp,” Rafayel thì thầm vào tai em trước khi kéo em sát lại anh. “Thì em phải tỏ ra say đắm anh hơn một chút.”

Cả hai đang tham dự một lễ cưới của họ hàng em. Sau bao nhiêu dịp phải nghe càm ràm về việc chưa có bạn trai, em quyết định mời Rafayel đi cùng. Tất cả chỉ là một màn kịch để gia đình em thôi hối thúc việc tìm đối tượng kết hôn và ngừng sắp đặt mấy cuộc xem mắt cho em. Vấn đề là Rafayel diễn quá sâu, đến mức mọi người đều tin rằng anh đang say em như điếu đổ.

Còn em? Phải có lý do gì mà người đi cùng em là Rafayel chứ chẳng phải ai khác. Nhưng em tự ngăn bản thân mình nghĩ quá nhiều. Vì sau tất cả, em sợ rằng khi màn kịch này kết thúc, nếu em muốn nhiều hơn và Rafayel thì không như thế, em sẽ đánh mất mối quan hệ đang tốt đẹp với anh.

“Thế này tốt hơn rồi đó,” Rafayel vừa khiêu vũ vừa thì thầm với em. Ở khoảng cách này, thật khó để mà nhìn vào mắt anh. Thật khó để vờ như tim em chẳng loạn nhịp và chân em đang bối rối giẫm lên anh.

Khúc nhạc tiếp tục. Còn em thì cứ mải xoay vần với những ý nghĩ chẳng đời nào để Rafayel biết được. Khi nhìn thấy cô dâu và chú rể trao nhau lời nguyện thề, em đã mường tượng mình và anh đang đứng ở vị trí của họ. Khi khiêu vũ cùng anh, em đã mong rằng bữa tiệc này là dành cho cả hai. Em cố gạt đi những suy tư ngớ ngẩn đó, và mong rằng Rafayel chẳng hề để ý đến đôi má ửng hồng của em. Nhưng anh luôn để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt nhất về em kia mà, thế nên khi điệu nhảy kết thúc và anh đưa em ra khỏi trung tâm của buổi tiệc, anh đùa:

“Có lẽ gia đình em sẽ muốn anh đi cùng trong dịp trọng đại tiếp theo đấy.”

Em ngoái lại nhìn người thân của mình đang mỉm cười vẫy tay với cả hai từ góc khác của phòng tiệc. Niềm vui ánh lên rực rỡ trên gương mặt hây hây hồng của em. Em nói cùng Rafayel:

“Anh chắc rằng mình sẽ không thấy phiền nếu phải tiếp tục chuyện này chứ?”

“Chuyện gì cơ?” Rafayel trưng ra vẻ mặt ngây ngô hết sức.

Em đáp, “Tất nhiên là chuyện hẹn hò giả này rồi.”

“Ai bảo với em đây chỉ là giả chứ?” Rafayel nhìn em. Biểu cảm của anh khiến em chẳng thể phân biệt được rằng anh đang nói thật hay chỉ đùa vui.

“Bình tĩnh nào. Chúng ta chưa phải kết hôn hay gì đâu.” Anh còn nhại lại điệu bộ của em sau khi nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng đó. “Nhưng anh không nhớ rằng mình đồng ý đi cùng em chỉ một lần này. Gia đình em đã mời anh đến ăn tối đấy. Họ sẽ nói gì nếu em làm tan vỡ trái tim anh chỉ sau một buổi hẹn hò chứ?”

Lúc ấy, em biết rằng mình đã xong đời rồi. Em chỉ biết đứng nhìn Rafayel nhoẻn miệng cười đầy mưu mô khi anh lướt về phía gia đình của em để trò chuyện với họ. Em hiểu rằng mình sẽ không thể nào thoát khỏi anh được nữa. Mà em cũng chẳng hề muốn làm thế.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: ฅ^•ﻌ•^ฅ